Sáng 28/4, tại thị trấn An Bình, huyện Thần Khê, tỉnh Hồ Nam, bà Wang Guilan gặp lại con trai Xiang Mengqian. Sự việc diễn ra dưới sự chứng kiến và hỗ trợ của cảnh sát địa phương cùng các tình nguyện viên. “Gia đình tìm con mấy chục năm, cuối cùng cũng thấy”, bà Wang nói.
Theo hồ sơ sự việc, ngày 26/5/1996, Xiang Mengqian, khi đó 4 tuổi, biến mất lúc đang chơi trước cửa nhà. Kẻ chủ mưu được xác định là Liu, bạn trai cũ của em gái bà Wang. Lúc này, em gái bà đi làm ăn xa, chưa báo cho gia đình việc đã chia tay Liu.
Liu đến nhà, nói dối được em gái bà Wang nhờ đưa đứa trẻ đi chơi rồi sẽ gửi về nhà ngoại. Do Liu từng nhiều lần qua lại, bà Wang tin tưởng để anh ta dẫn con đi. Hai ngày sau, khi người nhà ngoại đến hỏi thăm, gia đình mới phát hiện sự việc. Vợ chồng bà Wang tổ chức tìm kiếm nhiều nơi trong suốt 30 năm qua nhưng không có kết quả.
Tháng 3/2026, dưới sự hỗ trợ của cảnh sát, cán bộ thôn và mạng lưới tình nguyện viên của tổ chức “Bảo bối về nhà” (Baobei Huijia) đã tiến hành thu thập mẫu máu. Cơ quan chức năng đã sử dụng phương pháp đối chiếu cơ sở dữ liệu ADN và bất ngờ phát hiện kết quả trùng khớp, qua đó xác nhận danh tính của Xiang Mengqian sau 30 năm.
Điều tra của cảnh sát cho biết, sau khi bị bắt cóc, Xiang Mengqian được một gia đình nhận nuôi, đổi tên thành Zheng Zhixu. Cuộc sống của anh trong 3 thập kỷ qua không suôn sẻ. Từ nhỏ, chị gái nuôi và bà nội nuôi đã tiết lộ anh là trẻ được nhận nuôi do có ngoại hình khác biệt. Lớn lên, cuộc hôn nhân của anh đổ vỡ, con gái đi theo vợ cũ khiến anh thường xuyên phải sống trong cảnh cô độc. Những áp lực và sự thiếu hụt tình cảm về thân thế đã khiến anh mắc bệnh trầm cảm trong một thời gian dài.
Trong buổi nhận thân, chồng bà Wang lấy ra bức ảnh cũ cất giữ 30 năm để đối chiếu với con trai hiện tại. Gia đình cho biết Xiang Mengqian sinh vào rằm tháng Tám, có tên thân mật là “Trung Thu”.
“Trước đây tôi không dám đón Tết Trung thu, nhưng nay gia đình đã có một mùa tết trọn vẹn”, bà Wang cho biết.
Về phần mình, Xiang Mengqian nói anh sẽ chuyển hộ khẩu về quê để sinh sống gần gia đình.
Lối đi dành cho nhân viên phía sau siêu thị RT-Mart ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, trở thành nơi ông tá túc hàng đêm. Dù giống người vô gia cư, ông không ăn xin hay gây rối.
Đêm đến, ông mang theo tiền mặt, máy tính xách tay, tai nghe Bluetooth và máy ảnh cầm tay. Đến 4h30, ông thức dậy dọn dẹp sạch sẽ để không ảnh hưởng hoạt động của siêu thị. Ban ngày, ông ăn uống, sinh hoạt quanh đây, thời gian rảnh thì lướt web hoặc xem phim truyền hình.
Ông có căn hộ rộng khoảng 20 m2 tại khu phố Kongjiang số 5 do mẹ đẻ để lại. Sau khi ly hôn năm 2000, vợ và con trai cắt đứt liên lạc, ông ngày càng ám ảnh với cảm giác cô độc. "Tôi sợ mình sẽ giống những người già báo chí thường nhắc tới, chết một mình mà không ai phát hiện", ông nói. Sự náo nhiệt ở siêu thị giúp ông an tâm và vui vẻ hơn.
Cuộc sống bất tiện khiến ông luôn trong tình trạng luộm thuộm, tóc bết và râu dài. Mọi thứ chỉ thay đổi vào tháng 5/2021, khi cô Huang Lanxia, lao động nhập cư từ Sơn Đông, xuất hiện.
Cô Huang làm nghề giúp việc, thường đẩy một cụ già ngồi xe lăn đến siêu thị dạo chơi. Thấy ông Qiang Ming sống khắc khổ, cô chủ động bắt chuyện, giúp ông gội đầu, giặt quần áo. Suốt hơn ba năm, cô đều đặn mang cơm nước đến chăm sóc ông.
Ông Qiang Ming đề nghị giao tài sản cùng thẻ hưu trí cho cô Huang, nhờ chăm sóc và lo hậu sự với tư cách con gái nuôi. Cuối năm 2024, ông chuyển đến sống cùng cô tại một căn hộ thuê. Tuy nhiên, khi hai người đến văn phòng công chứng để chuyển giao tài sản mới phát hiện trong thỏa thuận ly hôn căn hộ ở khu phố Kongjiang số 5 được xác định thuộc về vợ cũ của ông.
Ông Qiang Ming cho rằng đó chỉ là "ly hôn giả", song vì vợ cũ đã qua đời nên nội dung không thể thay đổi. Sau đó, tòa án phán quyết căn nhà thuộc quyền sở hữu của con trai ông.
Người con cho biết cha mẹ ly hôn do mâu thuẫn kéo dài. Anh từng đề nghị sửa sang nhà để bố quay về sống nhưng ông từ chối. Anh cũng lo ngại cha bị lợi dụng, đồng thời cam kết ông vẫn có quyền ở căn nhà này đến cuối đời. Dù vậy, ông Qiang Ming vẫn không quay về.
Câu chuyện của ông là một lát cắt về thực trạng già hóa dân số và sự cô đơn của người cao tuổi tại Trung Quốc.
Hồi tháng 1, Thượng Hải bắt đầu nghiên cứu cơ chế giám sát, chỉ định giám hộ cho người già sống đơn độc. Trong đó các tổ chức chuyên nghiệp (trung tâm bảo trợ, viện dưỡng lão) được kỳ vọng sẽ tạo cầu nối hài hòa hơn giữa tình cảm, lợi ích của người cao tuổi.
Ngày 6/5, Cục Bà mẹ và Trẻ em (Bộ Y tế) đã có công văn gửi Sở Y tế Tp.Hồ Chí Minh về việc bảo vệ, chăm sóc trẻ em trong vụ cháu bé 2 tuổi bị bạo hành đa chấn thương.
Công văn nêu rõ, sau khi nhận được thông tin phản ánh trên báo chí vụ việc trẻ 2 tuổi bị bạo hành ở Tp.Hồ Chí Minh, Tổng đài điện thoại quốc gia bảo vệ trẻ em 111 đã kết nối với Trung tâm Công tác xã hội - Giáo dục dạy nghề thiếu niên Tp.Hồ Chí Minh và kết nối đến UBND xã Hòa Hiệp đề nghị xác minh thông tin và thực hiện các biện pháp bảo đảm an toàn cũng như hỗ trợ, can thiệp cho trẻ em theo quy định của Nghị định số 56/2017/NĐ-CP của Chính phủ quy định chi tiết một số điều của Luật Trẻ em.
Để bảo vệ quyền trẻ em, tăng cường công tác phòng, chống bạo lực, xâm hại trẻ em, giảm tối đa các tổn hại đối với trẻ em, Cục Bà mẹ và Trẻ em (Bộ Y tế) đề nghị Sở Y tế TP. Hồ Chí Minh phối hợp với các cơ quan có liên quan áp dụng các biện pháp bảo vệ trẻ em theo quy định, kịp thời cứu chữa, hồi phục sức khỏe cho cháu bé và và báo cáo kết quả giải quyết vụ việc về Cục Bà mẹ và Trẻ em theo quy định.
Trước đó, ngày 5/5/2026, một số phương tiện truyền thông đăng tải thông tin mẹ và "cha hờ" bị bắt vì nhiều lần đánh con 2 tuổi đa chấn thương.
Theo đó, người dân tại ấp Phú Lâm, xã Hòa Hiệp (Bà Rịa - Vũng Tàu cũ) báo tin một phụ nữ đánh đập con nhỏ trong nhà thuê. Khi lực lượng chức năng có mặt, cháu bé đã trong tình trạng nguy kịch, người chằng chịt các vết bầm tím và trầy xước; vùng đầu bị rách, có biểu hiện lơ mơ và phản ứng chậm. Nạn nhân lập tức được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện địa phương, sau đó chuyển gấp lên Bệnh viện Nhi Đồng 1 điều trị chuyên sâu.
Ngày 5/5, Cơ quan CSĐT Công an Tp.Hồ Chí Minh đã bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Thanh Trúc (33 tuổi) và Danh Chơn (30 tuổi, cùng tạm trú tại xã Hòa Hiệp) để điều tra về hành vi cố ý gây thương tích.
Kết quả điều tra ban đầu xác định, Trúc sống chung như vợ chồng với Chơn cùng cháu K. – con riêng của Trúc – tại căn nhà thuê ở tổ 2, ấp Phú Lâm. Trong quá trình sinh sống, cả hai nhiều lần dùng cây tre đánh đập cháu bé.
Riêng trong ngày 2/5, cháu K. bị hành hung liên tiếp vào chân, lưng và đầu. Dù cháu bé chảy máu, có dấu hiệu chấn thương nặng nhưng cả hai không đưa đi cấp cứu kịp thời.
Khoảng 8h ngày 24/5, 42 người đàn ông cùng gia đình từ các quận Bhopal, Indore và khu vực lân cận di chuyển hàng trăm km đến thị trấn Dewas, bang Madhya Pradesh để tham gia một đám cưới tập thể.
Những người đàn ông mang theo hộp bánh kẹo, một số mặc sẵn sherwani - trang phục cưới truyền thống của Ấn Độ - và đeo vòng hoa vạn thọ. Trước đó, ban tổ chức cam kết lo trọn gói dịch vụ, từ tìm cô dâu độc thân đến dựng rạp cưới gần đền Mata Tekri.
Tuy nhiên, đến 22h, các cô dâu vẫn không xuất hiện. Khi phát hiện không có người chủ hôn và không có lễ cưới như cam kết, toàn bộ người tham dự đã đến đồn cảnh sát để trình báo.
Theo lời khai của các gia đình, băng nhóm lừa đảo thu từ 12.000 đến 20.000 rupee (3,3-5,5 triệu đồng) phí môi giới mỗi người. Nhóm này hứa gả các cô gái từ trại trẻ mồ côi Matru Chhaya Ashram ở Indore cho 42 chú rể.
Tình trạng mất cân bằng giới tính do tư tưởng trọng nam khinh nữ tại Ấn Độ khiến nhiều nam giới ở các bang như Madhya Pradesh gặp khó khăn khi tìm bạn đời. Những người đàn ông ở vùng nông thôn hoặc có điều kiện kinh tế eo hẹp thường không thể lấy vợ ở địa phương, buộc phải chi số tiền lớn cho các đường dây môi giới.
Lợi dụng điều này, nhóm lừa đảo đã xây dựng kịch bản đám cưới và hứa bàn giao đồ hồi môn sau buổi lễ để tạo lòng tin. Hình ảnh các cô dâu được gửi qua ứng dụng WhatsApp, nhưng cảnh sát xác định toàn bộ ảnh này được tải từ mạng xã hội.
"Nhiều lần chúng tôi xin ảnh, họ đều gửi ảnh tải từ trên mạng xuống", nạn nhân Rahul Meena nói.
Nạn nhân Ashok cho biết ban tổ chức dặn các gia đình không thực hiện nghi lễ truyền thống trước đám cưới như nhuộm tay bằng bột nghệ hay vẽ henna. Nhóm này hứa hẹn chuẩn bị đầy đủ lễ phục và nghi thức khi nhà trai đến địa điểm tổ chức.
Sau khi các nạn nhân trình báo, cảnh sát vùng Sumit Agarwal đã điều tra và bắt giữ ba người đàn ông lên là Mukesh Bairagi, Sunita và Narsingh Das Bairagi.
Mukesh khai anh trai là Dinesh Das Bairagi, sống tại Indore, là người trực tiếp thu xếp hôn sự. Khi các gia đình có mặt tại Dewas, Dinesh gọi điện thoại rồi lập tức tắt máy. Narsingh Das Bairagi (bố vợ của Mukesh) đóng vai trò kết nối các gia đình với nhóm tổ chức.
Cảnh sát trưởng khu vực Sumit Agarwal cho biết cơ quan chức năng đã khởi tố vụ án. Cảnh sát đang truy tìm những người còn lại trong đường dây.