Cua Dữ chỉ là tuyến nhân vật phụ, không phải là vai có nhiều đất diễn trong Trùm Sò, nên việc một ngôi sao đang lên của dòng phim truyền hình, vừa có vai chính trong phim điện ảnh Bẫy tiền như Tam Triều Dâng nhận vai là chuyện khá lạ.
Hơn nữa, Tam Triều Dâng không chỉ nhận vai mà còn sống chết với vai diễn. Nữ diễn viên sinh năm 1998 kể về cảnh quay Trùm Sò giữa trưa nắng ở Phan Rang, nơi làn khói xanh dày đặc bất ngờ trở thành thử thách thật sự.
“Hít càng sâu thì khí càng vô nhiều… Em quay được vài cảnh là bắt đầu choáng, mọi người trong đoàn phim phải đỡ em vào chỗ có bóng râm để em nghỉ ngơi và theo dõi sức khỏe cho em”, cô nói.
Chia sẻ của Dâng không nhằm “kể khổ”, mà giống như một lát cắt rất thật về nghề diễn – nơi ranh giới giữa hiệu ứng và trải nghiệm đôi khi mỏng đến mức người trong cuộc không kịp lường trước. Đó cũng là cách Tam Triều Dâng bước đi trong hành trình của mình: không ồn ào, không phô trương, nhưng luôn có những “cảnh quay thật” để tự kiểm chứng giới hạn.
Và cũng là lý do cô nhận vai Cua Dữ. “Vì thâm tình và với nhà sản xuất Thanh Thúy chỉ là một phần. Cái chính là tôi muốn đưa mình vào những môi trường, câu chuyện mới hơn. Đây chính là lần đầu tiên tôi diễn hài, lần đầu tôi đóng phim mặc cổ trang, lần đầu tôi đánh võ” – Dâng nói.
Khán giả Việt biết đến Tam Triều Dâng từ rất sớm, khi cô còn là một “sao nhí” quen thuộc trên màn ảnh. Nhưng chính hai chữ “sao nhí” ấy lại từng là một cái bóng dài.
Cô thừa nhận từng có giai đoạn bị “rén” khi casting những vai trưởng thành hơn: “Tôi luôn nghĩ nhìn mình vẫn là con nít”. Đó không chỉ là vấn đề ngoại hình, mà là rào cản tâm lý – điều khiến nhiều diễn viên trẻ bị mắc kẹt giữa ký ức khán giả và mong muốn chuyển mình.
Thay vì cố bứt phá bằng mọi giá, Tam Triều Dâng chọn một con đường chậm hơn, tạm dừng diễn xuất, chú tâm học đại học để “định hình lại bản thân”. Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để chấp nhận những khoảng lặng như vậy trong nghề. Nhưng chính những khoảng lặng đó đã giúp Dâng giữ được sự tỉnh táo giữa showbiz ít nhiều bát nháo, điều hiếm thấy ở các diễn viên trẻ.
Trở lại với diễn xuất trong giai đoạn gần đây, Tam Triều Dâng không chọn những vai quá kịch tính hay “nặng đô”, mà đi từ những nhân vật nhẹ nhàng, đời thường – nơi cảm xúc được xây dựng bằng sự tự nhiên.
Trong dự án Vì mẹ anh phán chia tay, cô và bạn diễn Võ Điền Gia Huy tạo nên một cặp đôi được khán giả yêu thích nhờ sự “dễ thương vừa đủ”. Điều thú vị là chính cô thừa nhận hai người thậm chí còn phải “tiết chế” cảm xúc để giữ đúng tinh thần nhân vật.
“Không phải cố tạo chemistry, mà là giữ cho nó chân thật”, Dâng nói. Cách tiếp cận này cũng phản ánh rõ quan điểm nghề nghiệp của Tam Triều Dâng: Diễn xuất không phải là sự phô diễn, mà là sự điều chỉnh. Đôi khi, bớt đi lại là cách để nhân vật trở nên đáng tin hơn.
Sự ăn ý trên màn ảnh thường kéo theo những tò mò ngoài đời. Tam Triều Dâng không né tránh câu hỏi “rung rinh” với bạn diễn, nhưng cũng không biến nó thành câu chuyện để khai thác.
“Đó là cảm xúc bình thường, và tôi thấy nó đẹp” – Dâng trả lời vừa đủ, không phủ nhận, cũng không tận dụng. Trong bối cảnh showbiz ngày càng dễ bị cuốn vào những câu chuyện “đẩy thuyền”, lựa chọn giữ sự riêng tư của cô trở nên đáng chú ý. Bởi như cô chia sẻ, điều cô muốn khán giả nhớ đến không phải là những câu chuyện bên ngoài, mà là sự nỗ lực trong từng vai diễn.
Ở thời điểm hiện tại, Tam Triều Dâng tự nhận mình vẫn là “newbie” ở mảng điện ảnh. Sự thẳng thắn này có thể khiến nhiều người bất ngờ, khi cô đã có hơn một thập kỷ hoạt động nghệ thuật (từ năm 12 tuổi với phim Chuyện làng bè).
Bằng cách này, Dâng giữ mình trong một trạng thái học hỏi liên tục. Không vội vàng định danh, không tự đặt mình vào vị trí quá lớn, mà chấp nhận đi từng bước để được “bùng nổ” như ở Vì mẹ anh phán chia tay.
Cô mong muốn trong tương lai được tham gia những dự án khai thác sâu hơn về câu chuyện phụ nữ – những nhân vật có chiều sâu tâm lý, có hành trình riêng. Đó không chỉ là lựa chọn vai diễn, mà còn là cách Tam Triều Dâng tìm kiếm tiếng nói cá nhân trong nghề.
Theo Yahoo! Japan, phần phim điện ảnh mới nhất của loạt anime nổi tiếng Doraemon - chuyển thể từ manga của Fujiko F. Fujio - mang tên Doraemon: Tân Nobita và lâu đài dưới đáy biển (đạo diễn Tetsuo Yajima) giữ vững vị trí số 1 suốt 6 tuần liên tiếp.
Sau thành công của Doraemon: Nobita và cuộc phiêu lưu vào thế giới trong tranh (đạo diễn Yukiyo Teramoto) ra mắt năm ngoái, thương hiệu này tiếp tục đạt thành tích dẫn đầu phòng vé trong 6 tuần hai năm liên tiếp.
Trong ba ngày cuối tuần từ ngày 3 đến 5-4, phim thu hút khoảng 213.000 lượt khán giả, đạt doanh thu khoảng 276 triệu yen. Tổng cộng đến nay, phim mang về 2,93 triệu lượt người xem và vượt mốc 3,7 tỉ yen doanh thu.
Loạt phim điện ảnh Doraemon, kể từ phần đầu tiên Doraemon: Chú khủng long của Nobita ra mắt năm 1980 đến năm 2026, phát hành đều đặn mỗi mùa xuân suốt 45 năm (trừ một vài trường hợp ngoại lệ). Tính đến phần phim hiện tại, đây thực sự là một trong những series điện ảnh kéo dài hiếm có.
Doraemon Movie 45 mới nhất là bản làm lại của Nobita và lâu đài dưới đáy biển ra mắt năm 1983. Bản gốc là phần thứ 4 của series và được xem là một trong những kiệt tác thời kỳ đầu. Sau 43 năm, câu chuyện ấy tái sinh với phiên bản hoàn toàn mới.
Vậy tại sao nhà sản xuất lại chọn Lâu đài dưới đáy biển vào thời điểm này? Lý do lớn nhất có lẽ nằm ở việc thế hệ từng xem bản gốc giờ đã thành các bậc cha mẹ.
Chủ đề đại dương mang tính phổ quát, bối cảnh phiêu lưu hoành tráng, cùng với khả năng lồng ghép các vấn đề hiện đại như môi trường... tất cả tạo nên sự cân bằng giữa hoài niệm cho thế hệ cũ và sự mới mẻ cho khán giả trẻ.
So với phiên bản năm 1983, bản remake điều chỉnh để phù hợp với tiêu chuẩn hiện đại: chú trọng yếu tố đúng nguyên tác, nâng cấp hình ảnh với công nghệ hoạt hình mới để tái hiện thế giới đại dương tuyệt đẹp, cập nhật một phần nội dung câu chuyện, cải tiến thiết kế nhân vật, đồng thời nâng cao chất lượng âm thanh và hình ảnh.
Doraemon Movie 45 vẫn giữ sự tôn trọng với bản gốc, nhưng đồng thời được làm mới để phù hợp với khán giả năm 2026.
Doraemon Movie 45 trên nền ca khúc Yume wo Kanaete Doraemon
Khi bản gốc ra mắt vào năm 1983, những khán giả nhí ngày ấy giờ bước vào độ tuổi 40 và đang nuôi dạy con cái. Mong muốn "cho con xem lại bộ phim mình từng yêu thích" trở thành động lực lớn khiến họ đưa con đến rạp.
Khi cha mẹ và con cái cùng đến rạp, người lớn kể: "Đây là bộ phim cha/mẹ từng xem hồi nhỏ", còn trẻ em thì có thêm một trải nghiệm ấm áp với gia đình.
Những khoảnh khắc cùng cười, cùng xúc động trong rạp chiếu trở thành ký ức đáng nhớ. Trên mạng xã hội, rất nhiều chia sẻ từ các bà mẹ như: "Xem cùng con mà rơi nước mắt"; "Con mình cũng thích bộ phim mình từng xem"; "Hai mẹ con cùng xúc động"... Chính những trải nghiệm này tạo nên một vòng lan tỏa tích cực trong cộng đồng phụ huynh.
Vì vậy, dù trước hay sau khi ra rạp, khán giả cũng có thể xem lại phiên bản năm 1983 để so sánh và cảm nhận rõ hơn sức hấp dẫn của Doraemon Movie 45 lần này.
Theo New Yorker, trong gần một thế kỷ, trận chung kết FIFA World Cup chỉ dựa vào một giá trị cốt lõi duy nhất để thu hút khán giả: Bóng đá. Không có màn trình diễn giữa giờ, không có đại nhạc hội trong sân vận động, không có bất kỳ yếu tố nào cạnh tranh sự chú ý với môn thể thao vua. Nhưng người Mỹ đã chấm dứt truyền thống đó với show giữa hiệp đầu tiên trong lịch sử World Cup.
Financal Times gọi show diễn 11 phút ngày 19/7 là "một giấc mơ kỳ lạ", "khiến cả thế giới ngỡ ngàng". Còn Billboard đánh giá chương trình "hỗn độn một cách lôi cuốn". Tạp chí nhận xét đó là một màn trình diễn kỳ lạ nhưng được dàn dựng hoàn hảo, thể hiện nghệ thuật sân khấu nhạc pop quy mô lớn với ngân sách khổng lồ. Hamish Hamilton - đạo diễn quen thuộc của các tiết mục tại Super Bowl - ghi hình chương trình. Theo truyền thông quốc tế, show có thể thu hút đến hàng tỷ khán giả, vốn là fan theo dõi bóng đá.
"Nữ hoàng nhạc pop" Madonna mở màn với phần trình diễn đầy màu sắc. Bà hát bản hit Music với câu: "Âm nhạc khiến mọi người xích lại gần nhau", gợi liên tưởng tới thông điệp FIFA muốn truyền tải: "Bóng đá kết nối thế giới".
Madonna được xem là một trong những biểu tượng văn hóa đại chúng tiêu biểu của nước Mỹ. Từ một cô gái có xuất thân bình thường, bà đã tạo dựng đế chế riêng bằng sự táo bạo, tinh thần tiên phong và khả năng liên tục làm mới hình ảnh qua nhiều thập niên. Bà từng nhiều lần hát về nước Mỹ hào nhoáng: "Ai cũng muốn tìm đến Hollywood. Và muốn lập nghiệp ở nơi đây. Họ say mê hương vị Hollywood. Làm sao nó có thể khiến bạn tổn thương khi mọi thứ trông tuyệt vời đến vậy?" (trích bài Hollywood).
Theo SB Nation, sự xuất hiện của bà mang tính "biểu tượng cho nước Mỹ". Hình ảnh Madonna ngồi trên chiếc xe jeep cùng hai cựu danh thủ Brazil Ronaldo và Ronaldinho cũng trở thành một trong những khoảnh khắc gây chú ý, tạo ra màn trình diễn giao thoa giữa âm nhạc và bóng đá.
Financal Times nhận xét không chỉ Madonna, những cái tên còn lại trong danh sách biểu diễn đều không phải lựa chọn ngẫu nhiên mà thể hiện một kế hoạch truyền thông được tính toán, nhằm đạt khả năng tiếp cận khán giả toàn cầu lớn nhất có thể. Justin Bieber và Shakira đảm bảo sức hút tại Bắc Mỹ và Mỹ Latin. BTS mang đến lượng người hâm mộ khổng lồ từ châu Á. Burna Boy là đại diện cho các nghệ sĩ châu Phi.
Chương trình còn nhiều màn diễn độc đáo như khi dàn nhạc giao hưởng mô phỏng lại điệu ăn mừng kiểu Vikingcủa tuyển Na Uy, Shakira nhảy cùng các em nhỏ châu Phi hay khi nhóm rối nổi tiếng The Muppets xuất hiện trên sân cỏ.
Theo Los Angeles Times, màn trình diễn giữa hiệp trận chung kết World Cup là một biểu hiện rõ nét của sức mạnh mềm Mỹ trong việc kết hợp thể thao với văn hóa đại chúng. Lấy cảm hứng từ mô hình Halftime Show của Super Bowl - sự kiện biểu diễn giữa giờ của giải bóng bầu dục Mỹ NFL thu hút hàng triệu khán giả mỗi năm, FIFA đã đưa công thức giải trí này vào sân khấu bóng đá lớn nhất hành tinh. Tuy nhiên, những người yêu môn thể thao vua lo ngại một trận đấu vốn tôn vinh sự kịch tính và chiều sâu chiến thuật có thể bị phân tán bởi những yếu tố mang tính trình diễn, khi sân cỏ trở thành sân khấu cho các ngôi sao giải trí.
Vì thế, ý tưởng ban đầu vấp phải sự hoài nghi từ một bộ phận người hâm mộ. Họ cho rằng việc kéo dài thời gian nghỉ giữa hiệp để dành chỗ cho một chương trình biểu diễn đi ngược với nhịp điệu vốn có của môn thể thao này. Theo Luật bóng đá, thời gian nghỉ giữa hai hiệp không được vượt quá 15 phút. Năm 2021, Hội đồng Hiệp hội Bóng đá Quốc tế (IFAB) từng bác bỏ đề xuất của Liên đoàn Bóng đá Nam Mỹ về việc kéo dài thời gian nghỉ giữa hai hiệp lên 25 phút. Trong quyết định của mình, IFAB cho rằng khoảng thời gian không thi đấu quá dài có thể gây "những tác động tiêu cực tới sức khỏe và sự an toàn của cầu thủ". Năm nay, thời lượng nghỉ giữa trận chung kết World Cup kéo dài tới hơn 30 phút, bao gồm show diễn và thời gian để êkíp sắp xếp sân khấu, trả lại mặt bằng thi đấu.
Điểm khiến chương trình khác biệt với một màn trình diễn sân vận động đơn thuần nằm ở mục tiêu phía sau sự hoành tráng ấy. Halftime Show được xây dựng như một phần của chiến dịch gây quỹ cho Quỹ Giáo dục Toàn cầu FIFA Global Citizen, hướng tới mục tiêu huy động 100 triệu USD nhằm mở rộng cơ hội tiếp cận giáo dục và bóng đá cho trẻ em trên toàn thế giới.
Quy mô của chiến dịch còn được thể hiện qua thành phần hội đồng cố vấn, quy tụ những gương mặt có tầm ảnh hưởng từ nhiều lĩnh vực: Hugh Jackman, The Weeknd, Shakira (giải trí), Kaká, Serena Williams (thể thao), Chủ tịch FIFA Gianni Infantino, Hugh Evans, Ivanka Trump (chính sách), Jim DeMare, đồng Chủ tịch Bank of America (tài chính). Sự góp mặt của họ cho thấy Halftime Show không chỉ là một sân khấu giải trí phục vụ trận chung kết World Cup, mà còn là một chiến dịch truyền thông - xã hội được đầu tư bài bản.
Hugh Evans, lãnh đạo Global Citizen, muốn tận dụng "khoảnh khắc đoàn kết toàn cầu" của World Cup để thúc đẩy các nhà lãnh đạo thế giới đưa ra những cam kết, qua đó "giúp giải đấu lần này thiết lập một chuẩn mực mới về những tác động lâu dài". Cùng các cộng sự, ông đang xây dựng một công thức mới: Biến sức hấp dẫn của thể thao thành nền tảng kết nối hàng tỷ người trên toàn cầu, tạo ra ảnh hưởng vượt xa khoảnh khắc tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Halftime Show World Cup 2026 vì thế không chỉ là một màn trình diễn âm nhạc giữa trận chung kết. Nó đánh dấu sự thay đổi trong cách các sự kiện thể thao lớn được vận hành: Trận đấu không còn là sản phẩm duy nhất, mà trở thành trung tâm của một hệ sinh thái gồm các hoạt động giải trí, thương hiệu, truyền thông và những thông điệp xã hội.
Hai ngày sau chung kết World Cup, trên YouTube, video show đạt 11 triệu lượt xem. Financal Times cho rằng trái với nhận xét thẳng thừng của Wayne Rooney, show diễn không hề tệ. Nó đã truyền tải thông điệp "bóng đá kết nối thế giới" bằng một tinh thần hài hước và vui tươi - những yếu tố thiếu vắng trong trận đấu căng thẳng trước đó.
Theo People, trong phán quyết vắng mặt được đệ trình tại Tòa án cấp cao Quận Los Angeles (Mỹ), ca sĩ 71 tuổi Jermaine Jackson bị buộc phải chi trả khoản tiền bồi thường thiệt hại và các chi phí pháp lý liên quan với tổng trị giá hơn 6,5 triệu USD cho nguyên đơn là bà Rita Butler Barrett.
Vụ việc bắt nguồn từ đơn kiện được nộp vào tháng 12.2023 dưới sự bảo trợ của Đạo luật tìm kiếm công lý cho nạn nhân bị bạo lực tình dục tại bang California. Đơn kiện nêu rõ bà Rita Barrett "là nạn nhân của lạm dụng tình dục, hành hung tình dục, tấn công tình dục, quấy rối và cưỡng hiếp" do Jermaine Jackson gây ra.
Tờ Daily Mail cho biết thêm, do phía Jermaine Jackson liên tục phớt lờ các thông báo của tòa án và không cử đại diện pháp lý tham gia phản biện trong suốt quá trình tố tụng, cơ quan thẩm phán đã ra phán quyết vắng mặt có hiệu lực bắt buộc thi hành đối với ngôi sao này.
Trong các tài liệu rúng động được tòa án xem xét, bà Rita Butler Barrett cáo buộc rằng vào khoảng mùa xuân năm 1988, Jermaine Jackson đã bất ngờ xuất hiện tại nhà riêng của bà mà không được mời. Ngay sau đó, nam ca sĩ này đã dùng vũ lực xông vào nhà và thực hiện hành vi tấn công tình dục một cách dã man. Đơn kiện mô tả chi tiết: "Trong lúc bị tấn công, nguyên đơn, một người phụ nữ có đức tin, đã liên tục cầu nguyện với Chúa để được giúp đỡ. Bà hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn và lo sợ cho tính mạng của mình". Đối tượng chỉ rời đi sau khi đã "thỏa mãn dục vọng".
Barrett cho biết bà quen biết Jermaine Jackson thông qua chồng mình - ông Ben Barrett. Vào thời điểm đó, ông Ben là cộng sự thân thiết của Berry Gordy - người sáng lập hãng thu âm danh tiếng Motown Records, đơn vị đang nắm quyền quản lý và có mối quan hệ kinh doanh chặt chẽ với anh em nhà Jackson.
Hậu quả từ vụ hành hung khiến bà Barrett phải chịu đựng những tổn thương nghiêm trọng kéo dài hàng chục năm qua. Nạn nhân đối mặt với khủng hoảng tinh thần, sự sỉ nhục, cảm giác tội lỗi, đau khổ thể xác lẫn tâm lý vĩnh viễn, đồng thời chịu nhiều thiệt hại nặng nề về kinh tế và mất khả năng duy trì công việc ổn định.
Đặc biệt, đơn kiện của bà Barrett còn trực tiếp vạch trần một góc khuất đen tối của ngành công nghiệp giải trí Mỹ lúc bấy giờ. Nạn nhân khẳng định đã báo cáo toàn bộ vụ việc cho ông trùm Berry Gordy ngay vào ngày hôm sau. Tuy nhiên, thay vì hỗ trợ nạn nhân tìm kiếm công lý, Gordy cùng một số nhân vật quyền lực khác trong giới kinh doanh âm nhạc đã chủ động thiết lập một "âm mưu che đậy" quy mô lớn.
Theo nguyên đơn, các thế lực này đã dùng tầm ảnh hưởng của mình để bịt đầu mối, dập tắt mọi thông tin liên quan đến vụ cưỡng hiếp nhằm bảo vệ hình ảnh sạch sẽ của Jermaine Jackson, qua đó duy trì nguồn lợi nhuận khổng lồ gắn liền với sự nghiệp đang trên đỉnh cao của nam ca sĩ cũng như tập đoàn.
Trước đó, Jermaine Jackson cùng con trai là Jaafar Jackson tham dự buổi ra mắt phim tiểu sử Michael tại Los Angeles. Trong dự án điện ảnh này, Jaafar Jackson đảm nhận vai diễn tái hiện người chú quá cố Michael Jackson.
Hiện tại, trước phán quyết đền bù triệu đô của tòa án Los Angeles, người đại diện truyền thông của Jermaine Jackson từ chối đưa ra bất kỳ lời bình luận hay giải thích nào.
Jermaine Jackson (1954) là con thứ tư trong gia tộc âm nhạc huyền thoại Jackson và anh trai ruột của "ông hoàng nhạc pop" Michael Jackson. Từ năm 1964 đến 1975, ông giữ vai trò thủ lĩnh ban đầu kiêm giọng ca chính thứ 2 (sau Michael) của nhóm nhạc The Jackson 5, góp phần tạo nên hàng loạt bản hit bất hủ như I Want You Back, ABC, I'll Be There… Sau khi kết hôn với Hazel Gordy – con gái của "ông trùm" sáng lập Motown Berry Gordy, Jermaine chọn ở lại hãng đĩa để phát triển sự nghiệp solo. Ông từng gặt hái nhiều thành công trên bảng xếp hạng Billboard và là nhà sản xuất âm nhạc khi từng tham gia xây dựng album đầu tay cho diva Whitney Houston vào năm 1985. Jermaine ly hôn Hazel Gordy vào tháng 11.1987 sau bê bối có con riêng.