Em 18 tuổi. Chỉ còn vài tháng nữa, em bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, kỳ thi mà người lớn vẫn nói là “bước ngoặt quan trọng nhất của đời học sinh”. Lẽ ra ở tuổi 18, em nên cảm thấy háo hức, nên có chút hồi hộp pha lẫn hy vọng. Nhưng thay vào đó, điều em cảm nhận rõ nhất mỗi ngày là sự căng thẳng, mệt mỏi và áp lực đè nặng trong lòng. Em viết những dòng này với mong muốn được tư vấn, được lắng nghe và biết đâu tìm ra một cách nào đó để cân bằng lại chính mình trước khi quá muộn.
Bố mẹ em luôn nói rằng mọi điều họ làm đều vì tương lai của em. Em biết điều đó. Em biết bố mẹ đã vất vả nuôi em khôn lớn, đã hy sinh nhiều thứ để em được học hành đầy đủ. Ước mơ của bố mẹ là em có thể đỗ vào một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, để sau này “có tương lai”, “có chỗ đứng trong xã hội”, “không phải vất vả như bố mẹ”. Mỗi lần nghe những câu nói ấy, em vừa thương bố mẹ, vừa thấy lòng mình nặng trĩu.
Từ đầu năm lớp 12 đến nay, cuộc sống của em gần như chỉ xoay quanh hai chữ: học tập. Mỗi ngày em đi học ở trường, học thêm buổi tối. Về đến nhà, việc đầu tiên không phải là nghỉ ngơi mà là ngồi vào bàn học: học bài cũ, làm đề, luyện thêm bài tập nâng cao. Em học liên tục, học không ngừng, học đến khi mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng. Có những hôm, em chỉ được ngủ khi đã hoàn thành hết số bài bố mẹ yêu cầu.
Cuối tuần – khoảng thời gian lẽ ra để nghỉ ngơi – với em lại là những ngày học từ 8 giờ sáng đến tận đêm. Em hầu như không được ra ngoài, không được đi chơi cùng gia đình hay bạn bè. Có những lần gia đình có việc, em vẫn phải ở nhà một mình để học. Em nhìn qua cửa sổ, thấy mọi người vui vẻ ra ngoài, còn mình thì ngồi trước chồng sách vở cao ngất, lòng trống rỗng.
Em không phủ nhận rằng việc học là quan trọng. Em cũng có ước mơ của riêng mình. Nhưng em cảm thấy mình đang học trong trạng thái bị dồn ép hơn là tự nguyện. Mỗi ngày trôi qua như một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Nếu em lỡ cầm điện thoại lướt Facebook vài phút để thư giãn, bố mẹ sẽ mắng em ngay. Có hôm, chỉ vì em xem điện thoại chưa đến 10 phút mà bị trách móc gay gắt rằng: “Không lo học thì sau này đừng trách ai”.
Những lời mắng ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến em dần cảm thấy mình lúc nào cũng sai, lúc nào cũng chưa đủ cố gắng. Em bắt đầu sợ những tiếng bước chân của bố mẹ khi đi ngang qua phòng. Em sợ bị hỏi: “Học xong chưa?”, “Làm được bao nhiêu đề rồi?”, “Điểm thử thế nào?”. Em cảm thấy như mình đang sống trong một vòng lặp của áp lực và kỳ vọng.
Có những đêm, em nằm trên giường mà tim vẫn đập nhanh vì lo lắng. Em nghĩ đến kỳ thi sắp tới, nghĩ đến viễn cảnh nếu mình không đạt kết quả như mong muốn. Em sợ làm bố mẹ thất vọng, sợ ánh mắt buồn của họ. Nhưng càng sợ, em càng mất tập trung. Có những hôm ngồi trước trang đề thi mà đầu óc trống rỗng, chữ nghĩa nhảy múa trước mắt.
Em nhận ra mình đang stress thật sự. Em dễ cáu gắt hơn, dễ bật khóc hơn. Có lúc em chỉ muốn được ngủ một giấc thật dài mà không phải nghĩ đến bài vở. Có lúc em ước mình được nói với bố mẹ rằng em mệt rồi, rằng em cần nghỉ một chút. Nhưng rồi em lại im lặng vì sợ bị cho là lười biếng, là không biết quý trọng cơ hội.
Em hiểu bố mẹ không có ý xấu. Họ chỉ muốn tốt cho em nhưng cách họ dồn ép khiến em cảm thấy mình như một chiếc lò xo bị nén quá mức. Em không còn cảm nhận được niềm vui trong việc học. Những môn học từng khiến em thích thú giờ trở thành nỗi ám ảnh. Mỗi lần cầm bút lên là một lần tim em thắt lại.
Em tự hỏi: liệu học nhiều như vậy có thực sự giúp em thi tốt hơn không, hay chỉ khiến em kiệt sức trước khi bước vào phòng thi? Em đọc ở đâu đó rằng khi tinh thần căng thẳng kéo dài, hiệu suất học tập cũng giảm đi. Nhưng em không biết làm sao để thuyết phục bố mẹ hiểu điều đó.
Em ước gì mình có thể giảm thiểu áp lực để bước vào kỳ thi này với tâm thế nhẹ nhàng hơn. Em không mong được bỏ học, không mong được chơi bời vô tư. Em chỉ mong có một khoảng thời gian ngắn trong ngày để thở, để đi dạo, để nói chuyện với bạn bè, để xem một bộ phim mà không phải lo sợ bị trách mắng. Em mong cuối tuần có thể nghỉ ngơi vài tiếng thay vì học từ sáng đến đêm.
Em cũng tự hỏi liệu có cách nào để nói chuyện với bố mẹ một cách bình tĩnh và hiệu quả hơn không. Em nên chia sẻ cảm xúc của mình như thế nào để bố mẹ không hiểu lầm rằng em đang chống đối? Em nên làm sao để bố mẹ tin rằng em vẫn nghiêm túc với kỳ thi, nhưng em cần một nhịp độ học phù hợp hơn?
Hiện tại, em cảm thấy mình đứng giữa hai áp lực: một bên là kỳ thi quan trọng, một bên là kỳ vọng của bố mẹ. Em sợ nếu mình không cố hết sức sẽ hối hận. Nhưng em cũng sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, em sẽ kiệt quệ trước khi kỳ thi diễn ra.
Em viết bài này không phải để trách móc bố mẹ, mà để tìm một lời khuyên. Làm thế nào để em có thể cân bằng giữa học tập và sức khỏe tinh thần? Làm thế nào để em giảm bớt cảm giác bị ép buộc và tìm lại động lực từ bên trong? Và làm thế nào để bố mẹ hiểu rằng áp lực quá mức đôi khi không tạo ra kết quả tốt hơn, mà chỉ khiến con cái thêm mệt mỏi?
Em thực sự mong nhận được sự tư vấn. Em muốn bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT với sự tự tin và bình tĩnh, chứ không phải trong trạng thái căng thẳng đến nghẹt thở. Em tin rằng một tâm lý ổn định sẽ giúp em làm bài tốt hơn rất nhiều so với việc học đến kiệt sức.
Ở tuổi 18, em vẫn còn nhiều điều phải học, không chỉ kiến thức sách vở mà còn cách quản lý cảm xúc và áp lực. Em hy vọng mình có thể tìm được cách tháo gỡ nút thắt này trước khi kỳ thi đến gần hơn. Em không muốn kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh của mình bị phủ bóng bởi stress và nước mắt.
Em chỉ mong được học trong sự động viên thay vì sợ hãi, được cố gắng vì ước mơ của mình thay vì vì nỗi lo làm người khác thất vọng. Và trên hết, em mong mình đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn này một cách lành mạnh và trưởng thành hơn.
Vợ chồng tôi kết hôn được 13 năm. Trước khi lấy anh, tôi đã qua một đời chồng và có con trai. Chồng là trai tân trước khi cưới tôi. Anh có công việc ổn định sau cưới. Bố mẹ tôi cho đất, anh bỏ tiền làm nhà, còn nợ một ít thì cũng đi làm trả hết. Con trai tôi ở cùng hai vợ chồng. Anh đối xử rất tốt với hai mẹ con và sau này chúng tôi có thêm con trai nữa, anh không phân biệt đối xử gì. Phải nói anh là người có trách nhiệm, việc nhà cửa lo hết, tôi đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi, cuộc sống cứ êm đềm như thế.
Rồi một chuyện đã xảy ra, tôi say nắng cậu đồng nghiệp có vợ, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi biết sai nhưng không dừng được. Đến khi chồng đọc được tin nhắn, anh sốc. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đánh mắng hay làm ầm lên nhưng anh bảo sẽ tha thứ, còn tùy tôi lựa chọn. Anh giữ thể diện cho tôi và không làm ầm chuyện này. Nếu tôi muốn ly hôn, anh chấp nhận và ra đi không cần gì.
Sau đó, đúng như anh nói, anh sống bình thường, vẫn gần gũi vợ, không đả động gì, tùy tôi quyết định. Tôi lại không thấy được sự cao thượng ở anh mà chỉ thấy anh không có lập trường. Có lần tôi hỏi, anh đang trả thù em à?
Anh nói bản thân có tư cách, không bao giờ làm chuyện có lỗi và trái lương tâm. Có ai từng giống tôi không, đáng lẽ phải biết ơn chồng, đằng này tôi cứ thấy anh sao sao, không còn cảm xúc với anh nữa. Tôi phải làm sao đây? Tôi có bị bệnh tâm lý nào không?
Câu chuyện về người chồng sống quá tiết kiệm, luôn mặc cảm vì thu nhập của mình dù gia đình đã có khoản tích lũy đáng kể khiến nhiều độc giả đồng cảm. Không ít người cho rằng áp lực cơm áo, sự so sánh với xung quanh và nỗi lo cho tương lai đã khiến nhiều người dần trở nên khắt khe với chính mình. Dưới phần bình luận, nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện rất đời thường về chuyện tiền bạc, sự tiết kiệm và áp lực kinh tế trong hôn nhân.
Nhiều người bảo tôi 'điên' vì mua máy tính 3000 USD cho con 8 tuổi chơi game
Tôi là đàn ông, ở nước ngoài, cũng như chồng tác giả, sống rất giản dị, không thích sống bề ngoài. Đối với tôi, áo thun rẻ tiền hay là áo hàng hiệu cũng chỉ là áo thun. Thu nhập của tôi cao hơn mức trung bình rất nhiều nhưng tôi không có thói xài tiền, có lẽ không đòi hỏi hoặc không có nhu cầu để mua sắm. Khi con học cấp ba, trong ví tôi lúc nào cũng có tờ 50 USD, phòng hờ khi con xin tiền, còn không thì tờ tiền đó sẽ nằm trong ví vài tháng. Đối với bản thân, tôi sống không cầu kỳ, chẳng hạn trong công ty có máy pha cà phê, mỗi sáng ai cũng xếp hàng làm một ly, còn tôi dùng cà phê gói cho nhanh.
Tuy tôi sống đơn giản cho bản thân nhưng đối với gia đình hay bạn bè thì hoàn toàn trái ngược. Nói ra không có ý khoe khoang nhưng tôi luôn muốn con được cái tốt nhất trong khả năng của mình. Đồng nghiệp cho rằng tôi điên rồi khi bỏ ra trên 3000 USD mua máy tính "chuyên nghiệp" cho con gái 8 tuổi chơi game Minecraft. Cũng nhiều lần, để giúp những gia đình người Việt Nam mới qua, tôi bán xe cho họ giá rẻ chưa được nửa giá thị trường và cho trả góp mỗi tháng. Bán xong, cậu em điện thoại khoe với tôi là bảo hiểm định giá 25.000 USD và cảm ơn ríu rít. Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì. Vài hôm sau tôi tặng thêm bộ lốp mới trên 1.000 USD vì họ có con nhỏ. (Ngồi Không - Thích Chém Gió)
Chồng tôi giản dị nhưng rất hào phóng với người nhà
Thấy tác giả cũng khá giống chồng tôi nên chia sẻ với bạn. Ngày xưa, lúc còn là sinh viên, chồng tôi có hai cái áo thun mặc mòn rách hết cả, chiếc xe đạp tối giản tới độ "thắng bằng chân" luôn. Sau này kết hôn, anh gần như chỉ mặc đồng phục công ty hay áo thun tôi đem từ các cuộc hội thảo về. Giờ nghỉ hưu rồi, chỉ mua áo lót mặc ở nhà, còn ra đường thì áo cũ bận lại. Đối với họ hàng, anh em, chồng tôi rất hào phóng: hỗ trợ xây nhà, chu cấp học hành, xe cộ, máy tính, nuôi cháu ăn học,...
Tôi chưa bao giờ chê chồng keo kiệt với bản thân vì thấy anh sống khá vui vẻ, chỉ là ít quan tâm đến vẻ ngoài, thuộc dạng hướng nội, chỉ chăm lo nhà cửa, vợ con, việc làm chứ ít giao tế. Rảnh thì anh viết truyện, học thêm gì đó, đọc sách,... Tôi thấy vậy khá ổn. Đừng để định kiến "chồng keo kiệt" làm mất hòa khí gia đình, nhiều nhà khi khá hơn thường chê bai chồng hoặc vợ không biết hưởng thụ hay nâng cấp bản thân cho sang chảnh khiến gia đình dễ đổ vỡ. (Plutino)
Chồng không muốn đi du lịch, mẹ con tôi tự sắp xếp đi cùng bạn bè
Chồng tôi sinh ra trong hoàn cảnh nghèo nên nhiều khi vấn đề tiền bạc có vẻ áp lực. Anh rất tiết kiệm cho bản thân nhưng không bao giờ tiếc với vợ con. Lúc nào cũng lo lắng cho bố mẹ, người thân, muốn gánh trách nhiệm gia đình vì là con trưởng. Sau mấy năm tôi cũng đồng hóa được anh chút ít, anh đỡ tiết kiệm hơn rồi.
Tôi xin chia sẻ chút kinh nghiệm sống từ gia đình tôi và vẫn đảm bảo hạnh phúc. Chồng không muốn đi du lịch cùng vì bất cứ lý do gì, tôi vẫn tự sắp xếp hô hào nhóm bạn thân ở công ty tự tổ chức các mẹ và các con đi du lịch cùng nhau. Tôi vẫn sẽ cho con đi trải nghiệm cùng bạn bè mình khi có dịp, chi phí khoảng hơn 3 triệu đồng một chuyến đi cho ba mẹ con. Đó là lương tôi có 18 triệu đồng, còn những ai lương cao hơn, có thể đi xa hơn. Quan điểm của tôi là kiếm tiền được phải dùng nó để yêu thương bản thân, không quá hoang phí là được. (Vô Thường)
Tôi hiện có dư 400 triệu đồng và hơn một lượng vàng trị giá khoảng 200 triệu đồng. Cách đây hai năm tôi mua nhà, hiện nợ 1,5 tỷ đồng, đã hết thời gian ưu đãi, lãi suất đang thả nổi 10,5%/năm, tiền lãi mỗi tháng phải trả hơn 13 triệu đồng, Tổng thu nhập gia đình tôi mỗi tháng 60-70 triệu đồng, trừ chi phí sinh hoạt và các con ăn học, khoản lãi ngân hàng kia tôi vẫn đủ khả năng trả.
Tôi đang phân vân nên dùng khoản tiền dư kia trả khoản nợ ngân hàng cho bớt tiền lãi hay gửi tiết kiệm 400 triệu đồng với lãi suất 7,8%/năm, chờ lãi suất hạ xuống sẽ vay thêm ngân hàng để mua một mảnh đất vùng ven thành phố Thanh Hóa tầm một đến 1,5 tỷ đồng (dự kiến vay thêm 500-700 triệu đồng). Tôi nhận định bất động sản ở đây vẫn còn tiềm năng. Hoặc tôi có phương án nữa là dùng 400 triệu đồng trả nợ ngân hàng, còn một lượng vàng cộng tiền tiết kiệm đến đầu năm sau tầm 500 triệu đồng sẽ mua xe ôtô phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Xin ý kiến các bạn.