Sommaroy là một làng chài nhỏ nằm ở phía bắc Vòng Bắc Cực, cách thành phố Tromso khoảng 36 km. Hòn đảo rộng 0,41 km2 với hơn 300 cư dân với cơ sở hạ tầng khoảng 70 ngôi nhà, một khách sạn, một quán cà phê và một trường học. Thu nhập chính của người dân từ đánh bắt cá và dịch vụ du lịch.
Từ ngày 18/5 đến 26/7 hàng năm, mặt trời tại Sommaroy không lặn. Do trời sáng liên tục, nhịp sinh hoạt của người dân hoàn toàn thay đổi so với thông thường. Họ tổ chức đá bóng lúc 2-3h sáng, trẻ em đi câu cá từ tinh mơ và các cửa hàng mở cửa linh hoạt theo nhu cầu thực tế. Người dân ăn khi đói và ngủ khi mệt, thay vì tuân theo giờ giấc thông thường.
Tại trường học, học sinh có lịch học thay đổi theo thực tế và được nghỉ ngơi khi cần. Các sự kiện cộng đồng như đám cưới, lễ hội cũng thường được tổ chức dựa vào điều kiện thời tiết thay vì ngày tháng trên lịch. Một người dân địa phương cho biết thời gian ở đây chỉ dành cho du khách, còn với họ, đó chỉ là một khái niệm tham khảo.
Bà Marianne Solbakken, 67 tuổi, nói nhịp sống này là thực tế hàng ngày tại Sommaroy. “Người dân có xu hướng ra ngoài làm việc, vui chơi khi mặt trời vẫn tỏa sáng lúc 23h”, bà cho biết.
Ông Halvar Ludvigsen, cư dân thế hệ thứ tư, thường xuyên làm việc vào ban đêm. Những người hàng xóm của ông cũng duy trì thói quen làm việc trên trang trại cả ngày, sau đó đi câu cá và ăn uống vào nửa đêm.
Trái ngược với mùa hè, từ tháng 11 đến tháng 1 năm sau, hòn đảo bước vào chuỗi Đêm Cực (Polar Night) khi mặt trời biến mất dưới đường chân trời. Lúc này, người dân tận dụng bóng tối để quan sát cực quang – cảnh tượng thiên nhiên giúp hòn đảo thu hút lượng lớn khách du lịch quốc tế.
Năm 2019, Sommaroy gây chú ý khi người dân treo hàng chục đồng hồ lên cây cầu dẫn vào đảo để truyền tải thông điệp sống thuận tự nhiên, hướng tới việc trở thành “Khu vực không có thời gian”.
Ông Kjell Ove Hveding, người khởi xướng chiến dịch, cho biết áp lực từ đồng hồ là nguyên nhân gây căng thẳng trong xã hội hiện đại. “Chúng tôi muốn mang lại sự linh hoạt. Người dân có thể sơn nhà lúc 2h sáng hay đi bơi lúc 4h nếu muốn”, ông nói.
Dù chiến dịch này sau đó được truyền thông nhận định là một hình thức quảng bá du lịch hiệu quả của Na Uy, giáo sư Truls Egil Wyller từ Đại học Khoa học và Công nghệ Na Uy cho biết ý tưởng sống không phụ thuộc thời gian vẫn mang lại góc nhìn giá trị. Theo ông, con người mới bị chi phối bởi kỷ luật đồng hồ khoảng hai thế kỷ qua. Trước đó, các thế hệ tổ tiên vốn làm việc, ăn, ngủ theo nhu cầu tự nhiên của cơ thể.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều quốc gia đang xem việc kiểm soát trẻ em dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội là một vấn đề khẩn cấp, cần được điều chỉnh bằng luật pháp thay vì chỉ phụ thuộc vào lựa chọn riêng của từng gia đình hay từng cá nhân.
Từ tháng 12-2025, Úc chính thức cấm người dưới 16 tuổi sử dụng các nền tảng mạng xã hội. Sau đó, Indonesia và Pháp cũng triển khai các quy định tương tự từ tháng 3-2026. Anh đang thí điểm hạn chế trẻ vị thành niên tiếp cận một số nền tảng, trong khi Hy Lạp dự kiến cấm người dưới 15 tuổi sử dụng mạng xã hội từ năm 2027.
Điều đó cho thấy nhiều quốc gia không còn nhìn mạng xã hội đơn thuần như một công cụ giải trí hay kết nối. Trong bối cảnh công nghệ và nền tảng số phát triển vũ bão, kéo theo hàng loạt hệ lụy về nghiện thiết bị, bắt nạt trực tuyến, nội dung độc hại và khủng hoảng sức khỏe tinh thần ở thanh thiếu niên, mạng xã hội đang được xem là vấn đề liên quan trực tiếp đến sự phát triển nhận thức, tâm lý và sự an toàn của trẻ em.
Ở Việt Nam, câu chuyện ấy cũng đang hiện diện rất rõ trong trường học và từng gia đình. Không khó để bắt gặp hình ảnh nhiều học sinh hôm nay vừa ăn vừa cầm điện thoại, học được vài phút lại vô thức mở mạng xã hội, thức "cày" những video ngắn đến tận khuya rồi sáng hôm sau vào lớp trong trạng thái vật vờ, thiếu tập trung.
Cùng với đó là việc nhiều em dễ bị cuốn vào các trào lưu phản cảm, nội dung cực đoan hay "hóng" những "drama" vô bổ xuất hiện dày đặc mỗi ngày trên mạng xã hội.
Tôi cho rằng vấn đề không đơn thuần nằm ở việc trẻ em dành bao nhiêu thời gian cho mạng xã hội, mà đáng lo hơn là các em đang lớn lên giữa những nội dung gì, những hệ giá trị nào và kiểu tác động tâm lý ra sao từ môi trường mạng.
Một đứa trẻ thường xuyên tiếp xúc với những nội dung lệch chuẩn, phản khoa học hay cực đoan rất dễ dần xem đó là điều bình thường. Một đứa trẻ lớn lên giữa văn hóa công kích, chế giễu và bạo lực ngôn từ cũng dễ trở nên chai lì cảm xúc, thậm chí vô cảm trước tổn thương của người khác.
Trong khi đó, việc mỗi ngày liên tục nhìn thấy những hình ảnh hào nhoáng, những cuộc sống được tô vẽ quá mức đến mức "không tì vết" trên mạng xã hội rất dễ khiến nhiều em rơi vào tâm lý tự ti, so sánh bản thân hoặc hình thành những lệch lạc về giá trị sống và cách nhìn nhận chính mình.
Theo khảo sát của UNICEF, 21% thanh thiếu niên Việt Nam từng là nạn nhân của bắt nạt trên mạng. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh hơn là có tới 75% các em không biết tìm sự trợ giúp ở đâu nếu bị bạo lực mạng. Điều đó đồng nghĩa rất nhiều đứa trẻ đang chịu tổn thương trong im lặng, một mình đối diện với áp lực, sự công kích hay nỗi sợ ngay trên chiếc điện thoại mà mỗi ngày các em vẫn cầm trên tay.
Chúng ta phải thẳng thắn thừa nhận với nhau rằng trẻ em hiện nay tiếp cận Internet quá sớm, nhưng lại gần như chưa được trang bị đủ kỹ năng để tự bảo vệ mình trên không gian mạng.
Ở tuổi dưới 16, khả năng kiểm soát cảm xúc, nhận thức đúng - sai hay tự điều chỉnh hành vi của các em vẫn chưa hoàn thiện. Trong khi đó, không ít đối tượng đang lợi dụng mạng xã hội để tạo ra các nội dung phản khoa học, lệch chuẩn hoặc độc hại nhằm thu hút lượt xem và trục lợi.
Người lớn đôi khi còn có những lúc cầm điện thoại lên chỉ định xem vài phút, nhưng rồi bị cuốn từ video này sang video khác đến cả tiếng đồng hồ mà không nhận ra. Với trẻ em, "sức đề kháng" trước những cơ chế gây nghiện ấy càng yếu hơn nhiều, dễ bị dẫn dắt, thao túng bởi sự tò mò, hiếu kỳ tuổi mới lớn.
Hôm qua, tôi đọc thông tin tại Tây Ninh xuất hiện một số trường hợp học sinh tiểu học và trung học cơ sở có hành vi liên quan đến việc mua bán, sử dụng và thờ cúng búp bê Kuman Thong.
Câu chuyện khiến nhiều người lớn giật mình, nhưng nếu nhìn rộng hơn, đó không phải hiện tượng quá khó hiểu trong bối cảnh trẻ em đang tiếp xúc với đủ loại nội dung thiếu kiểm chứng trên mạng xã hội, trong đó có loạt video mang màu sắc tâm linh, giật gân, huyền bí được dựng với mục đích câu view, tăng tương tác, nhiều học sinh có thể tò mò làm theo mà chưa đủ nhận thức để hiểu bản chất vấn đề.
Một nghiên cứu của các nhà khoa học thuộc Đại học California tại San Francisco (Mỹ), theo dõi gần 12.000 trẻ em từ 9-13 tuổi trong suốt 3 năm, cho thấy thời gian sử dụng mạng xã hội tăng mạnh đi kèm với mức gia tăng khoảng 35% các triệu chứng trầm cảm ở trẻ vị thành niên. Nghiên cứu cũng ghi nhận những trẻ bị bắt nạt trên mạng có nguy cơ xuất hiện ý nghĩ tự tử cao hơn đáng kể.
Vì thế, tôi hiểu vì sao nhiều quốc gia buộc phải hành động mạnh tay hơn. Bởi nếu tiếp tục xem mạng xã hội đơn thuần là một công cụ giải trí vô hại, cái giá phải trả có thể không chỉ là vài giờ trẻ em "nghiện điện thoại", mà là sự bào mòn về nhận thức, sức khỏe tinh thần, cả tuổi thơ của một thế hệ và thậm chí còn hơn cả thế.
Tôi không phủ nhận sức mạnh của pháp luật trong việc tạo ra những giới hạn cần thiết và tác động đến ý thức xã hội. Dẫu vậy, tôi cho rằng sẽ rất khó giải quyết tận gốc vấn đề nếu chỉ trông chờ vào một lệnh cấm.
Thực tế, nhiều học sinh hiện nay đã biết cách tạo tài khoản bằng ngày sinh giả, nhờ người thân đăng ký hộ, thậm chí sử dụng công nghệ để vượt qua các bước xác minh độ tuổi. Công nghệ càng phát triển, việc "lách" quy định càng trở nên dễ dàng hơn.
Thiết nghĩ, điều quan trọng không chỉ "cậy nhờ" những hàng rào pháp lý, mà là cách gia đình, nhà trường và xã hội cùng tạo ra một "hệ miễn dịch số" cho trẻ em. Bởi sẽ không có cha mẹ nào đủ khả năng ngồi cạnh con 24/24 giờ để kiểm tra xem các em đang xem gì, trò chuyện với ai hay bị tác động bởi điều gì trên mạng xã hội.
Điều chúng ta có thể làm không phải là nhốt trẻ khỏi Internet, mà là trao cho các em một "lớp kháng thể" trước thế giới số. Đó là kỹ năng nhận diện đúng - sai, khả năng phản biện, năng lực tự bảo vệ mình trước những nội dung độc hại và cả cảm giác đủ được yêu thương để không quá lệ thuộc vào sự công nhận từ thế giới ảo.
Nếu một đứa trẻ thiếu bản lĩnh, thiếu kỹ năng số và thiếu sự đồng hành từ gia đình, thì ngay cả khi bị cấm mạng xã hội hôm nay, các em vẫn có thể đối diện những rủi ro khác vào ngày mai.
Tôi nghĩ điều trẻ em cần không phải là sự kiểm soát, mà hơn hết là sự hiện diện thật sự của cha mẹ. Là khi người lớn học cách làm bạn với con, chịu đặt điện thoại xuống để lắng nghe xem con đang nghĩ gì, gặp chuyện gì, đang vui hay đang tổn thương vì điều gì.
Một đứa trẻ được quan tâm, được kết nối và có đời sống tinh thần đủ đầy thường sẽ không quá khao khát tìm kiếm sự công nhận từ mạng xã hội. Ngược lại, nhiều em tìm đến và bị cuốn vào thế giới ảo đôi khi chỉ vì ngoài đời thực quá cô đơn, thiếu sẻ chia và không tìm thấy cảm giác được lắng nghe.
Suy cho cùng, điều đáng sợ nhất không phải là trẻ em biết dùng công nghệ quá sớm, mà là người lớn đang để các em bước vào thế giới số quá sớm nhưng lại chưa kịp trang bị đủ kỹ năng, bản lĩnh và điểm tựa tinh thần để tự bảo vệ mình trước những mặt trái của nó.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Con đường dẫn vào quê Bác những ngày Lễ hội Làng Sen năm 2026 kỷ niệm 136 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19-5-1890 - 19-5-2026) thật đông vui. Từ khắp mọi miền Tổ quốc, từng dòng người tìm về đây với niềm xúc động thiêng liêng.
Dưới bóng tre xanh, những đoàn cựu chiến binh, học sinh và những gia đình trẻ đưa con về quê Bác… Sau vài cơn mưa đầu hạ, tiết trời xứ Nghệ dịu mát hơn. Hương sen từ các hồ quanh làng tạo nên cảm giác vừa thân thuộc vừa thiêng liêng khó tả.
Bên mái nhà tranh đơn sơ ở làng Hoàng Trù quê ngoại Bác, chị Nguyễn Bảo Mỹ Duyên (quê Đồng Nai) đứng lặng thật lâu trước chiếc khung cửi cũ kỹ mà thân mẫu Bác - bà Hoàng Thị Loan - từng dùng dệt vải.
Theo gia đình rời Nghệ An vào Nam lập nghiệp từ nhỏ, lần đầu chị được trở về quê Bác trong những ngày tháng Năm lịch sử. Nghe giọng thuyết minh trầm ấm kể về tuổi thơ cậu bé Nguyễn Sinh Cung bên lời ru của mẹ, tiếng thoi đưa mỗi đêm khuya, chị Duyên lặng lẽ lau nước mắt.
"Trước đây tôi chỉ biết quê Bác qua sách báo, nhưng khi tận mắt nhìn nhà tranh nhỏ bé này, tôi mới cảm nhận rõ hơn sự giản dị và lớn lao của Người. Mọi thứ đều bình dị như bao làng quê Việt Nam, vậy mà từ nơi này Bác đã ra đi tìm đường cứu nước", chị xúc động nói.
Có người đến đây lần đầu, cũng có người đã nhiều lần trở lại, nhưng chuyến đi nào cũng đong đầy xúc cảm riêng. Giữa dòng người trên con đường phủ bóng tre xanh có đoàn đồng bào dân tộc Thái từ Sơn La về thăm quê Bác. Bà Vì Thị Núc, 70 tuổi, lặng nghe chuyện đời Người rồi xúc động tâm sự: "Chúng tôi biết ơn Bác Hồ. Cả đời chỉ mong một lần được về quê Người, nay mới thực hiện được".
Những bước chân từ khắp mọi miền vẫn lặng lẽ nối dài trên con đường quê thanh bình. Có người đứng rất lâu trước chiếc võng cũ, có người lặng im bên giếng Cốc phủ màu thời gian, có em học sinh chăm chú ghi chép từng lời hướng dẫn viên kể chuyện. Với nhiều người, về quê Bác không chỉ là chuyến tham quan mà còn là hành trình trở về với cội nguồn lịch sử.
Cô Phạm Thị Huyền - giáo viên Trường tiểu học Hưng Lộc (Nghệ An), dẫn học sinh về quê Bác trong dịp này - chia sẻ: "Bài học lịch sử sẽ trở nên gần gũi hơn khi các em được tận mắt nhìn thấy không gian thật của quá khứ và sẽ ở lại rất lâu trong ký ức các em".
Trung bình mỗi năm nơi đây đón hơn hai triệu lượt khách trong và ngoài nước, không gian nơi đây vẫn giữ được vẻ trang nghiêm và bình yên vốn có. Từ những lối đi sạch sẽ, hàng cây xanh mát đến từng mái nhà tranh đều được chăm sóc cẩn thận mỗi ngày.
30 năm làm hướng dẫn viên ở đây, chị Phùng Thị Hương Giang vẫn kể về Bác bằng tất cả niềm tự hào như ngày đầu tiên. "Có những đoàn khách lặng lẽ rơi nước mắt khi bước vào căn nhà nhỏ của Bác. Có người đứng thật lâu trước từng kỷ vật giản dị của gia đình Người. Những khoảnh khắc ấy khiến chúng tôi càng thấm thía ý nghĩa công việc của mình. Với tôi, mỗi ngày làm việc bắt đầu không chỉ bằng trách nhiệm cán bộ di sản, mà còn bằng cảm giác thân thuộc như trở về chính ngôi nhà của mình", chị chia sẻ.
Để trở thành "cầu nối" giữa di tích và du khách, đội ngũ hướng dẫn viên không chỉ phải thuộc từng chi tiết lịch sử mà còn phải biết truyền tải bằng cảm xúc chân thành nhất. Hiện nay trong 17 hướng dẫn viên khu di tích, có năm người thuyết minh bằng tiếng Anh và tám người thuyết minh bằng tiếng Lào nhằm phục vụ các đoàn khách quốc tế.
Ông Nguyễn Bảo Tuấn - Giám đốc Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên - cho hay việc đào tạo, nâng cao chuyên môn, ngoại ngữ và kỹ năng giao tiếp luôn được đơn vị đặc biệt quan tâm để mỗi du khách khi về quê Bác đều có trải nghiệm trọn vẹn. "Điều quan trọng nhất không chỉ là kể đúng chuyện lịch sử mà còn phải chạm tới trái tim người nghe", ông nói.
Không chỉ thuyết minh, những cán bộ ở đây còn lặng lẽ gìn giữ từng hiện vật qua mưa nắng miền Trung. Những mái tranh được kiểm tra định kỳ, từng cột gỗ, từng vật dụng sinh hoạt đều được bảo quản cẩn thận để chống xuống cấp.
Những đêm mưa bão, cán bộ khu di tích gần như thức trắng để che chắn, bảo vệ các hiện vật lịch sử. Với họ, đó không đơn thuần là công việc mà là trách nhiệm giữ gìn di sản tinh thần vô giá của dân tộc.
Bà Trần Thị Mỹ Hạnh - Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Nghệ An - cho biết tỉnh Nghệ An luôn xác định việc bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên là nhiệm vụ chính trị đặc biệt quan trọng.
Tỉnh đã ban hành nhiều chủ trương, đề án và chương trình đầu tư nhằm xây dựng xã Kim Liên theo hướng phát triển văn hóa gắn với du lịch, trong đó Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên được xác định là hạt nhân trung tâm, là địa chỉ đỏ có ý nghĩa đặc biệt về lịch sử, văn hóa, chính trị và tinh thần.
"Không chỉ tập trung bảo tồn nguyên trạng các di tích gốc, chúng tôi còn chú trọng mở rộng Không gian văn hóa Hồ Chí Minh, đầu tư hệ thống hạ tầng giao thông, cảnh quan, thiết chế phục vụ du lịch, kết nối các điểm đến", bà Hạnh nói.
Rời khu di tích, nhiều du khách rất vui trước đổi thay từng ngày của quê hương Kim Liên. Đường bê tông rộng mở sáng - sanh - sạch - đẹp phủ đầy hoa và cây xanh qua các xóm làng yên bình. Nhà cửa khang trang hơn; trường học, nhà văn hóa, trạm y tế được đầu tư đồng bộ.
Phó Bí thư Đảng ủy xã Kim Liên, ông Phan Văn Cảnh, phấn khởi chia sẻ quê hương Bác đang chuyển mình mạnh mẽ trong phát triển kinh tế - xã hội và xây dựng nông thôn mới kiểu mẫu theo đúng mong ước của Bác. Những cánh đồng mẫu lớn rộng hơn 300 ha mỗi vụ cho năng suất cao, đạt khoảng 69 tạ/ha. Thu nhập bình quân đầu người năm 2025 đạt 72 triệu đồng. Tỉ lệ hộ nghèo giảm xuống chỉ còn 0,32%.
"Việc Khu di tích Kim Liên được công nhận Khu du lịch quốc gia mở ra cơ hội lớn để Kim Liên tiếp tục phát triển du lịch bền vững, thu hút đầu tư, nâng tầm thương hiệu du lịch Nghệ An và lan tỏa hình ảnh quê hương đến bạn bè trong nước và quốc tế", ông Cảnh nói.
Sự đổi thay ấy không chỉ nằm ở những con số tăng trưởng hay những công trình mới, mà còn hiện hữu trong đời sống tinh thần người dân. Những làn điệu ví giặm vẫn vang lên trong các dịp lễ hội, những đầm sen vẫn tỏa hương mỗi độ tháng Năm về quê hương Bác.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chương trình do Cơ quan Giao thông Malta khởi xướng từ đầu năm 2026. Đây là chiến lược nhằm giảm áp lực phương tiện cá nhân tại đảo quốc có tỷ lệ sở hữu ôtô vào hàng cao nhất châu Âu.
Người tham gia sẽ nhận khoản trợ cấp 5.000 euro (khoảng 136 triệu đồng) mỗi năm, kéo dài trong 5 năm với tổng giá trị 25.000 euro. Đổi lại, họ phải nộp mọi hạng bằng lái và cam kết không điều khiển phương tiện cơ giới ở cả trong lẫn ngoài nước.
Bộ trưởng Giao thông Malta Chris Bonett cho biết chính sách này nhằm thay đổi tư duy, thúc đẩy văn hóa sử dụng phương tiện công cộng trong giới trẻ. "Chúng tôi đưa ra ưu đãi để người trẻ trở thành chất xúc tác cho sự thay đổi. Ôtô không còn là phương tiện duy nhất", ông Bonett nói.
Để đủ điều kiện, ứng viên phải sống tại Malta ít nhất 7 năm, có bằng lái ôtô hạng B từ 12 tháng trở lên và không có hồ sơ vi phạm giao thông. Số tiền được thanh toán theo đợt hàng năm dựa trên mức độ tuân thủ. Nếu bị phát hiện lái xe, người tham gia sẽ chịu phạt hành chính và phải hoàn trả khoản tiền đã nhận. Sau 5 năm, để được lái xe trở lại, họ phải học thêm 15 giờ thực hành tại trung tâm đào tạo.
Chương trình giới hạn số lượng dựa trên ngân sách 5 triệu euro và ưu tiên người đăng ký trước. Đến cuối tháng 3, Transport Malta cho biết có khoảng 100 thanh niên đã nộp đơn.
Việc Malta triển khai chính sách "mua lại" bằng lái dựa trên nền tảng hệ thống giao thông công cộng đã được ưu tiên phát triển trước đó. Từ tháng 10/2022, đảo quốc áp dụng chính sách miễn phí xe buýt toàn dân. Đây được xem là điều kiện tiên quyết giúp người trẻ có phương tiện thay thế thuận tiện và miễn phí trước khi cam kết từ bỏ xe cá nhân.
Cơ quan Giao thông Malta cho biết, chương trình tặng tiền chỉ áp dụng cho nhóm sở hữu bằng lái ôtô dưới 9 chỗ. Các loại bằng lái xe máy, xe tải hoặc phương tiện vận tải thương mại không thuộc phạm vi điều chỉnh của chính sách này. Quy định nhằm tập trung giảm thiểu nhóm phương tiện chiếm số lượng lớn nhất và là tác nhân chính gây ùn tắc tại các đô thị nhỏ hẹp.
Tuy nhiên, nhiều chuyên gia giao thông hoài nghi hiệu quả của chương trình khi lượng xe đăng ký mới tại Malta chưa có dấu hiệu dừng lại. Một số ý kiến đề xuất chính phủ nên tập trung ngân sách cải thiện hạ tầng giao thông công cộng, đặc biệt là hệ thống xe buýt ở vùng ngoại ô.
Malta là đảo quốc có diện tích 316 km2 với dân số khoảng 574.000 người, nhưng đang phải gánh sức ép từ hơn 445.000 ôtô đăng ký lưu hành. Tình trạng này khiến đường phố luôn trong cảnh ùn tắc nghiêm trọng. Để khắc phục, ngoài việc thưởng tiền cho người bỏ lái xe, chính phủ nước này cũng đang cung cấp dịch vụ xe buýt miễn phí và mở rộng kết nối đường thủy nội địa.
Tin Gốc: Vnexpress

