Mỗi buổi chiều, khu vực này tụ hội hàng trăm chiếc diều đủ loại, từ diều sáo truyền thống đến diều hình con vật và diều khí động học (loại không có khung, sử dụng nguyên lý khí động học và sức gió để giữ hình dạng và bay cao).
Mỗi buổi chiều, khu vực này tụ hội hàng trăm chiếc diều đủ loại, từ diều sáo truyền thống đến diều hình con vật và diều khí động học (loại không có khung, sử dụng nguyên lý khí động học và sức gió để giữ hình dạng và bay cao).
Nhóm học sinh lớp 8A1, 8A2 Trường THCS Phú Cường mang diều in hình cờ Tổ quốc ra bãi bay sau giờ học. “Chúng em giải tỏa áp lực học tập qua trò chơi này”, Minh Quân nói.
Nhóm học sinh lớp 8A1, 8A2 Trường THCS Phú Cường mang diều in hình cờ Tổ quốc ra bãi bay sau giờ học. “Chúng em giải tỏa áp lực học tập qua trò chơi này”, Minh Quân nói.
Nhóm học sinh cố định sáo vào diều trước khi thả.
Nhóm học sinh cố định sáo vào diều trước khi thả.
Anh Nguyễn Văn Nam (áo xanh đen), 32 tuổi, ở phường Hà Đông cùng con thả diều. Anh cho biết sân chơi này không chỉ giúp gia đình có thêm không gian thư giãn cuối ngày, mà còn mang lại trải nghiệm tuổi thơ ý nghĩa cho trẻ em thành phố.
Anh Nguyễn Văn Nam (áo xanh đen), 32 tuổi, ở phường Hà Đông cùng con thả diều. Anh cho biết sân chơi này không chỉ giúp gia đình có thêm không gian thư giãn cuối ngày, mà còn mang lại trải nghiệm tuổi thơ ý nghĩa cho trẻ em thành phố.
Không chỉ các em nhỏ, nhiều người lớn cũng say mê với diều.
Không chỉ các em nhỏ, nhiều người lớn cũng say mê với diều.
Chị Nguyễn Thị Thu Thảo, 34 tuổi, ở làng Hà Trì, phường Hà Đông cùng chồng và hai con ra bãi thả diều. “Công việc bận rộn, mỗi chiều cùng gia đình ra đây thả diều khiến đầu óc thư giãn. Tôi mong Hà Nội sẽ có nhiều bãi thả diều để người dân có thể tham gia”, chị nói.
Chị Nguyễn Thị Thu Thảo, 34 tuổi, ở làng Hà Trì, phường Hà Đông cùng chồng và hai con ra bãi thả diều. “Công việc bận rộn, mỗi chiều cùng gia đình ra đây thả diều khiến đầu óc thư giãn. Tôi mong Hà Nội sẽ có nhiều bãi thả diều để người dân có thể tham gia”, chị nói.
Cạnh khu vực thả diều loại nhỏ (sải cánh dưới 2 m) là không gian dành riêng cho các loại diều khổng lồ. Anh Nguyễn Đức Cường, 39 tuổi, trưởng Câu lạc bộ diều khổng lồ Hà Nội (Hanoikiteteam), cùng các thành viên mang diều khí động học cỡ lớn, loại chiều dài 16-30 m và sải cánh 15 m, ra thả. Họ có mặt từ trưa để đo hướng gió, tốc độ gió chuẩn bị bay và chọn vị trí rộng, thoáng để thả.
“Chúng tôi tuân thủ tiêu chuẩn bay, cấm người và phương tiện đứng dưới bãi thả nhằm phòng tránh rủi ro”, anh Cường nói. Nhóm anh luôn cắt cử thành viên túc trực quanh bãi cất cánh.
Cạnh khu vực thả diều loại nhỏ (sải cánh dưới 2 m) là không gian dành riêng cho các loại diều khổng lồ. Anh Nguyễn Đức Cường, 39 tuổi, trưởng Câu lạc bộ diều khổng lồ Hà Nội (Hanoikiteteam), cùng các thành viên mang diều khí động học cỡ lớn, loại chiều dài 16-30 m và sải cánh 15 m, ra thả. Họ có mặt từ trưa để đo hướng gió, tốc độ gió chuẩn bị bay và chọn vị trí rộng, thoáng để thả.
“Chúng tôi tuân thủ tiêu chuẩn bay, cấm người và phương tiện đứng dưới bãi thả nhằm phòng tránh rủi ro”, anh Cường nói. Nhóm anh luôn cắt cử thành viên túc trực quanh bãi cất cánh.
Anh Cường chơi diều khí động học từ năm 2021 và áp dụng hàng loạt kỹ thuật điều khiển. Người chơi tốn 4-8 triệu đồng cho đến hàng chục triệu đồng cho một sản phẩm đặt hàng từ nước ngoài. Điểm đặc biệt của loại diều này là cho phép người chơi gắn 5-10 con diều trên cùng một trục dây.
Anh Cường chơi diều khí động học từ năm 2021 và áp dụng hàng loạt kỹ thuật điều khiển. Người chơi tốn 4-8 triệu đồng cho đến hàng chục triệu đồng cho một sản phẩm đặt hàng từ nước ngoài. Điểm đặc biệt của loại diều này là cho phép người chơi gắn 5-10 con diều trên cùng một trục dây.
Quá trình cất cánh và hạ cánh yêu cầu sự phối hợp nhóm. Trọng lượng và lực gió buộc 3-5 người cùng giữ dây, điều hướng diều. Nhóm anh Cường duy trì lịch bay hai buổi mỗi tuần tại Hà Đông và Long Biên. Anh thực hiện hoạt động này nhằm tạo không gian vui chơi cho trẻ em và cư dân sau giờ làm.
Tuy nhiên nhóm chơi của anh Cường gặp cản trở trong việc tìm kiếm bãi bay do khu vực nội thành vướng dây điện và diện tích hẹp. “Chúng tôi mong có bãi bay quy mô đáp ứng đam mê”, anh nói.
Quá trình cất cánh và hạ cánh yêu cầu sự phối hợp nhóm. Trọng lượng và lực gió buộc 3-5 người cùng giữ dây, điều hướng diều. Nhóm anh Cường duy trì lịch bay hai buổi mỗi tuần tại Hà Đông và Long Biên. Anh thực hiện hoạt động này nhằm tạo không gian vui chơi cho trẻ em và cư dân sau giờ làm.
Tuy nhiên nhóm chơi của anh Cường gặp cản trở trong việc tìm kiếm bãi bay do khu vực nội thành vướng dây điện và diện tích hẹp. “Chúng tôi mong có bãi bay quy mô đáp ứng đam mê”, anh nói.
Ngọc Đỗ, 42 tuổi, ở phường Hà Đông cho biết, hai tuần nay, chiều nào anh cũng chuẩn bị 10-20 chiếc diều làm bằng nilon, dễ cất cánh để tặng các em nhỏ.
“Đây cũng là cách khuyến khích đám trẻ hạn chế dùng điện thoại để giải trí. Nhìn tụi nhỏ vui đùa bên con diều, tôi như được trở về tuổi thơ”, anh nói.
Ngọc Đỗ, 42 tuổi, ở phường Hà Đông cho biết, hai tuần nay, chiều nào anh cũng chuẩn bị 10-20 chiếc diều làm bằng nilon, dễ cất cánh để tặng các em nhỏ.
“Đây cũng là cách khuyến khích đám trẻ hạn chế dùng điện thoại để giải trí. Nhìn tụi nhỏ vui đùa bên con diều, tôi như được trở về tuổi thơ”, anh nói.
Ngoài nhóm thả diều, không ít gia đình đưa con đến bãi để ngắm cảnh, vui chơi sau giờ học.
Ngoài nhóm thả diều, không ít gia đình đưa con đến bãi để ngắm cảnh, vui chơi sau giờ học.
17h30, dòng người đổ về bãi thả diều ngày càng đông, buộc cơ quan chức năng phải cắt cử người ra điều tiết, tránh ùn tắc.
“Để có không gian cho các con vui chơi, người dân chúng tôi dặn nhau phải giữ vệ sinh chung, nhắc nhở nhau xếp xe đúng nơi quy định, không gây ảnh hưởng đến người xung quanh”, anh Hữu Hùng, ở phường Thanh Xuân nói.
17h30, dòng người đổ về bãi thả diều ngày càng đông, buộc cơ quan chức năng phải cắt cử người ra điều tiết, tránh ùn tắc.
“Để có không gian cho các con vui chơi, người dân chúng tôi dặn nhau phải giữ vệ sinh chung, nhắc nhở nhau xếp xe đúng nơi quy định, không gây ảnh hưởng đến người xung quanh”, anh Hữu Hùng, ở phường Thanh Xuân nói.
Người Hà Nội thả diều tại bãi đất trống trên đường Văn Khê (gần khu vực vườn đào Kiến Hưng), chiều 22/4.
Trong bối cảnh thị trường lao động cạnh tranh, vậy doanh nghiệp có nên chi trả cho trải nghiệm phỏng vấn của ứng viên, và nếu có thì đâu là giới hạn hợp lý?
Câu chuyện bắt đầu từ chia sẻ của một ứng viên nhận 100.000 đồng hỗ trợ sau buổi phỏng vấn trực tiếp. Dù số tiền không quá lớn nhưng đủ để tạo ấn tượng, bởi nó chạm đến thực tế quen thuộc, ứng viên cũng phải bỏ ra chi phí và công sức từ bước đầu tìm việc.
Đáng chú ý, một tài khoản được cho là nhân sự công ty sau đó xác nhận đây là chính sách có thật và vẫn đang được áp dụng.
Nhiều ý kiến trái chiều nhanh chóng xuất hiện. Một số người cho rằng đây là cách thể hiện sự tôn trọng cần thiết, giúp ứng viên cảm thấy được ghi nhận. Ngược lại, không ít ý kiến đặt câu hỏi liệu doanh nghiệp có đang làm quá bước vốn dĩ thuộc về trách nhiệm cá nhân khi tìm việc.
Nhiều người chia sẻ trải nghiệm tương tự, cho thấy đây không phải là trường hợp cá biệt.
Một số doanh nghiệp đã triển khai các hỗ trợ cho ứng viên đến phỏng vấn, như chi phí đi lại, tặng voucher hoặc quà nhỏ mang dấu ấn thương hiệu. Với các vị trí yêu cầu cao, mức hỗ trợ được mở rộng, bao gồm chi phí di chuyển liên tỉnh, lưu trú, thậm chí tổ chức các buổi phỏng vấn kết hợp tham quan môi trường làm việc.
Ở quy mô quốc tế, việc hỗ trợ chi phí phỏng vấn thường gắn với các tiêu chí cụ thể, được quy định rõ ràng trong quy trình tuyển dụng.
Có nơi, ứng viên ở cách địa điểm phỏng vấn trên 50 km sẽ được hoàn trả chi phí đi lại và hỗ trợ lưu trú theo quy định. Cũng có trường hợp không chỉ dừng ở hỗ trợ chi phí, mà còn đầu tư vào toàn bộ trải nghiệm tuyển dụng, từ khâu chuẩn bị, sắp xếp lịch đến phản hồi sau phỏng vấn, nhằm tạo cảm nhận tích cực ngay cả với những ứng viên không trúng tuyển.
Vì vậy, những khoản hỗ trợ này không phải là chi tiết phát sinh, mà đang dần trở thành một phần trong chiến lược cạnh tranh nhân lực của doanh nghiệp.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, khoản hỗ trợ trong quá trình phỏng vấn có thể được xem là chi tiết nhỏ. Nhưng ở chiều sâu hơn, việc doanh nghiệp lựa chọn có hay không, triển khai đến đâu, lại phản ánh rõ cách họ nhìn nhận tuyển dụng, là khoản chi phí cần tối ưu, hay cơ hội để xây dựng hình ảnh và thu hút nhân tài.
Mức độ đầu tư này thường không đồng đều giữa các vị trí. Theo ông Trần Đăng Quân (trưởng phòng nhân sự một công ty dệt may tại TP.HCM), với nhóm lao động phổ thông, tốc độ và chi phí vẫn là ưu tiên.
Ngược lại, ở nhóm nhân sự có kinh nghiệm hoặc cấp quản lý, những hỗ trợ trong quá trình phỏng vấn có thể tác động đến quyết định tham gia và mức độ thiện cảm với doanh nghiệp.
Tuy vậy, chi phí không phải là yếu tố quyết định duy nhất. Điều ứng viên quan tâm hơn là cách doanh nghiệp tổ chức quy trình tuyển dụng. "Một quy trình rõ ràng, giao tiếp minh bạch giúp tạo cảm giác chuyên nghiệp và đáng tin cậy, nếu có điểm thiếu nhất quán dễ khiến ứng viên rút lui, ngay cả khi có hỗ trợ chi phí", ông Quân nói.
Ở góc độ vận hành, bà Nguyễn Thảo Vy (phụ trách tuyển dụng tại một công ty vận tải), cho rằng điểm mấu chốt nằm ở cách doanh nghiệp thiết kế hành trình cho ứng viên. Với các vị trí có mức cạnh tranh cao, từng khâu như liên hệ, sắp xếp lịch, tổ chức phỏng vấn đều cần được chuẩn bị có chủ đích.
"Chi phí đi lại có thể chỉ là phần nhỏ. Quan trọng hơn là thông điệp doanh nghiệp tôn trọng thời gian và công sức của ứng viên. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến việc họ có tiếp tục theo đuổi cơ hội hay không", bà nhận định.
Nhưng không ít ý kiến cho rằng việc đầu tư vào trải nghiệm tuyển dụng không phải lúc nào cũng mang lại hiệu quả tương xứng. Trong những ngành có nguồn cung lao động dồi dào, hoặc với các vị trí không đòi hỏi chuyên môn cao, lợi ích từ việc nâng cấp trải nghiệm có thể không rõ rệt, thậm chí trở thành gánh nặng chi phí nếu triển khai dàn trải.
Trong bối cảnh đó, nhiều chuyên gia cho rằng thay vì chạy theo một chuẩn mực trải nghiệm chung, doanh nghiệp cần xác định mức độ đầu tư phù hợp với đặc thù ngành nghề, quy mô và chiến lược nhân sự. Khi được định vị đúng, trải nghiệm tuyển dụng sẽ không còn là yếu tố mang tính phong trào, mà trở thành lợi thế thực chất trong cạnh tranh nhân lực.
Chiều 20/3, khu rừng thông cách trung tâm Đà Lạt 10 km trở thành lễ đường của Thảo Vy, 26 tuổi, quê Phú Yên và Hữu Nhân, 30 tuổi, ở TP HCM.
Không chọn váy cưới trắng truyền thống, Vy xuất hiện trong chiếc váy màu nâu trầm, đầu đội vương miện hoa dại, bước qua hàng ghế của những vị khách đang diện trang phục sắc trắng. "Tôi từng mơ về một đám cưới trong không gian như cổ tích, cùng bạn đời thề nguyện dưới sự chứng kiến của thiên nhiên", Vy nói.
Để hiện thực hóa giấc mơ, cặp đôi làm nghề nhiếp ảnh và quay phim đám cưới mất một năm thiết kế trang phục và không gian cho chính mình. Trong phần lễ chính, Vy diện váy nâu cam cùng voan dài. Khi bước vào phần khiêu vũ, cô thay bộ váy ngắn lấy cảm hứng từ nàng tiên Tinker Bell. Chú rể Hữu Nhân mặc blazer thêu tay hình hoa hướng dương - loài hoa vợ yêu thích.
Lý giải việc chọn tông nâu vốn bị nhiều người cho là quá trầm trong ngày vui, Vy gọi đó là sự thấu hiểu bản thân. "Tôi sinh vào mùa thu. Với tôi, màu nâu là sắc của nắng cuối ngày, của lá khô và sự bình yên bên người mình thương", cô nói. Trang phục của các phù dâu cũng do cô tự chọn vải và may.
Vy và Nhân còn muốn ngày vui của mình trở nên khác biệt, mang đậm dấu ấn cá nhân. Lễ đường được biến thành một không gian nghệ thuật nhỏ. Họ sử dụng vải lanh (Hemp) của vùng cao Tây Bắc để trang trí, bảng chào mừng làm từ vải nhung tăm và sổ thề nguyện được khâu tay.
"Sau đám cưới, những tấm vải này sẽ trở thành rèm cửa hay khăn trải bàn trong tổ ấm của chúng tôi", chú rể Hữu Nhân cho hay.
Tại tiệc cưới, 40 vị khách không chỉ dự tiệc mà còn tham gia vào một "phiên chợ thu nhỏ", cùng thắt vòng tay kỷ niệm, vẽ Henna và thưởng thức nhạc funky (nhạc sôi động phong cách Mỹ, pha trộn giữa R&B, Jazz và Soul). Bữa tiệc kéo dài hơn 6 tiếng. Trước khi kết thúc vào lúc 21h, cô dâu, chú rể cùng khách mời đã nhảy múa tự do giữa rừng già.
Cô dâu Thảo Vy cho biết dù đã mất một năm để chuẩn bị cho đám cưới "cổ tích" này nhưng vẫn gặp khó khăn khi thuyết phục gia đình, từ việc không chọn "ngày lành tháng tốt" hay việc cô dâu không mặc váy trắng.
Bà Kim Chi, 46 tuổi, mẹ cô dâu, cho biết ban đầu gia đình có chút e ngại vì lần đầu dự đám cưới trong rừng, cô dâu lại không mặc váy trắng. Nhưng thấy các con hạnh phúc, khách mời cũng thoải mái hòa mình vào không khí của những người trẻ, bà mới yên lòng.
Với Vy, khoảnh khắc nhảy múa dưới tán thông chính là lúc cổ tích trở thành hiện thực. "Cổ tích không nằm ở đồ trang trí, mà nằm ở sự đồng điệu của những tâm hồn tự do", cô nói.
"Bây giờ tôi đi tiếp thì đơn độc mà quay về thì dang dở", Phương Nhi, 31 tuổi, sống tại bang Illinois, Mỹ nói.
Năm 2004, bà Tô Thị Hồng (mẹ Nhi) ở phường Phú Định, TP HCM được chị ruột bảo lãnh sang Mỹ định cư theo diện F4. Hồ sơ cho phép chồng và các con dưới 21 tuổi độc thân đi kèm. Lúc đó, gia đình có 6 thành viên, gồm vợ chồng bà Hồng và bốn người con, trong đó Phương Nhi là con út.
Sau 15 năm chờ đợi, năm 2019 hồ sơ của bà Hồng được duyệt nhưng ba người con đã quá tuổi đi kèm. Vợ chồng bà và Phương Nhi (được tính dưới 21 tuổi nhờ Đạo luật CSPA) đủ điều kiện định cư.
Cuối năm đó, gia đình chia hai nửa tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Để đưa ba người con còn lại sang Mỹ, vợ chồng bà Hồng nộp hồ sơ diện F2B (con trên 21 tuổi chưa kết hôn của thường trú nhân). Họ dự kiến chờ 5 năm, nhưng đến nay hồ sơ vẫn chưa hoàn tất do hệ thống di trú đình trệ sau Covid-19.
Không chỉ chịu cảnh gia đình chia cắt, cuộc sống của 6 thành viên trong gia đình rơi vào cảnh dở dang. Tại Mỹ, vợ chồng bà Hồng không biết tiếng Anh để giao tiếp, không nghề nghiệp và thu nhập. Họ phụ thuộc hoàn toàn vào tiền từ Việt Nam gửi sang.
Ban đầu, bà Hồng thích không khí trong lành, yên tĩnh của nước Mỹ, nhưng sự hào hứng sau đó biến thành cảm giác ngột ngạt. Hàng ngày, bà đi bộ một vòng công viên rồi về nấu ăn, cuối tuần chờ con chở đi siêu thị châu Á. Chồng bà, ông Minh, nhiều lần học lái xe nhưng đều bỏ dở vì sợ tốc độ cao trên cao tốc. Không có bằng lái, ông ví mình như "người mất chân". Nơi họ sống thưa dân và hiếm người Việt, ông quay quắt nhớ cảm giác đi xe máy uống cà phê hay trò chuyện với hàng xóm.
Cách đây bốn năm, người chị đứng đơn bảo lãnh qua đời vì ung thư khiến động lực ở lại Mỹ của vợ chồng bà Hồng càng mong manh. Vì cô đơn, cứ khoảng 6 tháng, vợ chồng bà Hồng lại mua vé bay về Việt Nam. Việc rời Mỹ nhiều tháng khiến ông bà bị ngắt quãng chuỗi cư trú liên tục, không đủ điều kiện thi lấy quốc tịch.
Cuộc sống của Phương Nhi cũng đảo lộn. Cô bỏ dở chương trình thạc sĩ tại Việt Nam để sang Mỹ. Nơi đất khách, Nhi học lại bằng đại học chuyên ngành marketing trong hai năm để tìm việc. Việc thay đổi môi trường cùng áp lực học hành khiến cô không thể hòa nhập. "Ở Mỹ tôi rất cô đơn vì không có bạn thân", Nhi nói. Sau giờ làm, cô chỉ biết xem phim, đọc truyện để lấp đầy khoảng trống.
Ba anh chị của Nhi ở lại Việt Nam mắc kẹt theo một kiểu khác. Để không bị ảnh hưởng đến việc xét duyệt hồ sơ, hơn 20 năm qua họ không dám yêu đương, kết hôn.
Mỗi dịp Tết, cảm giác cô đơn và nhớ nhà của Nhi càng lớn. Cô muốn về nước. Nhưng cuối năm 2022, luật sư thông báo hồ sơ của ba anh chị em đã bước vào giai đoạn xử lý tại Trung tâm Thị thực Quốc gia (NVC). Cô đành tiếp tục ở lại Mỹ chờ đợi. "Chúng tôi chỉ muốn gia đình được ở cùng một nơi nhưng chờ đợi quá lâu khiến ai cũng mệt mỏi", Nhi nói.
Tình cảnh của gia đình Nhi không hiếm gặp trên các hội nhóm của những người chuẩn bị di cư Mỹ. Dữ liệu năm 2025 của Sở Di trú và Nhập tịch Mỹ (USCIS) ghi nhận khoảng 2,4 triệu đơn I-130 (công dân hoặc thường trú nhân Mỹ bảo lãnh người thân sang định cư) đang chờ xét duyệt.
Tình trạng tồn đọng kéo dài khiến thời gian chờ đợi ngày càng tăng. Nghiên cứu của Viện Cato (Mỹ) chỉ ra thời gian chờ trung bình cho các diện bảo lãnh gia đình tăng từ 4 năm 3 tháng (năm 1991) lên 8 năm 1 tháng (năm 2018). Trong đó, diện F4 có thời gian chờ lâu nhất, trung bình 14 năm 7 tháng. Sự chậm trễ khiến nhiều người bỏ lỡ các cột mốc quan trọng cuộc đời như học hành, kết hôn, sinh con, chăm sóc cha mẹ. Đặc biệt, việc phải hoãn hay bỏ dở học tập, mua nhà do tình trạng pháp lý không rõ ràng để lại ảnh hưởng rất lâu dài.
Ông José Latour, Luật sư trưởng của Văn phòng Luật di trú LatourLaw, trụ sở ở TP HCM, cho biết nhóm hồ sơ toàn cầu diện F4 hiện mới giải quyết đến các đơn nộp trước năm 2008.
"Trong nền văn hóa coi trọng gia đình như Việt Nam, sự chậm trễ này tạo ra áp lực lớn, đôi khi trở nên đau lòng", luật sư nói. Trong 33 năm hỗ trợ các gia đình bị xáo trộn vì chính sách di trú của Mỹ, ông từng chứng kiến nhiều người phải hoãn việc học của con, hoãn nghỉ hưu, đám cưới hay lễ tốt nghiệp. "Họ không biết mình nên chờ đợi cơ hội định cư hay từ bỏ để ổn định cuộc sống tại quê nhà", ông José Latour nói.
Ông dẫn chứng trường hợp một người cha nộp hồ sơ diện F4, luôn giữ tâm thế sẵn sàng lên máy bay nên dừng mọi kế hoạch đầu tư dài hạn tại Việt Nam với hy vọng các con được sang Mỹ học tập. Khi con ông đã tốt nghiệp đại học, đi làm và quá 21 tuổi khi người cha được cấp thị thực và không còn đủ điều kiện đi cùng. Người con này rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa việc chờ khiếu nại để giữ cơ hội định cư Mỹ hay kết hôn ở Việt Nam để ổn định cuộc sống và chấp nhận từ bỏ quyền lợi di trú.
Từ thực tế trên, đại diện LatourLaw khuyên các gia đình nên chủ động chuẩn bị kế hoạch học tập, nghề nghiệp và tài chính theo kịch bản thời gian chờ kéo dài, thay vì phụ thuộc vào mốc xét duyệt của cơ quan di trú.
Dù hệ thống di trú Mỹ gặp nhiều khó khăn và tồn đọng lớn, ông José Latour vẫn đánh giá lạc quan về tương lai. Ông tin rằng Mỹ sẽ sớm quay lại truyền thống đón nhận người nhập cư hợp pháp và quy trình xử lý hồ sơ bảo lãnh gia đình sẽ hiệu quả hơn trong vài năm tới.