Em chưa từng biết đến khái niệm khắc cốt ghi tâm cho đến khi gặp anh. Ngày đầu anh nhắn tin làm quen, tin nhắn đặc biệt hơn hết thảy những tin nhắn em từng nhận, rồi em trả lời. Sau đó là những cuộc trò chuyện mà cả hai đều có cảm giác thân thuộc như quen biết nhau từ kiếp nào. Cả anh và em đều tin vào định mệnh, tin có kiếp trước kiếp sau, luôn tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một linh hồn song sinh đang bị thất lạc ở nhân gian.
Ngày em phát hiện anh là bác sĩ gây mê chứ không phải là bác sĩ phẫu thuật như anh giới thiệu ban đầu, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn trước. Ngay khi biết anh là bác sĩ gây mê, em đã hỏi anh: tại sao anh là bác sĩ gây mê mà lại giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật? Anh trả lời: anh giới thiệu thế để em dễ hình dung công việc anh làm. Thế anh có biết, em từng yêu một bác sĩ pháp y trong truyện không? Em vốn trân quý những công việc thầm lặng, em không ham hố hào quang của một vị bác sĩ, anh biết không? Anh lại trả lời: nếu anh biết em từng yêu bác sĩ pháp y thì sẽ không giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật rồi (cười).
Anh có biết, em vốn trân quý những công việc mang tính thầm lặng không? Thế nên bác sĩ pháp y và bác sĩ gây mê là hai chuyên ngành được em vô cùng trân quý bởi công việc thầm lặng. Bác sĩ gây mê luôn đối diện với áp lực cực kỳ cao, trước và sau mổ còn phải làm bác sĩ tâm lý cho bệnh nhân, thế nhưng hào quang thì không bao giờ xuất hiện, họ luôn vô hình trong mắt truyền thông và đám đông dân chúng. Phần đa người bệnh phải mổ vốn đều không biết đến công lao của bác sĩ gây mê, không biết đến chuyện sống chết của mình trong lúc đang mê man để được giải phẫu, công sức của bác sĩ gây mê là rất lớn.
Nghe em nói về những chuyện mà bác sĩ gây mê phải làm, anh chỉ biết thốt lên: em thấu hiểu công việc anh làm còn nhiều hơn cả đồng nghiệp của anh. Em nói đúng, công việc của anh luôn phải đi sớm nhất và về trễ nhất, luôn vô hình trong mắt người khác nhưng anh vẫn rất vui mỗi khi ca mổ thành công, anh không cần hào quang vì anh yêu thích công việc mình đang làm.
Có lần em hỏi anh: trong hàng trăm bức ảnh và clip anh chia sẻ ở trang cá nhân, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh gửi cho em và cũng chỉ có duy nhất tấm ảnh đó là khiến em bị ám ảnh nhất bởi thần thái ma mị và cực kỳ quyến rũ của chàng bác sĩ trong bộ đồ phòng mổ. Anh bảo: muốn cho riêng em nhìn thấy một phần con người khác của anh, điều mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi lúc, em quên mất anh là người nước ngoài. Anh dùng Google dịch để trò chuyện với em, và bởi vì hiểu ý nhau nên khi đó những câu từ dịch từ Anh sang Việt cũng gần giống như là tiếng Việt hoàn toàn.
Điều khiến tim em nhói đau chính là phát hiện thêm sự thật: biết anh còn là một sĩ quan. Một bác sĩ quân y hoàn toàn khác so với bác sĩ dân sự. Là một bác sĩ quân y đồng nghĩa anh hoàn toàn không còn được tự do đi lại, được tự do đến gặp một cô gái sống cách xa mình nửa vòng trái đất.
Em từng bảo anh rằng: hay mình dừng lại đi anh. Hai chúng ta hãy trở lại như buổi ban đầu, như lúc anh vẫn còn dùng nick ảo để trò chuyện với em. Lúc đó, chẳng phải anh đã bảo rằng: muốn đi tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện, để được là một người đàn ông bình thường, được là chính mình với những ưu khuyết điểm mà không bị phán xét.
Dạo này chiến sự thế giới đang nổ ra và em biết rằng sự thật không thể thay đổi: anh là một sĩ quan, còn em chỉ có thể yêu chàng bác sĩ gây mê. Khi biết em mang theo nhiều bất an, lo lắng, anh đã bảo rằng: đừng lo lắng nhiều quá. Đừng quan tâm anh là sĩ quan hay bác sĩ, hãy cứ để vũ trụ vận hành em ạ.
Tình yêu online mang đến cho ta thật nhiều cảm xúc. Tuy chưa gặp ngoài đời nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Những dòng thơ em làm tặng anh sau ngày nhìn thấy tấm ảnh anh gửi, đến giờ vẫn vẹn nguyên:
Con đường đi đến trái tim,
Phải do tương hợp, chuyện gì cũng thông,
Càng xa, càng muốn nhớ nhiều,
Đến gần cũng thế, bởi vì có nhau.
Thủy chung, thật dạ, thật tình,
Tình mình vẫn thế, không gì đổi thay,
Yêu do ý hợp đầu tiên,
Yêu do mong muốn mở miền tâm linh.
Thật hay, hai đứa chúng mình,
Cùng chung lý tưởng, cứu mình cứu nhân,
Làm cho cuộc sống bọn mình,
Luôn luôn hạnh phúc, chung tình mãi bên.
Tôi và anh có với nhau một bé sau ba năm gắn bó. Tôi và anh đều từng có gia đình nhưng đổ vỡ. Cả hai đến với nhau khi đều có chỗ đứng trong xã hội, anh được nhiều người biết đến. Chúng tôi ngoài 40 tuổi rồi nên không tổ chức cưới, chỉ sống với nhau. Anh không muốn công khai mối quan hệ này, sợ nhiều người bàn tán. Tôi không giàu có nhưng không thiếu thứ gì nếu muốn, vì thế cũng chấp nhận yêu cầu của anh.
Sau khi sinh con, tôi nhận ra anh không còn yêu và quan tâm như trước. Tôi tìm hiểu, biết anh đang tán tỉnh cấp dưới, trẻ hơn chúng tôi cả chục tuổi. Tôi hỏi nhưng anh phủ nhận. Tôi tự hỏi, sao tình cảm của anh lại thay đổi nhanh như thế. Từ nửa năm trước, anh chỉ đến chơi với con vài lần, cũng chẳng mua cho con thứ gì, chỉ đưa tôi ít tiền bảo thích mua gì thì mua. Tôi không thiếu tiền, chỉ cần anh quan tâm đến con và tôi.
Giờ biết anh thay đổi, tôi phải làm sao? Không biết vì ghen hay hận mà tôi muốn công khai mọi chuyện. Nhưng làm thế, liệu anh có thiệt thòi không hay tôi là phụ nữ mới khổ? Với một mớ hỗn độn trong lòng, tôi không biết phải làm sao. Mong được các bạn chia sẻ.
Chúng tôi yêu nhau 6 năm, cưới được 4 năm và có một bé gái. Chúng tôi đã trải qua quãng thời gian sinh viên bên nhau đầy vui vẻ, thuần khiết và lãng mạn. Nhưng khi ra trường, mọi thứ đều thay đổi. Biến cố xảy ra khi anh ấy cá độ bóng đá, vỡ nợ hơn 200 triệu đồng. Bạn bè, mọi người đều quay lưng, anh mất việc, việc học đang theo đuổi cũng dang dở. Khi đó, tôi và bố mẹ luôn ở bên anh. Tôi nghĩ rằng trong lúc bần cùng, mình lại quay lưng với người ta sao được. Lúc tôi mới ra trường thất nghiệp, anh ấy cũng đã hỗ trợ tôi rất nhiều.
Rồi mọi chuyện dần ổn hơn, mối quan hệ của chúng tôi cũng cứ thế theo thời gian trôi đi. Ba năm sau biến cố đó, chúng tôi kết hôn. Công việc của anh vẫn chưa ổn định nên sau khi có con, vợ chồng tôi quyết định về quê sinh sống. Được hai bên gia đình giúp đỡ, chúng tôi có một ngôi nhà. Con gái khỏe mạnh, vô cùng đáng yêu. Công việc của chồng tôi cũng dần ổn định khi được người quen giới thiệu vào làm.
Nhưng biến cố lại xảy ra vào mùa giải bóng đá năm ngoái. Anh lại sa lầy vào cá độ, biển thủ tiền công ty gần 200 triệu đồng. Tôi phải bươn chải, chạy vạy khắp nơi để khắc phục khoản tiền đó, tránh để anh bị liên lụy pháp luật. Nhưng con số đó không phải là tất cả. Anh còn giấu tôi việc đã vay tín dụng đen, vay tín chấp ở nhiều nơi để tiếp tục xoay xở.
Đến nay đã gần một năm kể từ ngày mọi chuyện vỡ lở, tôi vẫn phải gồng mình giải quyết những khoản nợ anh gây ra. Hễ anh xoay xở không nổi là lại đến lượt tôi đứng ra lo liệu. Tôi mệt mỏi, kiệt sức và bị cuốn vào vòng xoáy nợ nần không có lối thoát. Tiền vay làm nhà còn chưa trả xong, giờ lại gánh thêm những khoản nợ của anh.
Ngoài chuyện này, nếu hỏi mọi người xung quanh, ai cũng đánh giá anh hiền lành, tốt bụng, được nhiều người yêu quý, biết san sẻ việc nhà với vợ và rất yêu thương con. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn nhưng trong lòng rối bời, không biết quyết định thế nào và cũng chẳng biết giãi bày cùng ai.
Tôi cũng không biết nên bắt đầu câu chuyện của mình từ đâu. Tôi 36 tuổi. Cô ấy 31 tuổi, từng có một đời chồng và con trai 8 tuổi. Tôi quê ở Bình Định, cô ấy sống ở Sài Gòn. Chúng tôi quen và yêu nhau được 3 năm. Gia đình hai bên đều biết và ủng hộ, mong chúng tôi sớm kết hôn vì tôi không còn trẻ. Tuy nhiên, gần đây giữa chúng tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn.
Dịp Tết vừa rồi, tôi về quê thăm gia đình. Đến ngày Valentine, tôi chưa kịp vào lại, hôm sau mới vào thì cô ấy giận, nói tôi không quan tâm. Tôi có giải thích rằng một năm chỉ về quê được vài ngày nên muốn ở lại với bố mẹ lâu hơn, nghĩ rằng những ngày lễ như vậy năm nào cũng có, không quá quan trọng. Hơn nữa, ngày 16/2 là giỗ cha cô ấy nên tôi đã sắp xếp vào sớm để kịp ngày này. Cô ấy vẫn không chấp nhận.
Gần đây, đến ngày 8/3, cô ấy thích một bộ mỹ phẩm dưỡng trắng da giá khoảng 1,3 triệu đồng và ngầm ý muốn tôi mua tặng. Tôi thấy số tiền khá lớn, lại vừa về quê ăn tết xong nên đang khó khăn, nói cô ấy chọn món gì nhẹ tiền hơn. Tôi nghĩ mỹ phẩm cũng không phải dùng là có hiệu quả ngay, trong khi kinh tế hai đứa chưa dư dả, còn phải lo tiền trọ, cô ấy nuôi con riêng, lại phải tích góp cho đám cưới sau này nên cần tiết kiệm.
Vài ngày sau, cô ấy mua quần áo, tôi trả tiền coi như quà 8/3. Vậy mà tôi giải thích thế nào, cô ấy vẫn cho rằng tôi không quan tâm, không yêu thương và đòi chia tay. Tôi đã cố gắng níu kéo nhưng cô ấy không đồng ý. Tôi thật sự không biết mình làm vậy có phải ích kỷ, tính toán quá hay không. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.