Vợ tôi đòi đi đám cưới bạn ở Đà Nẵng bốn ngày ba đêm. Tôi muốn đi theo nhưng cô ấy không cho. Tôi hỏi thiệp cưới đâu thì vợ bảo người ta ở xa, mời online nên không có thiệp. Tôi bảo cho xem tin nhắn mời thì vợ nói tôi xen vào riêng tư của cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai đều 28 tuổi, quen nhau được hơn hai năm. Trong thời gian quen nhau, chủ yếu chúng tôi gặp nhau ở thành phố vì cả hai đều đi học và đi làm ở đây. Nhà tôi ở ngoại thành Hà Nội, nhà anh ở tỉnh khác, cách nhà tôi khoảng 300 km. Trước đây anh cũng vài lần nhắc tới chuyện đưa tôi về chơi nhưng vì đường xa và công việc bận nên tôi cứ lần lữa. Gần đây anh nói sắp tới muốn tôi về nhà chơi một lần cho bố mẹ biết mặt. Anh bảo đã nói với gia đình về tôi từ lâu, bố mẹ cũng muốn gặp.
Tôi cũng muốn về nhà anh chơi cho biết nhà cửa nhưng lại băn khoăn vì khoảng cách khá xa, đi về trong ngày hơi gấp, thời gian ở lại chơi không được nhiều. Còn nếu ở lại qua đêm thì tôi hơi ngại. Tôi là con gái, ngủ lại nhà người yêu khi chưa cưới khiến tôi thấy không thoải mái. Gia đình tôi khá truyền thống, từ trước đến giờ luôn dặn dò phải giữ ý tứ trong những chuyện như vậy. Tôi sợ người nhà anh có cái nhìn không hay về tôi.
Tôi có nói với anh là thấy ngại, muốn sắp xếp đi về trong ngày hoặc đi cùng bạn bè cho đỡ ngại, nhưng anh nói đã nói hết với bố mẹ rồi, bố mẹ anh bảo cả đi cả về mất 8-9 tiếng rồi, chưa kể khá mệt. Anh bảo tôi về thì ngủ cùng với em gái anh, gia đình anh đều dễ tính và hiểu chuyện nên tôi không phải lo đâu. Hiện tại tôi vẫn còn phân vân. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên
Ánh Nguyệt
Nguồn: https://vnexpress.net/co-nen-o-qua-dem-khi-lan-dau-ve-choi-nha-ban-trai-cach-300-km-5060216.html

Tôi và anh yêu nhau gần 3 năm. Trước khi yêu anh, tôi yêu sâu đậm một người, do gia đình người đó ngăn cản nên chúng tôi chia tay. Sau mối tình đầu đầy đau khổ, tôi không còn tin vào người đàn ông nào nữa. Hơn một năm chia tay mối tình đầu, tôi quen anh qua một người bạn. Anh mang lại cho tôi cảm giác yêu thương và nhung nhớ, tôi đã nhận lời yêu anh sau 3 tháng quen biết.Tôi 26 tuổi, anh hơn một tuổi, gia đình hai bên đều biết và ủng hộ tình cảm của hai đứa, điều này làm tôi thấy vui vì mối tình đầu của tôi không được gia đình ủng hộ. Cũng như bao cặp tình nhân khác, chúng tôi đều có những kỷ niệm hạnh phúc và nhiều lần xảy ra tranh cãi. Trước đây, anh là người luôn chủ động làm lành trước. Mọi chuyện sẽ vẫn tốt đẹp nếu tôi không phát hiện ra anh không như những gì tôi nghĩ. Hai năm trước tôi biết anh chơi lô đề, đã khuyên nhủ anh từ bỏ, anh cũng hứa không bao giờ chơi nữa. Thời gian gần đây, anh vẫn tiếp tục chơi, tôi nói thì anh bảo đàn ông biết một thứ một ít chứ không ham gì. Điều đó làm cho tôi thấy thất vọng, bởi anh hứa như đinh đóng cột vậy mà không làm được.
Trước khi yêu tôi, anh đã trải qua hai mối tình, làm "chuyện ấy" với người yêu cũ của anh. Tôi không quan trọng điều đó, yêu anh chân thành và xem đó là chuyện quá khứ. Tình cờ, cách đây mấy hôm tôi phát hiện anh tán tỉnh một cô bé cùng quê, sau đó tôi hỏi rõ ràng mọi chuyện, lúc đầu anh chối bay biến. Sau khi tôi đưa ra những bằng chứng thuyết phục, anh nhận và xin lỗi, bảo chỉ trêu đùa thôi chứ không bao giờ đi quá giới hạn.Tôi buồn lắm, vì quá yêu anh nên tôi lại tha thứ. Nhiều lần hai đứa cãi nhau, dù ai đúng ai sai, anh cũng chửi mắng tôi thậm tệ, ngoa ngoắt, tôi chỉ im lặng để mọi chuyện lắng xuống. Gia đình anh khó khăn về kinh tế nên hầu như tôi giúp anh nhiều trong chuyện tiền bạc. Anh rất "chịu chơi", có lần tôi đưa anh vài chục triệu đồng để trả nợ, anh lại lấy tiền đó mua sắm điện thoại đắt tiền. Ngoài ra anh còn vay tiền để đổi xe máy, mặc dù đã có xe đi lại. Tôi khuyên nhủ anh phải biết tiết kiệm nhưng chưa thấy được một sự chuyển biến tích cực nào từ lời hứa của anh.
Giờ số nợ của anh lên đến vài trăm triệu đồng, tôi không biết nên làm thế nào nữa. Có nên nói cho gia đình anh biết không, vì nói ra lại khiến bố mẹ anh lo lắng. Hai bác đã lớn tuổi, không có khả năng về kinh tế để lo cho anh, tôi cũng không thể mù quáng vay mượn tiền trả nợ để anh cứ tiếp tục ăn chơi như vậy được. Tương lai trước mắt tôi thật mịt mờ, biết làm gì để cho anh thay đổi, sống tốt hơn? Bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc xong bài viết này có lẽ mọi người sẽ chỉ trích tôi rất nhiều. Tôi vẫn viết, bởi lúc này cô độc vô cùng, lòng nặng trĩu, muốn trải lòng. Tôi sinh ra trong một gia đình hạnh phúc (trừ lúc bố uống rượu), nhưng rất khó khăn về mặt tài chính, chuyển nhà trọ như cơm bữa. Tuổi thơ của tôi sáng đi học, trưa lóc cóc phụ mẹ bán hàng. Là những trận đòn roi đến thâm tím khi bố uống rượu hay bực mình (do lúc sinh tôi bố còn quá trẻ, chưa hề chín chắn như bây giờ). Là chiều chiều bế em đi vòng vòng xóm đút cháo cho em ăn (hôm nào nó ăn lâu quá, tôi đói là ăn hết luôn, về nói là em ăn hết rồi). Là lúc nào cũng mong ngóng bố dẫn đến chỗ ông bạn buôn ve chai để xin mượn từng quyển truyện thiếu trang về đọc.
Tính cách tôi bây giờ cũng ảnh hưởng phần nhiều từ những nhân vật chính: quân tử, thương người, sống tình cảm nhưng đôi khi rất nổi loạn, sống không theo quy tắc, luôn muốn làm điều khác biệt. Tôi nghiện đá banh đến tột độ. Tuổi thơ cứ thế trôi đi, ngẫm lại nhiều lúc thấy tủi thân nhưng vẫn đẹp và đáng nhớ vô cùng vì vô lo vô nghĩ, chẳng biết ngại, chẳng biết yêu, chẳng phải tiếp xúc với cuộc sống bon chen, ích kỷ ngoài kia.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 12, thời điểm tôi có những rúng động tình cảm đầu đời, thời điểm của sự nổi loạn, như chiếc lò xo bị nén quá lâu bung ra một cách mạnh mẽ nhất khi có những chất xúc tác cần thiết. Tôi cùng đám bạn cúp học đá banh, chơi game, sau cùng là cờ bạc, đề đóm, cá độ đá banh. Kết quả là tôi rớt đại học, bắt đầu cảm nhận được thế nào là áp lực. Tôi đi bụi lần đầu, được hai tháng mẹ tìm về, rồi đi làm công nhân được hai tháng. Tôi biết thế nào là kiếm tiền khó lắm, làm công vất vả lắm. Tôi lại quyết tâm thi lại. Năm đầu tôi bình thường như chúng bạn, có quen một cô gái. Tôi hết mực đối xử tốt với cô ấy, vậy mà lại bị phản bội. Từ đó tôi rút ra kinh nghiệm: "Theo tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo".
Theo học ngành mình không thích cộng thêm việc gia đình không có điều kiện mua máy tính, tôi chỉ cố gắng được năm rưỡi. Cuối năm thứ hai tôi chán nản, gặp lại tụi bạn cũ, lại lao vào vòng cá độ với mục tiêu duy nhất là kiếm được cái máy tính xài. Đời không như là mơ, tôi thua nhiều hơn thắng, lấy tiền học trả nợ rồi không tiền đóng học, rồi tôi bỏ học. Mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Tôi quen cô ấy, một "nấm lùn dễ thương". Trong khoảng thời gian tôi suy sụp nhất, thiếu thốn đủ điều, cô ấy luôn bên cạnh tôi. Tôi cũng đi làm khá nhiều việc: phụ nhà hàng tiệc cưới, làm quán nhậu, làm công nhân, phục vụ trò chơi nhưng trong lòng vẫn ảo tưởng sẽ kiếm tiền qua cá độ đá banh. Tôi giấu bạn gái, tiếp tục chơi, lại thua nhưng không bỏ. Bạn gái đứng ra vay mượn giúp tôi. Ngoài ra cô ấy còn có một động lực, một khát khao vươn lên mà tôi thầm ngưỡng mộ. Tôi yêu và thương bạn gái rất nhiều nhưng thật ngu ngốc khi không biết cách đối xử với cô ấy.
Trong khi cô ấy hết lòng vun vén cho tình cảm của hai đứa, hy sinh mọi thứ, tôi lại thường xuyên bỏ mặc, đôi khi bực mình hoặc tức giận là lại dễ dàng nói chia tay bạn gái. Tính ra tôi đã đòi chia tay đến 3-4 lần rồi. Vậy mà trong mọi lần cô ấy luôn là người chủ động làm lành, năn nỉ tôi quay lại. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ không thể sống thiếu tôi. Cách đây vài ngày, vì đang chán nản chuyện tiền bạc, tôi đã dại dột đòi chia tay. Không như mọi lần, cô ấy im lặng. Sau vài ngày tôi chịu không nổi chủ động xin quay lại thì biết đã mất bạn gái thật rồi.
Qua quan sát và một vài thông tin, tôi sốc vô cùng khi biết cô ấy đã có người mới, là bạn cũ hồi cấp hai của tôi. Tôi trách mình quá ngu ngốc, ích kỷ, luôn che giấu cảm xúc. Tôi còn quá yêu cô ấy, nghĩ cô ấy cần người mới để bên cạnh lúc suy sụp. Cô ấy bảo quen người này rồi xác định rõ tình cảm mới tính tiếp. Tôi tự nhủ lòng mình, nếu cô ấy cho cơ hội sẽ quay lại ngay lập tức và trân trọng. Thế nhưng cậu ấy lại là bạn cũ của tôi, tôi không biết phải làm sao nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

