Sáng 28/4, tại thị trấn An Bình, huyện Thần Khê, tỉnh Hồ Nam, bà Wang Guilan gặp lại con trai Xiang Mengqian. Sự việc diễn ra dưới sự chứng kiến và hỗ trợ của cảnh sát địa phương cùng các tình nguyện viên. “Gia đình tìm con mấy chục năm, cuối cùng cũng thấy”, bà Wang nói.
Theo hồ sơ sự việc, ngày 26/5/1996, Xiang Mengqian, khi đó 4 tuổi, biến mất lúc đang chơi trước cửa nhà. Kẻ chủ mưu được xác định là Liu, bạn trai cũ của em gái bà Wang. Lúc này, em gái bà đi làm ăn xa, chưa báo cho gia đình việc đã chia tay Liu.
Liu đến nhà, nói dối được em gái bà Wang nhờ đưa đứa trẻ đi chơi rồi sẽ gửi về nhà ngoại. Do Liu từng nhiều lần qua lại, bà Wang tin tưởng để anh ta dẫn con đi. Hai ngày sau, khi người nhà ngoại đến hỏi thăm, gia đình mới phát hiện sự việc. Vợ chồng bà Wang tổ chức tìm kiếm nhiều nơi trong suốt 30 năm qua nhưng không có kết quả.
Tháng 3/2026, dưới sự hỗ trợ của cảnh sát, cán bộ thôn và mạng lưới tình nguyện viên của tổ chức “Bảo bối về nhà” (Baobei Huijia) đã tiến hành thu thập mẫu máu. Cơ quan chức năng đã sử dụng phương pháp đối chiếu cơ sở dữ liệu ADN và bất ngờ phát hiện kết quả trùng khớp, qua đó xác nhận danh tính của Xiang Mengqian sau 30 năm.
Điều tra của cảnh sát cho biết, sau khi bị bắt cóc, Xiang Mengqian được một gia đình nhận nuôi, đổi tên thành Zheng Zhixu. Cuộc sống của anh trong 3 thập kỷ qua không suôn sẻ. Từ nhỏ, chị gái nuôi và bà nội nuôi đã tiết lộ anh là trẻ được nhận nuôi do có ngoại hình khác biệt. Lớn lên, cuộc hôn nhân của anh đổ vỡ, con gái đi theo vợ cũ khiến anh thường xuyên phải sống trong cảnh cô độc. Những áp lực và sự thiếu hụt tình cảm về thân thế đã khiến anh mắc bệnh trầm cảm trong một thời gian dài.
Trong buổi nhận thân, chồng bà Wang lấy ra bức ảnh cũ cất giữ 30 năm để đối chiếu với con trai hiện tại. Gia đình cho biết Xiang Mengqian sinh vào rằm tháng Tám, có tên thân mật là “Trung Thu”.
“Trước đây tôi không dám đón Tết Trung thu, nhưng nay gia đình đã có một mùa tết trọn vẹn”, bà Wang cho biết.
Về phần mình, Xiang Mengqian nói anh sẽ chuyển hộ khẩu về quê để sinh sống gần gia đình.
Tử Cấm Thành với diện tích 720.000 mét vuông và có 9.999 gian phòng. Đặc biệt người Trung Quốc còn quan niệm số 9 là con số may mắn, tượng trưng cho Hoàng đế. Con số này thể hiện sự viên mãn, tròn đầy.
Xây dựng Tử Cấm Thành 9.999 phòng là tượng trưng cho quyền lực tuyệt đối và sự vượng giả của bậc đế vương. Vậy nên cũng chỉ có Hoàng đế mới có quyền sử dụng con số 9 quyền lực này trong xây dựng kiến trúc, lăng tẩm.
Tử Cấm Thành được xây dựng từ năm 1406 tới năm 1420. Thời xưa không chỉ vua cùng thành viên trong hoàng tộc, Tử Cấm Thành còn là nơi ở của các cung tần, mỹ nữ, nô tì, thái giám… Chính vì thế, có hàng nghìn người đã bị giết hại trong thời gian sinh sống tại đây, chưa kể số người thiệt mạng để xây dựng nên cung điện này.
Nhiều người dân Trung Quốc, đặc biệt là bộ phận người cao tuổi tin rằng đây là nơi diễn ra nhiều tội ác, những cái chết vĩnh viễn không được điều tra nguyên nhân. Đó cũng là lý do, cố cung luôn nằm trong top điểm đến rùng rợn tại thủ đô Bắc Kinh.
Điều thú vị cứ vào buổi chiều tà, Tử Cấm Thành dường như trở thành một nơi khác. Dù ban ngày thời tiết có đẹp đến đâu thì chiều đến không khí cũng trở nên âm u, lạnh lẽo. Có lẽ, vì thế mà Tử Cấm Thành không bao giờ mở cửa muộn quá 16h10 hay mở xuyên đêm. Điều đáng nói bức ảnh được cho là chụp lại hiện tượng kỳ quái bên trong Tử Cấm Thành.
Một điểm đáng chú ý, thỉnh thoảng người ta những thấy bóng trắng lởn vởn trong Tử Cấm Thành, thậm chí còn nghe được cả tiếng cười của phụ nữ và tiếng sáo khi màn đêm buông xuống.
Những người làm nhiệm vụ canh gác ở khu vực này kể lại, họ từng thấy một người phụ nữ đi lang thang trong đêm. Họ gọi nhưng người này không dừng lại nên đã đuổi theo đến một ngõ cụt. Khi người phụ nữ dừng bước và quay đầu lại, những người gác cổng gần như ngất xỉu vì người này không có mặt mà chỉ có mái tóc.
Một du khách khác thì tiết lộ, có lần anh tới dự một buổi triển lãm đồ trang sức từng được sử dụng tại Tử Cấm Thành. Khi đêm về, vị khách liên tục nghe thấy tiếng gọi và lời thì thầm: "Những món đồ trang sức đó là của ta". Đây thực sự là một câu chuyện đầy bí ẩn và đáng sợ.
Cho đến nay, vẫn chưa có bất kỳ cuộc điều tra hay nghiên cứu khoa học chính thức nào lý giải hiện tượng này. Vì thế, bức màn bí ẩn về những câu chuyện kỳ lạ xuất hiện khi màn đêm buông xuống Tử Cấm Thành vẫn chưa được vén lên, thậm chí ngày càng khiến nhiều người tò mò hơn.
Dù những lời đồn đó là sản phẩm của trí tưởng tượng nhằm thu hút du khách hay ẩn chứa một phần sự thật, Tử Cấm Thành vẫn luôn là điểm đến hấp dẫn hàng triệu người mỗi năm. Ngay cả với những ai không tin vào yếu tố huyền bí hay rùng rợn, nơi đây vẫn là địa danh không thể bỏ qua khi đặt chân tới Bắc Kinh, Trung Quốc.
Khi tay đua người Pháp Valentin Debise cán đích đầu tiên tại chặng Bồ Đào Nha thuộc giải Supersport World Championship (WorldSSP) cuối tháng 3, Trương Tuyết (Zhang Xue), 39 tuổi, bật dậy, nước mắt giàn giụa. Đám đông xung quanh hò reo và công kênh anh.
Chiếc xe giúp Debise giành chiến thắng là của ZXMoto - thương hiệu do Trương Tuyết sáng lập. Đây là dấu mốc lịch sử, lần đầu tiên một nhà sản xuất Trung Quốc vô địch tại WorldSSP, phá vỡ sự thống trị hàng thập kỷ của các ông lớn châu Âu và Nhật Bản như Ducati, Yamaha hay Kawasaki.
Sự kiện chấn động làng đua xe thế giới đã làm dấy lên những cuộc thảo luận trên mạng xã hội về hành trình đi lên từ nghèo khó của ông chủ hãng xe.
Trương Tuyết sinh năm 1987 tại vùng nông thôn ở tỉnh Hồ Nam, lớn lên trong gia đình có bố mẹ ly hôn. Năm 14 tuổi, cậu bỏ học, xin đi làm thợ phụ tại một xưởng sửa chữa xe máy. Năm 17 tuổi, Trương mở tiệm sửa xe riêng nhờ tiền lương tiết kiệm.
Tuy nhiên, khát khao lớn nhất của Trương là trở thành tay đua môtô chuyên nghiệp. Năm 2006, anh quyết định bất chấp trời mưa, chạy xe máy bám theo êkíp của đài truyền hình địa phương suốt 100 km đường núi bùn lầy. Trương liên tục biểu diễn những kỹ năng khó để gây chú ý cho đến khi chiếc xe hỏng nặng.
Tiếp cận được êkíp, Trương van nài xin được giới thiệu vào một đội đua, tuyên bố sẵn sàng "giặt giũ, nấu ăn, sửa xe" miễn là được nhận. Sau khi chương trình phát sóng, cậu được một đội đua chuyên nghiệp nhận vào làm thợ máy kiêm tay đua biểu diễn.
Biết mình khởi đầu muộn khó tiến xa ở đấu trường chuyên nghiệp, Trương chuyển hướng sang nghiên cứu chế tạo. Năm 2013, vợ chồng anh chuyển đến Trùng Khánh - thủ phủ ngành công nghiệp môtô Trung Quốc - với khoảng 20.000 nhân dân tệ (70 triệu đồng). Anh mua linh kiện tự lắp ráp, độ xe, đăng lên các diễn đàn mạng và dần có tiếng tăm, được mời tham gia phát triển sản phẩm cho các hãng xe nội địa.
Năm 2017, Trương Tuyết cùng đối tác sáng lập thương hiệu Kove Moto, tập trung vào dòng xe địa hình hiệu suất cao. Đỉnh cao của Kove là năm 2023, khi Trương dẫn dắt đội đua trở thành đại diện Trung Quốc đầu tiên tham gia và hoàn thành giải đua khắc nghiệt nhất hành tinh - Dakar Rally.
Đang trên đà thành công, đầu năm 2024, Trương Tuyết rời Kove do bất đồng với giới đầu tư. Anh muốn tập trung vào nghiên cứu và phát triển (R&D) nhưng các cổ đông khác chỉ chú trọng đến lợi nhuận và thương mại. Trương tách ra và lập thương hiệu mới mang tên ZXMoto.
Sự am hiểu kỹ thuật và tinh thần làm việc không ngừng nghỉ của Trương Tuyết giúp ZXMoto phát triển với tốc độ "đáng kinh ngạc". Năm 2025, hãng sản xuất hơn 25.000 xe và chi hàng chục triệu nhân dân tệ vào nghiên cứu cốt lõi, làm nền tảng cho chiếc xe vô địch thế giới ra đời một năm sau đó.
Sau chiến thắng tại Bồ Đào Nha, video dầm mưa xin lên tivi năm 19 tuổi của Trương Tuyết được cộng đồng mạng "đào lại" và lan truyền. Hiệu ứng giúp buổi phát trực tiếp trên cửa hàng của ZXMoto thu hút hơn 1,5 triệu người xem. Mẫu xe vô địch 820RR có giá 44.000 nhân dân tệ (khoảng 150 triệu đồng) ghi nhận lượng đơn đặt hàng tăng đột biến, đánh dấu quả ngọt cho người đàn ông dành cả thanh xuân để theo đuổi giấc mơ tốc độ.
Trong đám cưới diễn ra đâu tháng 5, vợ chồng He Yinsheng dựng một sàn đấu ở trung tâm hôn lễ cùng tấm áp phích "Chú rể đại chiến Cô dâu".
Cả hai dẫn dắt đội của mình tham gia trận đấu ba hiệp. Theo luật chơi, đội thua sẽ làm toàn bộ việc nhà sau kết hôn. Các video tại hôn lễ cho thấy dàn đô vật thực hiện các cú quật và vật lộn mạnh.
Thực chất đây là những trận đấu biểu diễn (Pro wrestling), trình diễn theo kịch bản.
Cao trào của buổi lễ là khi đôi tân hôn trực tiếp đối đầu. Cô dâu nhanh chóng chiếm ưu thế, né đòn và hạ gục chồng bằng một cú quăng vai. Trọng tài sau đó tuyên bố cô dâu thắng cuộc.
Anh He cho biết ý tưởng nảy ra khi ngân sách cưới vượt quá dự kiến. Thay vì thuê đội vũ công hay ca sĩ trong ngày vui, anh tận dụng nghề nghiệp đô vật của mình để tối ưu chi phí. "Cuối cùng tôi phải thua. Tôi không thể để vợ làm việc nhà", anh He nói. Anh cho biết thêm tất cả đô vật tham gia đều là người chuyên nghiệp, đảm bảo an toàn cho chương trình.
Gia đình hai bên ban đầu không hiểu ý tưởng này nhưng sau đó tôn trọng lựa chọn của họ. Sự kiện thu hút gần 300 khách.
Qua đám cưới, anh He hy vọng giới thiệu rộng rãi hơn môn đấu vật chuyên nghiệp tại Trung Quốc.