Ngay sau khi trận đấu tại Parc des Princes khép lại với tỷ số 5-4 nghiêng về PSG, nhiều tờ báo lớn đã dùng những từ ngữ thán phục để mô tả. Diario AS gọi đây là “trận đấu hay nhất lịch sử Champions League”, đồng thời khuyên người hâm mộ “hãy xem và tận hưởng, vì đây là ký ức không thể quên”.
Với chín bàn thắng, nhịp độ dồn dập và chất lượng chuyên môn cao, trận đấu được tờ báo Tây Ban Nha đưa vào nhóm “những trận hay nhất từng thấy”.
Quan điểm này được nhiều tờ báo khác đồng tình. Chuyên trang Athletic của New York Times nhận định đây là “trận đấu kinh điển, không có gì phải bàn cãi”, thậm chí còn “vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu”.
Trong khi đó, Bild (Đức) mô tả đây là “trận cầu lịch sử với chín bàn thắng”, còn El Pais (Tây Ban Nha) khẳng định Paris đã trở thành trung tâm của bóng đá thế giới trong đêm diễn ra cuộc đối đầu giữa hai siêu đội bóng.
Bayern mở tỷ số nhờ công của Harry Kane ở phút 17, mở ra bữa tiệc bàn thắng tại Pháp. Khvicha Kvaratskhelia và Joao Neves giúp đội chủ nhà dẫn ngược, nhưng Michael Olise gỡ hòa 2-2 phút 41. Trong khi ngôi sao Gruzia được ví như “dũng sĩ phá thành”. Olise được Athletic coi là cầu thủ tấn công một đối một hay nhất hiện tại, khi anh liên tục làm khổ hậu vệ trái hàng đầu như Nuno Mendes.
PSG sau đó tạo lợi thế dẫn ba bàn với cú đúp của Ousmane Dembele và một bàn nữa từ Kvaratskhelia. Tuy nhiên, Bayern rút ngắn cách biệt xuống 4-5 nhờ công Dayot Upamecano và Luis Diaz, khiến cặp đấu vẫn chưa thể ngã ngũ. Theo Telegraph, Diaz là “trái tim trong cuộc hồi sinh của Bayern”.
Tại Anh, Guardian đặt câu hỏi: “Đã có trận bóng nào như thế này chưa?”.
Trong bài, có đoạn sân Parc des Princes trải qua “một đêm rực sáng, nghẹt thở, gần như điên rồ”, nơi hai đội tạo ra “một thứ gì đó giống như một dạng hoạt động khác của con người”. Cây bút Barney Ronay thậm chí ví trận đấu như một tác phẩm nghệ thuật, với 90 phút ứng biến tập thể ở đẳng cấp cao nhất.
Telegraph cũng bị ấn tượng khi gọi đây là “bốn trận đấu tuyệt vời gộp lại trong một”.
Báo Pháp Le Parisien thì dùng những hình ảnh giàu cảm xúc hơn, như “một đỉnh cao của nghệ thuật và văn hóa”, “một bảo tàng của những điều kỳ diệu”, và “một huyền thoại cần được kể lại mãi mãi”.
Không chỉ báo chí, những người trong cuộc cũng thừa nhận tính đặc biệt của trận đấu. “Đây là trận hay nhất tôi từng dẫn dắt”, HLV chủ nhà, Luis Enrique nói.
Cựu danh thủ Alan Shearer thì nhận xét: “Đây là một trong những trận hay nhất tôi từng xem trực tiếp”.
Trung vệ Marquinhos cũng gọi đó là “một trận điên rồ”, còn Harry Kane cho rằng người xem đã chứng kiến “hai đội ở đẳng cấp cao nhất trong tấn công và chuyển trạng thái”.
Trận PSG – Bayern phá vỡ những khuôn mẫu quen thuộc của bóng đá đỉnh cao. Thông thường, các trận lượt đi bán kết Champions League chứng kiến sự thận trọng và tính toán. Nhưng tại Paris, cả hai đội gần như từ bỏ sự dè dặt.
Guardian chỉ ra rằng người ta chờ đợi một trận bán kết căng thẳng với những khoảng cách mong manh, nhưng thực tế lại là một màn trình diễn tấn công không ngừng nghỉ.
Telegraph thậm chí bình luận đây có thể là “hồi chuông kết thúc cho kỷ nguyên bóng đá kiểm soát thận trọng”, thay bằng phong cách “liều lĩnh và đầy kích thích”.
Hai đội liên tục gây áp lực tầm cao, để lộ khoảng trống phía sau, và chấp nhận chơi ăn miếng trả miếng. Athletic phân tích rằng chính cách tiếp cận đôi công của cả hai đã tạo nên một trận đấu ăn miếng, trả miếng hiếm thấy, ngập tràn những pha bóng một đối một và những đường chuyền trực diện.
Thành quả là một thế trận mà như mô tả của Le Parisien, “mỗi khoảnh khắc quan trọng đều kết thúc bằng bàn thắng”. Các pha lập công đến dồn dập, với năm bàn chỉ trong hiệp một, kỷ lục cho một trận bán kết Champions League. Đây cũng là trận bán kết Champions League có nhiều bàn thắng nhất lịch sử ở lượt đi. Tổng cộng có chín bàn từ 13 cú sút hướng cầu môn, hiệu suất cực cao hiếm thấy ở cấp độ này.
Bên cạnh tỷ số, chất lượng cá nhân cũng là điểm nhấn. Guardian ca ngợi Kvaratskhelia với những pha xử lý “giống như nhạc jazz”, còn Olise được mô tả “đang bay lên tầng khí quyển”. Athletic gọi đây là “đêm của những đôi cánh”, khi các tiền đạo cánh như Olise, Diaz hay Kvaratskhelia tạo nên khác biệt.
Tờ Gazzetta dello Sport (Italy) thì tổng kết ngắn gọn: “Trận đấu hay nhất năm. Bóng đá thuần khiết, của bàn thắng và đam mê”.
Còn Corriere dello Sport coi đây là “một trận chung kết sớm” với “cơn mưa bàn thắng”.
Có thể hơi quá khi khẳng định đây là trận hay nhất lịch sử Champions League. Nhưng với cách mà truyền thông châu Âu đồng loạt ca ngợi, cùng những gì diễn ra trên sân, PSG – Bayern đã hội tụ đủ yếu tố của một trận đấu để đời. Như Le Parisien viết: “Những ai xem đều biết mình vừa trải qua một khoảnh khắc không thể quên”.
Messi tỏa sáng và lập kỷ lục khiến mạng xã hội bùng nổ nhưng lại khiến báo chí gặp khó khăn. Trong những năm qua, báo chí đã dùng mọi ngôn từ hoa mỹ nhất để ca ngợi Messi và bất kỳ bài viết nào tương tự đều dễ dàng trở nên nhàm chán.
Hãy ngưng ca ngợi kỷ lục của Lionel Messi, quan tâm nhiều hơn đến Argentina và đó mới là vấn đề.
Sự xuất sắc khó tin của Messi ở tuổi 38 làm lộ vấn đề của nhà đương kim vô địch: Argentina đang phụ thuộc quá nhiều vào anh và sẽ ra sao nếu siêu sao này im tiếng?
Messi từ lâu đã nổi tiếng "gánh" đội, gần như một mình anh đưa Argentina vào chung kết World Cup 2014 và các kỳ Copa sau đó.
Nhưng rồi Argentina lại gục ngã ở chung kết khiến Messi ôm hận đến mức tuyên bố giải nghệ.
Tại World Cup 2026, Argentina vẫn phụ thuộc vào Messi như một thói quen nhưng mọi thứ không tới mức phải quá lo lắng. Nếu đội bóng của bạn có Lionel Messi thì việc không phụ thuộc vào anh ấy là đi ngược lại với tự nhiên.
HLV Carlo Ancelotti - một trong những HLV lão làng nhất lịch sử bóng đá - từng công khai thừa nhận về việc phụ thuộc vào Cristiano Ronaldo: "Nếu tôi có (Cristiano) Ronaldo trên hàng công, tôi sẽ hướng dẫn các cầu thủ cách đưa bóng cho cậu ấy thường xuyên nhất".
Đừng chỉ trích Argentina vì họ sống nhờ Messi, hãy chỉ trích nếu họ khiến Messi trở nên tầm thường. Chúng ta thử điểm lại có bao nhiêu cầu thủ chơi hay ở CLB nhưng lại trở nên cực kỳ mờ nhạt trên đội tuyển.
Messi là món quà của tạo hóa mà Argentina may mắn sở hữu. Đừng bắt họ phải học cách hạn chế hoặc từ chối món quà đó. Chỉ có những người ghen tỵ mới chê Argentina phụ thuộc Messi.
Nhưng việc tuyển Argentina phụ thuộc quá nhiều vào Messi không được xem là vấn đề vào thời điểm này là bởi nhiều lý do khác. Quan trọng nhất có lẽ là lối chơi của nhà đương kim vô địch thế giới.
Argentina không giống như phiên bản phụ thuộc Messi trước. Những vũ công Tango trong quá khứ là đội bóng chỉ có vài ba cá nhân thực sự "phục vụ" Messi và có năng lực làm điều đó. Argentina lúc này là câu chuyện của toàn đội, tất cả đều chiến đấu vì Messi. Họ biết rằng chiến đấu vì Messi là chiến đấu cho Argentina.
Sau trận đấu với Algeria, trên mạng xuất hiện một đoạn clip cho thấy cả đội Argentina đứng ngay ngắn chờ Messi trong đường hầm. Sau đó Messi xuất hiện và dẫn đầu "đội quân" Argentina bước ra sân như một thước phim về biệt đội siêu anh hùng.
Bao nhiêu năm báo chí, các CĐV và cả anti-fan nói về việc Messi là "quyền lực đen" ở Argentina, muốn lên tuyển phải được Messi đồng ý. Chúng ta không thể phủ nhận thứ quyền lực đó của Messi.
Nhưng Messi không cố tạo ra điều đó, không cố biến tuyển Argentina thành của riêng mình. Các cầu thủ Argentina quy phục Messi bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ đơn thuần và rất tự nhiên với tài năng của M10.
Alexis Mac Allister chia sẻ với Goal.com rằng thế giới sẽ không thể có Messi thứ hai và cảm thấy thực sự may mắn khi chơi bóng cạnh El Pulga (biệt danh Messi).
Đến khi Messi gần bước đến tuổi 40, chúng ta vẫn thấy anh giống như một cậu bé có thêm bộ râu quai nón, không cần phải nói gì và chỉ biết tập trung vào đá bóng. Tài năng của Messi đã làm những cầu thủ đàn em khác đi theo. Đó là kiểu dẫn dắt và lãnh đạo mà không cần thủ thuật gì quá đặc biệt.
Chính sự tuyệt đối với Messi đã tạo ra một Argentina đồng lòng, đoàn kết. Ngược lại, khi tất cả cùng đồng lòng, Argentina trở thành môi trường tuyệt vời để Messi nhân đôi tài năng. Đó mới thực sự là sức mạnh của tuyển Argentina, cội nguồn định hình lối chơi của đội bóng Nam Mỹ.
Đừng lo lắng cho Argentina, hãy lo cho các đối thủ của họ.
Đội tuyển U.17 Việt Nam bước vào vòng tứ kết giải châu Á 2026 với một vị thế hoàn toàn khác biệt. Việc dẫn đầu bảng A, xếp trên cả những đối thủ sừng sỏ như U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen là minh chứng cho sự trưởng thành vượt bậc về bản lĩnh của các cầu thủ trẻ Việt Nam, dưới bàn tay nhào nặn của HLV Roland.
Quan trọng hơn, tấm vé chính thức tham dự VCK U.17 World Cup lần đầu tiên trong lịch sử đã giúp thầy trò ông Roland cởi bỏ hoàn toàn áp lực tâm lý. Hiện tại, sự hưng phấn đang bao trùm trên khắp các thành viên của U.17 Việt Nam. Điều này có thể giúp những đôi chân vốn dĩ đã khéo léo trở nên thanh thoát và tự tin hơn bao giờ hết. Khi mục tiêu quan trọng nhất đã hoàn thành, các "chiến binh sao vàng" giờ đây có thể chơi bóng với tinh thần thoải mái nhất để tận hưởng bầu không khí đỉnh cao và hướng tới những cột mốc xa hơn tại sân chơi châu lục.
Bước vào trận quyết đấu này, bài toán về sự chênh lệch thể hình tiếp tục là thách thức nhưng cũng là cơ hội để U.17 Việt Nam khẳng định bản sắc. Điểm yếu lớn nhất của U.17 Úc chính là khả năng xoay trở chậm chạp của các trung vệ cao to và sự thiếu gắn kết khi phải đối mặt với những pha phối hợp nhỏ ở tốc độ cao. Ngược lại, đại diện xứ sở chuột túi luôn tận dụng tối đa sức mạnh càn lướt và những tình huống không chiến để áp đặt lối chơi.
Kinh nghiệm từ trận bán kết giải U.17 Đông Nam Á 2026 chính là bài học quý giá nhất cho thầy trò ông Roland. Ở trận đấu đó, sau những phút đầu nhập cuộc có phần e dè và phải nhận bàn thua sớm, U.17 Việt Nam đã bừng tỉnh để chuyển sang thế trận tấn công chủ động, đẩy đối thủ vào thế phải chống đỡ vất vả và lội ngược dòng thành công thắng 2-1.
Chính vì vậy, phương án tối ưu cho trận tứ kết sắp tới là lối chơi chủ động cầm bóng và triển khai thế trận ngay từ phần sân nhà. Việc lấy tấn công làm phòng ngự không chỉ giúp giảm tải áp lực cho hàng thủ vốn thấp bé hơn, mà còn khai thác triệt để sự lúng túng của U.17 Úc khi bị pressing liên tục. Khi các cầu thủ Việt Nam dám cầm bóng và tự tin phối hợp, họ hoàn toàn có thể "đá trên chân" đối thủ cao to bằng sự linh hoạt và tư duy chiến thuật nhạy bén.
Trong hai trận đã qua ở vòng bảng, Nakamura thi đấu với đôi tất chỉ phủ một phần nhỏ ống chân. So với mặt bằng chung của cầu thủ chuyên nghiệp, phần tất của anh thấp hơn đáng kể, khiến phần lớn cẳng chân lộ ra ngoài. Hình ảnh này trở thành chủ đề bàn luận tại nhiều chương trình bóng đá.
Nakamura 25 tuổi, khoác áo CLB Reims ở hạng Hai Pháp. Anh vẫn tuân thủ luật thi đấu khi đeo bảo vệ ống đồng. Theo quy định của Hội đồng Luật bóng đá quốc tế (IFAB), cầu thủ bắt buộc sử dụng bảo vệ ống đồng có kích thước phù hợp và phải được tất che phủ. Luật không quy định cụ thể tất phải cao đến đâu, miễn là phần bảo vệ được che kín.
Tuy nhiên, việc tuân thủ luật không đồng nghĩa với việc nhận được sự đồng tình.
Chuyên gia Jonas Gronner của đài NRK, cũng là cựu cầu thủ chơi tại giải VĐQG Na Uy, phản ứng khi được hỏi về phong cách của Nakamura. "Tôi ghét điều đó. Hình ảnh này là thứ tệ nhất tôi từng thấy", Gronner nói.
Theo Gronner, vấn đề nằm ở yếu tố thẩm mỹ hơn là chuyên môn. Ông cho rằng tất bóng đá nên được kéo cao như truyền thống, thay vì để lỏng lẻo quanh mắt cá chân.
Quan điểm tương tự cũng được bình luận viên Richard Keys đưa ra. Trong một chương trình của Sky Sports trước đây, ông từng chỉ trích xu hướng đi tất thấp đang lan rộng trong giới cầu thủ. "Điều này cần phải chấm dứt", Keys nói. "Họ trông như những cậu bé không đủ tiền mua quần áo vừa vặn. Họ là cầu thủ chuyên nghiệp thì hãy thể hiện sự chuyên nghiệp".
Xu hướng kéo tất xuống thấp xuất hiện ngày càng nhiều trong bóng đá hiện đại. Nhiều cầu thủ cắt ngắn tất hoặc sử dụng loại bảo vệ ống đồng rất nhỏ để tăng cảm giác thoải mái khi thi đấu.
Năm ngoái, LĐBĐ Na Uy (NFF) thậm chí phải ban hành hướng dẫn mới liên quan đến kích thước bảo vệ ống đồng, sau khi nhiều trọng tài báo cáo tình trạng cầu thủ sử dụng các miếng bảo vệ quá nhỏ hoặc không đạt tiêu chuẩn.
Jan Olav Knutsen, Chủ tịch Ủy ban Hướng dẫn của NFF, cho biết một số trọng tài còn phát hiện những trường hợp cầu thủ nhét giấy báo bên trong tất thay cho bảo vệ ống đồng. "Đó là vấn đề đang ngày càng phổ biến", ông nói.
Dù vậy, nhiều cầu thủ vẫn bảo vệ lựa chọn của bản thân. Tiền vệ Julius Madsen của CLB Horsens (Đan Mạch) cho biết anh chuyển sang đi tất thấp sau khi thường xuyên bị chuột rút. "Kể từ khi thay đổi, tôi không còn bị chuột rút nữa", Madsen nói. "Khi mang tất cao, tôi cảm thấy bị bó chặt hơn. Đó là lý do tôi làm vậy".
Một cầu thủ nổi tiếng với phong cách này là Jack Grealish. Tiền vệ người Anh nhiều năm qua luôn thi đấu với tất kéo xuống dưới bắp chân, tạo nên hình ảnh đặc trưng. Grealish từng kể rằng thói quen này bắt đầu từ thời niên thiếu, khi tất của anh liên tục bị tuột xuống trong lúc thi đấu. Trùng hợp là mùa giải đó anh chơi rất hay, nên quyết định giữ nguyên phong cách cho đến nay. Tuy nhiên, ngay cả Grealish cũng chưa kéo tất xuống thấp như Nakamura.
Tại World Cup 2026, không ít cầu thủ khác cũng sử dụng kiểu tất thấp, nhưng tiền vệ Nhật Bản vẫn là trường hợp nổi bật nhất. Trong ảnh chụp đội hình trước trận, đôi khi phần tất của anh thậm chí không che đến giữa bắp chân, tạo nên sự tương phản rõ rệt với các đồng đội như Daichi Kamada hay Ritsu Doan.
Tranh luận xoay quanh Nakamura chỉ liên quan đến hình thức. Trên sân, tiền vệ 25 tuổi vẫn đóng góp tích cực cho Nhật Bản, được chấm trung bình 8,11 điểm qua hai trận, cao thứ nhì trong đội sau trung vệ Ko Itakura (8,26).
Dẫu vậy, những người theo trường phái truyền thống vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận xu hướng mới. "Tất phải được kéo cao và phải có bảo vệ ống đồng đúng nghĩa", Gronner nhấn mạnh. "Tôi muốn khởi xướng một phong trào để giải quyết vấn đề này, và sẵn sàng đi đầu".