Tối 31-3, tuyển Việt Nam đã giành chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Thiếu vắng 7 cầu thủ nhập tịch trái phép đã khiến Malaysia phơi bày thực lực của mình. Đội bóng của HLV Kim Sang Sik dễ dàng ghi được 3 bàn thắng của Đỗ Duy Mạnh và cú đúp của Nguyễn Xuân Son.
Tuyển Malaysia chỉ có được bàn thắng danh dự của Dos Santos trên chấm phạt đền.
Kết quả này giúp Xuân Son và các đồng đội giành vé vào vòng chung kết Asian Cup 2027 với 18 điểm trọn vẹn sau 6 trận đấu.
Ngay sau trận tái đấu với Malaysia, trang fanpage của FIFA đã có bài đăng chúc mừng chiến thắng của “những chiến binh sao vàng”.
“Vừa Mạnh, vừa Son lại vừa Hên!”, trang fanpage của FIFA viết.
Đỗ Hoàng Hên dù không trực tiếp ghi bàn nhưng tiền đạo của Hà Nội cũng để lại dấu ấn đậm nét trên hàng công tuyển Việt Nam.
Đặc biệt, anh chính là chủ nhân của pha kiến tạo cho Xuân Son ghi bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0.
Vòng chung kết Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ ngày 7-1 đến 5-2. Theo kế hoạch ban đầu, AFC sẽ tổ chức bốc thăm chia bảng Asian Cup 2027 vào ngày 11-4 tới tại Riyadh (Saudi Arabia).
Tuy nhiên do tình hình chiến sự đang leo thang ở khu vực Trung Đông, nên AFC quyết định dời lễ bốc thăm sang thời gian khác thích hợp hơn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/fifa-tuyen-viet-nam-vua-manh-vua-son-lai-vua-hen-20260331224102322.htm

Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?
V.Q
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bạn gái tiết lộ lý do ly hôn chồng cũ, tôi nghe xong sợ hãi muốn bỏ chạy

Tôi năm nay 31 tuổi, làm ở công ty sửa chữa điện lạnh. Công việc này nghe có vẻ không sang và thu nhập không ổn định nhưng cũng đủ giúp tôi trang trải cuộc sống. Đặc biệt vào mùa hè, tôi làm đêm làm ngày cũng không hết việc.
Hiện tại, tôi sống với bà nội và bố. Bố tôi có lương hưu nhưng không cao. Vậy nên, tôi là trụ cột kinh tế lo cho gia đình. Sau khi em gái lấy chồng 2 năm trước, bà nội và bố bắt đầu giục tôi cưới vợ.
Thú thật, tôi cũng có chút ngoại hình, có thể gây ấn tượng với các cô gái. Nhưng yêu thì dễ, để cưới thì lại rất khó. Bởi những cô gái tôi quen, họ hầu như đều khá thực dụng. Dù tình cảm đang rất tốt đẹp, nhưng chỉ cần tôi đưa về nhà chơi, ít lâu sau họ sẽ tìm lý do để chia tay. Có người còn nói thẳng với tôi: “Anh rất tốt, nhưng cuộc sống hôn nhân cần nhiều thứ hơn là tình yêu”.
Tôi biết, họ sợ nặng gánh gia đình. Họ sợ lấy tôi thì không biết bao giờ mới có nhà to, xe đẹp và cuộc sống chỉ quẩn quanh với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Tôi không trách, chỉ cảm thấy buồn và có chút thất vọng trong chuyện tình cảm.
Ba tháng trước, tôi được một người bạn giới thiệu cho đối tượng hẹn hò. Khi nghe bạn nói cô ấy đã trải qua 2 đời chồng, tôi định từ chối. Tôi không có tiêu chuẩn gì nhiều trong việc tìm vợ, nhưng kết hôn với một phụ nữ đã qua 2 lần đò thì tôi chưa từng nghĩ tới.
Bạn tôi nói: “Cô ấy xinh đẹp, kinh tế ổn, không đặt nặng vấn đề tài chính. Hai lần ly hôn đều là do cô ấy chủ động, nghĩa là do 2 người chồng cô ấy có vấn đề. Gặp thử đi, không có duyên thì làm bạn có sao đâu”.
Nghe bạn nói vậy, tôi cũng tò mò. Nhưng ngay khi gặp cô ấy, tôi thật sự bất ngờ. Cô ấy trẻ trung và xinh đẹp hơn nhiều so với tuổi 31, cách nói chuyện cũng rất thoải mái, thẳng thắn.
Cô ấy hiện là chủ một quán cà phê đông khách, thu nhập tốt và phương châm lấy chồng không phải là để dựa dẫm, chỉ cần hòa hợp về mọi mặt trong cuộc sống là được. Cuối cùng cô ấy nói: “Nếu anh không ngại việc em đã 2 lần đổ vỡ, mình có thể cho nhau chút thời gian tìm hiểu nhau không?”.
Dĩ nhiên, trước một người phụ nữ xinh đẹp, tự tin, thẳng thắn thế này, tôi không có lý do gì để từ chối.
Trong thời gian hẹn hò tìm hiểu, tôi có kể về hoàn cảnh của mình và nhấn mạnh rằng, tôi còn bà nội và cha già phải chăm lo. Cô ấy nói chuyện đó không thành vấn đề, ai chẳng có ông bà, cha mẹ. Việc chăm sóc họ khi về già là chuyện đương nhiên.
Cô ấy còn chủ động đến nhà tôi, mua quà cáp, thăm hỏi rất chu đáo, nhiệt tình. Điều này, những cô bạn gái trước đây không có. Bà nội và bố tôi rất thích nhưng khi biết cô ấy đã 2 đời chồng thì có chút ngần ngại. Người già, họ có suy nghĩ và nỗi lo riêng. Nhưng tôi thì không còn coi đó là vấn đề gì lớn nữa.
Một phụ nữ đẹp, tự chủ về tài chính, không chê bạn trai nghèo, quan tâm đến người thân của bạn. Tôi thấy mình chẳng cần gì hơn một người vợ như thế. Tôi bắt đầu nghĩ về chuyện cưới xin.
Tình cảm của chúng tôi nảy nở, phát triển nhanh chóng và đã đánh dấu một giai đoạn mới bằng một đêm nồng nhiệt bên nhau. Nhưng cũng chính trong đêm đầu tiên ấy, bạn gái lại hé lộ cho tôi một chuyện khiến bản thân hoang mang, bối rối.
Sau một đêm thân mật, khi nằm trong vòng tay tôi, cô ấy hỏi: “Anh chưa từng hỏi em lý do vì sao lại ly hôn 2 người chồng cũ. Anh có muốn biết không?”.
Câu hỏi khiến tôi thoáng có chút tò mò nhưng vẫn nói: “Em muốn kể cũng được, không muốn kể cũng không sao. Dù sao đó cũng là chuyện quá khứ rồi, anh không quan tâm lắm".
Và cô ấy bắt đầu kể. Cô ấy kết hôn lần đầu tiên khi 25 tuổi. Khi đó cô ấy còn trẻ, tốt nghiệp đại học nhưng không xin được việc đúng chuyên môn, loanh quanh làm đủ nghề.
Chồng đầu tiên của cô ấy vốn là một ông bố đơn thân của cậu học sinh cấp 2 mà cô ấy nhận dạy thêm vào buổi tối, nhiều hơn cô ấy 18 tuổi, góa vợ. Sau một thời gian làm gia sư, cô giáo trẻ xinh đẹp lọt vào mắt xanh của phụ huynh học sinh.
Tuy khoảng cách tuổi tác rất xa, nhưng bù lại anh ta có kinh tế, có nhà cao cửa rộng, lại chín chắn, dịu dàng. Đó là mẫu đàn ông có những thứ mà đàn ông trẻ không có được. Chính suy nghĩ thực tế này đã khiến cô ấy gật đầu đồng ý.
Cuộc hôn nhân ấy đúng là cuộc sống mà những cô gái trẻ mơ ước: Được chồng chiều, kinh tế không phải lo lắng. Nhưng có một vấn đề mà người ngoài không thể biết. Chồng cô ấy có thể cho vợ nhiều thứ, tuy nhiên chuyện chăn gối lại không mặn mà.
Cô ấy đang độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân với nỗi khát khao mãnh liệt. Việc chồng cô ấy chỉ coi chuyện gần gũi vợ chồng “cho có lệ” khiến cô ấy luôn thấy mình thiếu thốn. Lúc này, cô ấy nhận ra, khoảng cách tuổi tác đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc hôn nhân của 2 người. Bây giờ đã vậy, 5 năm, rồi 10 năm sau nữa, tình hình còn tệ ra sao? Nhân lúc chưa có con cái ràng buộc, cô ấy chủ động xin ly hôn sau hơn 1 năm chung sống.
Rút kinh nghiệm từ cuộc hôn nhân đầu, lần 2 cô ấy lấy chồng trẻ, kém 3 tuổi. Nhưng đáng buồn thay, chỉ được một thời gian, người chồng trẻ bắt đầu tỏ thái độ khó chịu. Anh ta cho rằng việc cô ấy mỗi đêm đánh thức chồng dậy 2 lần để “yêu” khiến anh ta kiệt sức không làm nổi việc gì. Cô ấy quyết định ly hôn lần thứ 2 vì chồng trẻ “không đủ bản lĩnh”.
Tôi nghe cô ấy kể chuyện quá khứ, bỗng nhiên toát mồ hôi hột bởi nhận ra bản thân tôi cũng đang mệt rã rời sau một đêm gần như không chợp mắt. Niềm hạnh phúc vì được yêu bỗng chốc biến thành nỗi lo sợ.
Tôi biết, qua đêm đầu tiên, cô ấy hài lòng về tôi. Nhưng đàn ông đâu phải lúc nào cũng ham hố chuyện đó. Họ cũng có những lúc mệt mỏi, những khi không vui. Họ cũng có những đêm chỉ muốn trèo lên giường là ngủ chứ đâu phải là cỗ máy chỉ cần bật công tắc lên là chạy.
Mấy hôm nay, tôi suy nghĩ rất nhiều về việc có nên chia tay bạn gái. Thú thật là, kinh nghiệm tình trường của tôi không đủ nhiều để hiểu phụ nữ. Không biết có nhiều phụ nữ giống như cô ấy không?
Tôi chỉ biết cô ấy có nhiều ưu điểm hơn tôi mong đợi, lại chưa từng chê tôi điều gì. Nếu cuộc tình này không thành, tôi sẽ tiếc. Nhưng tôi cũng rất sợ. Tôi sợ nếu không biết tự lượng sức mình, biết đâu tôi sẽ trở thành người chồng cũ thứ 3 của cô ấy?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Làm mai đồng nghiệp cho cô bạn thân, tôi lại phạm sai lầm khó tha thứ

Tôi và Liên chơi với nhau từ thời còn ở chung ký túc xá. Hai đứa tính tình trái ngược nhưng thương nhau như chị em. Liên chăm học, hiền lành, hướng nội. Tôi hướng ngoại, hoạt náo, tự tin. Có lẽ vì tính cách như vậy nên 23 tuổi tôi đã lấy chồng, còn Liên vẫn một mình.
Vợ chồng tôi chậm sinh con do chồng có bệnh lý. Quan hệ vợ chồng vì thế khá nhiều áp lực. Những lúc tôi buồn, Liên luôn ở cạnh. Thương quý cô bạn thân hiền hậu, tôi muốn làm mối cho bạn sớm có đôi.
Người tôi chọn mặt gửi vàng là một đồng nghiệp làm cùng công ty. Hùng kém tôi 2 tuổi nhưng chững chạc, thông minh, rất hợp với Liên. Hùng rất quý tôi nên việc làm mối diễn ra thuận lợi.
Tôi rủ chồng tổ chức các buổi đi chơi 4 người để tạo cơ hội cho Liên với Hùng gặp mặt, cũng là để vợ chồng tôi gắn kết nhau hơn. Buồn là khi Hùng với Liên thành đôi thì tình trạng hôn nhân của tôi đi xuống. Chúng tôi cãi cọ triền miên, thậm chí đã nghĩ đến chuyện ly hôn.
Hùng và Liên sợ tôi buồn, ra sức chèo kéo tôi đi chơi cùng cho khuây khỏa. Ở công ty Hùng chăm bẵm tôi tới mức nhiều người còn tưởng tôi với Hùng có vấn đề. Ban đầu tôi đón nhận vô tư vì với tôi, Hùng và Liên là một.
Nhưng thái độ quan tâm của Hùng ngày càng lạ, nhạy cảm phụ nữ mách bảo tôi giữ khoảng cách để tránh hiểu lầm. Cố ý tránh rồi mà hỗn loạn vẫn xảy ra. Vòng xoáy không lối thoát bắt đầu từ chuyến đi chơi biển.
Công ty chia làm 2 đợt đi chơi, Hùng thuộc bộ phận đi đợt 1 cùng tôi. Tôi say xe, nửa ngày đầu nằm bẹp trong khách sạn. Hùng không đi theo mọi người mà ở lại chăm tôi. Để phá tan sự ái ngại, tôi rủ Hùng thuê xe đạp đi dạo.
Chúng tôi cùng ăn vặt, chơi mấy trò chơi trẻ con mà cười ngặt nghẽo. Ngày hôm sau, tôi khỏe hơn thì đi tắm biển chung. Không ai nói ra nhưng hình ảnh cô bạn thân bình thường luôn hiện hữu giữa cả hai tạm thời bị chúng tôi gác lại.
Chuyện tồi tệ xảy ra vào ngày cuối cùng của chuyến đi. Tôi và Hùng đã vượt quá giới hạn cho phép... Sau khi phút lạc lối qua đi, tôi bắt đầu lâm vào hoảng loạn. Tôi ý thức rõ Hùng là người yêu của bạn thân và tôi chính là "bà mai" của họ. Đáng sợ hơn, tôi nhận ra tôi nhớ Hùng đến mất kiểm soát, làm gì cũng nghĩ tới cậu ta.
Hùng chắc chẳng khác tôi là mấy. Nhưng thay vì trốn tránh, cậu chủ động bày tỏ tôi mới chính là người cậu ta muốn có. Hùng phải lòng tôi từ lần gặp đầu tiên, nhưng vì tôi đã có chồng, nên cậu ấy quen Liên chỉ là cái cớ.
Hùng càng nói tôi càng không thể tha thứ cho mình. Tôi đi làm nhưng tránh mặt Hùng và tránh cả Liên. Tôi không đủ can đảm đối diện với tội lỗi và xấu hổ. Nhiều lần tôi nghĩ tới nghỉ việc, nhưng lại tiếc khoảng thời gian, công sức đã cống hiến để có được vị trí hiện giờ.
Sau nữa, tôi nhận ra mình quá yếu đuối, chẳng giống tôi thông thường. Tôi không làm gì ra hồn nếu không nhìn thấy Hùng mỗi ngày. Đã có lúc tôi tìm cách bào chữa cho bản thân rằng tôi chỉ mượn tạm người yêu của bạn 4 ngày. Sau chuyến đi chơi mọi thứ sẽ trở về như trước.
Nhưng phàm thứ gì một khi đã vượt khỏi giới hạn, tức là không còn nằm trong phạm vi kiểm soát nữa rồi. Tôi sống trong sợ hãi với quá nhiều mâu thuẫn. Có lần Hùng chặn tôi lại đề nghị nói chuyện. Hùng tuyên bố nếu tôi rời bỏ cậu ấy, cậu sẽ nói hết với Liên và cả chồng tôi.
Trước kia Hùng che giấu cảm xúc vì nghĩ tôi yêu chồng. Nhưng giờ Hùng tự tin vì biết tôi cũng có tình cảm với cậu ấy. Chỉ cần thế thôi cậu ấy sẵn sàng đối diện. Nhưng tôi là phụ nữ, không nói giản đơn như vậy được.
Tôi nửa muốn mọi thứ về lại như cũ, nửa muốn được sống đúng cảm xúc trong lòng. Nhất là khi tôi nhận ra ở cạnh Hùng, tôi vô cùng hạnh phúc. Quãng thời gian ở bên Hùng, tôi được hoàn toàn rũ bỏ mọi mối bận tâm, thoải mái đón nhận, tận hưởng niềm vui.
Tuy nhiên sự đánh đổi này liệu có đáng? Tôi kiếm đâu được người bạn như Liên? Tôi sợ rằng Liên sẽ không chấp nhận nổi chuyện này mà rời xa tôi mất.
Kể cả với chồng, cho dù hôn nhân không êm đẹp nhưng tôi chưa dám nghĩ tới ly hôn. Vả lại tôi có quyền gì ly hôn anh ấy?
Tôi biết mọi người sẽ chê trách tôi nhiều. Nhưng đời ai chẳng mắc sai lầm, nếu không là người tốt thì tôi đâu đau lòng đến vậy. Tôi mong mọi người giơ cao đánh khẽ, rộng lượng gỡ rối giúp tôi mớ hỗn loạn này.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí

