Mới đây lãnh đạo UBND xã Mỏ Vàng, tỉnh Lào Cai xác nhận vụ việc tìm thấy thi thể bé trai 12 tuổi tại một khu đồi thuộc thôn Thác Tiên.
Trước đó, ngày 13/4, Công an xã Mỏ Vàng tiếp nhận tin báo về việc cháu P.X.A. (12 tuổi) mất tích. Sau khi nhận thông tin, công an xã đã phối hợp với nhà trường, gia đình và người dân tổ chức tìm kiếm.
Trong quá trình tìm kiếm, lực lượng chức năng phát hiện một khu vực trên đồi có dấu hiệu đất bị đào bới, lấp lại, nghi là nơi chôn thi thể cháu bé.
Theo lãnh đạo xã Mỏ Vàng, bước đầu anh P.V.S. (SN 1990, bố cháu bé) khai đã dùng dây điện đánh con và phạt đứng giữa nhà từ khoảng 19h đến 3h sáng hôm sau rồi cho đi ngủ.
Ngày hôm sau, sau khi đi làm về, người này phát hiện cháu bé nằm trên ghế, đã ngừng thở. Do hoảng sợ, người cha khai đã mang thi thể cháu bé đi phi tang.
Hiện Công an xã đã tạm giữ người bố; các đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an và Công an tỉnh Lào Cai đang phối hợp khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi để phục vụ điều tra.
Vụ bé trai 12 tuổi ở Lào Cai nghi bị cha ruột bạo hành dẫn đến tử vong rồi chôn trên đồi quế đặt ra câu hỏi nhức nhối về ranh giới giữa dạy con và bạo lực gia đình.
Trao đổi với báo Sức khỏe & Đời sống, ThS. Tâm lý lâm sàng Nguyễn Thị Sơn (Bệnh viện Đa khoa số 1 tỉnh Lào Cai) cho rằng, để nhìn nhận thấu đáo cần phân tích các yếu tố tâm lý phía sau hành vi của cha mẹ, cũng như hệ lụy lâu dài đối với trẻ và chính người gây bạo lực.
Theo chuyên gia, bạo lực trong quá trình dạy con thường không đơn thuần xuất phát từ ý định làm hại, mà là kết quả của nhiều yếu tố tâm lý và hoàn cảnh đan xen; nhiều trường hợp là phản ứng bộc phát khi cảm xúc vượt khỏi kiểm soát, hơn là hành vi có chủ đích.
Chuyên gia tâm lý cho rằng, bạo lực không chỉ gây đau đớn thể chất mà còn để lại những “vết sẹo tâm lý” lâu dài, cụ thể:
Rối loạn lo âu, trầm cảm: Trẻ sống trong sợ hãi thường trực, dễ hình thành tâm lý bất an, mất niềm tin vào người lớn.
Sang chấn tâm lý (trauma): Những trải nghiệm bị đánh đập, trừng phạt kéo dài có thể dẫn tới rối loạn stress sau sang chấn (PTSD). Theo chuyên gia tâm lý, đây là một trong những hệ quả nghiêm trọng nhưng thường bị bỏ qua.
Rối loạn nhân cách và hành vi: Trẻ có thể trở nên hung hăng (lặp lại mô hình bạo lực) hoặc ngược lại, thu mình, tự ti, mất giá trị bản thân.
Đứt gãy gắn kết gia đình: Người đáng lẽ là nơi an toàn nhất lại trở thành nguồn gây sợ hãi, khiến trẻ mất đi nền tảng cảm xúc lành mạnh.
“Những tổn thương này không chỉ dừng lại ở thời điểm hiện tại mà có thể kéo dài đến tuổi trưởng thành, ảnh hưởng sâu sắc đến các mối quan hệ và khả năng làm cha mẹ sau này”, ThS tâm lý lâm sàng Nguyễn Thị Sơn nhấm mạnh.
Trong khí đó, TS. Đặng Vũ Cảnh Linh, Chuyên gia Xã hội học chia sẻ với Phụ Nữ Việt Nam, nếu chỉ nhìn đây như một cơn nóng giận bộc phát thì sẽ khó chạm tới phần gốc rễ của vấn đề.
Theo TS. Đặng Vũ Cảnh Linh, đòn roi trong những trường hợp ấy không phải biểu hiện của sức mạnh, mà là biểu hiện của sự bất lực trong vai trò làm cha mẹ. Người lớn càng thiếu kỹ năng quản trị cảm xúc, thiếu hiểu biết tâm lý lứa tuổi, thiếu năng lực xử lý xung đột, càng dễ dùng bạo lực như một lối tắt.
Đó là nghịch lý khá phổ biến trong nhiều gia đình Việt Nam: người lớn muốn được tôn trọng, nhưng lại chọn cách khiến con sợ hãi; muốn con sửa sai, nhưng lại dùng phương thức làm tổn thương nhân cách của con.
TS. Linh nhấn mạnh một nguyên tắc quan trọng: mọi hành vi lệch chuẩn của trẻ em đều gắn với trách nhiệm của người lớn. Khi một đứa trẻ mắc lỗi, phản ứng đầu tiên đáng lẽ phải là tìm hiểu nguyên nhân, dạy cách sửa sai, chứ không phải đẩy toàn bộ trách nhiệm lên vai đứa trẻ rồi trừng phạt. Bởi trẻ em, đặc biệt ở tuổi vị thành niên, chưa hoàn thiện khả năng tự kiểm soát hành vi. Các em cần được dẫn dắt nhiều hơn là bị xét xử. Trẻ mắc lỗi là một phần của quá trình trưởng thành; người lớn xử lý sai mới là khởi đầu của bi kịch.
TS. Đặng Vũ Cảnh Linh cho rằng thông điệp lớn nhất từ vụ việc ở Lào Cai là trẻ em chỉ thực sự an toàn khi sống trong môi trường không bạo lực, nơi các em được nói, được lắng nghe và được tôn trọng.
Bên cạnh đó, vị chuyên gia cho rằng cần nhìn kỹ năng làm cha mẹ như một nhu cầu thật sự, không phải chuyện bản năng ai cũng tự biết. Nuôi một đứa trẻ ở thời đại nhiều biến động tâm lý, áp lực học hành, mạng xã hội và khác biệt thế hệ đòi hỏi cha mẹ phải học cách đồng hành mới.
Tức giận vì không đón được vợ về nhà, một người đàn ông ở quận Nandurbar, bang Maharashtra, Ấn Độ, đã phóng hỏa đốt nhà bố mẹ vợ. Ngọn lửa dữ dội đã thiêu rụi hoàn toàn ngôi nhà và biến nhà của người hàng xóm thành tro bụi.
Người phụ nữ đã ở nhà mẹ đẻ một thời gian sau khi xảy ra tranh chấp với chồng là Mithun Padvi. Padvi đã nhiều lần đến nhà bố mẹ vợ để đón vợ về, nhưng lần nào họ cũng từ chối.
Sau nhiều lần bị từ chối, Padvi nổi giận và phóng hỏa đốt nhà họ. Do cái nóng mùa hè và gió mạnh, ngọn lửa bùng lên dữ dội và nhanh chóng lan sang nhà bên cạnh của Subhash Valvi. Mặc dù không có ai thiệt mạng trong vụ việc nhưng cả 2 ngôi nhà và toàn bộ tài sản bên trong đều bị thiêu rụi hoàn toàn.
Các clip về vụ việc được công bố cho thấy những ngôi nhà bị phá hủy hoàn toàn khi người dân cố gắng dập tắt ngọn lửa dữ dội.
Padvi đã bỏ trốn khỏi hiện trường ngay lập tức và dựa trên đơn tố cáo của mẹ vợ anh ta, cảnh sát đã lập hồ sơ vụ án và đang truy tìm nghi phạm.
Trưa 13/5, Quốc Tuấn, 26 tuổi, nhân viên văn phòng ở phường Yên Hòa ra phố Nguyễn Quốc Trị mua bánh mì. Hàng quán trên vỉa hè biến mất, thay vào đó là những tờ giấy in thực đơn, mã QR thanh toán dán trên hàng rào tôn. Tuấn đứng chờ và trao đổi với người bán qua khe hở của tấm kim loại. "Mua đồ ăn mà như đang thực hiện một giao dịch bí mật", Tuấn nói.
Ba tuần nay, những rào tôn quanh dự án A4/NO1, dọc phố Nguyễn Quốc Trị trở thành "sàn giao dịch" của các hàng quán vỉa hè trước kia. Khách dừng xe, người bán đứng sau tấm tôn nói vọng ra, mời chào. Việc đưa đồ, nhận tiền diễn ra qua khe hở hoặc lỗ thủng. Khách mua xong tự tìm nơi ngồi ăn, uống, tránh công an tuần tra.
Bên trong khu đất quây tôn, anh Hùng, chủ một quán nước, cho biết bán hàng kiểu du kích này là lựa chọn bất đắc dĩ. Do chi phí thuê mặt bằng cố định cao, anh bám trụ vỉa hè để giữ lượng khách quen. "Chúng tôi không lấn chiếm lối đi nhưng cũng cần một kẽ hở để sống, chứ cấm hẳn thì lấy gì nuôi gia đình", anh Hùng nói.
Cách đó hơn 8 km, tại phố Hàng Bạc, quán trà đá của bà Kim Ngân phải lùi vào con ngõ rộng hơn một mét. Khách tự mang cốc, tìm đến vỉa hè trước những nhà đang đóng cửa hoặc mái hiên nhà đối diện để ngồi. Mức phạt tới 2,5 triệu đồng mỗi lần vi phạm buộc bà Ngân phải "đuổi" họ đi nơi khác.
Tại phố Hàng Chiếu, bà Nguyễn Hồng, 60 tuổi, rời khỏi vỉa hè từ đầu tháng 4. Quầy bánh rán, bánh gối được chuyển vào sâu trong ngõ và treo biển bán mang về. Khách muốn ăn tại chỗ phải ngồi nép sát tường. Khi có người đi, họ phải đứng dậy, bê bát đĩa trên tay để nhường đường.
Dù doanh thu giảm hơn 50%, bà Hồng nói ủng hộ kế hoạch dẹp vỉa hè. "Tôi tin khi khách quen mua mang về, hàng quán vẫn duy trì được sinh kế theo cách văn minh, trật tự hơn", bà Hồng cho biết.
Kế hoạch 332 của Hà Nội về việc giành lại vỉa hè cho người đi bộ được triển khai qua ba giai đoạn: tuyên truyền, tổng kiểm tra xử lý và duy trì chống tái lấn chiếm. Giám đốc Công an Hà Nội yêu cầu siết chặt trách nhiệm cán bộ, trường hợp để vi phạm trật tự đô thị kéo dài sẽ bị hạ bậc xếp loại hoặc điều chuyển công tác.
Hiệu quả của việc "phạt nguội" qua camera bắt đầu phát huy tác dụng. Từ 23/4 đến 5/5, các đơn vị trong công an thành phố đã xử phạt 2.200 trường hợp, thu hơn 1,15 tỷ đồng. Hơn 1.100 trường hợp khác bị phạt nguội với tổng số tiền trên 557 triệu đồng.
Ghi nhận trong ngày 13/5 tại các tuyến phố thuộc phường Ba Đình, Giảng Võ, Đống Đa, Thanh Xuân, Hoàn Kiếm, Cầu Giấy, phần lớn vỉa hè đã quang đãng. Tuy nhiên, nhiều tiểu thương quanh các bệnh viện, công viên chuyển sang bán hàng kiểu "vô hình". Người bán đứng từ xa quan sát, khi có khách gọi mới mang nước ra. Nhiều chủ quán dùng xe máy chở đồ để dễ sơ tán khi thấy lực lượng tuần tra.
Chị Thúy Hạnh, sống gần Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương, kể người bán hàng giờ "thoắt ẩn thoắt hiện" để canh chừng công an.
Tiến sĩ Phan Lê Bình, chuyên gia giao thông, nói việc giải quyết lấn chiếm vỉa hè cần dựa vào thực tế. Ông đề xuất các phương án ứng xử khác nhau: cân bằng kinh doanh và lối đi ở vỉa hè rộng 6-8 mét; cho bán hàng rong buổi tối ở khu du lịch; phân vạch rõ ràng cho hộ kinh doanh nhỏ và yêu cầu ký cam kết.
Về góc độ kinh tế, PGS TS Đinh Trọng Thịnh, nguyên Trưởng Khoa Tài chính Quốc tế - Học viện Tài chính, cho biết kế hoạch dẹp vỉa hè đang đưa hoạt động kinh doanh vào nền nếp, dù tác động đến thu nhập của người lao động nhỏ lẻ. Ông Thịnh cũng nói tiểu thương đang chuyển sang kinh doanh trực tuyến hoặc bán hàng lưu động để thích ứng.
Anh Trần Vũ ở phường Từ Liêm chuyển sang bán cà phê trên xe lưu động từ cuối tháng 11/2025. Đầu tư khoảng 80 triệu đồng, anh đỗ xe tại các bãi được cấp phép. Anh Vũ nói mô hình này giúp tiết kiệm chi phí, không lo mất chỗ bán nhưng vẫn lo lắng khi loại hình này chưa có quy định pháp lý rõ ràng, dễ bị liệt vào dạng bán hàng rong. Anh hy vọng sớm có chính sách phù hợp cho các xe bán hàng lưu động để tiểu thương yên ổn mưu sinh.
Hơn 10 năm trước, giá nhà ở thành phố Seattle tăng cao khiến nhiều gia đình trẻ không đủ khả năng mua nơi ở có không gian rộng. Chứng kiến nhiều bạn bè dần chuyển đi nơi khác, Chad Dale, một nhà phát triển bất động sản, bắt đầu tìm hướng giải quyết. "Họ muốn ở lại, nhưng Seattle quá đắt đỏ", Dale nói.
Để duy trì sự gắn kết, Dale rủ các bạn hùn tiền mua một căn nhà nghỉ dưỡng trên đảo Whidbey. Tuy nhiên, việc 5 gia đình có trẻ nhỏ cùng sử dụng căn nhà 4 phòng ngủ và một phòng tắm nhanh chóng nảy sinh bất tiện. "Việc này chỉ lý tưởng trên lý thuyết, không bền vững trong thực tế", Dale kể.
Từ đó, Dale tìm hiểu mô hình nhà ở chung (co-housing), nơi cư dân có nhà riêng nhưng chia sẻ tiện ích. Vợ chồng Dale rủ 13 người bạn cùng góp vốn xây dựng dự án Shared Roof ở khu Phinney Ridge, Seattle.
Khu nhà cao 5 tầng với 35 căn hộ, diện tích từ 46 đến 185 m2. Mỗi gia đình tự chọn diện tích và bố cục thiết kế nên không có hai căn hộ nào giống hệt nhau. Điểm khác biệt của dự án là người thuê nhà cũng đồng thời là cổ đông của công ty sở hữu tòa nhà. Khoản góp vốn ban đầu dao động từ 50.000 USD đến hàng triệu USD. Hiện có 9 nhà đầu tư chuyển đến sinh sống, số còn lại dành để cho thuê, trong đó 20% căn hộ được dành cho người có thu nhập trung bình.
Ngay từ đầu, nhóm sáng lập thống nhất tạo ra một không gian giúp cư dân gặp gỡ mỗi ngày. Tòa nhà có khu vực ăn uống và nhà kính trên sân thượng; phòng cách âm để trẻ em học nhạc; thư viện, phòng gym và khoảng sân cỏ lớn. Cư dân còn dùng chung nhiều tài sản như dụng cụ sửa chữa, xe đạp điện, và dự tính mua chung xe bán tải.
John Ware, một trong những cư dân đầu tiên, cho biết từng sống ở khu chung cư 90 căn hộ nhưng chỉ quen một phần ba hàng xóm. Tại đây, anh biết mặt tất cả mọi người. "Mỗi chuyến đi xa kết thúc, tôi chỉ muốn trở về", Ware nói.
Đối với Dale, giá trị lớn nhất là môi trường đa thế hệ. Con trai ông có thể chơi cùng bạn đồng trang lứa và tiếp xúc với những người hàng xóm lớn tuổi sống cùng tòa nhà. "Lũ trẻ về đến nhà chỉ kịp ném cặp rồi chạy đi vì tất cả bạn bè đều ở quanh đây", ông kể.
Mary Jo Wagner, cư dân chuyển đến nhờ chương trình dành cho người thu nhập trung bình, cho biết không gian sống cá nhân tuy nhỏ nhưng bà được sử dụng mọi tiện ích chung và có nơi đón khách. "Cảm giác giống như mình đang sống trong một gia đình lớn", bà nói.
Dale cho biết nhiều người vẫn đề cao việc sở hữu nhà biệt lập, nhưng cuộc sống chung cư nếu thiết kế đúng cách vẫn đảm bảo sự tiện nghi. "Nếu muốn giao tiếp, bạn luôn có người ở bên. Nếu có thứ gì hỏng, đã có người quản lý. Đây là một trong những cách sống tốt nhất tôi từng trải qua", Dale nói.