Thế là từ đó tôi tập nói mỗi ngày. Gần cuối tháng 4-2025, ban tổ chức thông báo cuộc thi sẽ phải lùi qua tháng 11. Tôi mừng thầm vì còn thời gian luyện phát âm.
Tôi bắt đầu tạo chiến dịch truyền thông mang tên “Hành trình chinh phục vương miện hoa hậu trăng khuyết Việt Nam” bằng những video, những bài viết có độ lan tỏa. Thật ra với nhóm người khiếm khuyết như chúng tôi, việc theo đuổi hành trình kéo dài gần cả năm trời là một điều khó khăn. 100 thí sinh từ từ tự bỏ cuộc giữa chừng.
Trong thời gian cuộc thi tạm lùi lại vào cuối năm, khi các bạn thí sinh quay về với công việc thường ngày của họ thì tôi bỏ hết công việc qua một bên với quyết tâm chinh phục vương miện.
Là người khuyết tật sống tự lập ở TP lớn, dù ốm đau đến cỡ nào tôi cũng không bao giờ cho phép mình nghỉ việc quá một tháng. Nhưng với hành trình chinh phục vương miện này thì khác. Bởi tôi không còn trẻ để có quyền lưỡng lự và tôi cũng không dám chắc sẽ có mùa hai hay không?
Đó là lý do tôi hay gọi đùa mình phải dồn hết 1000% công lực cho cuộc thi này. Bên cạnh đó, tôi cũng không quên dành thời gian quan tâm các bạn thí sinh khác xem họ có khó khăn gì cần hỗ trợ.
Trong thí sinh có bạn đang nuôi hai con nhỏ và không có tiền cho con tham gia học lớp kỹ năng hè, ngay lập tức tôi liên hệ các mối quan hệ của mình cho con họ được học miễn phí và xin thêm bộ sách giáo khoa cho con họ.
Tuy nhiên hai tuần trước khi diễn ra cuộc thi đối với tôi là những đêm thức trắng, tôi khóc, sốt và viêm họng tái phát. Các bạn thí sinh liên tục động viên tôi giữ sức khỏe để tham gia cuộc thi. 29 thí sinh chúng tôi gần như nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng từ ban tổ chức là có được cho thi hay buộc phải dừng lại tiếp. Có những ngày tôi ám ảnh đến tột cùng những âm thanh thông báo của Zalo và Facebook…
Mặc dù đây là cuộc thi dành cho nhóm người yếu thế nhưng đứa mang trong mình tư duy một người bình thường như tôi lại muốn chứng minh cho ban tổ chức thấy mình tự lập, tự có khả năng giải quyết các vấn đề của mình và giảm bớt gánh nặng chi phí cho họ.
Đó cũng là lý do tôi tự chuẩn bị trang phục cho từng vòng thi, tự trang điểm vòng sơ khảo và tự di chuyển xuống chỗ thi ngày đầu tiên. Thậm chí tôi là thí sinh duy nhất mang sash cuộc thi ngay từ vòng sơ khảo.
Ban tổ chức cho thí sinh một ngày tập duyệt để chuẩn bị đêm chung kết được truyền hình trực tiếp trên HTV1. Tôi vẫn sốt và ho liên tục. Ban tổ chức cho thuốc uống nhưng cơ thể tôi gần như kiệt sức. Tôi phải xin nghỉ nửa buổi tập để nằm ngủ trong khách sạn với cơn sốt mê man nhưng tôi vẫn phải cố gắng bật chế độ hẹn giờ điện thoại để dậy ra trường quay tổng duyệt chương trình.
Đêm chung kết đã đến, cái đêm mà tôi chờ đợi năm năm nay cũng đã tới. Và nếu như một bộ phim có nhân vật chính phải trải qua những cung bậc cảm xúc hạnh phúc rồi đau đớn đến tận cùng để chạm tay tới vương miện mơ ước thì ngoài đời thực cũng như vậy…
Chính xác là đêm chung kết của Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam, tôi cũng diễn ra đúng y vậy. Và khi MC thông báo top 20 thí sinh đi tiếp vào vòng trong, ngay lập tức đạo diễn catwalk Lại Thanh Hương đã hét lên sau cánh gà sân khấu: “Ủa MC đọc nhầm tên thí sinh à?”. Và bạn ấy liên tục nhìn về phía tôi như muốn nói phải là thí sinh này chứ, khi tôi phải dừng lại trước top 20.
Còn tôi lúc đó đang… “bận”, nói theo ngôn ngữ của thiền là đang bận kiểm soát tâm trí mình! Bạn trang điểm đi theo tôi lúc đó ra về, một chị đồng hương đi theo hỗ trợ tôi cũng bảo tôi về vì hết hy vọng giành vương miện.
Tôi bảo cố gắng chờ phút cuối để vào chào khán giả, bởi đây là chương trình truyền hình trực tiếp, chắc chắn gia đình và độc giả của tôi đang theo dõi, nếu tôi bỏ về giữa chừng là đang phụ lòng họ.
Tầng ý thức của tôi vẫn đang sôi lên vì cú sốc này. Nhưng thái độ hành xử của tôi vẫn bình tĩnh nhất có thể. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi ngồi yên một góc, để nhìn thấy được những dòng cảm xúc đang tuôn chảy trong tâm trí mình. Tôi ngước lên nhìn những bộ trang phục mà mình chuẩn bị cho từng vòng thi của đêm chung kết trong sự buồn bã.
Và quả thật, nhiều năm đi học về thiền khắp nơi nhưng tôi tin chắc chỉ có đêm chung kết của HHTKVN là giúp tôi có những bài học tuyệt vời nhất. Điện thoại tôi liên tục hiện lên tin nhắn của người thân và một số anh chị em phóng viên quá bất ngờ khi thấy tôi bị out top. Bởi nguyên một năm trời họ theo dõi hành trình nỗ lực chinh phục vương miện hoa hậu trăng khuyết Việt Nam của tôi.
Tâm trí tôi vẫn đang quay cuồng với những cảm xúc hỗn độn nhất, tim tôi như muốn ngưng đập vì khó thở nhưng khi bước ra sân khấu để chào kết chương trình, tôi vẫn phải chuyển sang chế độ tươi cười trước khán giả và trước máy quay.
Lúc đó trong đầu tôi đã nảy ý nghĩ nếu không giành được vương miện cuộc thi tại Việt Nam thì tôi sẽ tìm đường ra thế giới thi. Tận cùng nhất của sự tuyệt vọng, tôi vẫn lôi lên được tia hy vọng! Bất ngờ khi MC công bố danh hiệu đặc biệt, có vài bạn thí sinh xì xào tên tôi mặc dù MC chưa công bố tên thí sinh. Tôi nghĩ mình out top 20 thì mình đâu có giải. Tôi chỉ cố gắng đứng yên chào khán giả và chuẩn bị ra về.
Thế rồi, như một kịch bản đang được vũ trụ viết ra, tức là phải ném cho tôi những cảm xúc tận cùng đau khổ và buộc tôi phải bước qua được nó để chạm tới giấc mơ vương miện của mình.
Khi nghe MC công bố danh hiệu đặc biệt mang tên “Đại sứ Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam” dành cho Trà My, nước mắt tôi muốn rơi vì hạnh phúc. Nhưng tâm trí tôi lại bảo: “Lúc này mà khóc là lên hình sẽ rất xấu. Khán giả sẽ cười”.
Ở các cuộc thi hoa hậu bình thường, cấu trúc vận hành sẽ là hoa, á hậu được đội vương miện. Các danh hiệu phụ khác sẽ được gọi là “Người đẹp” hoặc “Đại sứ” và đều không có vương miện.
Nhưng với Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam dành cho nhóm người đặc biệt, ban tổ chức cuộc thi tiên phong tạo ra thêm một vương miện cho danh hiệu Đại sứ hoa hậu – một danh hiệu hoa hậu chuyên biệt mang sứ mệnh xã hội, đại diện cho cuộc thi qua chính câu chuyện đời mình.
Và đó cũng là lý do vì sao vương miện Đại sứ hoa hậu dành cho tôi lại được thiết kế khác biệt, chứ không hề cùng kiểu dáng ba vương miện hoa, á hậu còn lại. Một cá thể độc lập vì bản thân người được chọn để đội vương miện ấy phải có một câu chuyện cá nhân đặc biệt gắn liền với cuộc thi, cũng như mục tiêu rõ ràng khi tới với hành trình này.
Đọc đến đây chắc mọi người sẽ nghĩ nhân vật nữ chính ấy sau khi chinh phục xong vương miện sẽ có một cái kết bình an và hạnh phúc. Thế nhưng kết thúc đêm chung kết, tôi nhờ chị bạn chở về khách sạn thu dọn hành lý và trở về ngay trong đêm.
Cơ thể tôi rã rời đến mức trong vòng hai ngày trời tôi chỉ ngủ li bì và mọi liên lạc tôi đều cắt hết, kể cả ban tổ chức, người nhà và một số anh chị phóng viên đều không thể liên hệ với tôi. Cơ thể tôi rơi vào trạng thái ngủ mê mệt để bù cho khoảng thời gian tôi tập trung vào cuộc thi.
Năm năm một người khuyết tật như tôi đã dám ước mơ được đội vương miện trong đời và tôi đã làm được. Với danh hiệu Đại sứ hoa hậu, tôi muốn lan tỏa thông điệp đến phụ nữ nói chung và phụ nữ thuộc cộng đồng yếu thế nói riêng rằng: “Sinh ra là nữ giới, ai cũng có khả năng chinh phục mơ ước để có được một vương miện dành riêng cho mình”.
Bên bờ sông yên tĩnh ở thành phố Sagamihara (Nhật Bản), hàng chục người Việt kiên nhẫn xếp hàng chờ tới lượt nổ bỏng gạo.
Khung cảnh ấy khiến không ít người ngỡ như mình đang ở một vùng quê Việt Nam nhiều năm trước, nơi tiếng máy nổ gạo vang lên luôn kéo theo sự háo hức của đám trẻ nhỏ.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, chị Phương Linh, người Việt đang sinh sống tại thành phố Sagamihara cho hay, chị biết thông tin có người tổ chức nổ bỏng gạo qua một hội nhóm cộng đồng người Việt tại Sagamihara.
Vì rất yêu thích món ăn quà tuổi thơ này nên chị rủ chồng người Nhật Bản đem gạo đi nổ bỏng.
Buổi nổ bỏng bắt đầu từ 14h, khi gia đình chị Phương Linh tới nơi là khoảng 16h đã thấy nhiều người có mặt.
“Lúc tôi đến đã có hơn 40 người đang xếp hàng, đủ mọi lứa tuổi, từ nam nữ tới trẻ nhỏ. Có cả mấy bạn đang mang bầu cũng tới chờ”, chị nói.
Người phụ nữ này cũng cho biết, vì hiếm khi thấy xuất hiện máy nổ bỏng tại khu vực này nên các đồng hương người Việt đem theo rất nhiều gạo, có người mang theo tới 10kg gạo nên các vị khách đến sau phải đợi khá lâu. Chi phí nổ bỏng khoảng 550 yên/kg gạo, tương đương khoảng 90.000 đồng.
“Nhà tôi có 2 vợ chồng và con trai nhỏ nên chỉ nổ khoảng 2kg. Tuy vậy, tôi cũng phải chờ từ 16h đến 19h mới tới lượt”, chị cười.
Người sở hữu chiếc máy nổ bỏng này là một lao động người Việt tại Nhật Bản. Anh còn khá trẻ nhưng khiến nhiều người nể phục bởi sự khéo léo và tâm huyết khi tự nghiên cứu, lắp ráp chiếc máy nổ bỏng độc đáo này.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ thiết bị, anh thường chở máy tới nhiều khu vực khác nhau. Khi tìm được địa điểm phù hợp, anh sẽ đăng thông tin lên các hội nhóm cộng đồng người Việt để mọi người tới tham gia.
Không chỉ mang theo máy nổ, anh Tài còn chuẩn bị sẵn nhiều nguyên liệu như gạo, đỗ đen, đỗ xanh, lạc, mì gói cùng các dụng cụ như thau, chậu đựng và cả máy xay để nghiền nhỏ các loại đỗ trước khi trộn với gạo.
Song phần lớn khách thường tự chuẩn bị sẵn gạo và nguyên liệu yêu thích mang đến. Một số người muốn trộn thêm đỗ hoặc nguyên liệu khác thì mua thêm tại chỗ. Có trường hợp hỗn hợp quá nhiều đường, khó nổ, khách sẽ mua thêm gạo từ chủ nhân chiếc máy để điều chỉnh lại độ ngọt phù hợp.
Trong số những người đi nổ bỏng, người tò mò nhất là chồng chị Linh - anh Hiroki.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy chiếc máy nổ bỏng truyền thống của Việt Nam. Anh quan sát rất kỹ cách máy vận hành và thắc mắc làm thế nào chủ nhân có thể di chuyển chiếc máy cồng kềnh này tới nhiều nơi để phục vụ cộng đồng người Việt.
Không chỉ tò mò về chiếc máy, anh còn ngạc nhiên trước sự háo hức của mọi người. Dường như ai cũng yêu thích món ăn này. Khi nếm thử bỏng gạo, anh thấy bất ngờ vì vị mộc mạc, dễ ăn, ngay cả con trai của hai vợ chồng cũng thích thú ăn liền hai ống bỏng.
Theo chị Linh, điều khiến món ăn dân dã này trở nên đặc biệt là cảm xúc nó mang lại nơi xứ người.
“Tôi rất nhớ món ăn này, đơn giản, dân dã nhưng lại rất ngon. Vì sống xa quê nên khi có cơ hội ăn lại món ăn tuổi thơ, ai cũng thích. Nhiều gia đình còn đưa con nhỏ vì muốn lưu giữ cho các con một phần ký ức về quê hương Việt Nam. Ai cũng muốn con biết đến những món ăn từng gắn bó với tuổi thơ người Việt”, chị nói.
Do máy chạy khá ồn nên nhóm nổ gạo không đặt gần khu dân cư mà lựa chọn khu vực gần bờ sông, xung quanh ít nhà dân để đặt máy.
Hầu hết khách tới nổ bỏng là người Việt Nam. Những cuộc trò chuyện bằng tiếng Việt vang lên rôm rả tạo cảm giác thân thuộc khó tả.
“Mọi người không quen biết nhau nhưng cứ trò chuyện, hỏi han rất tự nhiên như hàng xóm. Mấy đứa trẻ thì cầm bỏng chạy nhảy nô đùa khắp nơi. Tôi cứ ngỡ mình đang ở Việt Nam vậy. Ở xứ người, không phải lúc nào cũng có những khoảnh khắc như thế”, chị Linh nói.
Tân thủ lĩnh sinh viên TP.HCM Hà Đức Cường hiện là sinh viên năm nhất Trường ĐH Luật TP.HCM.
Chia sẻ cùng Tuổi Trẻ sau khoảnh khắc giành quán quân hội thi lần thứ 8 này, Cường nói:
- Mỗi sinh viên đều có giá trị riêng. Người thủ lĩnh không làm thay mà tạo môi trường để giá trị ấy được phát huy và tỏa sáng, góp vào hình ảnh chung của sinh viên TP mang tên Bác ngoài hăng say học tập còn luôn dấn thân và sống có trách nhiệm.
* Nếu phải chọn những từ ngắn gọn để nói về hành trình chinh phục danh hiệu "Thủ lĩnh sinh viên" TP.HCM, với bạn là gì?
- Đó là biết ơn, trân trọng và nỗ lực. Biết ơn gia đình, thầy cô, nhà trường, Đoàn - Hội và bạn bè đã luôn đồng hành, động viên tôi. Trân trọng mọi khoảnh khắc từ sự ghi nhận đến áp lực, hoài nghi hay thiếu kinh nghiệm để nhắc mình sống xứng đáng với niềm tin của mọi người.
Còn nỗ lực chính là điều tôi luôn tự nhắc bản thân mình. Từ một học sinh rụt rè tôi trưởng thành trong công tác Đoàn, làm bí thư Đoàn Trường THPT Trần Khai Nguyên, trở thành á quân Thủ lĩnh học sinh THPT và được kết nạp Đảng ở tuổi 18. Hành trình nối dài đến với danh hiệu thủ lĩnh sinh viên toàn thành đều là kết quả của sự dìu dắt, tin yêu và nỗ lực không ngừng.
* Từ á quân thủ lĩnh học sinh đến quán quân thủ lĩnh sinh viên khi mới là sinh viên năm nhất là trải nghiệm khá đặc biệt...
- Tôi nhận ra thủ lĩnh không chỉ cần tự tin, khả năng tổ chức hay đứng trước đám đông mà quan trọng hơn là trách nhiệm, bản lĩnh trước áp lực, tử tế khi làm việc và cần không ngừng học hỏi. Danh hiệu qua mỗi cấp học cũng là trách nhiệm ngày càng lớn hơn.
Nếu trước đây tôi cố gắng khẳng định bản thân thì hôm nay nỗ lực tạo giá trị cho người khác. Bởi một hoạt động không chỉ cần quy mô mà liệu rằng sinh viên đã được lắng nghe, kết nối và truyền cảm hứng hay không.
* Đâu là phiên bản thủ lĩnh bạn hướng tới?
- Tôi muốn là một thủ lĩnh biết kết nối, thấu hiểu và đi cùng sinh viên. Công tác Hội và phong trào sinh viên phải xuất phát từ chính sinh viên, đáp ứng điều các bạn đang cần và mong muốn.
Tôi muốn thật gần với tập thể, hiện diện từ những việc nhỏ nhất như lắng nghe, ghi nhận, kết nối và động viên sinh viên. Có khi điều một người trẻ cần không phải là bài học lớn mà là cảm giác mình có giá trị, có thể đóng góp và trở thành phiên bản tốt hơn.
* Với bạn, thủ lĩnh là người dẫn dắt, đi trước mở đường hay người kết nối và thắp lửa?
- Có thể là người dẫn dắt, mở đường nhưng cũng là người thắp lửa và truyền cảm hứng. Nhưng nếu phải chọn điều cốt lõi nhất, tôi sẽ chọn sự kết nối. Sẽ không thể dẫn dắt nếu không có sinh viên đồng hành, cũng không thể truyền cảm hứng nếu không hiểu các bạn đang nghĩ gì, cần gì, mong muốn điều gì.
Thủ lĩnh không nhất thiết lúc nào cũng ở vị trí nổi bật, có lúc đi đầu mở đường, có lúc đi giữa cùng làm và cũng có lúc đi sau để quan sát, hỗ trợ, không để ai bị bỏ lại phía sau. Tôi muốn là một thủ lĩnh vì sinh viên vì các bạn là trung tâm, chủ thể và nguồn cảm hứng của mọi hoạt động.
* Còn với phong trào sinh viên thành phố, tân thủ lĩnh kỳ vọng điều gì?
- Tôi mong được cùng Hội Sinh viên lắng nghe, thiết kế hoạt động có chiều sâu, đo lường được tác động và kết nối hiệu quả nguồn lực xã hội. Mỗi chương trình không chỉ dừng ở tổng kết mà cần tạo ra thay đổi như kỹ năng, nhận thức, trách nhiệm hoặc cảm hứng bước ra khỏi vùng an toàn, sao cho giúp sinh viên phát triển toàn diện.
Với tôi, phong trào sinh viên chỉ có ý nghĩa khi sinh viên tham gia và trưởng thành từ đó. Tôi muốn góp sức để hoạt động Hội trở thành một điểm chạm phát triển, nơi sinh viên được tỏa sáng bằng tri thức, vững vàng kỹ năng và tự tin hội nhập.
Cục Quản lý Dược (Bộ Y tế) vừa ban hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với Công ty TNHH Dược phẩm Việt - Pháp, có trụ sở và địa điểm kinh doanh tại Lô đất số 01-CN8, Cụm công nghiệp Từ Liêm, phường Xuân Phương, Tp. Hà Nội (địa chỉ cũ: phường Minh Khai, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội).
Theo quyết định xử phạt, Công ty TNHH Dược phẩm Việt - Pháp đã thực hiện hành vi mua, bán thuốc thuộc diện không được phép bán theo quy định pháp luật khi chưa hoàn thiện đầy đủ hồ sơ đề nghị nhập khẩu theo quy định.
Cụ thể, doanh nghiệp này đã bán thuốc Diater Skin Prick Test (dị nguyên chiết xuất từ mạt bụi nhà Dermatophagoides farinae 5HEP/ml) cho Bệnh viện Sản Nhi tỉnh Phú Thọ; bán thuốc Phosphorous Aguettant cho Bệnh viện Hùng Vương.
Đồng thời bán thuốc Diater Skin Prick Test (dị nguyên chiết xuất từ lông mèo 2HEP/ml) cho Bệnh viện E trong khi tại thời điểm bán thuốc, hồ sơ đề nghị nhập khẩu chưa đáp ứng quy định tại điểm b khoản 3 Điều 78 Nghị định 54 và điểm b, c khoản 1 Điều 85 Nghị định 163
Hành vi trên bị xác định vi phạm quy định tại điểm đ khoản 1 Điều 58 và khoản 5 Điều 4 Nghị định 117 của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế.
Cục Quản lý Dược cho biết, tình tiết tăng nặng của vụ việc là doanh nghiệp đã thực hiện hành vi vi phạm nhiều lần, với tổng cộng 3 lần vi phạm.
Với vi phạm nêu trên, Công ty TNHH Dược phẩm Việt - Pháp bị xử phạt hành chính số tiền 17,5 triệu đồng.
Theo quy định, hành vi vi phạm này có mức phạt đối với cá nhân từ 5-10 triệu đồng; đối với tổ chức, mức phạt gấp đôi, từ 10-20 triệu đồng.
Do có tình tiết tăng nặng là vi phạm nhiều lần nên cơ quan chức năng áp dụng mức phạt 17,5 triệu đồng đối với doanh nghiệp.
Ngoài hình thức phạt tiền, doanh nghiệp không bị áp dụng hình thức xử phạt bổ sung hay biện pháp khắc phục hậu quả khác.