Carlos Alcaraz đang đối mặt với nhiều sức ép khi liên tiếp thất bại ở Indian Wells Masters, Miami Open và Monte Carlo Masters. Ngôi sao người Tây Ban Nha cũng đánh mất vị trí số một thế giới trên bảng xếp hạng ATP vào tay Jannik Sinner.
Vượt qua áp lực, Alcaraz vẫn thể hiện được đẳng cấp của mình khi đánh bại Otto Virtanen với tỷ số 6-4, 6-2 ở trận mở màn Barcelona Open 2026. Cuối set 1, Alcaraz đã phải xin tạm dừng y tế do vấn đề ở cánh tay. Tuy nhiên, anh không cho thấy dấu hiệu bị ảnh hưởng thể lực trong chiến thắng kéo dài 85 phút.
Ở vòng 2 Barcelona Open 2026, Carlos Alcaraz sẽ chạm trán Tomas Machac. Tay vợt người CH Séc gây ấn tượng khi đánh bại Sebastian Baez với tỷ số 2-6, 6-4, 6-1 ở trận mở màn.
Barcelona Open là giải đấu mang lại nhiều kỷ niệm đẹp cho Alcaraz, anh từng lên ngôi vô địch vào các năm 2022 và 2023. Ở giải ATP 500 sân đất nện tại Tây Ban Nha năm ngoái, Alcaraz cũng vào đến chung kết và thua Holger Rune.
Tay vợt 22 tuổi hướng đến chức vô địch thứ ba mùa giải năm nay, sau khi đăng quang ở Australian Open và Qatar Open. Nếu lên ngôi ở Barcelona, Alcaraz có thể trở lại vị trí số một thế giới.
Tin Gốc: Dân Trí

HLV Mikel Arteta cho rằng áp lực và kỳ vọng từ bên ngoài là động lực giúp Arsenal giành chức vô địch Ngoại hạng Anh mùa này. "Nếu không có điều đó, bạn sẽ không thể tiến bộ hay trở nên tốt hơn. Đội bóng cần thử thách, cần áp lực ở một số thời điểm, đồng thời phải học hỏi từ sai lầm. Đó là một phần của quá trình", ông nói.
Nhà cầm quân người Tây Ban Nha cũng nhấn mạnh Arsenal cần tận hưởng khoảnh khắc nâng Cup cùng người hâm mộ sau nhiều năm chờ đợi. "Điều tuyệt vời nhất là khi bạn thực sự cầm chiếc cúp trên tay và mang nó đến trước các cổ động viên. Chúng tôi vẫn còn nhiều việc phải làm hôm nay", ông nói. "Màn ăn mừng hôm trước rất đặc biệt, dù chỉ diễn ra nội bộ. Bạn có thể thấy điều đó ý nghĩa thế nào với tất cả mọi người sau ngần ấy năm. Chúng tôi nóng lòng được chia sẻ khoảnh khắc đó với người hâm mộ".
Nhà cầm quân 44 tuổi khẳng định Arsenal giờ phải làm quen với vị thế mới của nhà vô địch. "Hôm nay chúng tôi sẽ khoác chiếc áo này theo một cách khác. Arsenal là nhà vô địch Ngoại hạng Anh", Arteta tự hào. "Điều đó mang lại niềm vui lớn nhưng cũng đi kèm trách nhiệm lớn. Chúng tôi bắt đầu thiết lập những tiêu chuẩn mới và điều đó phải bắt đầu ngay từ hôm nay".
HLV Mikel Arteta thực hiện chín thay đổi trong đội hình xuất phát của Arsenal so với trận thắng Burnley 1-0, nhằm giữ sức cho các trụ cột trước chung kết Champions League.
Riccardo Calafiori và Cristhian Mosquera là hai cầu thủ tiếp tục đá chính. Bukayo Saka, Declan Rice, Gabriel, Martin Odegaard và Eberechi Eze đều dự bị. Trong khi đó, William Saliba, David Raya và Jurrien Timber không có tên trong danh sách đăng ký. Tiền vệ Mikel Merino lần đầu trở lại băng ghế dự bị sau chấn thương bàn chân.
Christian Norgaard có trận đá chính đầu tiên tại Ngoại hạng Anh mùa này, còn Gabriel Jesus được trao cơ hội hiếm hoi đá trung phong. Ở tuổi 16 và 144 ngày, Max Dowman trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử đá chính một trận tại Ngoại hạng Anh.
Tin Gốc: Vnexpress

Man City không chỉ là đối thủ của Chelsea trong trận chung kết Cup FA trên sân Wembley hôm nay. Với BlueCo - quỹ đầu tư Mỹ sở hữu Chelsea, đội bóng của Pep Guardiola còn là chuẩn mực vận hành - vừa là hình mẫu để tham chiếu, vừa là nguồn cung nhân sự, và cũng là hệ quy chiếu cho toàn bộ quá trình tái thiết Stamford Bridge trong hơn 4 năm qua.
Sự kết nối giữa hai CLB xuất hiện ở nhiều tầng nấc. Trên sân, những cái tên trưởng thành từ học viện Man City như Cole Palmer hay Romeo Lavia nhiều khả năng đá chính cho Chelsea. Tosin Adarabioyo và Liam Delap cũng có thể góp mặt.
Trên băng ghế huấn luyện, HLV tạm quyền Calum McFarlane - từng làm việc tại học viện Man City - sẽ đối đầu Guardiola. Và trong bộ máy điều hành, nhiều nhân sự như Laurence Stewart, Joe Shields hay Dave Fallows đều có xuất thân từ hệ thống của đội bóng thành Manchester.
Ngay sau khi tiếp quản Chelsea từ Roman Abramovich năm 2022, BlueCo đã nhanh chóng xem Man City như mô hình lý tưởng. Raheem Sterling là bản hợp đồng tiêu biểu, được đánh giá cao nhờ những gì anh thể hiện dưới thời Guardiola. Thậm chí, thương vụ Marc Cucurella từng được thúc đẩy phần nào bởi việc Man City cũng quan tâm đến cầu thủ này.
Khi bộ máy tuyển trạch dần được tổ chức bài bản hơn, ảnh hưởng từ hệ thống Man City càng rõ nét. Joe Shields - người từng có nhiều năm làm việc tại học viện Man City - gia nhập Chelsea và thúc đẩy chiến lược nhắm vào các tài năng trẻ từ chính đối thủ. Hệ quả là hàng loạt cầu thủ trưởng thành từ học viện Man City như Palmer, Lavia, Tosin hay Delap lần lượt cập bến Stamford Bridge.
Không chỉ cầu thủ, mô hình nhân sự cũng được "sao chép" phần nào. Nhiều nhân vật từng làm việc tại sân Etihad tiếp tục được đưa về Chelsea trong các vị trí chiến lược ở học viện và bộ phận phân tích hiệu suất. Enzo Maresca - từng là trợ lý của Guardiola trong mùa giải ăn ba 2022-2023- được bổ nhiệm làm HLV trưởng, trở thành minh chứng rõ rệt nhất cho xu hướng "Man City hóa" về tư duy chiến thuật.
Maresca mang đến Chelsea triết lý kiểm soát bóng và xây dựng lối chơi vị trí đặc trưng của Guardiola. Dưới thời ông, đội bóng phần nào hình thành được bản sắc và gặt hái thành công - giành quyền dự Champions League, đoạt Conference League và FIFA Club World Cup 2025.
Tuy nhiên, sự ổn định vẫn là dấu hỏi lớn.
Dù có những tín hiệu tích cực ở mùa giải trước, khoảng cách giữa Chelsea và Man City đã nhanh chóng nới rộng trở lại. Thất bại 0-3 ngay tại Stamford Bridge tháng trước cho thấy chênh lệch vẫn rất lớn. Chelsea nguy cơ trắng tay, không dự Cup châu Âu mùa tới và phải cố vớt vát bằng Cup FA, còn Man City vẫn còn nguyên cơ hội giành cú ăn ba quốc nội, bất chấp những biến động.
Về mặt nhân sự, không phải tất cả "dấu ấn Man City" đều mang lại hiệu quả như kỳ vọng. Sterling sa sút chóng vánh và trở thành người thừa, Cucurella phải mất thời gian dài để thích nghi, trong khi các thương vụ như Lavia hay Delap vẫn chưa chứng minh được giá trị tương xứng. Ngay cả những lựa chọn chiến lược như Sancho cũng chưa giải quyết được bài toán hàng công của Chelsea.
Điểm sáng lớn nhất vẫn là Cole Palmer - cầu thủ đang trở thành trụ cột quan trọng. Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào một vài cá nhân khiến bức tranh tổng thể của Chelsea chưa thực sự ổn định.
Ở góc độ chiến lược, việc "mượn hệ sinh thái Man City" giúp Chelsea tiếp cận nhanh hơn với chuẩn vận hành bóng đá hiện đại. Nhưng đồng thời, nó cũng đặt ra câu hỏi về bản sắc: liệu đội bóng đang xây dựng một hệ thống riêng, hay chỉ đang sao chép một mô hình vốn được vận hành hoàn hảo ở Etihad?
Trong bối cảnh BlueCo tiếp tục chịu áp lực từ người hâm mộ và phải rà soát lại chiến lược, lựa chọn HLV trưởng tiếp theo sẽ mang tính quyết định. Những cái tên như Xabi Alonso hay Andoni Iraola được nhắc đến, mỗi người đại diện cho một hướng đi khác nhau: tiếp tục duy trì tư duy kiểm soát kiểu Guardiola, hay chuyển sang một triết lý linh hoạt hơn.
Dù lựa chọn thế nào, một thực tế vẫn không thay đổi: Man City sẽ tiếp tục là thước đo cho Chelsea - không chỉ trong trận chung kết tại Wembley hôm nay, mà còn trong cả hành trình tìm lại vị thế của họ ở bóng đá Anh và châu Âu.
Tin Gốc: Vnexpress

Michael Olise sinh ra và lớn lên ở London, nói tiếng Anh từ nhỏ, trưởng thành trong hệ thống đào tạo bóng đá Anh và từng đủ điều kiện khoác áo bốn đội tuyển quốc gia. Nhưng khi mới 18 tuổi, tiền vệ này đã sớm xác định sẽ chơi cho Pháp, dù khi đó anh chưa thể giao tiếp trôi chảy bằng tiếng nước này.
Lựa chọn tưởng như khó hiểu ấy giờ là bước ngoặt lớn trong sự nghiệp Olise, khi anh trở thành nhân tố nổi bật giúp Pháp vào vòng 1/8 World Cup 2026. Anh đang dẫn đầu danh sách kiến tạo tại giải, với 5 đường chuyền thành bàn thắng.
Nếu nhìn vào lý lịch của Olise, nhiều người hẳn sẽ thắc mắc vì sao anh không chọn đội tuyển Anh. Tiền vệ này sinh năm 2001 tại Hammersmith, phía tây London, có tuổi thơ gần sân bay Heathrow, học trường phổ thông ở Anh và dành toàn bộ quá trình đào tạo trẻ tại đây.
Olise từng ăn tập vài tháng ở Arsenal trước khi có 6 năm tại học viện Chelsea. Sau khi rời Chelsea năm 14 tuổi, anh trải qua thời gian khó khăn, thử việc ở Man City rồi có 6 tháng không thuộc CLB nào. Cuối cùng, Olise nhận lời gia nhập lò đào tạo trẻ của đội hạng Nhất Anh Reading. Đầu năm 2019, anh mới bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp.
Trong gia đình, Olise nói tiếng Anh là chủ yếu. Mẹ anh dạy con tiếng Pháp, nhưng môi trường sống hoàn toàn mang màu sắc Anh. Mối liên hệ với nước Pháp khi ấy chỉ là vài chuyến nghỉ hè và những trận đấu của Zinedine Zidane, Thierry Henry hay Franck Ribery trên truyền hình.
Vì thế, việc Olise quyết định khoác áo Pháp khiến nhiều người bất ngờ. "Những cầu thủ tôi hâm mộ khi còn nhỏ đều là người Pháp", anh từng giải thích. "Tôi cũng thường xuyên đến đây. Mọi thứ có vẻ tự nhiên hơn".
Patrick Vieira, cựu HLV của Olise tại Crystal Palace, nhớ lại cuộc trò chuyện với học trò: "Cậu ấy nói với tôi rằng muốn chơi cho đội tuyển Pháp. Không hề có chuyện cân nhắc Anh hay đội tuyển nào khác", Vieira nói. "Michael luôn là CĐV của tuyển Pháp và tin rằng cơ hội vô địch World Cup cùng Pháp cao hơn so với Anh".
Không chỉ Anh, Olise còn đủ điều kiện khoác áo Algeria và Nigeria nhờ nguồn gốc gia đình. Bố anh là người Anh gốc Nigeria, còn mẹ là người Pháp gốc Algeria. Hai liên đoàn này đều từng tìm cách tiếp cận anh. Trong khi đó, HLV đội U21 Anh Lee Carsley nhiều lần công khai tiếc nuối vì không thể thuyết phục tài năng sinh năm 2001 đổi ý.
Điều thú vị là con đường đến đội tuyển Pháp của Olise không hề thuận lợi. Toàn bộ ê-kíp quản lý của anh đều ở Anh và gần như không có mối liên hệ với Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF). Người chủ động tạo bước ngoặt lại chính là mẹ anh.
Không chấp nhận ngồi chờ, bà tự liên hệ với FFF và gửi những đoạn video thi đấu của con trai. Những hình ảnh ấy đến tay Jean-Luc Vannuchi, HLV đội U18 Pháp khi đó. Ông lập tức triệu tập Olise tham dự giải Toulon năm 2019.
Các đồng đội vẫn nhớ hình ảnh một cầu thủ ít nói, gần như chỉ giao tiếp bằng tiếng Anh. Trong hai lần cử quốc ca Pháp, Olise chỉ hát khe khẽ vì vốn tiếng Pháp còn hạn chế. Nhưng với anh, chuyện ngôn ngữ chưa bao giờ là rào cản khiến bản thân thay đổi lựa chọn.
Thời gian ở Crystal Palace càng củng cố quyết định đó. Một thành viên CLB tiết lộ Olise từng chịu nhiều tổn thương trong những năm ở Chelsea và Man City. Việc không được đánh giá đúng khả năng khiến anh có cảm giác bị từ chối. "Nếu chọn Pháp thay vì Anh, có lẽ đó cũng là cách Michael tạo khoảng cách với những người từng xem cậu ấy như một cậu bé khó bảo", người này nhận định.
Trong phòng thay đồ Crystal Palace, vốn tiếng Pháp hạn chế của Olise thường trở thành đề tài trêu đùa. Jean-Philippe Mateta, Odsonne Edouard và Wilfried Zaha liên tục chọc ghẹo những câu trả lời ngắn ngủn của đồng đội. Một cầu thủ nhớ lại: "Năm đầu tiên, trông cậu ấy giống khách du lịch hơn là người Pháp. Nhưng rồi Michael học thêm tiếng nên sang năm thứ hai đã giao tiếp tự nhiên hơn nhiều".
Bước ngoặt tiếp theo đến năm 2022, khi HLV Sylvain Ripoll gọi Olise lên đội U21 Pháp. Tiền vệ này khi đó đã hiểu tiếng Pháp khá tốt nhưng vẫn chưa thật sự tự tin khi nói. Dù vậy, anh nhanh chóng hòa nhập với tập thể nhờ cùng thế hệ, cùng sở thích âm nhạc và văn hóa.
Hè 2024 trở thành cột mốc quyết định. Sau khi chuyển sang Bayern Munich, Olise vẫn quyết tâm xin CLB cho phép dự Olympic Paris cùng Pháp. Một thành viên ban huấn luyện nhớ lại rằng tiền vệ này đã rất nỗ lực để được dự Olympic. "Hành động ấy cho thấy cậu ấy gắn bó với màu áo đội tuyển Pháp đến mức nào", người này nói.
Hai tháng thi đấu trên sân nhà giúp Olise cảm thấy bản thân thực sự thuộc về tập thể này. Làm việc cùng Thierry Henry, anh có thể trao đổi bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Pháp. Mọi thứ diễn ra tự nhiên và thoải mái hơn nhiều so với trước.
Chỉ một tháng sau Olympic, Didier Deschamps gọi Olise lên đội tuyển quốc gia. Những cuộc trò chuyện đầu tiên giữa HLV người Pháp, vốn không giỏi tiếng Anh, với cậu học trò chưa nói sõi tiếng Pháp đôi lúc khá gượng gạo. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến niềm tin của Deschamps. Ngày 6/9/2024, Olise đá chính trận gặp Italy, mở ra sự nghiệp quốc tế cùng đội tuyển Pháp.
Đến World Cup 2026, tiền vệ sinh năm 2001 trở thành trung tâm trong lối chơi tấn công của "Les Bleus". Những đường chuyền sáng tạo, khả năng xử lý mềm mại và nhãn quan chiến thuật khiến nhiều CĐV Pháp liên tưởng đến các thế hệ vàng trước đây.
Nếu Olise chọn Anh, người hâm mộ có lẽ đã được chứng kiến anh sát cánh cùng Bukayo Saka và Harry Kane. Kịch bản ấy chưa bao giờ xảy ra.
Thay vào đó, chàng trai lớn lên ở London, từng chỉ biết hát khe khẽ quốc ca Pháp và chưa nói thành thạo tiếng Pháp, lại trở thành niềm hy vọng giúp "Les Bleus" chinh phục ngôi sao World Cup thứ ba.
Tin Gốc: Vnexpress

