Tôi là người em trai được anh trai ruột nhắc tới trong bài viết “Em trai tôi có bốn con với ba người phụ nữ” cách đây hơn hai năm. Mấy ngày qua, được người bạn gửi link bài viết và thấy giống trường hợp của tôi. Đọc bài viết xong, tôi có hỏi và anh trai đã xác nhận bài đó là do anh viết. Tính tới thời điểm viết bài này, tôi đã có thêm hai bé nữa, bao gồm cả bé đang trong bụng mẹ được nhắc tới ở thời điểm anh trai tôi viết bài có nói. Theo cách nói của anh tôi thì tôi đang có năm con với bốn người phụ nữ.
Hiện tại, tôi và người vợ đầu tiên và duy nhất từng đăng ký kết hôn đã hoàn tất thủ tục ly hôn được hơn một năm. Tôi là người nuôi cả hai cháu, không yêu cầu mẹ các cháu chu cấp và luôn thoải mái khi mẹ các cháu đón các cháu lên ngoại chơi. Nhìn chung, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp, gặp nhau vẫn cười nói và coi nhau như những người bạn. Ba cháu còn lại với ba người phụ nữ kia, các cháu ở với mẹ, tôi vẫn thường xuyên thu xếp vào thăm các cháu. Gia đình các cháu vẫn quý mến tôi, mỗi lần tôi về thăm, thường được giữ ở lại tối thiểu vài ngày. Tôi cũng thỉnh thoảng đón các cháu ra Hà Nội gặp ông bà nội cùng chú thím, cũng như gặp hai bé lớn nhà tôi. Mỗi lần như vậy, các bé thường ở khoảng vài tháng rồi tôi lại đưa về ngoại trong miền Tây.
Về hoàn cảnh của tôi, hiện tôi đã trả hết nợ nần từ một năm trước, đang kinh doanh một nhà hàng ăn uống và một quán cầm đồ. Về mặt tình cảm cá nhân, tôi đang có mối quan hệ yêu đương với một cô gái kém tôi 18 tuổi ở gần nhà. Hiện bạn ấy giúp tôi khoản thu chi ở nhà hàng. Sau khi đọc rất kỹ các bình luận của quý độc giả trên bài viết của anh trai, lời đầu tiên tôi xin cầu thị lắng nghe tất cả các ý kiến dù là trái chiều. Và tôi xin có vài lời tâm sự như sau:
Thứ nhất, về những comment nói tôi là người vô trách nhiệm, thiếu đạo đức với vợ và hai con đầu: Xã hội này có những tiêu chuẩn riêng, những tiêu chuẩn đó được số đông thừa nhận rộng rãi và coi đó là khuôn mẫu đúng. Bất cứ tiêu chuẩn nào không theo mẫu thì đó là lệch chuẩn hoặc nếu có hơn một tiêu chuẩn mà chúng mâu thuẫn nhau sẽ bị coi là tiêu chuẩn kép. Tôi chưa bao giờ cổ xúy cho bất kỳ ai sống theo cách của mình. Tuy nhiên, tôi cho rằng tuy tôi có sai về mặt pháp luật khi đã vi phạm hôn nhân một vợ một chồng nhưng về mặt trách nhiệm, tôi chưa từng là người cha, người chồng vô trách nhiệm. Người từng là vợ hợp pháp duy nhất của tôi luôn thừa nhận với tôi điều này.
Xã hội các bạn đang sống là một xã hội rộng lớn với những quy chuẩn được thừa nhận rộng rãi bởi số đông. Các bạn có thể nói rằng chúng tôi lệch chuẩn, nhưng đó là “xã hội” mà chúng tôi lựa chọn. Tôi cũng cho rằng không ai có thể thấu hiểu được ai nếu chưa từng rơi vào hoàn cảnh, bối cảnh mà người đó đang sống.
Thứ hai, với những người nói rằng tôi lừa lọc những người phụ nữ sau này sinh con với tôi: Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này. Bởi lẽ, khi tôi ra ngoài giao lưu, tiếp khách hoặc những mối quan hệ làm ăn mà quen biết người phụ nữ nào đó, tôi luôn nói rõ mình đã có vợ con, thậm chí có nhiều hơn một vợ. Tôi chưa từng nói những lời nói dối kinh điển như: “anh đã có vợ nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc…”. Với tôi, nếu không phải cần sự lắt léo trong những mối quan hệ làm ăn, tôi luôn sống thẳng, sống đúng, chưa từng tô vẽ nên một người nào đó mà tôi muốn họ nhìn thấy. Hiện tại, ba người phụ nữ sau này từng có con với tôi vẫn giữ liên lạc với tôi. Dù không phải duy trì nói chuyện hàng ngày nhưng tôi tin rằng chúng tôi vẫn đang trong một mối quan hệ trân quý nhau, dù chuyện tình yêu trai gái hoàn toàn không còn nữa.
Cuối cùng, qua bài viết này của quý báo, tôi xin dành những lời biết ơn tới bố, mẹ – những người sinh ra tôi – đã luôn ủng hộ tôi vô điều kiện suốt những năm qua. Tôi cũng vô cùng biết ơn anh trai và chị dâu, những người luôn bên cạnh, động viên tôi những lúc khó khăn nhất. Tôi cũng xin cảm ơn vợ cũ và những người phụ nữ từng sinh con cho tôi, cảm ơn vì đã thấu hiểu và cảm thông cho tôi. Cuối cùng, xin cảm ơn các độc giả đã comment trên bài viết của anh trai tôi, qua những chia sẻ của độc giả, đã khiến cho nhân sinh quan của tôi ít nhiều có sự thay đổi. Tôi không dám hứa hẹn gì nhưng sẽ cố gắng sống sát nghĩa nhất với tiêu chuẩn của xã hội và sẽ là một công dân tốt, đóng góp phần nào vào sự phát triển của đất nước.
Tôi mới đi làm, yêu bạn gái được hai năm. Theo nhận xét của bạn bè, tôi có ngoại hình khá, sống chững chạc và trước khi có bạn gái thì tôi chưa từng vội vàng trong chuyện tình cảm. Mãi đến khi quen cô ấy qua một người bạn, tôi mới thực sự rung động. Cô ấy hiền lành, lễ phép, xuất thân trong một gia đình nề nếp. Chúng tôi đã cùng nhau tính chuyện tương lai. Ngay từ khi mới quen, tôi đã hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy khẳng định tôi là mối tình đầu. Tôi hoàn toàn tin tưởng. Khi tình yêu đủ sâu đậm, chúng tôi vượt qua giới hạn. Dù có vài điều khiến tôi băn khoăn, cô ấy đều giải thích hợp lý và tôi lại bỏ qua những điều đó.
Trong suốt thời gian yêu nhau, mỗi lần tôi vô tình hỏi lại chuyện quá khứ, cô ấy đều tỏ ra khó chịu. Tôi nghĩ cô ấy không thích bị nghi ngờ nên bản thân luôn là người chủ động làm hòa. Tôi yêu cô ấy rất nhiều, luôn cố gắng chiều chuộng và dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tiến tới hôn nhân. Cách đây không lâu, tôi phát hiện một sự thật khiến bản thân suy sụp.
Cô ấy không hề là mối tình đầu của tôi như đã nói. Trong suốt thời gian yêu tôi, cô ấy vẫn giữ liên lạc, nhắn tin tình cảm với người yêu cũ. Điều khiến tôi đau lòng hơn là trước đó cô ấy luôn khẳng định chưa từng yêu ai và đã giấu kín toàn bộ quá khứ của mình. Tôi nhận ra rất nhiều điều cô ấy từng kể đều không đúng sự thật. Người con gái mà tôi luôn tin tưởng và yêu thương lại che giấu quá nhiều chuyện.
Cô ấy hứa sẽ cắt đứt liên lạc với người cũ, thay số điện thoại và bản thân để giữ lại tình yêu với tôi. Điều khiến tôi day dứt không chỉ là chuyện quá khứ mà là việc cô ấy đã nói dối ngay từ đầu. Nếu tôi không phát hiện, liệu cô ấy định giấu tôi cả đời sao? Tôi còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào cô ấy không? Đây là mối tình đầu của tôi, người tôi nghĩ sẽ gắn bó cả đời này. Giờ tình yêu trong tôi vẫn còn nhưng niềm tin vụn vỡ. Tôi không biết nên tha thứ để cùng nhau bắt đầu lại hay dừng lại. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Anh tôi từng được cả gia đình rất tự hào: học hành tử tế, công việc ổn định, sống chừng mực và có trách nhiệm. So với anh, chị dâu không nổi bật về tổng thể, thậm chí xấu về hình thức, rất sắc sảo trong lời nói, luôn thể hiện mình vượt trội. Ban đầu, ai cũng nghĩ đó là sự tự tin, càng sống lâu mới thấy đó là một người có cái tôi lớn đến mức không chấp nhận ai hơn mình. Chị ấy có xu hướng ghét những người giỏi hơn, đẹp hơn hay khéo léo hơn, thường xuyên nói xấu sau lưng họ, hạ thấp và hạ nhục người khác để nâng mình lên. Điều đáng buồn là anh tôi, một người hoàn toàn không hề kém cỏi, lại trở thành đối tượng gần nhất của sự chê bai đó. Những lời phủ nhận, coi thường cứ lặp đi lặp lại khiến anh mất dần sự tự tin vốn có, dù thực tế anh có năng lực và giá trị.
Không dừng lại ở đó, cách chị dâu cư xử với gia đình chồng khiến mọi thứ trở nên khó chấp nhận. Chị nhiều lần vô lễ, lạnh lùng, chỉ giáo cả bố mẹ chồng, đặt anh tôi vào tình thế rất khó xử. Trong gia đình nhỏ của mình, chị cũng không kiểm soát được cảm xúc, từng chửi mắng và đánh con trong cơn giận, để lại nỗi sợ rõ rệt trên gương mặt đứa trẻ và sự bất lực của anh tôi, anh nhìn mà không biết phải làm gì. Anh tôi dần thay đổi: từ một người cởi mở trở nên khép kín, tránh bạn bè, né các mối quan hệ, thu mình lại như thể mất dần cảm giác về giá trị của chính mình. Điều nguy hiểm nhất không phải là những lời nói nặng nề mà là việc anh bắt đầu tin vào chúng, nhìn bản thân qua ánh mắt luôn thiếu công nhận của vợ.
Đỉnh điểm là khi anh phát hiện chị nhắn tin và chat sex với người nước ngoài trên các ứng dụng hẹn hò. Tôi nghĩ anh mình bị tổn thương đến mức không còn tin vào cảm nhận của bản thân. Giờ đây, anh nói muốn ly hôn vì đã kiệt sức, như một người đi quá xa trên con đường sai và chỉ muốn dừng lại. Tôi bảo anh không cần chứng minh ai đúng ai sai, chỉ cần quay lại là chính mình, bởi điều đau nhất không phải cuộc hôn nhân đổ vỡ, mà là đánh mất chính mình trong cuộc hôn nhân đó. Tôi thấy sống với người ái kỷ thì bi kịch khủng khiếp đến như nào. Nó như một sự hủy hoại, bào mòn cả về thể chất lẫn tinh thần, nếu không thoát ra chắc chắn sẽ có ngày trở nên bất thường về thần kinh, tâm lý.
Tôi lấy vợ hơn 4 năm, trước đó quen nhau tình cờ trong một chuyến công tác của tôi đến địa phương em. Sau khi hoàn thành công việc, tôi mời bạn bè đi ăn chiều rồi gặp em. Một thời gian sau tôi đã xin chuyển công tác về địa phương em, sau đó kết hôn, có con trai hơn ba tuổi. Thu nhập của tôi hạn hẹp khiến nhiều lúc thấy buồn. Tôi luôn lo lắng, tính toán làm sao cho đủ ăn, có tiền mua sữa cho con. Lúc cưới nhau, hai đứa phải vay một khoản tiền để lo đám cưới, hàng tháng phải trả lãi ngân hàng, sau 3 năm đã trả hết nợ. Rồi chúng tôi lại tiếp tục vay tiền mua đất, trả lãi ngân hàng với số tiền lớn hơn rất nhiều. Chúng tôi đang ở nhà trọ, có đất rồi tôi tính vay mượn làm cái nhà nho nhỏ để ở, khỏi tốn tiền thuê trọ, ngoài ra còn chăn nuôi, trồng trọt thêm để cải thiện.
Vợ tôi vốn là công chức nhà nước, tốt nghiệp đại học kinh tế, thích giao lưu bạn bè, thích mua sắm, tiệc tùng, ăn nhậu..., đó là những vấn đề bình thường, theo suy nghĩ của người trong cuộc. Khổ nỗi vợ hay ỷ lại, kể công, cho rằng những gì có được đều là do công của mình. Vợ luôn nghĩ tôi được chuyển công tác đến địa phương là nhờ công của cô ấy, công việc của tôi hiện tại rất tốt so với lúc trước cũng do cô ấy can thiệp (trước đây tôi làm ở một viện nghiên cứu). Một điều nữa: hễ vợ chồng cãi nhau là vợ đòi ly dị. Tôi góp ý những tật xấu của vợ thì cô ấy lại bảo: "Tôi là như vậy đó, giỏi thì đi kiếm con khác về cho nó...". Vì cuộc sống, tôi cố gắng làm mọi việc để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Vợ lại không chịu lắng nghe, thường xuyên nói những câu khiêu khích đến mức có thể gọi là "hỗn", sự kìm nén trong tôi không chịu được.
Tôi không bao giờ đánh vợ nên những lúc bực tức quá mức chỉ biết bỏ lên cơ quan làm việc (tất nhiên là ngoài giờ làm việc), đấm vào tường, ném vỡ mũ bảo hiểm và cả điện thoại. Cô ấy không phải dạng vừa, bảo cứ đập hết đi, rồi chửi tôi là "đầu đường xó chợ" khiến tôi rất buồn (vì bản thân xa quê, phải ở nhà trọ). Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng lý trí không cho phép. Tôi không thể xa con, rất thương con và cả thương vợ nữa. Cô ấy tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi biết trong lòng vợ rất yếu đuối. Cô ấy mất bình tĩnh và phụ thuộc quá nhiều vào người thân. Vợ tôi lại sợ ma, luôn tin vào những lời đồn đại thiếu căn cứ, trong đó có cả mê tín và nhiều điều khác nữa.
Có một lần vợ chồng mâu thuẫn, vợ nói một tràng đinh tai nhức óc, kèm theo những câu nói "xương xẩu", "ly dị", khiến tôi hết bình tĩnh. Một chiếc mũ bảo hiểm rơi xuống đất vỡ, tôi bỏ đi. Ngày thứ hai liên tiếp tôi nấu cơm trưa xong mà không được ăn. Bây giờ tôi rất buồn, cũng không biết làm gì để giữ được gia đình. Mong nhận được sự tư vấn của mọi người. Chân thành cảm ơn.