Ngay từ khai cuộc, trận đấu đã diễn ra với tốc độ cao do đội khách không còn gì để mất. Phải lật ngược tình thế sau thất bại 0-2 ở lượt đi, Barca nhập cuộc đầy quyết tâm. Phút thứ tư, Lamine Yamal cắt đường chuyền về của trung vệ Clement Lenglet, đưa bóng tới chân Ferran Torres. Tiền đạo này chọc khe cho chính Yamal thoát xuống. Tài năng 18 tuổi xử lý lạnh lùng, xỏ háng thủ môn Juan Musso để mở tỷ số.
Bàn thắng sớm khiến bầu không khí tại Metropolitano chùng xuống, trước khi chuyển sang trạng thái căng thẳng cực độ. Barca tiếp tục dâng cao, khai thác khoảng trống phía sau hàng thủ áo đỏ-trắng. Phút 24, Dani Olmo chọc khe tinh tế để Torres thoát xuống, xoay người loại bỏ hậu vệ rồi sút chéo góc vào lưới. Chỉ sau chưa đầy nửa giờ, Barca đã san bằng tổng tỷ số 2-2.
Trong thời điểm đội khách hưng phấn nhất, Atletico lại tung đòn phản công quyết định. Phút 31, Marcos Llorente bứt tốc bên cánh phải rồi căng ngang dọn cỗ để Ademola Lookman đệm bóng cận thành. Bàn thắng nâng tổng tỷ số lên 3-2 cho Atletico khiến sân Metropolitano bùng nổ. Diego Simeone lao ra đường biên, gào thét và liên tục thúc giục khán giả tạo sức ép.
Hiệp một khép lại với lợi thế mong manh cho Atletico, nhưng diễn biến trên sân cho thấy mọi thứ vẫn có thể thay đổi. Barca kiểm soát bóng tới 67% thời lượng, tung ra nhiều pha tấn công nguy hiểm, nhưng lại liên tục bị đe dọa bởi những pha phản công tốc độ của đối thủ.
Sau giờ nghỉ, Barca tiếp tục dồn ép. Phút 55, họ tưởng như đã gỡ hòa tổng tỷ số. Từ tình huống bóng bật ra sau cú sút của Gavi, Torres vô-lê đẹp mắt tung lưới Atletico. Tuy nhiên, sau khi tham khảo VAR, trọng tài xác định tiền đạo Tây Ban Nha đã việt vị.
Đây là bước ngoặt lớn của trận đấu. Nếu bàn thắng được công nhận, cục diện có thể đã hoàn toàn khác. Thay vào đó, Atletico càng lùi sâu phòng ngự, chấp nhận nhường thế trận và chờ cơ hội phản công. Thủ môn Musso trở thành điểm tựa khi liên tiếp ra vào hợp lý, đặc biệt là tình huống băng ra cản phá trước Torres, sau đó là pha bắt gọn cú đánh đầu của Robert Lewandowski.
Tranh cãi chưa dừng lại ở đó. Phút 79, trung vệ Eric Garcia bị truất quyền thi đấu sau khi phạm lỗi với Alexander Sorloth trong pha đối mặt. Ban đầu, trọng tài chỉ rút thẻ vàng, nhưng sau khi xem lại VAR, ông đổi thành thẻ đỏ trực tiếp vì cho rằng Garcia ngăn cản cơ hội ghi bàn mười mươi giống như Pau Cubarsi ở lượt đi. Quyết định này gây nhiều tranh luận, khi có ý kiến cho rằng vẫn còn hậu vệ Barca bọc lót cho Garcia.
Phản ứng từ phía Barca rất dữ dội. Garcia ném áo khi rời sân, còn Flick tỏ ra giận dữ trên băng ghế huấn luyện. Việc phải chơi thiếu người trong hơn 10 phút cuối khiến hy vọng lội ngược dòng của đội khách gần như khép lại.
Dù vậy, Barca vẫn tạo ra những cơ hội đáng kể trong thời gian bù giờ. Phút bù thứ bảy, Ronald Araujo có cơ hội vàng khi đón quả tạt chuẩn xác ở cột xa, nhưng cú đánh đầu từ cự ly gần lại đi vọt xà trong sự tiếc nuối của các cầu thủ áo xanh-đỏ. Trước đó, Marcus Rashford cũng nhiều lần khuấy đảo cánh trái, nhưng những đường căng ngang của anh không tìm được đồng đội dứt điểm.
Trong khi đó, Atletico thể hiện đúng phong cách của Simeone, phòng ngự kỷ luật, sẵn sàng phạm lỗi chiến thuật để phá nhịp trận đấu và tận dụng tối đa sự cổ vũ cuồng nhiệt từ khán đài.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, cầu thủ Atletico đổ gục xuống sân trong sự nhẹ nhõm, trước khi hòa vào niềm vui cùng khán giả. Đây là lần thứ ba họ loại Barca ở vòng knock-out Champions League, sau các mùa 2013-2014 và 2015-2016. Đáng chú ý, Atletico tiếp tục duy trì thành tích 100% đi tiếp ở các cặp đấu hai lượt khi thắng lượt đi trên sân khách.
Ở chiều ngược lại, Barca thêm một lần ôm hận tại tứ kết, lần thứ bảy trong 10 mùa gần nhất góp mặt ở vòng này. Dù thắng trận lượt về, họ không thể sửa chữa sai lầm từ lượt đi, cũng như những khoảnh khắc thiếu chính xác ở thời điểm quyết định.
Về mặt thống kê, Barca vượt trội về kiểm soát bóng (67%)và cả chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG 2,28 so với 1,71). Tuy nhiên, hiệu quả dứt điểm và bản lĩnh ở các thời điểm then chốt lại là thứ họ thiếu.
Trận đấu cũng ghi dấu ấn của những cá nhân nổi bật. Yamal tiếp tục cho thấy tài năng đặc biệt với bàn mở tỷ số và nhiều pha đi bóng gây đột biến. Torres góp một bàn, một kiến tạo nhưng cũng trải qua cảm xúc trái ngược với bàn thắng bị VAR từ chối. Bên phía Atletico, Lookman là người hùng với pha lập công quyết định, trong khi Musso xứng đáng nhận nhiều lời khen với màn trình diễn chắc chắn.
Chiến thắng đưa Atletico vào bán kết Champions League lần đầu sau chín năm. Đối thủ tiếp theo của họ sẽ là Arsenal hoặc Sporting CP. Trong khi đó, Barca buộc phải dồn toàn lực cho cuộc đua vô địch La Liga, mục tiêu còn lại của họ trong mùa giải này.
Mỹ và Úc đều thắng trận ra quân, và đội nào thắng khi họ trực tiếp gặp nhau ở trận kế tiếp sẽ sớm vượt qua vòng bảng. Cơ hội quá lớn mở ra, và dĩ nhiên đòi hỏi một sự chuẩn bị công phu từ cả hai phía. Quyết định lớn nhất và thành công nhất của HLV đội tuyển Mỹ Mauricio Pochettino dẫn đến chiến thắng mang tính lịch sử cho Mỹ ở đấu trường World Cup là việc giải tỏa thay vì tự làm tăng áp lực cho cầu thủ cũng như chính mình.
Ông Pochettino từng là danh thủ tham dự World Cup 2002. Ông rút kinh nghiệm từ chính bản thân cũng như từ những người khác ở giải đấu ấy. Ông không quên được mái tóc kiểu "thằng bờm" ngộ nghĩnh của ngôi sao Brazil Ronaldo ở giải đấu ấy. Đấy là hình ảnh tiêu biểu cho sự sảng khoái, là cách giải tỏa áp lực tuyệt vời của Brazil tại World Cup 2002. Cuối cùng Brazil vô địch, và Ronaldo là Vua phá lưới với 8 bàn thắng.
Thế còn Pochettino và đội Argentina tại World Cup 2002? Họ ở thái cực ngược lại, luôn bị kìm tỏa trong kỷ luật sắt kiểu quân đội của HLV Marcelo Bielsa. Áp lực luôn đè nặng cả trong lẫn ngoài sân bóng, khi tập luyện cũng như lúc nghỉ ngơi. Vào trận, Pochettino thò chân truy cản như một chiếc máy, rơi vào cái bẫy mà tiền đạo Anh Michael Owen giăng ra trong vùng cấm địa. Argentina dính phạt đền và thua 0-1, về nước ngay sau vòng bảng trong tư thế của đội bóng được xem là ứng cử viên vô địch số 1. Pochettino có lẽ tự nhủ ngay từ ngày ấy rằng khi huấn luyện ông sẽ không làm như vậy nữa!
Bây giờ tại nơi tập luyện của đội Mỹ ở khu thể thao liên hợp Great Park Sports Complex gần Los Angeles, người ta thấy con nít chơi trò "Duck, Duck, Goose" (một trò chơi truyền thống của trẻ em Mỹ) vui nhộn. Đấy là con của các tuyển thủ Mỹ. Gia đình Antonee Robinson rôm rả tán gẫu với gia đình Weston McKennie. Bố của Sergino Dest thì chậm rãi tìm chỗ ngồi tốt dưới một tán cây lớn để tránh nắng, dõi mắt xem các cầu thủ tập luyện. HLV Pochettino mở rộng cửa đón tiếp gia đình của các cầu thủ. Ông niềm nở bắt tay phóng viên khi họ đến sân tập của đội Mỹ, và có cả tiệc nướng ngoài trời…
Kết quả từ chiến lược giải tỏa áp lực là Mỹ thắng Úc ở trận thứ hai, coi như hoàn thành nhiệm vụ ngay trong tuần lễ đầu tiên tại World Cup này. Trận cuối cùng của họ ở vòng bảng (gặp Thổ Nhĩ Kỳ) trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Đấy càng là hoàn cảnh thuận lợi để HLV Pochettino tạo dựng tâm lý tốt cho các cầu thủ. Ai ít thi đấu sẽ được xuất hiện nhiều hơn, trụ cột được nghỉ dưỡng sức, tránh chấn thương…
Trong 12 đội đầu bảng tại World Cup này, có 4 đội sớm khẳng định vị trí chỉ sau 2 trận đầu tiên, Mỹ là một trong số đó. Và dù mọi chuyện đều có thể xảy ra trong môn bóng đá, ông Pochettino và các trợ lý vẫn dễ dàng xác định đến 90% đối thủ tiếp theo ở vòng knock-out sẽ là Bosnia, để rộng đường chuẩn bị đối sách về mặt chuyên môn.
Giải tỏa áp lực để có tâm lý thoải mái khi chơi bóng là điều kiện cần, còn điều kiện đủ để có thành công dĩ nhiên phải nằm ở lĩnh vực chuyên môn. Đây cũng là chỗ mà giới phân tích ghi nhận thành công của HLV Pochettino. Ông là một trong số ít HLV tại World Cup này từng thành công ở nhiều CLB nổi tiếng. Bóng đá của các CLB rất khác với bóng đá ĐTQG, đặc biệt ở chiến thuật và sự nhuần nhuyễn. Các CLB tập hằng ngày và thi đấu quanh năm, nên cách chơi ở CLB lớn luôn cao cấp hơn lối chơi của ĐTQG.
Ông Pochettino rất thành công khi áp dụng cách huấn luyện chiến thuật "kiểu CLB" vào đội tuyển Mỹ, đáng chú ý nhất là sự vận hành của hàng tiền vệ. Một cách rất phức tạp, các CLB lớn thường cố gắng làm chủ khu vực giữa sân bằng sự hoán chuyển vị trí của cầu thủ đá cánh. Mỹ đang đá theo cách này: sơ đồ xuất phát 4-2-3-1 của họ sẽ nhanh chóng chuyển thành 3-2-2-3. Đấy là con đường giúp Mỹ bay bổng tại World Cup này.
"Liệu có ai thực sự muốn thi đấu trận này ở World Cup hay không?", báo L'Equipe của Pháp giật tít, cho biết nội bộ đội bóng đang tỏ thái độ chán nản sau thất bại ở bán kết.
"Toàn đội lúc này đang cho rằng họ nên rời nước Mỹ. Cá nhân Mbappe đã nói về chuyện nên 'đi nghỉ', và 'nên bắt đầu một điều gì đó mới mẻ'.
Bạn có nghĩ rằng các cầu thủ muốn chơi trận đấu này hay không? Một nguồn tin thân cận của đội cho biết chẳng ai muốn ra sân cả", báo L'Equipe tiết lộ.
Nhận định của trang báo thể thao hàng đầu nước Pháp được đồng thuận bởi chính HLV trưởng tuyển Anh Thomas Tuchel.
Trong cuộc phỏng vấn sau trận thua Argentina, ông Tuchel đã chia sẻ thêm về trận tranh hạng ba sắp tới với tuyển Pháp.
"Không ai muốn chơi trận này cả, kể cả các cầu thủ Pháp. Giống như chúng tôi, họ cũng muốn vào chung kết, và chúng tôi đã cống hiến hết mình để đạt được điều đó.
Tất nhiên chúng tôi sẽ chuẩn bị cho trận đấu này một cách chuyên nghiệp, mặc dù chúng tôi sẽ có ít hơn một ngày nghỉ ngơi so với họ", ông Tuchel nói.
Tất nhiên "không muốn chơi" chỉ là một cách nói. Các cầu thủ hai đội chắc chắn sẽ phải ra sân, khi mà FIFA vẫn giữ nguyên ý định về việc tổ chức trận tranh hạng ba tại World Cup.
Trong quá khứ, từng có nhiều nhân vật tên tuổi khuyên FIFA nên bỏ việc tổ chức trận đấu vô nghĩa này. Nổi tiếng nhất là HLV Louis Van Gaal.
UEFA đã đi đầu trong việc từ bỏ trận đấu tranh hạng ba, bắt đầu từ kỳ Euro 1984. Trái lại, FIFA giữ nguyên quan điểm phải phân định thứ hạng rõ ràng giữa hai đội lọt vào bán kết, xuyên suốt lịch sử World Cup.
Trận tranh hạng ba giữa Pháp và Anh diễn ra lúc 4h ngảy 19-7 (giờ Việt Nam). Trận đấu này ít nhiều có ý nghĩa về mặt cá nhân với Kylian Mbappe, người đang đua tranh quyết liệt ngôi Vua phá lưới với Messi ở kỳ World Cup 2026, cũng như bảng xếp hạng lịch sử World Cup.
Xét xuyên suốt lịch sử World Cup, Messi đang là chân sút số một với 21 bàn thắng, chỉ nhỉnh hơn Mbappe đúng 1 bàn.
Ở loạt trận đầu tiên, Mexico thể hiện phong độ mạnh mẽ với chiến thắng 2-0 trước Nam Phi. Còn Hàn Quốc đã cho thấy sự kiên cường khi lội ngược dòng để đánh bại CH Czech 2-1. Cả hai đội đều có cùng 3 điểm và họ sẽ nắm chắc tấm vé đi tiếp nếu giành chiến thắng ở cuộc đối đầu trực tiếp này.
Trên lý thuyết, trình độ giữa Mexico với Hàn Quốc không chênh lệch nhiều nên trận đấu này được dự báo sẽ rất căng thẳng, khó đoán. Theo các chuyên gia, đây sẽ là một trận đấu đầy tốc độ khi cả hai đội đều thể hiện lối chơi pressing tầm cao và nguồn năng lượng dồi dào của các cầu thủ.
Trong đó Mexico được xem là đội nhỉnh hơn một chút, chủ yếu nhờ lợi thế sân nhà. Trong khi Hàn Quốc sở hữu kỹ thuật vượt trội, nhưng đội bóng của Hong Myung Bo có thể gặp khó khăn trước sức ép không ngừng nghỉ từ Mexico, mà chủ yếu là "nguy cơ trên không".
Bởi đội tuyển Hàn Quốc đã gặp khó khăn trong việc hóa giải các pha bóng cố định của CH Czech và họ sẽ đối mặt với những vấn đề tương tự trước một đội tuyển Mexico với nhiều cầu thủ có thể hình cao lớn. Như Raul Jimenez, người đã ghi bàn thắng bằng đầu vào lưới Nam Phi, là một trong những người sẵn sàng tận dụng lợi thế về chiều cao và thể lực hạn chế trong đội hình Hàn Quốc.
Về mặt lực lượng, Hàn Quốc không có nhiều thay đổi so với trận gặp CH Czech. Đội trưởng Son Heung Min vẫn là mối đe dọa lớn nhất cho Mexico dù chơi chưa thật sự nổi bật ở trận đấu trước. Ngoài ra Mexico sẽ phải đặc biệt chú ý đến In Beom Hwang của Feyenoord sau bàn thắng và pha kiến tạo tuyệt vời của anh trong trận đấu với CH Czech. Bộ đôi tiền vệ tấn công Lee Kang In và Lee Jae Sung cũng cần được theo dõi sát sao khi họ tìm cách điều tiết lối chơi phía sau Son Heung Min.
Trong khi đó, HLV tuyển Mexico Aguirre sẽ phải sắp xếp lại hàng phòng ngự sau tấm thẻ đỏ của trung vệ kiêm đội phó Cesar Montes tuần trước. Cầu thủ đa năng Edson Álvarez dự kiến sẽ được bố trí đá ở hàng hậu vệ. Các chuyên gia chờ đợi đây sẽ là trận đấu cởi mở với nhiều hơn 2 bàn thắng.