Em là sinh viên năm thứ ba ngành kỹ thuật đang khá “hot” trong những năm gần đây. Hai năm đầu đại học, em học tương đối tốt, chỉ tập trung vào việc học trên trường, thầy cô giao gì làm đó, không suy nghĩ nhiều về định hướng tương lai. Em từng hai lần nhận học bổng nên có thể nói nền tảng học tập của em không quá tệ. Cuộc sống lúc đó khá đơn giản, học xong rồi sinh hoạt bình thường, mọi thứ diễn ra ổn định.
Tuy nhiên, đến học kỳ một năm thứ ba, mọi thứ bắt đầu đi xuống. Em đăng ký quá nhiều môn nên không theo kịp khối lượng học, dẫn đến bị quá tải và stress. Kết quả là học lực sa sút rõ rệt, thậm chí bị xếp loại yếu và rớt một môn 4 tín chỉ. Sang học kỳ hai, em chủ động đăng ký ít môn lại để giảm áp lực nhưng do ảnh hưởng từ kỳ trước nên em mất khá nhiều thời gian để lấy lại nhịp học.
Gần đây em mới bắt đầu học ổn định hơn, vẫn có những môn học tốt và đạt điểm cao nhưng cũng có môn em hiểu chậm hơn các bạn. Trong khi thời gian của học kỳ không còn nhiều, em lo mình có thể rớt thêm một môn nữa. Nếu điều đó xảy ra, tổng cộng em sẽ rớt hai môn và em bắt đầu lo đến khả năng bị tốt nghiệp trễ.
Về sinh hoạt cá nhân, em không dùng mạng xã hội, có chơi thể thao và ăn uống điều độ. Nhìn bên ngoài, mọi thứ khá bình thường nhưng bên trong, em lại rất lo lắng, đặc biệt là việc không theo kịp bạn bè, điểm số không tốt và nguy cơ ra trường trễ sẽ ảnh hưởng đến cơ hội việc làm sau này. Hiện tại em còn khoảng một năm nữa nếu muốn tốt nghiệp đúng hạn.
Gần đây, em mới thật sự nhận ra mình thích ngành này nhưng cũng vì nhận ra khá muộn nên càng cảm thấy áp lực. Em sợ mình không đủ giỏi hoặc không kịp để cạnh tranh với người khác khi ra trường. Trong đầu em luôn có xu hướng chuẩn bị sẵn một “đường lui”, ví dụ nếu không tìm được việc đúng ngành, có thể đi làm công nhân hoặc phục vụ, vì trước đây em cũng từng thử chạy xe công nghệ và làm phục vụ quán ăn. Chính suy nghĩ này khiến em càng cảm thấy bất an hơn.
Đây có lẽ là khoảng thời gian em cảm thấy stress nhất từ trước đến giờ. Em muốn hỏi ý kiến mọi người rằng với tình trạng như vậy, có quá tệ không và liệu em còn cơ hội để theo đúng ngành sau khi ra trường không.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, đi làm một thời gian mới thấy điều đáng nói về 4 chữ "ổn định tập thể". Nghe thì thấy chuyên nghiệp lắm, đó là quá trình giải quyết mâu thuẫn, thống nhất mục tiêu chung và xây dựng sự gắn kết, làm rõ nguyên nhân gốc rễ, thực hiện giao tiếp cởi mở và thiết lập quy tắc rõ ràng. Tôi tính tình độc lập, có lý trí và không bao giờ nghe một phía từ đám đông, cũng ít khi tham gia hùa theo để ngồi tán chuyện, luôn đặt câu hỏi nghi vấn, phân tích theo nhiều hướng khác nhau. Đi làm là tập trung 100% công việc, tìm cách tối ưu và giải quyết vấn đề một nhanh và gọn gàng. Thế nhưng chẳng biết vì điều gì mà tổ phó có vẻ gai mắt với tôi. Ngày nào lên làm họ cũng kiếm chuyện chửi và gây hấn, hạ nhục tôi.
Mỗi khi lỡ mắc sai lầm dù rất nhỏ, ví dụ xịt cặp 100 cái mà tôi hớ hênh để quên một cái không bỏ ẩm; dù đã nhận ra và bỏ vào ngay nhưng vẫn bị chửi và nói là: "Làm hay quên không nhớ chút gì". Làm nhanh thì bị la là tăng động, làm từ tốn thì la là chậm rồi bị quát "nhanh lên". Tôi quan sát và tự chủ động vào làm thì bị quát: "Từ từ đã. Làm gì mà cứ vậy. Vừa phải thôi chứ". Tôi thụ động đứng chờ thì bị quát: "Vô làm đi kìa. Làm gì mà cứ đứng cà ngơ ra vậy, làm được không? Hay tao báo văn phòng nha. Đuổi cổ mày ra cổng giờ".
Họ bàn giao công việc rất mâu thuẫn, tay họ chỉ xe nâng nhưng miệng thì nói xe xúc. Tôi đang phân tích thì họ nạt: "Làm nhanh lên. Đứng ngơ ra vậy." Tôi hỏi lại thì bị nạt: "Làm thì làm, ngó đừng có hỏi". Mà tới khi không hỏi tự ý làm thì cũng bị nói: "Ê, chưa hỏi mà sao tự ý làm vậy. Lanh quá ha, tính chiếm công à". Tôi tự vệ và có phản bác lại: "Dạ, anh chị kêu sao em làm vậy thôi. Còn nếu em sai chỗ nào thì anh chị chỉ ra để em khắc phục lần sau" thì bị nói: "Nói gì cũng nói lại được". Đó chỉ là một ví dụ, ngoài ra còn nhiều lần khác.
Trong tổ, những người theo phe với tổ phó hay lấy tay đánh vào người tôi với hình thức nhắc nhở công việc. Chưa kể họ còn săm soi, soi mói công việc, bắt bẻ, gây sức ép tâm lý. Họ không cho tôi làm những công việc khó hay sản phẩm mới với lý do tôi không làm được. Mỗi khi tôi bắt đầu làm, cả nhóm lại thay nhau soi mói từng chi tiết nhỏ, chê bai hết lỗi này đến lỗi khác rồi đề nghị chuyển tôi sang việc khác. Hai tổ phó là những người thường xuyên gây áp lực cho tôi. Một người hay dùng tay đánh nhẹ vào người tôi và quát mắng lớn tiếng. Người còn lại liên tục kiếm cớ để chửi bới, không cho tôi làm những phần việc quan trọng. Chỉ cần họ bực là lại gây hấn. Nếu tôi lên tiếng giải thích thì bị quy chụp là cãi, còn nếu im lặng thì lại nói tôi thái độ, thậm chí đe dọa làm hại tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là có người còn đem đám tang của ba tôi ra đùa cợt, rồi lấy chuyện mẹ bỏ tôi từ nhỏ để chế giễu. Tôi không kiềm chế được nên đã chửi lại. Ngay lập tức, cả nhóm gán cho tôi cái mác là người hung hăng. Ngay cả những người được xem là hiền trong tổ cũng chỉ nói rằng chắc tôi không vừa nên mới xảy ra chuyện, trong khi chẳng ai lên tiếng nhắc nhở những người đã xúc phạm tôi trước.
Không chỉ vậy, nhiều người còn tự ý trả lại hàng tôi làm vì họ tự đánh giá là không đạt, dù tất cả đều chỉ là công nhân như nhau. Nếu tôi mắc lỗi, dù là lần đầu hay vì chưa quen việc, họ lập tức bắt bẻ rất gay gắt. Ngược lại, những người trong "phe" của họ thường xuyên ăn nói thô lỗ, gây gổ, từng suýt đánh nhau trong kho vẫn luôn được bao che, tạo điều kiện sửa sai và còn được ưu ái hơn.
Có một người nhiều lần bắt nạt, quát nạt và ra lệnh vô lý với tôi. Ban đầu tôi nhẫn nhịn, nhưng khi thấy họ ngày càng quá đáng, tôi buộc phải nói rõ rằng ai làm việc nấy, đừng tùy tiện sai bảo người khác và nếu còn tiếp diễn tôi sẽ không nhịn nữa. Sau vài lần bị tôi phản ứng quyết liệt, người đó không còn dám đối đầu trực tiếp nhưng vẫn hùa theo cả nhóm để nói xấu, cười cợt, xúc phạm tôi sau lưng và tiếp tục soi mói công việc của tôi. Trong khi đó, chính người này cũng làm sai nhiều lần, khiến cả tổ phải đi tìm hàng, thậm chí còn khiến quản lý phải họp đầu giờ để nhắc nhở cả tổ. Dù vậy, anh ta vẫn được bảo vệ, giao những công việc quan trọng hơn, thậm chí từng đòi đánh cả tổ phó mà vẫn được đối xử thân thiện.
Còn tôi, dù tính toán nhanh, quan sát tốt và từng được chuyền khác khen ngợi, vẫn chỉ được giao những việc nặng nhọc. Mỗi lần xin sang làm kiểm hàng đều bị từ chối. Tôi thường xuyên ở lại tăng ca, hỗ trợ vận chuyển hàng nặng để đẩy nhanh tiến độ sản xuất. Thế nhưng cứ hễ tổ phó bực chuyện gì là lại lôi tôi ra mắng chửi, hạ nhục. Tôi giải thích thì bị nói là cãi, nhất là trước mặt trợ lý quản lý. Thấy trợ lý đánh giá cao sự chủ động và tinh thần làm việc của tôi, tổ phó lại cố tình tâng bốc người hay gây chuyện, đồng thời bôi xấu tôi bằng những báo cáo sai sự thật.
Có lần không chịu nổi nữa, tôi làm lớn chuyện lên văn phòng. Tôi trình bày toàn bộ việc mình bị lạm dụng sức lao động và bị gây hấn trong thời gian dài, thậm chí còn có nhiều người ở kho chứng kiến. Tuy nhiên, tổ phó phủ nhận tất cả. Vì đã làm việc 14 năm, có tiếng là người hiền lành nên cuối cùng ông ấy không sao, còn tôi lại là người bị lập biên bản. Sau sự việc đó, tôi chỉ còn cách tự quan sát, tự học và âm thầm luyện tập để làm được mọi công việc. Tôi luôn làm với sự cẩn thận cao nhất vì biết chỉ cần sai một lỗi nhỏ cũng có thể bị cả nhóm chỉ trích.
Tôi sống rất tiết kiệm. Dù đi bộ đi làm, ở trọ và chưa có xe, tôi vẫn dành dụm mua những món đồ mình yêu thích như bình giữ nhiệt, nồi cơm điện, tai nghe, máy đọc sách, quần áo local brand và còn dự định vay tiền mua một chiếc xe ga đời mới. Thế nhưng đồng nghiệp lại liên tục dò hỏi chuyện tiền bạc rồi đem ra cười cợt. Tôi không muốn chia sẻ nên họ tìm cách khai thác thông tin từ những người tôi tin tưởng. Mỗi lần tôi vô tình kể điều gì với bạn bè trong công ty, thông tin đó lại bị mang đi kể cho cả nhóm để họ tiếp tục bêu rếu.
Dù là người tăng ca nhiều nhất, làm việc nhanh và thường xuyên được điều sang hỗ trợ các chuyền khác khi thiếu người, tôi vẫn luôn bị gây khó dễ. Mỗi lần tôi được gọi xuống hỗ trợ, họ lại kiếm cớ chửi bới, sai vặt vô lý. Nếu không làm theo thì bị cho là không biết hỗ trợ đồng nghiệp, thậm chí họ còn bắt tôi cố tình làm chậm lại, trong khi chính họ lại ngồi nói chuyện, tán gẫu.
Tôi đã nhiều lần phản ánh với tổ trưởng và quản lý về môi trường làm việc độc hại này nhưng đều bị phớt lờ. Họ chỉ khuyên tôi nghe theo tổ phó để giữ hòa khí. Thậm chí tổ phó còn ngang nhiên thách thức cả quản lý nhưng chẳng ai xử lý, cuối cùng mọi lời chỉ trích lại đổ lên đầu tôi. Ba tổ phó còn phối hợp báo cáo sai sự thật lên văn phòng, cố tình bôi nhọ danh dự để ép tôi. Mỗi lần tôi lên tiếng đính chính, họ lại lấy đó làm bằng chứng rằng tôi hay cãi.
Đến ngày ký hợp đồng chính thức, dù đã đóng góp rất nhiều, tôi vẫn không được giữ lại vì phòng nhân sự tin vào những báo cáo đó. Ngay cả khi quản đốc chịu nghe tôi trình bày và tôi có ghi chép đầy đủ ngày giờ, nội dung từng sự việc, họ vẫn không quan tâm. Họ chỉ nói rằng giữa tôi và tổ luôn xảy ra xung đột nên để tránh rắc rối, công ty không thể ký hợp đồng tiếp. Ngày cuối cùng, tổ trưởng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi biết trong suốt thời gian đó anh ấy đã chọn đứng về phía số đông. Thậm chí những lời bôi nhọ về tôi còn bị lan sang các chuyền khác, khiến những quản lý từng muốn nhận tôi vì thấy năng lực làm việc cũng không thể giúp được. Cuối cùng, tôi lặng lẽ rời công ty.
Qua trải nghiệm này, tôi rút ra một bài học cho bản thân mình. Điều một số doanh nghiệp ưu tiên hơn là sự ổn định của tập thể và việc tránh phát sinh xung đột. Không ít nhà quản lý ngại giải quyết tận gốc vấn đề vì điều đó đồng nghĩa phải đối diện với những bất công trong hệ thống và nguy cơ ảnh hưởng đến hoạt động của doanh nghiệp.
Tin Gốc: Vnexpress

Đi khám thai, tôi tự đi, tối về anh vẫn chơi game tới khuya. Có hôm tôi mệt quá nhờ bóp chân, anh bảo "anh đang chơi dở" nhưng chơi xong thì đi ngủ. Điều làm tôi buồn nhất là ra ngoài anh vẫn tỏ ra là người chồng tốt, còn về nhà thì rất thờ ơ, mặc kệ tôi. Không biết do tôi bầu bí nên nhạy cảm hay chồng tôi vô tâm thật?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 28 tuổi, cưới chồng được 4 năm, có con gái 2 tuổi. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là kỹ sư xây dựng, còn tôi là nhân viên văn phòng. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Quen nhau được 2 năm, chúng tôi chia tay vì thực sự hai người không đồng điệu trong suy nghĩ, hành động, thường xuyên cãi nhau, tôi thực sự chán. Nhưng trong thời gian chia tay, cảm giác tôi cứ muốn quay lại, nhớ nhung. Thế rồi sau một năm chia tay, chúng tôi quay lại, quen nhau cỡ một năm nữa thì cưới. Trong thời gian quay lại có đi quá giới hạn. Lúc đó tôi chưa hề muốn nhưng anh cố ý, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau thời gian đó, tôi lại chán nản vì quá nhiều mâu thuẫn, luôn cãi nhau.
Trong lúc quen anh, tôi có làm bạn với một anh bạn cùng quê. Tôi rất thích người cùng quê. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhưng không nhiều vì công việc anh cũng khá bận rộn, ít gặp nhau nhưng tôi lại thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của mình ở đó. Nhưng vì đã đi quá giới hạn với bạn trai nên tôi mặc cảm, tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng, vì lúc đó tôi luôn cho rằng việc đó rất quan trọng, sẽ không ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng. Dù có nói bâng quơ với anh nhưng anh vẫn nói là theo anh thì vấn đề đó không quan trọng, quan trọng là họ sống như thế nào thôi. Nhưng tôi vẫn rất lo sợ. Thực sự lúc đó tôi thấy chán, muốn chia tay nhưng không mạnh mẽ, không quyết đoán.
Rồi gia đình hối cưới, chúng tôi cũng cưới nhưng phải nói là tôi cưới mà trong lòng chẳng thấy hân hoan hay sung sướng gì cả. Tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, không nồng cháy hay nồng nhiệt như những cặp uyên ương tôi thường thấy. Tôi luôn thích một chút lãng mạn nhưng chồng hoàn toàn không có điều đó. Ngày cưới tôi rất buồn, thường thấy chú rể hay ôm cô dâu đi chúc rượu, chụp hình nhưng chồng tôi thì không. Tôi cũng chẳng thấy chồng mình đỡ váy cưới giùm mình. Tôi tủi thân vô cùng nhưng rồi tất cả nén lại trong lòng.
Chúng tôi về sống riêng. Lúc đó công việc tôi khá nhiều và thường về trễ. Chồng đi chợ nấu ăn, tôi chỉ về ăn, rửa chén, dọn dẹp. Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được sự nồng nàn của tình yêu nên thực sự chưa muốn có con. Rồi tôi bị dày nội mạc tử cung, bác sĩ khuyên có con sớm nên chúng tôi có con. Trong suốt thời gian mang thai, chồng tôi chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì ngon để tẩm bổ hay hỏi han. Tôi tủi thân vô cùng.
Rồi lúc sinh con, tôi lên nhà chị gái ở để đi vào viện cho gần. Lúc đi sinh là 12 giờ đêm, có chị và mẹ ruột tôi đi cùng. Lúc đó tôi điện thoại cho chồng, cứ nghĩ anh sẽ lên nhưng khi sinh xong, ra phòng sinh, bệnh viện nhắn thì hỏi ra mới biết anh đang trên đường lên. Tối đó anh vẫn ở nhà ngủ, nhà tôi cách đó 40 km đường thành phố. Tôi thực sự thất vọng kinh khủng, trong lúc sinh huyết áp tôi tăng, được chẩn đoán tiền sản giật mức độ thấp.
Rồi trong thời gian chăm con, chồng cũng chưa bao giờ mua gì cho tôi tẩm bổ lấy lại sức hay chăm sóc tôi. Anh chỉ làm việc nhà, đi chợ nấu ăn. Chúng tôi không có ông bà nên tự chăm con. Tôi chán nản kinh khủng, thấy cuộc sống gia đình sao nhạt nhẽo thế kia. Chúng tôi cưới 4 năm nhưng nhiều lúc tôi cứ nghĩ như 40 năm. Có lúc tôi nghĩ hay là mình chia tay để giải thoát cho cả hai nhưng rồi nghĩ đến con, tôi không can đảm làm điều đó.
Anh chị trong gia đình luôn cho rằng tôi sướng, chồng làm việc nhà, không gia trưởng. Kinh tế chúng tôi không giàu có nhưng cũng không phải tất bật chạy ăn từng bữa, cũng có chút tiết kiệm. Rồi chuyện vợ chồng, trong ngần ấy thời gian chăn gối, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn nên nhiều lúc chỉ làm cho xong nhiệm vụ.
Gần đây tôi gặp lại anh bạn cùng quê ngày xưa, chỉ là gặp trên zalo nói chuyện thôi. Thời gian tôi có gia đình, anh đi Nhật làm việc một thời gian. Sau khi nói chuyện, anh mới hỏi tại sao tôi lại đi lấy chồng vội vàng thế. Tôi nói thật lúc đó cũng thích anh nhưng không biết anh thích mình, thấy anh cứ tất bật với công việc. Anh trách tôi tại sao không nói cho anh biết: "Em để anh đoán thì làm sao anh biết được". Giờ anh vẫn chưa có vợ, 34 tuổi.
Suy nghĩ của chúng tôi rất giống nhau, những người con xa quê, trải qua tuổi thơ khổ cực, cùng cố gắng ở đất thành phố này. Rồi chúng tôi cứ nói chuyện như thế, cứ chia sẻ những kỷ niệm lúc nhỏ như thế, rồi những vấn đề về cuộc sống, những lời khuyên. Anh nói còn nợ tôi. Nhiều lúc chia sẻ, anh hay khuyên chia tay đi. Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, liệu cứ sống vậy vì con thì tôi có hạnh phúc không? Liệu chia tay thì con tôi sẽ ra sao? Con tôi rất yêu ba. Tôi chỉ thấy chồng thương con, còn tôi thì kiểu như không có chút tình yêu nào trong đó. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Thực sự tôi rất đắn đo mới viết ra những dòng này mà thực sự không biết nói cùng ai.
Tin Gốc: Vnexpress

