Em 18 tuổi. Chỉ còn vài tháng nữa, em bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, kỳ thi mà người lớn vẫn nói là “bước ngoặt quan trọng nhất của đời học sinh”. Lẽ ra ở tuổi 18, em nên cảm thấy háo hức, nên có chút hồi hộp pha lẫn hy vọng. Nhưng thay vào đó, điều em cảm nhận rõ nhất mỗi ngày là sự căng thẳng, mệt mỏi và áp lực đè nặng trong lòng. Em viết những dòng này với mong muốn được tư vấn, được lắng nghe và biết đâu tìm ra một cách nào đó để cân bằng lại chính mình trước khi quá muộn.
Bố mẹ em luôn nói rằng mọi điều họ làm đều vì tương lai của em. Em biết điều đó. Em biết bố mẹ đã vất vả nuôi em khôn lớn, đã hy sinh nhiều thứ để em được học hành đầy đủ. Ước mơ của bố mẹ là em có thể đỗ vào một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, để sau này “có tương lai”, “có chỗ đứng trong xã hội”, “không phải vất vả như bố mẹ”. Mỗi lần nghe những câu nói ấy, em vừa thương bố mẹ, vừa thấy lòng mình nặng trĩu.
Từ đầu năm lớp 12 đến nay, cuộc sống của em gần như chỉ xoay quanh hai chữ: học tập. Mỗi ngày em đi học ở trường, học thêm buổi tối. Về đến nhà, việc đầu tiên không phải là nghỉ ngơi mà là ngồi vào bàn học: học bài cũ, làm đề, luyện thêm bài tập nâng cao. Em học liên tục, học không ngừng, học đến khi mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng. Có những hôm, em chỉ được ngủ khi đã hoàn thành hết số bài bố mẹ yêu cầu.
Cuối tuần – khoảng thời gian lẽ ra để nghỉ ngơi – với em lại là những ngày học từ 8 giờ sáng đến tận đêm. Em hầu như không được ra ngoài, không được đi chơi cùng gia đình hay bạn bè. Có những lần gia đình có việc, em vẫn phải ở nhà một mình để học. Em nhìn qua cửa sổ, thấy mọi người vui vẻ ra ngoài, còn mình thì ngồi trước chồng sách vở cao ngất, lòng trống rỗng.
Em không phủ nhận rằng việc học là quan trọng. Em cũng có ước mơ của riêng mình. Nhưng em cảm thấy mình đang học trong trạng thái bị dồn ép hơn là tự nguyện. Mỗi ngày trôi qua như một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Nếu em lỡ cầm điện thoại lướt Facebook vài phút để thư giãn, bố mẹ sẽ mắng em ngay. Có hôm, chỉ vì em xem điện thoại chưa đến 10 phút mà bị trách móc gay gắt rằng: “Không lo học thì sau này đừng trách ai”.
Những lời mắng ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến em dần cảm thấy mình lúc nào cũng sai, lúc nào cũng chưa đủ cố gắng. Em bắt đầu sợ những tiếng bước chân của bố mẹ khi đi ngang qua phòng. Em sợ bị hỏi: “Học xong chưa?”, “Làm được bao nhiêu đề rồi?”, “Điểm thử thế nào?”. Em cảm thấy như mình đang sống trong một vòng lặp của áp lực và kỳ vọng.
Có những đêm, em nằm trên giường mà tim vẫn đập nhanh vì lo lắng. Em nghĩ đến kỳ thi sắp tới, nghĩ đến viễn cảnh nếu mình không đạt kết quả như mong muốn. Em sợ làm bố mẹ thất vọng, sợ ánh mắt buồn của họ. Nhưng càng sợ, em càng mất tập trung. Có những hôm ngồi trước trang đề thi mà đầu óc trống rỗng, chữ nghĩa nhảy múa trước mắt.
Em nhận ra mình đang stress thật sự. Em dễ cáu gắt hơn, dễ bật khóc hơn. Có lúc em chỉ muốn được ngủ một giấc thật dài mà không phải nghĩ đến bài vở. Có lúc em ước mình được nói với bố mẹ rằng em mệt rồi, rằng em cần nghỉ một chút. Nhưng rồi em lại im lặng vì sợ bị cho là lười biếng, là không biết quý trọng cơ hội.
Em hiểu bố mẹ không có ý xấu. Họ chỉ muốn tốt cho em nhưng cách họ dồn ép khiến em cảm thấy mình như một chiếc lò xo bị nén quá mức. Em không còn cảm nhận được niềm vui trong việc học. Những môn học từng khiến em thích thú giờ trở thành nỗi ám ảnh. Mỗi lần cầm bút lên là một lần tim em thắt lại.
Em tự hỏi: liệu học nhiều như vậy có thực sự giúp em thi tốt hơn không, hay chỉ khiến em kiệt sức trước khi bước vào phòng thi? Em đọc ở đâu đó rằng khi tinh thần căng thẳng kéo dài, hiệu suất học tập cũng giảm đi. Nhưng em không biết làm sao để thuyết phục bố mẹ hiểu điều đó.
Em ước gì mình có thể giảm thiểu áp lực để bước vào kỳ thi này với tâm thế nhẹ nhàng hơn. Em không mong được bỏ học, không mong được chơi bời vô tư. Em chỉ mong có một khoảng thời gian ngắn trong ngày để thở, để đi dạo, để nói chuyện với bạn bè, để xem một bộ phim mà không phải lo sợ bị trách mắng. Em mong cuối tuần có thể nghỉ ngơi vài tiếng thay vì học từ sáng đến đêm.
Em cũng tự hỏi liệu có cách nào để nói chuyện với bố mẹ một cách bình tĩnh và hiệu quả hơn không. Em nên chia sẻ cảm xúc của mình như thế nào để bố mẹ không hiểu lầm rằng em đang chống đối? Em nên làm sao để bố mẹ tin rằng em vẫn nghiêm túc với kỳ thi, nhưng em cần một nhịp độ học phù hợp hơn?
Hiện tại, em cảm thấy mình đứng giữa hai áp lực: một bên là kỳ thi quan trọng, một bên là kỳ vọng của bố mẹ. Em sợ nếu mình không cố hết sức sẽ hối hận. Nhưng em cũng sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, em sẽ kiệt quệ trước khi kỳ thi diễn ra.
Em viết bài này không phải để trách móc bố mẹ, mà để tìm một lời khuyên. Làm thế nào để em có thể cân bằng giữa học tập và sức khỏe tinh thần? Làm thế nào để em giảm bớt cảm giác bị ép buộc và tìm lại động lực từ bên trong? Và làm thế nào để bố mẹ hiểu rằng áp lực quá mức đôi khi không tạo ra kết quả tốt hơn, mà chỉ khiến con cái thêm mệt mỏi?
Em thực sự mong nhận được sự tư vấn. Em muốn bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT với sự tự tin và bình tĩnh, chứ không phải trong trạng thái căng thẳng đến nghẹt thở. Em tin rằng một tâm lý ổn định sẽ giúp em làm bài tốt hơn rất nhiều so với việc học đến kiệt sức.
Ở tuổi 18, em vẫn còn nhiều điều phải học, không chỉ kiến thức sách vở mà còn cách quản lý cảm xúc và áp lực. Em hy vọng mình có thể tìm được cách tháo gỡ nút thắt này trước khi kỳ thi đến gần hơn. Em không muốn kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh của mình bị phủ bóng bởi stress và nước mắt.
Em chỉ mong được học trong sự động viên thay vì sợ hãi, được cố gắng vì ước mơ của mình thay vì vì nỗi lo làm người khác thất vọng. Và trên hết, em mong mình đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn này một cách lành mạnh và trưởng thành hơn.
Tôi là kỹ sư và em làm kế toán cùng công ty của Đài Loan ở gần nhà. Em xinh đẹp, giỏi giang và có tính cách mạnh mẽ. Em từng có một mối tình nhiều năm nhưng không đến được với nhau do bị gia đình ngăn cấm vì nhiều lý do. Cũng vì thế mà em và gia đình có mẫu thuẫn. Ngày em quyết định buông bỏ có lẽ em đã thay đổi hoàn toàn. Em ít về nhà sau giờ tan ca và có khoảng thời gian dài em hoàn toàn không về nhà. Em ở nhà nữ đồng nghiệp vì gia đình cô ấy đều đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài.
Sau khi em nghỉ công ty cũ và đến làm việc ở công ty hiện tại, tôi và em quen nhau. Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau vì có nhiều sự tương đồng trong suy nghĩ. Tôi quyết định theo đuổi em. Sau một thời gian, em lạnh nhạt dần và nói không muốn cùng tôi đi tiếp nhưng tôi không vội bỏ cuộc. Và tôi cũng được sự động viên từ phía bố mẹ em rất nhiều. Một phần vì tính cách tôi, một phần vì cả hai đều đã ngoài 30 và tôi thật sự muốn cùng em xây dựng gia đình.
Dù em vẫn giữ khoảng cách nhưng tôi quyết định cầu hôn. Sau một tuần suy nghĩ, em đồng ý. Cả hai quyết định để gia đình hai bên gặp mặt nói chuyện tương lai cho hai đứa. Chúng tôi cũng công khai với đồng nghiệp và mọi người đều chúc mừng, chờ thiệp cưới của chúng tôi. Do thời gian đến ngày cưới không còn nhiều, tôi tâm sự rằng muốn hai đứa dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Tôi cũng như sợi dây kết nối lại mối quan hệ của em và gia đình. Em trở về nhà sau giờ tan ca và dành thời gian cho gia đình nhiều hơn.
Nhưng tôi tiến một bước, em lại muốn lùi một bước. Chúng tôi ít nói chuyện, sau giờ làm cũng ít tâm sự. Nếu có đều là tôi chủ động gọi điện và nội dung chỉ xoay quanh công việc. Em rất ít và thậm chí là không chia sẻ điều gì về cảm xúc hay quan hệ giữa hai đứa. Tôi cũng không phải sự ưu tiên của em. Em không để tâm đến cảm xúc của tôi thế nào. Nhiều lần tôi hẹn em đi chơi xa một chuyến nhưng em thường tìm lý do từ chối. Tuy nhiên, em luôn sẵn sàng nhận lời đi chơi xa với đồng nghiệp và bạn bè. Và mỗi lần em đi đều có sự góp mặt của cô đồng nghiệp kia.
Dần dần tôi bắt đầu phát hiện ra mối quan hệ của em và cô đồng nghiệp cũ là không bình thường. Em luôn dặn người nhà rằng không cho cô ấy biết về sự tồn tại của tôi. Và vì em không ghé qua nhà cô ấy nên cô ấy thường xuyên tìm xuống nhà em và ngủ lại qua đêm. Khi tôi và em ngồi cùng nhau, em nhiều lần tránh mặt tôi để nghe những cuộc điện thoại kỳ lạ. Tôi thấy em mệt mỏi và không tươi cười nhiều như trước. Tôi dần thừa nhận sự xuất hiện của tôi làm người con gái tôi yêu mệt mỏi khi phải duy trì hai mối quan hệ và luôn phải tìm mọi cách để tôi và người kia không biết đến sự tồn tại của đối phương. Nhưng tôi rất thương em và tin rằng em sẽ thay đổi. Tôi tin rằng bản chất con người em không phải như thế.
Đã hơn một tháng trôi qua nhưng tôi thấy không có nhiều tích cực, mọi thứ chỉ có mình tôi cố gắng vun đắp. Còn em lại luôn tìm đến người con gái kia. Tôi vẫn đứng ngoài cánh cửa tâm hồn em. Người con gái tôi yêu quá thông minh, em luôn biết cách thể hiện cho người khác thấy em là người đơn thuần, có chút ngốc nghếch. Đồng nghiệp nhiều năm không nhận ra em có nhiều bất thường. Và em luôn biết cách tìm lý do để khiến tôi an lòng và định hướng hai mối quan hệ này theo ý em muốn. Em nhiều lần nói dối và cố gắng che dấu, tôi thì cứ vờ tin và giả vờ không biết. Tôi không muốn gây áp lực cho em nên vẫn chọn im lặng, từ từ quan sát và mong em sẽ thay đổi. Tôi cũng không cố gắng lục lọi tìm hiểu quá khứ của em vì có nhiều chuyện không biết sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nhưng thời gian không còn nhiều, tôi ngổn ngang với nhiều suy nghĩ. Nhưng điều tôi lo sợ nhất là cuộc sống sau hôn nhân. Với tôi, tình cảm thật khó để chia sẻ, bất kể dù đó là khác giới hay đồng giới. Tôi không biết mình nên đau khổ thật nhiều và từ bỏ tương lai cùng em xây dựng gia đình hay tiếp tục vun đắp để chờ em thay đổi? Tôi thương em rất nhiều, thương em ở hiện tại và thương cả những tổn thương của em trong quá khứ. Mong nhận được những tư vấn chân thành của các bạn độc giả. Xin chân thành cảm ơn.
Tôi 30 tuổi, người tôi yêu sâu đậm lại không ở bên cạnh mình mãi. Hai năm trước, tôi được sắp xếp làm chung với anh. Sự lạnh lùng, ít nói của anh lúc đó khiến tôi để ý. Tôi lân la bắt chuyện, tìm hiểu anh nhiều hơn. Anh chia sẻ đơn giản, ngắn gọn, những câu trả lời dứt khoát của anh khiến tôi tò mò, rồi có tình cảm lúc nào không hay.
Tôi tìm cách chinh phục anh, thổ lộ tình cảm của mình cho anh biết, vậy mà anh vẫn không quan tâm. Anh cố tình để cho tôi biết anh đang yêu một người khác rất nhiều, đó là mối tình đầu của anh từ lâu rồi. Khi đó, cô ấy đã có bạn trai nhưng anh không ngừng hy vọng. Tôi vẫn kiên trì theo đuổi anh hơn một năm. Rồi anh cũng đồng ý cho tôi cơ hội tìm hiểu nhưng thẳng thắn rằng vẫn còn nhiều tình cảm dành cho tình đầu. Vì yêu, tôi chấp nhận. Chúng tôi quen nhau, không công khai nhưng đồng nghiệp đều biết. Hơn một năm bên nhau, anh ít nói, khô khan nhưng vẫn quan tâm, chăm sóc tôi.
Vấn đề là mỗi khi có chuyện liên quan đến cô gái đó, tôi lại ghen, dễ cáu gắt, cãi vã ngày càng nhiều. Tôi nghĩ mình không sai, chỉ nóng tính, anh cứ im lặng, chẳng thiết tha việc làm tôi vui và thoải mái. Có lần chúng tôi cãi nhau kéo dài cả tuần. Anh nói ở bên tôi không được là chính mình, lỡ nói gì không đúng ý là tôi lại nổi nóng. Anh đề nghị chia tay. Tôi níu kéo, nhắn tin, gọi điện nhưng anh không trả lời. Tôi phải làm sao đây?
Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, tình cảm khá nghiêm túc và cũng tính tới chuyện cưới xin. Anh chăm chỉ, sống có trách nhiệm, đối xử tốt với tôi và gia đình hai bên. Bố mẹ anh cũng rất thoải mái, chưa từng khó dễ gì tôi.
Tuy nhiên, sau một thời gian quen nhau, bố mẹ tôi bắt đầu phản đối vì thấy anh có tính gia trưởng. Có lần tôi đi ăn với bạn về muộn, anh gọi liên tục rồi giận dỗi cả ngày. Anh cũng hay góp ý chuyện ăn mặc, bảo con gái có người yêu rồi thì nên biết giữ ý hơn. Hoặc sang nhà anh chơi, tôi là con gái, phải biết năng nổ làm mọi việc cùng mọi người. Nhiều chuyện nhỏ lúc yêu tôi thấy bình thường nhưng khi kể lại, bố mẹ tôi lại cho rằng đó là dấu hiệu kiểm soát và ích kỷ.
Bản thân tôi vẫn còn rất thương anh nên đứng giữa gia đình và tình cảm hiện tại thật sự rất mệt mỏi. Mong mọi người chia sẻ cùng tôi.