Đi khám thai, tôi tự đi, tối về anh vẫn chơi game tới khuya. Có hôm tôi mệt quá nhờ bóp chân, anh bảo “anh đang chơi dở” nhưng chơi xong thì đi ngủ. Điều làm tôi buồn nhất là ra ngoài anh vẫn tỏ ra là người chồng tốt, còn về nhà thì rất thờ ơ, mặc kệ tôi. Không biết do tôi bầu bí nên nhạy cảm hay chồng tôi vô tâm thật?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng hơn 10 năm, có hai con một trai một gái. Ngày mới cưới, anh gần như không có gì ngoài một căn nhà cấp bốn trống trơn, công trình phụ còn tạm bợ. Thời gian đó tôi vừa đi làm, vừa lo toan mọi thứ trong nhà. Sau đó chúng tôi cùng làm lụng, tích góp từng đồng xây được ngôi nhà hai tầng khang trang. Ngày khánh thành, ngoài căn nhà trống ra, chúng tôi chưa sắm thêm được gì, thậm chí còn chưa có tiền sơn nhà. Nhưng rồi sắm dần dần và giờ ngôi nhà trông đã đủ đầy, tươm tất, khang trang hơn.
Nhưng mỗi lần ngồi với bạn bè, chồng tôi hay nói kiểu: "Không có vợ này thì có vợ khác", hoặc "Chỉ có người thân cùng dòng máu mới không bỏ nhau thôi",.... Không chỉ nói một lần mà hay nói đi nói lại, nó không còn là đùa một hai câu cho vui mà thành thói quen. Tôi nghe mà thấy không thoải mái, cứ như anh xem mình là người dưng.
Trong khi ai cũng biết những năm đầu, nếu không có vợ đứng ra lo toan, chưa chắc anh đã có được cuộc sống như bây giờ. Nhưng cách anh nói chuyện lại như phủ nhận hết những gì vợ đã làm. Tôi không rõ anh nói vậy là để thể hiện điều gì, là kiểu đàn ông sĩ diện, thích thể hiện trước bạn bè hay anh vô tâm, không biết trân trọng người bên cạnh. Thực sự tôi không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và người yêu đều 27 tuổi, quen nhau được gần ba năm, có dự định cưới vào cuối năm sau. Gia đình anh khá phức tạp, bố mẹ đã ly hôn, bố lâu rồi không liên hệ. Mẹ tái hôn không chính thức lần lượt với hai người đàn ông khác và sinh thêm ba bạn nhỏ. Anh sống với ông bà ngoại từ nhỏ. Cả bác là chị gái mẹ anh cũng có hoàn cảnh tương tự mẹ anh, tuy nhiên chỉ sinh hai con với chồng đầu, còn lại thì không sinh.
Ông bà ngoại anh nuôi bốn đứa cháu gồm hai anh chị nhà bác gái, anh và em gái là con của người chồng thứ hai. Thật sự tôi mất rất nhiều thời gian để quen được với hoàn cảnh này vì gia đình tôi cơ bản, chưa có ai ly hôn rồi tái hôn chứ đừng nói đến mối quan hệ phức tạp như vậy. Hiện ông ngoại anh đã mất, hai anh chị nhà bác cũng lớn và đã lập gia đình, bà ngoại ở cùng em gái anh. Thật sự tôi rất thương cho hoàn cảnh của bà ngoại và em gái anh. Nhưng để tiến tới kết hôn, tôi có ba điều lăn tăn.
Thứ nhất, anh họ anh đã lập gia đình, được nhà vợ cho đất nhưng lại ăn chơi, ngoại tình, nghiện ngập nên đã ly hôn và thỉnh thoảng về nhà bà ngoại gây sự. Nếu cưới, sau này tôi sẽ phải tiếp xúc với kiểu người này và ngay cả con tôi cũng phải tiếp xúc.
Thứ hai, bà ngoại anh phụ thuộc cảm xúc vào anh. Lúc nào cũng gọi điện giận hờn, muốn ở cùng anh. Thậm chí còn giận lẫy, kêu vào viện dưỡng lão ở trong khi bà có ba người con còn khỏe mạnh và đã trao tài sản cho bác trai cả. Bà không thích tôi, vì theo như bà bảo chỉ muốn anh lấy vợ gần để gần bà. Quê tôi và quê anh cách nhau 160 km nhưng chúng tôi đều làm ở Hà Nội. Tôi hiểu với một người gần như bị bố mẹ bỏ rơi thì bà ngoại không khác nào mẹ anh nhưng như vậy tôi cảm thấy quá mệt mỏi, không chịu được.
Thứ ba, điều mới xảy ra và cũng là điều tôi lăn tăn nhất. Mẹ anh đã chia tay với người chồng thứ ba, sau đó quen luôn người thứ tư và còn dự định đưa cả ba đứa con về nhà ông ấy ở. Tôi bất ngờ hơn khi anh ủng hộ quan điểm ấy. Thật sự nó quá khác biệt so với lối sống của gia đình tôi. Mọi người đều rất tự lập, cả đàn ông hay phụ nữ đều vậy. Chứ không có chuyện sinh nhiều con với nhiều người đàn ông, sau đó liên tục tìm người mới để cưu mang mình.
Thật sự nếu giờ chia tay, tôi cảm thấy tiếc ba năm chúng tôi cùng nhau xây dựng, vượt qua khó khăn. Thu nhập mỗi đứa là 20 triệu và chia sẻ tài chính với nhau chứ cũng không có chuyện ai lo nhiều hơn. Mọi người có kinh nghiệm hoặc có hoàn cảnh gần giống có thể cho tôi một góc nhìn thực tế được không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và vợ có với nhau một cô công chúa nhỏ, nhìn con giống tôi như đúc. Chúng tôi ly hôn sau gần một năm mâu thuẫn kéo dài. Nguyên nhân bắt đầu khi vợ phát hiện tôi và người yêu cũ nhắn tin qua lại. Người cũ chủ động đong đưa, còn tôi không dứt khoát, cũng không phản ứng đủ mạnh để cắt đứt mọi thứ. Thậm chí giữa chúng tôi còn có lần suýt đi quá giới hạn.
Khi biết chuyện, vợ đưa toàn bộ bằng chứng, yêu cầu ký đơn ly hôn, cũng cho bố mẹ hai bên biết hết chuyện. Trước đó vợ từng nói sẽ giữ thể diện cho tôi, ly hôn trong im lặng, cuối cùng mọi chuyện vẫn bị phơi bày. Bố mẹ tôi chỉ biết im lặng chấp nhận, còn bố mẹ vợ lặng lẽ ra về, không nói thêm lời nào. Cô ấy nói nếu tôi không ký thì luật sư cũng khiến tôi phải ký.
Trước lúc ly hôn, cô ấy không chọn im lặng mà kể chuyện của tôi cho rất nhiều người biết. Dần dần hàng xóm quay lưng với tôi, thậm chí có người còn ném rác sang nhà người yêu cũ của tôi. Công việc của tôi giờ cũng không thuận lợi, thu nhập giảm đi nhiều. Trong khi đó, vợ cũ yêu cầu tôi trợ cấp cho con từ 8-10 triệu đồng mỗi tháng. Với hoàn cảnh hiện tại của tôi, đó là một số tiền lớn. Muốn gặp con, tôi phải báo trước 24 tiếng, không được tự ý đến đón. Cô ấy còn nói nếu tôi tự ý đưa con sẽ bị xem là bắt cóc.
Sau cuộc ly hôn này, tôi phải để lại phần lớn tài sản, gần như trắng tay. Điều khiến tôi nặng lòng hơn là cảm giác mọi thứ với vợ cũ vẫn chưa thật sự kết thúc. Ly hôn chưa đầy hai tháng nhưng cô ấy lạnh lùng như thể đã buông bỏ từ rất lâu. Có lần gặp ngoài đường, cô ấy nhìn tôi rồi nắm tay người yêu mới đi qua. Trớ trêu thay, đó lại là người tôi từng rất ghét. Dù thế nào đi nữa, điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là cô ấy chưa từng nói xấu tôi với con gái. Con vẫn hồn nhiên, vui vẻ như trước mỗi lần gặp tôi.
Giờ đây, con là điểm tựa lớn nhất còn lại của tôi. Chỉ có điều, sau tất cả những chuyện đã qua, tôi nhận ra vợ cũ không đơn giản như tôi từng nghĩ. Dù mọi giấy tờ đã xong xuôi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác cô ấy chưa thật sự buông bỏ. Điều đó khiến tôi thấy bất an. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

