Tôi và Liên chơi với nhau từ thời còn ở chung ký túc xá. Hai đứa tính tình trái ngược nhưng thương nhau như chị em. Liên chăm học, hiền lành, hướng nội. Tôi hướng ngoại, hoạt náo, tự tin. Có lẽ vì tính cách như vậy nên 23 tuổi tôi đã lấy chồng, còn Liên vẫn một mình.
Vợ chồng tôi chậm sinh con do chồng có bệnh lý. Quan hệ vợ chồng vì thế khá nhiều áp lực. Những lúc tôi buồn, Liên luôn ở cạnh. Thương quý cô bạn thân hiền hậu, tôi muốn làm mối cho bạn sớm có đôi.
Người tôi chọn mặt gửi vàng là một đồng nghiệp làm cùng công ty. Hùng kém tôi 2 tuổi nhưng chững chạc, thông minh, rất hợp với Liên. Hùng rất quý tôi nên việc làm mối diễn ra thuận lợi.
Tôi rủ chồng tổ chức các buổi đi chơi 4 người để tạo cơ hội cho Liên với Hùng gặp mặt, cũng là để vợ chồng tôi gắn kết nhau hơn. Buồn là khi Hùng với Liên thành đôi thì tình trạng hôn nhân của tôi đi xuống. Chúng tôi cãi cọ triền miên, thậm chí đã nghĩ đến chuyện ly hôn.
Hùng và Liên sợ tôi buồn, ra sức chèo kéo tôi đi chơi cùng cho khuây khỏa. Ở công ty Hùng chăm bẵm tôi tới mức nhiều người còn tưởng tôi với Hùng có vấn đề. Ban đầu tôi đón nhận vô tư vì với tôi, Hùng và Liên là một.
Nhưng thái độ quan tâm của Hùng ngày càng lạ, nhạy cảm phụ nữ mách bảo tôi giữ khoảng cách để tránh hiểu lầm. Cố ý tránh rồi mà hỗn loạn vẫn xảy ra. Vòng xoáy không lối thoát bắt đầu từ chuyến đi chơi biển.
Công ty chia làm 2 đợt đi chơi, Hùng thuộc bộ phận đi đợt 1 cùng tôi. Tôi say xe, nửa ngày đầu nằm bẹp trong khách sạn. Hùng không đi theo mọi người mà ở lại chăm tôi. Để phá tan sự ái ngại, tôi rủ Hùng thuê xe đạp đi dạo.
Chúng tôi cùng ăn vặt, chơi mấy trò chơi trẻ con mà cười ngặt nghẽo. Ngày hôm sau, tôi khỏe hơn thì đi tắm biển chung. Không ai nói ra nhưng hình ảnh cô bạn thân bình thường luôn hiện hữu giữa cả hai tạm thời bị chúng tôi gác lại.
Chuyện tồi tệ xảy ra vào ngày cuối cùng của chuyến đi. Tôi và Hùng đã vượt quá giới hạn cho phép… Sau khi phút lạc lối qua đi, tôi bắt đầu lâm vào hoảng loạn. Tôi ý thức rõ Hùng là người yêu của bạn thân và tôi chính là “bà mai” của họ. Đáng sợ hơn, tôi nhận ra tôi nhớ Hùng đến mất kiểm soát, làm gì cũng nghĩ tới cậu ta.
Hùng chắc chẳng khác tôi là mấy. Nhưng thay vì trốn tránh, cậu chủ động bày tỏ tôi mới chính là người cậu ta muốn có. Hùng phải lòng tôi từ lần gặp đầu tiên, nhưng vì tôi đã có chồng, nên cậu ấy quen Liên chỉ là cái cớ.
Hùng càng nói tôi càng không thể tha thứ cho mình. Tôi đi làm nhưng tránh mặt Hùng và tránh cả Liên. Tôi không đủ can đảm đối diện với tội lỗi và xấu hổ. Nhiều lần tôi nghĩ tới nghỉ việc, nhưng lại tiếc khoảng thời gian, công sức đã cống hiến để có được vị trí hiện giờ.
Sau nữa, tôi nhận ra mình quá yếu đuối, chẳng giống tôi thông thường. Tôi không làm gì ra hồn nếu không nhìn thấy Hùng mỗi ngày. Đã có lúc tôi tìm cách bào chữa cho bản thân rằng tôi chỉ mượn tạm người yêu của bạn 4 ngày. Sau chuyến đi chơi mọi thứ sẽ trở về như trước.
Nhưng phàm thứ gì một khi đã vượt khỏi giới hạn, tức là không còn nằm trong phạm vi kiểm soát nữa rồi. Tôi sống trong sợ hãi với quá nhiều mâu thuẫn. Có lần Hùng chặn tôi lại đề nghị nói chuyện. Hùng tuyên bố nếu tôi rời bỏ cậu ấy, cậu sẽ nói hết với Liên và cả chồng tôi.
Trước kia Hùng che giấu cảm xúc vì nghĩ tôi yêu chồng. Nhưng giờ Hùng tự tin vì biết tôi cũng có tình cảm với cậu ấy. Chỉ cần thế thôi cậu ấy sẵn sàng đối diện. Nhưng tôi là phụ nữ, không nói giản đơn như vậy được.
Tôi nửa muốn mọi thứ về lại như cũ, nửa muốn được sống đúng cảm xúc trong lòng. Nhất là khi tôi nhận ra ở cạnh Hùng, tôi vô cùng hạnh phúc. Quãng thời gian ở bên Hùng, tôi được hoàn toàn rũ bỏ mọi mối bận tâm, thoải mái đón nhận, tận hưởng niềm vui.
Tuy nhiên sự đánh đổi này liệu có đáng? Tôi kiếm đâu được người bạn như Liên? Tôi sợ rằng Liên sẽ không chấp nhận nổi chuyện này mà rời xa tôi mất.
Kể cả với chồng, cho dù hôn nhân không êm đẹp nhưng tôi chưa dám nghĩ tới ly hôn. Vả lại tôi có quyền gì ly hôn anh ấy?
Tôi biết mọi người sẽ chê trách tôi nhiều. Nhưng đời ai chẳng mắc sai lầm, nếu không là người tốt thì tôi đâu đau lòng đến vậy. Tôi mong mọi người giơ cao đánh khẽ, rộng lượng gỡ rối giúp tôi mớ hỗn loạn này.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Từ lằn ranh sinh tử trong vụ tai nạn của tay đua Oliver Bearman tại Nhật Bản, sự kiệt quệ của các tay đua cho đến lời đe dọa giải nghệ của nhà vô địch Max Verstappen.
Vụ tai nạn kinh hoàng của Oliver Bearman (đội Haas) tại đường đua Suzuka (Nhật Bản) không phải lỗi cá nhân mà là hệ quả tất yếu của luật mới năm 2026. Khi đang lao đi với tốc độ 307km/h hướng về góc cua Spoon (góc cua tốc độ cao ở Suzuka), Bearman bất ngờ đụng độ chiếc Alpine của Franco Colapinto đang di chuyển rất chậm.
Chênh lệch tốc độ khiến Bearman chỉ còn lựa chọn lao ra bãi cỏ và hứng chịu cú va chạm khốc liệt vào rào chắn. Chiếc xe vỡ nát nhưng may mắn anh đã thoát nạn. Nguyên nhân nằm ở hệ thống hybrid thế hệ mới. Phần động cơ điện cung cấp công suất khổng lồ 350kW nhưng thời gian phanh thực tế trên đường đua không đủ để sạc lại pin (thu hồi năng lượng).
Để khắc phục, các tay đua buộc phải chủ động giảm tốc đột ngột ở một số đoạn nhằm tích điện (super-clipping). Sự chênh lệch tốc độ khó dự đoán giữa một xe đang tăng tốc và một xe đang chủ động chạy chậm để sạc điện chính là những rủi ro tiềm ẩn.
Cựu giám đốc kỹ thuật Gary Anderson cảnh báo F1 có thể sớm đối mặt với một thảm kịch thực sự. Việc Bearman sống sót một phần nhờ khu vực an toàn rộng rãi tại Suzuka. Nhưng ở những đường đua phố chật hẹp, bao quanh bởi những bức tường bê tông dày đặc như Baku, Singapore hay Las Vegas sắp tới, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Tờ Guardian cho rằng chính những quy định kỹ thuật mới của Liên đoàn Ô tô quốc tế (FIA) đang đẩy các tay đua vào vùng nguy hiểm.
Không chỉ đối diện với hiểm nguy rình rập, các tay đua hiện tại đang bị vắt kiệt sức lực từ bên trong. Thể lực không còn là rào cản lớn nhất do tốc độ tổng thể của xe chậm hơn năm ngoái. Và sự kiệt quệ về tinh thần đang chạm ngưỡng báo động.
Huyền thoại Jacques Villeneuve và nhà vô địch Damon Hill đều đồng tình rằng việc điều khiển một chiếc xe F1 đời 2026 giống như việc "vừa xoa bụng vừa vỗ đầu, vừa tung hứng và giải phương trình toán học".
Các tay đua bị quá tải bởi việc phải liên tục xử lý vô số nút bấm, theo dõi hệ thống sạc và tính toán chiến thuật phân bổ năng lượng. Tay đua trẻ Liam Lawson thừa nhận anh hoàn toàn "trống rỗng và kiệt quệ tâm trí" sau chặng đua ở Nhật Bản.
Đáng lo ngại hơn cả, sự bất mãn đã lên đến đỉnh điểm khi nhà vô địch thế giới Max Verstappen công khai cân nhắc rời bỏ F1 vào cuối năm nay. Kết thúc chặng Suzuka ở vị trí thứ 8 trong chiếc xe Red Bull đang gặp khó, anh chia sẻ thẳng thắn rằng những quy định mới đang tước đi niềm vui của anh.
"Việc phải cố tình chạy chậm lại để phục hồi năng lượng khiến F1 mất đi bản chất của một môn thể thao tốc độ thuần túy", Verstappen chua chát nói. Nhờ việc các chặng đua tại Bahrain và Saudi Arabia bị hủy bỏ, F1 may mắn có một khoảng trống kéo dài năm tuần trước chặng kế tiếp tại Miami (Mỹ) để giải quyết bài toán này.
Lãnh đội McLaren, Andrea Stella cho rằng việc thay đổi tỉ lệ công suất giữa động cơ xăng và điện sang mức 70-30 thay vì 50-50 sẽ đòi hỏi thiết kế lại bình nhiên liệu cho lớn hơn. Nhưng điều này có nguy cơ làm phật ý các hãng xe lớn như Audi hay Honda, những đối tác đã chấp nhận trở lại F1, nhờ bộ luật thân thiện với môi trường này.
F1 đang đứng trước một ngã ba đường: cố chấp bảo vệ những luật lệ mang tính cam kết thương mại hay khẩn cấp thay đổi để cứu lấy sự an toàn và giữ chân những tay đua kiệt xuất. Quyết định của FIA trong vài tuần tới sẽ mang tính lịch sử, định đoạt sự thành bại của môn thể thao tốc độ nhất hành tinh.
Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu - Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những "chiều tím loang vỉa hè", mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, "chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong".
Vợ chồng tôi ở với nhau đã hơn 40 năm từ thời còn tay trắng, vượt qua nhiều khó khăn nuôi nấng hai con trai trưởng thành. Bây giờ tôi đã có đủ 2 con dâu, 3 cháu nội, nhà, xe, tiền tiết kiệm thoải mái dưỡng già.
Đáng nhẽ đây phải là quãng thời gian tôi được tận hưởng thành quả thì bỗng nhiên gia đình xuất hiện chông gai. Con trai cả của tôi có bồ. Vợ chồng chúng cãi nhau to rồi đòi ly hôn, tranh giành con cái. Cũng chính vì chuyện này nên tôi mới tái phát bệnh tim.
Không đau lòng không được bởi vì tuy không sống chung nhà nhưng khi 2 con trai lập gia đình, vợ chồng tôi đều cắt đất, sang tên cho mỗi đứa một lô ở sát cạnh tôi. Chính vì thế mọi tranh chấp, cãi cọ đều diễn ra trước mắt. Tôi thương con, thương cháu nên nghĩ ngợi nhiều. Thế rồi bệnh tôi trở nặng phải đi cấp cứu.
Suốt nhiều ngày tôi nằm bệnh viện, con dâu út túc trực cạnh tôi, lau người, lau mặt, nâng lên đặt xuống, bón đồ ăn... nhẫn nại như y tá. Tôi xuất viện về nhà vẫn là dâu út tập cho tôi đi, nấu nướng theo hướng dẫn riêng để hỗ trợ quá trình hồi phục.
Nhắc đến chuyện này lại buồn. Nhà rõ đông người nhưng chẳng ai chăm tôi ngoài con dâu út. Chồng tôi bị chứng chân tay run chẳng giúp được gì. Hai con trai thi thoảng ghé qua nhưng chỉ hỏi han vài câu rồi bận công việc lại đi. Con dâu cả thì viện lý do giận chồng, bỏ về bên ngoại.
Tôi không trách chồng nhưng giận mấy đứa con. Mà giận con trai một thì giận dâu trưởng mười. Đàn ông con trai vụng về đã đành một nhẽ, nhưng với con dâu trưởng thì không chấp nhận được.
Hơn 10 năm làm dâu nhà tôi, được tôi yêu thương không khác gì con đẻ, giờ xảy ra có chút chuyện đã không coi tôi ra gì. Cháu nội ốm, tôi là người thức đêm ôm cháu cho con dâu ngủ, nấu nướng cung phụng không nề hà. Giờ tôi bệnh nằm một chỗ, con dâu không hỏi thăm một câu.
Thấy tôi buồn, dâu út biết ý, đỡ lời cho các anh chị, thế nhưng tôi vẫn mang lòng hờn trách. Ai nói già tính tình hay dỗi như con nít thì tôi cũng đồng ý. Thật tình tôi không hài lòng với hai đứa con trai và con dâu trưởng.
Ngày tôi khỏe trở lại, tôi nhờ dâu út làm mâm cơm gia đình họp mặt. Trong bữa ăn tôi tuyên bố tặng luôn con dâu út sổ tiết kiệm trị giá 2 tỷ đồng, còn vấn đề di chúc tôi sẽ xem xét lại.
Lý do chính đáng, con dâu út biết trước biết sau, mẹ ốm biết dành toàn bộ phép năm để xin nghỉ ở nhà chăm mẹ. Những đứa còn lại không xứng đáng nhận quà. Con trai lớn thì bồ bịch hư hỏng. Con trai nhỏ ỷ có vợ chăm mẹ nên bỏ mặc, không biết quan tâm. Dâu trưởng viện cớ giận chồng bỏ về bên ngoại, một câu thăm nom không có.
Thế nhưng, bữa cơm chúc mừng bỗng chốc hóa thành khẩu chiến, tất cả bỏ ngang bữa ăn. Dâu trưởng nước mắt ngắn dài khóc như oan uổng lắm, cho rằng bố mẹ dung túng cho con trai rồi kể lể công lao bao năm phụng dưỡng bố mẹ chồng, giờ chỉ vì mấy lời thăm hỏi mà vứt bỏ tấm lòng của con dâu.
Hai con trai nói tôi cư xử bốc đồng như trẻ con. Chồng tôi thì còn khiến tôi bực mình hơn. Ông ấy hậm hực nói tôi quen thói tự quyết, không bao giờ bàn bạc trước với chồng. Chỉ vì muốn thể hiện khen một đứa con dâu mà gia đình mất đi hòa khí, anh khó nhìn mặt nhau.
Tôi phát cáu với lời buộc tội của chồng, lại sinh ra cãi cọ. Chồng buộc tội tôi đàn bà mà gia trưởng, ích kỷ, thích làm theo ý mình. Ông ấy dọa ly hôn vì phải nhịn tôi lâu quá. Không khí gia đình đúng loạn. Thật nực cười, U70 còn đòi chia tay.
Chuyện tới mức này nói không buồn mới lạ, nhưng tôi chẳng thấy mình sai chỗ nào. Một đời hy sinh cho chồng con, chẳng lẽ về già mong được phụng dưỡng lại là ích kỷ?
Lúc nằm một chỗ mới biết lòng đứa nào hiếu thảo. Tiền của tôi, sổ tiết kiệm tên tôi, tôi chỉ tặng đứa con nào xứng đáng. Mọi người nghĩ xem tôi sai ở đâu?
Dâu út ngoan thì có gì tốt nhất, tôi cho nó không tiếc. Ông chồng dọa ly hôn thì ly hôn. Mặc kệ ai nói gì tôi nhất quyết giữ nguyên ý định. Mọi người có cho suy nghĩ của tôi là có vấn đề hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.