Cứ 17h, khi nắng bớt gay gắt, ông Francois cùng ông thông gia Võ Trần Tiến lại rủ nhau ra sông Hậu tắm. Hai người đàn ông, một cao lớn da trắng, một gầy nhỏ da sạm nắng, cùng ngâm mình dòng nước đục phù sa.
Hai tháng qua, việc người đàn ông ngoại quốc sinh hoạt như nông dân miền Tây đã thành hình ảnh quen thuộc tại xã Hòa Long, Đồng Tháp.
Những video do chị Võ Vy, 32 tuổi, ghi lại cảnh bố mẹ chồng Pháp tắm sông, làm vườn, tráng bánh xèo hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội.
Ông Francois, 64 tuổi, và bà Martine, 63 tuổi, sang thăm gia đình con dâu Võ Vy từ đầu tháng 2. Đây là lần thứ hai họ sang Việt Nam sau đám cưới của con trai Jason Cavaillé và chị Vy năm 2024. Lần đó chỉ ở lại hai ngày, ông bà thấy tiếc nuối vì chưa kịp tìm hiểu phong tục địa phương nên đầu năm 2026 họ quyết định ở khoảng một tuần.
Đến Đồng Tháp ngày 28 Tết, ông Francois thấy cảnh tượng người dân của mọi gia đình cùng dọn dẹp nhà cửa, quét vôi, xịt nước tường rào từ sáng đến tối. “Tôi cảm thấy như lạc vào ngày hội dọn nhà. Ai gặp tôi cũng cười chào dù chưa từng quen biết”, ông kể.
Francois và bà Martine xắn tay vào làm cùng gia đình thông gia. Ông Võ Trần Tiến kể hai bên chỉ có thể giao tiếp bằng cử chỉ nhưng ông làm gì Francois cũng làm theo, từ cuốc đất vườn cho đến phụ sơn cổng. Trong khi đó, bà Martine quét sân, vào bếp nấu nướng và cùng tôi bày trái cây lên mâm cúng.
Ngày hôm sau, bà Martine bắt đầu cuộc sống miền Tây bằng việc theo bà thông gia Phạm Thị Nga đi chợ quê lúc sáng sớm, mua hoa chưng Tết và học đổ bánh xèo. “Dọn dẹp nhà cửa, đi phà sang sông thăm họ hàng giúp chúng tôi quan sát được truyền thống đoàn viên sau một năm làm việc của người dân ở đây”, bà Martine cho biết.
Do nhà mẹ đẻ chị Vy không đủ phòng, vợ chồng ông Francois thuê khách sạn gần đó nghỉ ngơi vào ban đêm. Ban ngày, họ dành toàn bộ thời gian sinh hoạt ở nhà thông gia.
Mỗi sáng, ông Francois cùng ông Tiến uống cà phê. Thực đơn bữa cơm không có món Âu, thay bằng rau luộc chấm nước tương, thịt kho hột vịt và trái cây. Ông Francois kể: “Tôi ăn trái cây kèm cơm nguội theo cách của người địa phương. Mùi vị rất lạ, bùi và mát”.
Buổi chiều, vợ chồng ông được gia đình chở đi dạo xóm bằng xe máy. Người dân địa phương thường mời ông vào nhà uống trà. “Tại Pháp, hàng xóm thường giữ khoảng cách không gian riêng. Thật thú vị là ở đây các gia đình đều biết nhau”, ông nói. Trong hai tháng, ngoài giờ làm vườn, hai ông thông gia duy trì thói quen tắm sông, hát karaoke, bắc võng nghỉ trưa và dạy nhau ngoại ngữ.
Hết mấy ngày Tết, ông Francois quyết định hoãn kế hoạch về Pháp để ở lại miền Tây vì “quá thích cuộc sống ở đây”.
Chị Vy cho biết trước đó thường gửi video sinh hoạt ở quê qua nhóm chat để thông báo tình hình với gia đình chồng. Dù vậy, chị vẫn bất ngờ trong ngày hội ngộ bố chồng đã ôm bố mẹ đẻ và khóc. Thời gian ở Việt Nam, bố mẹ hai bên cùng làm việc nhà, vườn tược và thăm hỏi xóm giềng. “Hành động đó thu hẹp rào cản văn hóa. Tôi ghi nhận việc bố mẹ chồng bỏ thời gian tìm hiểu về nơi tôi sinh ra”, chị Vy nói.
Cuối tháng 4, vợ chồng ông Francois phải trở về Pháp. Hôm chia tay, hai gia đình đều khóc. Để vơi nỗi nhớ, ông Tiến tập sử dụng điện thoại để nhắn tin bằng tiếng Pháp qua công cụ dịch thuật cho ông Francois.
Hiện tại, ông Francois đang lên kế hoạch để quay lại Việt Nam và tính đến việc sống luân phiên giữa hai nước trong tương lai. “Con trai và con dâu cũng sống và làm việc ở Việt Nam. Đồng Tháp giờ là nơi có một gia đình đang chờ đợi tôi trở về”, ông nói.
Theo HK01, sự việc xảy ra ngày 8/5. Chia sẻ với truyền thông sau đó, người đàn ông cho biết, mức tạ tối đa anh có thể đẩy là 150kg.
Hôm xảy ra sự việc, anh đã tập nhiều hiệp liên tiếp khiến thể lực suy giảm. Đến lúc anh nâng mức tạ 145kg, có lẽ cơ thể không còn ở trạng thái tốt nhất nên anh không thể đẩy lên được.
Người này cho biết bản thân từng gặp tình huống tương tự và đã thoát hiểm nhờ điều chỉnh đúng vị trí thanh bảo hộ trên giá tập.
"Lần trước khi bị đè, tôi đã cài thanh bảo hộ đúng vị trí nên có thể dịch chuyển thanh tạ để thoát ra. Lần này tôi cũng nghĩ mình đã điều chỉnh rồi, nhưng thực tế là chưa nên suýt nữa đã gặp nguy hiểm", anh kể.
Thời điểm đó, anh không thể kêu cứu nên phải cố lật người, dùng hết sức kéo cổ thoát khỏi thanh tạ.
Sau sự việc, người đàn ông đã đến bệnh viện kiểm tra. May mắn, anh chỉ bị xây xát nhẹ ngoài da, được khử trùng và tiêm phòng uốn ván, sức khỏe không bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Sau khi chia sẻ trải nghiệm của mình, anh cũng gửi lời cảnh báo đến những người tập gym: "Nhất định phải có người hỗ trợ hoặc có biện pháp bảo hộ phù hợp. Không phải ai cũng có thể may mắn tự thoát hiểm như tôi".
Dù vừa trải qua tình huống cận kề nguy hiểm, anh cho biết bản thân sẽ không vì sự việc này mà từ bỏ việc tập luyện.
Trước đó, tại Bắc Hải (Quảng Tây, Trung Quốc), một vụ việc tương tự cũng từng xảy ra khi một người đàn ông bị thanh tạ đè lên cổ trong lúc tập đẩy ngực. May mắn, những người xung quanh đã phát hiện và hỗ trợ kịp thời.
Chủ một phòng gym tại Trung Quốc cho biết, nhiều người tập thường bỏ qua cơ chế bảo hộ sẵn có của thiết bị. Vì vậy, người tập cần sử dụng dụng cụ đúng cách, lựa chọn mức tạ phù hợp với thể trạng và luôn đảm bảo các biện pháp an toàn trong quá trình tập luyện.
Người tham gia thử thách sẽ để một cục đá lạnh bên cạnh và bắt đầu ngồi vào bàn học cho đến khi cục đá tan hết. Trong suốt khoảng thời gian đó họ chỉ tập trung học và không quan tâm đến bất kỳ việc nào khác.
Người mới tham gia thường sẽ bắt đầu từ cục đá nhỏ vì thời gian tan sẽ nhanh hơn. Dần dà sẽ thay thành cục đá lớn hơn để thử thách sự tập trung và kiên trì của bản thân.
Giữa bối cảnh mà công nghệ và mạng xã hội dễ làm người ta phân tâm, nhiều bạn cho biết không dễ tập trung học, thậm chí học 10 phút là phải bấm điện thoại 5 phút mới chịu được.
Cho nên trào lưu này rèn cho người ta phải tập trung tối đa vào việc mình đang làm. Nhiều người còn hài hước bảo rằng có thể học cho đến khi tô bún bò, tô mì quảng hay bát cháo lòng "tan ra" để học xong có cái ăn luôn. Dù là hình thức nào thì thử thách này cũng mang lại những trải nghiệm thú vị.
Có khá nhiều bình luận được người ta để lại sau khi xem các video trải nghiệm thử thách này. "Tại sao lại có thể tập trung như vậy được nhỉ, mình chưa tìm được động lực để làm được như vậy, muốn học nhưng cơ thể chống lại mình, học tầm nửa tiếng là mình phải nằm dài ra để lướt điện thoại rồi mới học tiếp được", tài khoản Ngọc Hoa chia sẻ.
Tưởng dễ nhưng mà khó, ban đầu có nhiều người hào hứng tham gia thử thách vì nghĩ khá đơn giản. Tuy nhiên khi bước vào thật rồi có không ít người đã bỏ cuộc vì ngồi mòn mỏi mà đá "như hóa đá" mãi không chịu tan!
Nhiều người cũng tỏ ra thán phục khi các em nhỏ cũng tham gia thử thách. Dù tuổi còn nhỏ nhưng khi vào bàn học các em tập trung cao độ. "Thua cả một đứa nhỏ", nhiều tài khoản hài hước bình luận.
Dù biết chỉ là trào lưu, cũng không chắc kéo dài bao lâu, song trong một khoảnh khắc nào đó con người ta cũng đã biết kéo bản thân ra khỏi sự lười biếng, tạo động lực và lan tỏa tinh thần tích cực đến những người xung quanh.
Tại một quán nhậu (izakaya) ở thành phố Ebina, tỉnh Kanagawa vào tối thứ 7, một nhóm 8 người đàn ông ngồi quanh bàn tiệc. Họ đều có con cái đang từ chối đến trường. Nhóm mang tên "Oyaji-no-Kai" (Hội những người cha), duy trì họp mặt hai tháng một lần để chia sẻ khó khăn và tìm cách xây dựng cuộc sống gia đình ổn định.
Tại Nhật Bản, các hội nhóm hỗ trợ trẻ nghỉ học xuất hiện nhiều nhưng thành viên chủ yếu là nữ giới. Những tổ chức dành riêng cho người cha như Oyaji-no-Kai rất thưa thớt.
Ông Hirotsugu Yoshizawa, 70 tuổi, người sáng lập nhóm vào năm 2024 cho biết, việc giới hạn thành viên là nam giới giúp họ dễ dàng bộc bạch những vấn đề cá nhân mà không e ngại định kiến. "Đàn ông thường khó thừa nhận sự yếu đuối. Mượn không khí của quán nhậu giúp họ dễ mở lòng hơn"., ông nói.
Một thành viên trong nhóm chia sẻ việc gia nhập Oyaji-no-Kai đã giúp ông thay đổi góc nhìn. Con trai ông bắt đầu nghỉ học từ cuối cấp tiểu học. Thời điểm đó, ông vừa chịu áp lực công việc vừa đối mặt với sự né tránh của con khi về nhà. "Tôi từng thấy không nơi nào thư giãn, dù ở nhà hay ra ngoài", ông kể.
Nhờ lắng nghe chia sẻ từ những người cùng hoàn cảnh, ông học được cách thấu hiểu. Sau một năm im lặng, con trai ông đã bắt đầu phản hồi lại lời cha.
Tại bàn nhậu, những người cha khác cũng lần lượt kể câu chuyện gia đình mình. Có người phân vân giữa việc chủ động khuyên bảo hay để con yên tĩnh, người khác thừa nhận bản thân đang bế tắc vì chưa tìm ra cách giải quyết. Việc chia sẻ giúp giải tỏa áp lực, nhiều người đã khóc ngay tại bàn.
Theo khảo sát của Bộ Giáo dục, Văn hóa, Thể thao, Khoa học và Công nghệ Nhật Bản năm 2024, cả nước có 353.970 học sinh tiểu học và trung học nghỉ học từ 30 ngày trở lên. Số lượng trẻ nghỉ học đã gia tăng năm thứ 12 liên tiếp. Khảo sát cũng ghi nhận 769.022 trường hợp bắt nạt học đường, trong đó có 1.405 vụ việc nghiêm trọng gây thương tích hoặc khiến trẻ nghỉ học dài ngày.
Việc từ chối đến trường kéo dài làm tăng nguy cơ trẻ trở thành "hikikomori" (người sống ẩn dật). Năm 2022, Văn phòng Nội các ước tính Nhật Bản có khoảng 1,46 triệu người rơi vào hoàn cảnh này.
Theo bác sĩ tâm thần học Tamaki Saito, chuyên gia hàng đầu Nhật Bản về hiện tượng hikikomori, tình trạng rút lui xã hội của người trẻ thường gắn liền với cấu trúc gia đình đặc thù: mối quan hệ mẹ - con quá gắn bó hoặc phụ thuộc, đi kèm với sự vắng bóng của người cha về mặt thể chất lẫn cảm xúc.
Các báo cáo lâm sàng cũng ghi nhận, sự đứt gãy kết nối với người cha khiến trẻ mất đi một điểm tựa quan trọng để bước ra thế giới bên ngoài. Thậm chí, ngay cả khi người cha có mặt ở nhà nhưng không biết cách phục hồi mối quan hệ này, sự khép kín của trẻ sẽ càng trở nên trầm trọng và bế tắc.
Bác sĩ Saito nhấn mạnh, việc thay đổi động lực học gia đình, giảm bớt các hành vi vô tình dung túng cho sự rút lui của trẻ và cải thiện giao tiếp từ phía cha mẹ là bước cốt lõi để bắt đầu quá trình chữa lành.
Chính vì vậy, sự xuất hiện của những hội nhóm như Oyaji-no-Kai đánh dấu một sự dịch chuyển văn hóa gia đình đáng chú ý. Theo quan niệm truyền thống của xã hội Nhật Bản, nam giới thường gánh vác áp lực kinh tế và gắn chặt với các cuộc nhậu xã giao (nomikai) sau giờ làm, phó mặc việc giáo dục và chăm sóc con cái cho người vợ.
Việc các ông bố chủ động bước ra khỏi những bàn nhậu thù tiếp thông thường để ngồi lại với nhau, thừa nhận sự bế tắc và tìm cách hàn gắn với con cái là một bước tiến lớn. Hành động này không chỉ gạt bỏ định kiến "đàn ông không được bộc lộ sự yếu đuối", mà còn cho thấy người cha đang chủ động nhận trách nhiệm, cùng vợ tháo gỡ "hệ thống hikikomori" từ bên trong để đưa con trở lại với xã hội.
Ông Yoshizawa cho biết mục tiêu của nhóm là tạo không gian để các ông bố sắp xếp lại suy nghĩ. "Cha mẹ cần môi trường bình tâm để giúp trẻ nạp lại năng lượng tại nhà", ông nói.
Ông hy vọng mô hình này sẽ lan rộng khắp Nhật Bản, trở thành điểm tựa cho các gia đình đối mặt với thách thức.