Khi bị gán cho mác “thuốc độc phòng vé”, Trần Ngọc Vàng thậm chí xem đó là động lực. Nhưng anh cũng nói rõ: “Đổ lỗi cho một diễn viên là không công bằng”.
Với anh, điện ảnh là kết quả của cả một tập thể từ kịch bản, đạo diễn đến chiến lược phát hành… Việc quy trách nhiệm cho một cá nhân, theo Vàng, vô tình phủ nhận nỗ lực của rất nhiều người đứng sau bộ phim. Vậy nên, anh chọn cách không phản ứng gay gắt, mà âm thầm làm tốt hơn qua từng vai diễn, để khán giả tự thay đổi cách nhìn.
Sự xuất hiện của Heo năm móng vì thế mang ý nghĩa như một “bài kiểm tra lại”. Con số doanh thu ban đầu, với Vàng, chỉ là tín hiệu tích cực. Điều anh quan tâm hơn là việc khán giả bắt đầu bàn luận về phim và có thể nhìn mình khác đi, dù chỉ một chút.
Nếu trước đây Trần Ngọc Vàng thường gắn với hình ảnh “trai đẹp” trong những vai diễn an toàn thì Chí trong Heo năm móng là một bước rẽ rõ ràng. Nhân vật này không chỉ gai góc mà còn mang nhiều lớp tâm lý phức tạp, thậm chí lệch lạc. Vàng không xem đây là một vai phản diện đơn thuần. Anh tiếp cận nhân vật từ gốc rễ: “Không có cái ác nào tự nhiên sinh ra”.
Trong cách lý giải của Trần Ngọc Vàng, Chí là hệ quả của một môi trường gia đình méo mó, một “mama boy” bị chi phối và nuông chiều quá mức dẫn đến ích kỷ và lệch lạc.
Việc tìm ra “lý do để trở nên xấu” giúp Vàng tránh việc diễn nhân vật theo kiểu một màu, chỉ dừng lại ở sự hung bạo bề ngoài. Anh đặt mình vào hoàn cảnh đó, tự hỏi nếu sống như vậy, mình sẽ trở thành ai.
Nhưng thử thách lớn nhất không nằm ở việc “diễn ác”. Với Vàng, cái khó của Heo năm móng là giữ được trạng thái tâm lý xuyên suốt – một dạng cảm xúc kéo dài, căng thẳng và dồn nén. “Chỉ cần lệch một chút là hỏng nhịp của cả nhân vật”, Vàng nói.
Ở một góc nhìn khác, Trần Ngọc Vàng cũng thừa nhận áp lực phòng vé là điều có thật với diễn viên trẻ hiện nay. Những danh xưng như “diễn viên trăm tỉ” hay “diễn viên nghìn tỉ” phần nào tạo ra một hệ quy chiếu mới cho thành công.
Nhưng anh không muốn chạy theo những con số. “Nếu chỉ nhìn vào doanh thu, rất dễ mất phương hướng”, Vàng nói. Với anh, việc được làm nghề một cách tử tế đã là thành công.
Có lẽ vì vậy, khi được hỏi muốn khán giả nhớ đến mình như thế nào, Vàng không đưa ra một danh xưng cụ thể. Điều anh mong là mỗi lần xuất hiện, khán giả thấy được nỗ lực và tin vào nhân vật anh thể hiện. Sự tin tưởng đó, với cá nhân Vàng, quan trọng hơn bất kỳ con số nào.
Trái ngược, Trùm Sò bị tụt lại, thậm chí đang bị sức ép từ hoạt hình ngoại. Phim không chỉ xếp cuối bảng mà còn ghi nhận đà tăng trưởng chậm chạp. Sau gần một tuần công chiếu, "đứa con tinh thần" của Đức Thịnh chỉ mới thu về hơn 8 tỉ đồng, hiện có 500 suất chiếu mỗi ngày.
Quan sát hệ thống suất chiếu tại các cụm rạp trên toàn quốc, Trùm Sò chủ yếu rơi vào các khung giờ kém thuận lợi như sáng sớm hoặc đêm muộn. Chính vì thế, ngay cả những người muốn ra rạp ủng hộ cũng không dễ sắp xếp thời gian.
Khán giả liên tục bắt gặp livestream của nhà sản xuất Thanh Thúy (vợ đạo diễn Đức Thịnh) xuất hiện tại các rạp phim để xin ý kiến khán giả cũng như kêu gọi ủng hộ cho phim.
Không dừng lại ở đó, mạng xã hội còn lan truyền đoạn clip ghi lại hình ảnh Thanh Thúy trực tiếp "ra trận" trong chuỗi cinetour quảng bá cho Trùm Sò. Một mình cô chủ động tiếp cận từng khán giả để mời gọi mua vé, thậm chí không ngại biến hóa với tạo hình cổ trang nhằm thu hút sự chú ý của người xem.
Sự gần gũi và tinh thần lăn xả của nữ diễn viên nhanh chóng nhận được nhiều thiện cảm, đặc biệt là sự hưởng ứng hào hứng từ khán giả nhí khi bày tỏ tình yêu dành cho phim.
Thanh Thúy chia sẻ tại cinetour - Video: TikTok @nhipsongonline
Thanh Thúy chia sẻ tại sự kiện rằng Trùm Sò được ấp ủ gần 7 năm qua. Cô nói thật lòng: "Tôi muốn đi tới từng người một để nghe cảm nhận của khán giả. Tôi xin các anh chị những lời nhận xét chân thành nhất.
Chê cũng được, bởi vì chê thì tôi mới biết làm phần 2 Trùm Sò sao cho hay hơn. Còn khen thì là lời động viên cho những ngày tháng quay phim cực khổ, mệt mỏi và nắng gió ở Phan Rang".
Trùm Sò là phim hài duy nhất của mùa lễ năm nay, dán nhãn K phủ sóng mọi độ tuổi (trẻ em dưới 13 tuổi cần đi với người giám hộ).
Tái xuất màn ảnh rộng sau sáu năm kể từ Trạng Quỳnh, Đức Thịnh xây dựng kịch bản cổ trang lấy cảm hứng từ tích Ngao Sò Ốc Hến. Anh đảm nhận vai trò đạo diễn, đồng biên kịch (cùng với Hồ Hải) và nhân vật chính.
Cốt truyện lấy bối cảnh ở làng Sứa Đỏ - một ngôi làng nhỏ xa xôi heo hút, hạn hán triền miên, người dân ai cũng nghèo cũng khổ, chỉ riêng Trùm Sò là giàu nứt đố đổ vách.
Ghét nỗi là gã sống không tình không nghĩa, chỉ biết đến tiền, tiền và tiền. Gã còn ki bo, bủn xỉn với cả chính bản thân mình: ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, chẳng chơi chẳng yêu cũng chẳng chịu cưới ai.
Ngoài bà mẹ già lú lẫn thì chớ hòng ai bòn được của gã một cắc nào. Một ngày nọ, Trùm Sò bị mất số vàng lớn.
Từ đây cũng vì tiếc tiền mà Trùm Sò dần bị cuốn vào một vụ cướp kinh thiên động địa chưa từng có cùng với hai người bạn thuở nhỏ là góa phụ Thị Hến và lãng tử giang hồ Tôm Hùm.
Lisa xuất hiện với vai trò nghệ sĩ khách mời trên sân khấu, sự tham gia của cô không được báo trước, gây bất ngờ với fan quốc tế. Cô và Anyma trình diễn ca khúc mới - Bad Angel, nói về một nhân vật nổi loạn, tự nhận "xinh đẹp nhưng quá hư để là một thiên thần".
Lisa mặc thiết kế của nhà mốt Iris Van Herpen, với điểm nhấn là vải voan mỏng nhẹ, tạo hiệu ứng vừa bay bổng vừa ma mị. Người đẹp phối hợp công nghệ trình chiếu 3D hologram, với hình ảnh Lisa nửa người thật, nửa người máy lơ lửng trên không.
Màn trình diễn của Lisa lập tức bùng nổ trên mạng xã hội thế giới. Các cụm từ khóa "Lisachella" hay "Bad Angel with Lisa" vào top 10 chủ đề được chú ý nhất nền tảng X toàn cầu. Trên Weibo, cụm từ khóa "Lisa thiên thần đáp xuống" cũng vào danh sách được xem và gây thảo luận nhiều nhất.
Phần lớn khán giả đánh giá cao phong độ của Lisa, nhận xét tiết mục gây choáng ngợp, mang hơi thở vị lai. Trang phục, vũ đạo của ca sĩ còn gợi liên tưởng sự nóng bỏng pha trộn lãng mạn ở show Victoria's Secret.
Anyma và Lisa tung MV Bad Angel hôm 10/4, thu hút 10 triệu lượt xem trên YouTube. Anyma tên thật Matteo Milleri, là DJ, nhà sản xuất nhạc điện tử. Anh nổi tiếng với những màn trình diễn kết hợp đồ họa 3D khổng lồ, các nhân vật cyborg dường như bước ra khỏi màn hình hiện diện trong đời thực.
Coachella là một trong những lễ hội âm nhạc lớn nhất Bắc Mỹ, diễn ra tháng 4 hàng năm tại Empire Polo Ground ở thành phố Indio, bang California. Năm nay, sự kiện diễn ra từ ngày 10 đến 19/4, chỉ tổ chức vào ba ngày cuối tuần. Các nghệ sĩ sẽ biểu diễn tại tám sân khấu gồm Coachella Stage (Main Stage), Outdoor Theatre, Sonora, Gobi, Mojave, Sahara, Yuma và Quasar. Ngoài Anyma, Lisa, nhiều nghệ sĩ khác biểu diễn ở lễ hội, như Sabrina Carpenter, Justin Bieber, Karol G.
Sau các bài viết về hát nhép: Sự lừa dối hào nhoáng (đăng ngày 31-3), Hát nhép, hát đè đánh lừa khán giả dễ quá nên làm tràn lan? (đăng ngày 1-4), Cần bảo vệ khán giả khỏi 'nạn' hát nhép (đăng ngày 2-4), Tuổi Trẻ Online tiếp tục nhận được nhiều tranh luận trái chiều của độc giả.
Bạn đọc cho rằng khán giả mua vé để được thưởng thức ca sĩ hát trực tiếp, việc ca sĩ sử dụng bản thu sẵn là khó chấp nhận.
Độc giả Trần Lê nêu quan điểm: “Hát nhép là lừa dối khán giả, giống như bán sản phẩm giả cho người tiêu dùng, còn hát đè là bán sản phẩm kém chất lượng”.
Bạn đọc Minh Phương cùng quan điểm, cho rằng với mức cát sê hàng trăm triệu đồng một show diễn thì ca sĩ càng phải tôn trọng khán giả bằng việc hát live. “Giờ công nghệ âm thanh tốt, không thể lấy lý do chương trình lớn, sợ sự cố mà phải hát nhép. Hát nhép là thiếu tôn trọng chính mình. Ca sĩ không thể hát live thì đổi nghề”, bạn đọc này chia sẻ.
Độc giả Khả Tú viết: “Khán giả bỏ tiền triệu mua vé concert mà phải nghe đĩa thì khác gì mua hàng hiệu nhưng nhận về hàng nhái”.
Nhiều ý kiến nhấn mạnh yếu tố trung thực khi biểu diễn. Bạn đọc Thiên Nhi bình luận: “Khán giả không trả tiền để xem môi diễn”. “Khán giả bỏ tiền để nghe nhạc, nghe hát thật chứ không phải nghe bản audio thu sẵn. Nếu vậy ở nhà nghe cũng được”, bạn đọc Quốc bày tỏ.
Bạn đọc Hồng Anh cho rằng hát nhép làm ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc thưởng thức âm nhạc: “Hát nhép là hành vi thiếu tôn trọng công chúng và trực tiếp giết chết cảm xúc của một đêm nhạc trực tiếp”.
Độc giả Quốc Đạt cho biết tình trạng hát nhép, hát đè xuất hiện với tỉ lệ khá cao trong nhiều chương trình hiện nay. Trong khi đó khán giả ngày nay không còn dễ bị qua mặt “nghe là biết live hay không”.
Dưới góc độ đạo đức nghề nghiệp, bạn đọc Quỳnh Trang cho rằng nếu ca sĩ thực sự có tâm với nghề sẽ không dùng bản ghi âm sẵn để thay thế giọng hát thật.
Một bạn đọc bình luận trước đây khi công nghệ còn hạn chế, nhiều ca sĩ vẫn hát live rất tốt trên sân khấu. Hiện nay kỹ thuật âm thanh ngày càng phát triển thì việc hát thật càng phải được đề cao hơn.
Độc giả góp ý cần xử phạt nghiêm hành vi hát nhép trong các chương trình bán vé. Bạn đọc có biệt danh Shila bình luận: “Bạn sản xuất hàng giả, hàng nhái thì bị phạt. Hát nhép cũng là hát giả. Khán giả bỏ tiền để xem biểu diễn mà bị lừa dối thì không thể chấp nhận”.
Một bạn đọc khác cùng quan điểm: "Nếu các sản phẩm hàng hóa kém chất lượng có thể bị xử lý theo quy định thì trong lĩnh vực biểu diễn cũng cần có chế tài tương tự để bảo vệ quyền lợi của khán giả”.
Có ý kiến cho rằng trong vài trường hợp thực tế ca sĩ phải chọn giải pháp an toàn vì hệ thống âm thanh tại một số sự kiện chưa đảm bảo, có thể ảnh hưởng đến chất lượng biểu diễn.
Tuy vậy, độc giả nói đây không phải lý do để hát nhép, hát đè trở nên phổ biến. Bạn đọc Trang Nhi nhận định trên thế giới có nhiều nghệ sĩ vừa hát live vừa biểu diễn vũ đạo phức tạp rất tốt.
Từ thực tế hiện nay, nhiều bạn đọc đề xuất các giải pháp minh bạch hơn trong biểu diễn. Một số ý kiến nêu “cần công bố rõ tỉ lệ hát live trong chương trình hoặc ghi rõ hình thức biểu diễn trong nội dung quảng bá".
Bạn đọc biệt danh Toanle đưa ra câu hỏi: “Tại sao khi bán vé không minh bạch bài nào hát nhép, bài nào hát đè để khán giả biết trước khi “xuống tiền”?”. Độc giả Quốc Hưng đề xuất “quy định công khai tỉ lệ hát live trên vé hoặc nội dung quảng cáo là điều cần thiết”.
Nhiều độc giả cho rằng giải pháp lâu dài là công ty quản lý nên đầu tư vào đào tạo năng lực thật sự cho ca sĩ, chú trọng rèn luyện giọng hát thay vì chỉ tập trung vào hình ảnh và vũ đạo.
Có bạn đọc đưa ra giải pháp “cứ bố trí ban nhạc giữa sân khấu là hết hát nhép”.