Dù phải chờ đợi mua vé giữa trời nắng, nhiều người vẫn kiên nhẫn xếp hàng, giữ trật tự. Đứng xếp hàng từ 6h sáng, bạn Mỹ Lệ, giáo viên mầm non, chia sẻ: “Tôi rất biết ơn khi mình được sống trong thời đại hòa bình. Máu xương ông cha ta đổ xuống để bảo vệ đất nước không thể bị lãng quên. Những dịp như hôm nay, tôi muốn được tham quan những di tích như Dinh Độc Lập để hiểu hơn về lịch sử đất nước mình”.
Nhiều bạn trẻ hào hứng khi nghe những cựu chiến binh kể lại những ngày tháng đau thương nhưng cũng rất hào hùng của dân tộc. Họ trân trọng và biết ơn vì được sống trong thời đại hòa bình như bây giờ.
Nơi này không chỉ là một công trình kiến trúc độc đáo, mà còn là biểu tượng thiêng liêng gắn liền với ngày thống nhất đất nước.
Vì vậy những ngày này, người dân cả nước đổ về đây tham quan rất đông.
Ghé thăm nơi đây vào dịp lễ 30-4, không chỉ được tìm hiểu những câu chuyện lịch sử, mà còn cảm nhận khí thế hào hùng và lòng tự hào dân tộc mãnh liệt.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Điều R.4228-19 trong Bộ luật Lao động Pháp cấm nhân viên dùng bữa ngay tại bàn. Pháp là một trong số ít quốc gia có quy định khắt khe về vấn đề này.
Theo nhà sử học ẩm thực Martin Bruegel, quy định xuất phát từ những năm 1890, khi môi trường làm việc có rủi ro sức khỏe. Quá trình đô thị hóa khiến công nhân đi làm xa, mang theo hộp cơm và ngồi ăn trực tiếp trên sàn nhà máy. Môi trường xưởng bấy giờ chứa vi khuẩn lao và khói phốt pho nên thói quen dùng tay bốc thức ăn tại chỗ mất vệ sinh.
Năm 2021, Bộ Lao động Pháp nới lỏng quy định do Covid-19, nhưng luật vẫn giữ mục tiêu bảo đảm quyền nghỉ ngơi cho người lao động.
Nhiều nghiên cứu chứng minh những khoảng nghỉ ngắn giúp duy trì năng suất hiệu quả hơn việc nhìn màn hình liên tục. Việc rời khỏi chỗ ngồi mang lại tác dụng thư giãn, đồng thời cải thiện trực tiếp tâm lý và dinh dưỡng.
Hệ lụy của việc ăn tại bàn
Khi làm việc từ xa hoặc ở văn phòng, nhiều người giữ thói quen giải quyết công việc ngay trong lúc ăn. Nhà tâm lý học lâm sàng Sam Von Reiche cho biết, nhiều người làm việc ở nhà tận dụng thời gian nấu nướng và bỏ được thói quen ăn tại bàn. Tuy nhiên, khoảng cách gần nhà bếp lại dễ dẫn đến tình trạng "ăn vô thức".
Bà Leanne Redman, chuyên gia tại Trung tâm Nghiên cứu Y sinh Pennington (Mỹ), cho biết "ăn vô thức" xảy ra khi một người liên tục nạp thức ăn và phớt lờ tín hiệu no. Bác sĩ dinh dưỡng lâm sàng Brooke Scheller bổ sung, việc tiếp cận đồ ăn vặt tiện lợi ngay tại bàn khiến lượng calo nạp vào tăng cao.
Lợi ích của việc rời chỗ ngồi
Bác sĩ Scheller nói việc nghỉ ngơi 30-60 phút giúp ngăn ngừa kiệt sức và tăng năng suất. Quá trình này cắt đứt nguyên nhân gây căng thẳng do tiếp xúc với ánh sáng xanh từ thiết bị điện tử.
Bà Von Reiche cho biết việc nạp năng lượng giúp não bộ khởi động, tăng sự tập trung và sáng tạo. Giờ nghỉ trưa cũng giải quyết nhu cầu giao tiếp xã hội. Bà nói việc lướt mạng xã hội trong lúc ăn không thể thay thế tương tác trực tiếp. Người lao động có thể ra không gian chung hoặc công viên dùng bữa và hít thở không khí.
Giải pháp thay đổi thói quen
Để cải thiện sức khỏe, nhân viên cần đưa giờ nghỉ trưa vào lịch trình cố định. Bà Redman nói thói quen này giúp tạo ra những lựa chọn ăn uống có ý thức. Các chuyên gia gợi ý một số biện pháp:
Thay đổi không gian: Di chuyển đến bàn ăn hoặc khu vực khác, tạo môi trường tách biệt với góc làm việc.
Loại bỏ cám dỗ: Cất đồ ăn vặt khỏi tầm mắt để hạn chế nhấm nháp.
Mô phỏng ngày đi làm: Nếu làm việc tại nhà, hãy đóng gói bữa trưa và tuân thủ giờ giải lao như thời điểm làm việc tại văn phòng.
Cách phân bổ thời gian nghỉ trưa tác động đến chất lượng sống. Bà Von Reiche cho biết giới văn phòng Mỹ cần học cách nghỉ ngơi của châu Âu, từ bỏ thói quen làm việc liên tục tại bàn để tăng mức độ hài lòng với cuộc sống.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Bé gái 8 tháng tuổi ho, quấy khóc kéo dài, bác sĩ sốc nặng khi gắp ra thứ "đáng sợ"

Tối 8/5, thông tin từ Bệnh viện Đa khoa Bạc Liêu cho biết, bệnh viện thực hiện thành công ca can thiệp nội soi cấp cứu, lấy dị vật là chiếc bông tai bằng kim loại ra khỏi thực quản một bé gái 8 tháng tuổi.
Đây là trường hợp dị vật có đầu nhọn, tiềm ẩn nguy cơ biến chứng rất nguy hiểm nếu không được xử trí kịp thời.
Trước đó, vào chiều 7/5, Khoa Cấp cứu - Bệnh viện Đa khoa Bạc Liêu tiếp nhận bệnh nhi trong tình trạng ho, quấy khóc kéo dài.
Qua thăm khám lâm sàng và thực hiện các xét nghiệm cận lâm sàng cần thiết, bác sĩ chuyên khoa II Nguyễn Hoàng Long, Trưởng khoa Cấp cứu xác định có dị vật nằm tại đoạn thực quản của bé. Hình ảnh kiểm tra cho thấy dị vật là một chiếc bông tai kim loại có đầu nhọn.
Đánh giá đây là trường hợp khẩn cấp vì đầu nhọn của dị vật có thể gây tổn thương niêm mạc, chảy máu, thậm chí xuyên thủng thực quản, ê-kíp trực đã nhanh chóng hội chẩn cùng các chuyên gia chẩn đoán hình ảnh và gây mê hồi sức để đưa ra phương án xử lý tối ưu.
Ngay sau đó, bệnh nhi được chuyển đến phòng phẫu thuật. Ê-kíp bác sĩ đã tiến hành nội soi gây mê để gắp dị vật.
Nhờ phối hợp giữa các chuyên khoa, chiếc bông tai được lấy ra an toàn trong thời gian ngắn.
Hiện sức khỏe bệnh nhi ổn định, tỉnh táo và đang tiếp tục được theo dõi tại bệnh viện.
Các bác sĩ khuyến cáo trẻ từ 6 tháng đến 3 tuổi thường có thói quen đưa đồ vật vào miệng nên nguy cơ nuốt dị vật rất cao. Phụ huynh cần để các vật dụng nhỏ như đồng xu, pin, cúc áo, bông tai, đồ chơi nhỏ… ngoài tầm với của trẻ.
Khi trẻ có các biểu hiện như ho sặc, khó nuốt, chảy nước dãi, nôn ói, quấy khóc kéo dài hoặc khó thở, phụ huynh cần nhanh chóng đưa trẻ đến cơ sở y tế để được thăm khám, xử trí kịp thời, tránh biến chứng nguy hiểm.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Nhớ mùa hè ban ngày mình mẩy lem luốc đất đỏ, buổi tối mắt dán vô màn hình coi Tây Du Ký

Những năm trước đây, ba tháng hè thật sự là quãng thời gian tự do đúng nghĩa của lũ trẻ quê. Không có lịch học thêm kín từ sáng tới tối, không điện thoại thông minh. Ăn cơm xong, bọn trẻ lại ùa ra khỏi nhà, í ới gọi nhau rồi rong ruổi khắp xóm làng.
Phía sau nhà tôi là bìa rừng cao su hun hút, trước mặt là những con đường đất đỏ mùa nắng bụi bay mù trời. Mùa hè bắt đầu bằng các cuộc rong chơi. Sáng đào dế, bắt ve, tìm tổ chim, trưa rủ nhau ra suối tắm đến tím môi mới chịu lên bờ.
Có hôm chạy chơi quá xa, đến lúc trời nhá nhem mới cuống quýt chạy về, vừa chạy vừa thấp thỏm nhìn xem ba mẹ có đang đứng đợi ngoài sân hay không.
Tuổi thơ ngày ấy nghịch ngợm mà vô tư. Trộm xoài, bẻ mía, hái mít non gần như là "chiến tích" chung của lũ trẻ trong xóm. Mỗi lần bị chủ vườn phát hiện, cả bọn chạy tán loạn. Đứa nào cũng lem luốc đất đỏ, chân tay đầy vết trầy xước, nhưng rồi hôm sau lại tiếp tục tụ tập.
Trẻ con hồi ấy lúc nào cũng quây quần bên nhau. Con gái mê nhảy dây, ô ăn quan, banh đũa rồi ríu rít hát đồng dao. Con trai chia phe đánh trận giả, lấy tàu lá chuối làm kiếm, cành cây làm súng rồi chạy khắp bờ ruộng la hét vang trời.
Chiều xuống là khoảng thời gian đẹp nhất. Cả đám cầm lon sữa chạy ra những bụi cây ven đường bắt đom đóm. Ánh sáng xanh lập lòe bay khắp hàng rào, bụi chuối, bờ cỏ tối om. Có hôm tụi nhỏ úp cái lon đầy đom đóm lại giữa sân rồi ngồi im nhìn những chấm sáng chớp tắt như bầu trời sao thu nhỏ.
Có đêm mất điện, cả nhà trải chiếu ngoài sân nằm hóng gió. Người lớn phe phẩy quạt nan kể chuyện, còn trẻ con nằm đếm sao trời, nghe tiếng ve ran lên từ hàng cây tối sẫm. Đêm trăng sáng, tụi tôi lại kéo nhau chơi trốn tìm, năm mười đến tận khuya. Đứa lớn dắt đứa nhỏ, đứa chạy nhanh kéo tay đứa chạy chậm.
Tình bạn tuổi thơ nhiều khi chỉ bắt đầu từ lần chia phe chơi đuổi bắt như thế.
Mùa hè ngày ấy còn gắn với những buổi chiều cả xóm tụ tập xem tivi chung. Gần 17 giờ, khi tiếng nhạc phim sắp vang lên, đám trẻ đang chơi ngoài đường bắt đầu lục tục kéo về những nhà có tivi. Đứa đứng ngoài sân xoay ăng ten, đứa trong nhà liên tục la lớn: "Nét chưa?", "Được rồi, đứng yên đó!".
Rồi tiếng nhạc mở đầu của bộ phim Tây Du Ký vang lên, cả căn nhà lập tức im lặng. Dù năm nào phim cũng chiếu lại, lũ trẻ vẫn xem say mê như lần đầu. Đứa cầm cây củi làm gậy Như Ý chạy khắp xóm, đứa bắt chước giọng cười của Trư Bát Giới khiến người lớn bật cười.
Đến giờ tôi vẫn nhớ cảm giác ngồi chen chúc trên nền nhà mát lạnh, mắt dán vào tivi đang chớp chớp hình.
Nhà nào có cái tivi màu gần như trở thành nơi tụ tập của cả xóm. Có hôm tivi đang xem bỗng mất hình, bác chủ nhà đứng dậy vỗ bốp bốp vài cái lên nóc máy, màn hình sáng trở lại, cả đám reo lên như vừa chứng kiến phép màu.
World Cup ngày ấy cũng náo nhiệt theo cách rất riêng. Mỗi mùa bóng đá về, cả xóm lại thức khuya xem cùng nhau. Người lớn ngồi uống trà bàn chuyện trận đấu rôm rả, còn lũ trẻ thức ké rồi ngủ gục lúc nào không biết. Mấy chị trong xóm mê đội Ý vì cầu thủ đẹp trai như tài tử điện ảnh, còn nhiều người thích Argentina chỉ vì mái tóc vàng lãng tử của các danh thủ ngày ấy.
Còn âm nhạc cũng rất đặc biệt. Đi đâu cũng nghe nhạc Modern Talking phát ra từ máy cát sét cũ rè rè, các bài "Cheri Cheri Lady", "Brother Louie". Lũ trẻ chẳng hiểu tiếng Anh là gì nhưng đứa nào cũng thuộc giai điệu.
Nhiều năm trôi qua, những đứa trẻ ngày ấy giờ đã lớn. Có người rời quê lên thành phố, có người đi làm xa, có người đã trở thành cha mẹ. Những con đường đất đỏ năm xưa dần được bê tông hóa, còn cái tivi ăng ten cũng lùi vào ký ức.
Trẻ con hôm nay có nhiều thứ hơn thế hệ trước. Một cái điện thoại có thể mở ra cả thế giới với YouTube, game online và vô số hình thức giải trí hiện đại. Nhưng cũng vì thế mà nhiều đứa trẻ lớn lên cùng màn hình nhiều hơn cùng sân chơi hay bạn bè ngoài xóm.
Ngày trước, trẻ con không cần nhắn tin để hẹn nhau. Chỉ cần tiếng gọi í ới ngoài đường là cả xóm tụ tập đông đủ. Từ xem chung bộ phim, nghe chung bài nhạc cho tới thức cùng nhau xem World Cup, mọi niềm vui đều được chia sẻ rất tự nhiên.
Mỗi khi tiếng ve lại râm ran trong nắng tháng hạ, tôi vẫn có cảm giác như đâu đó ngoài sân cũ, một đám trẻ đang chạy chân trần trên con đường đất đỏ, gọi nhau đi bắt đom đóm trước khi trời kịp tối.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

