Tôi 32 tuổi, làm kế toán, kết hôn với chồng được tám năm. Anh 35 tuổi, làm kinh doanh. Tôi từng nghĩ mình có thể bỏ qua chuyện chồng nhắn tin gọi gái. Không phải một lần, mà tôi đã bắt gặp vài lần rồi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở những đoạn tin nhắn hỏi han, kiểu như hỏi giá, hỏi thời gian, rồi dừng ngang. Tôi không có bằng chứng rõ ràng là anh đã đi hay chưa. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều chối, nói chỉ nhắn cho biết chứ không làm gì cả.
Lý trí của tôi nhiều lúc cũng muốn tin như vậy, hoặc ít nhất là tự trấn an mình như vậy để còn tiếp tục sống. Nhưng từ khi đọc những tin nhắn đó, trong đầu tôi không còn yên được nữa. Cứ lúc rảnh là hình ảnh linh tinh lại hiện ra, tưởng tượng đủ thứ. Có khi đang nấu ăn, đang làm việc, tự nhiên lại nghĩ đến cảnh đó, rồi thấy nghẹn trong lòng.
Nhiều lúc đang lướt điện thoại thấy mấy video vui vui cũng không cười nổi, kiểu “tụt mood” luôn. Nghĩ mà bực thật, có phải mình làm gì sai đâu mà phải chịu cái cảm giác này, nghe vô lý ghê. Tôi không nói nhiều nữa, cũng không làm lớn chuyện. Bên ngoài vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn nói chuyện với chồng, vẫn lo cho gia đình nhưng bên trong khác hẳn. Tôi thấy mình như bị kẹt trong chính suy nghĩ của mình, càng cố không nghĩ lại càng nghĩ.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, rõ ràng người làm mình đau không phải là mình, vậy mà người dằn vặt bản thân mỗi ngày lại là tôi. Tôi sống trong trạng thái nghi ngờ nhưng lại không đủ bằng chứng để đối diện thẳng. Cũng không biết nếu có bằng chứng thật thì mình có đủ mạnh mẽ để làm gì tiếp theo không. Mọi thứ vẫn vậy nhưng lại không còn như cũ. Không biết tình trạng này còn kéo dài đến bao giờ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả của bài viết: 30 tuổi, tôi có nhà ba tỷ và lương 50 triệu như thế nào 10 năm về trước. Cảm ơn quý độc giả đã đưa rất nhiều phản hồi thú vị và bổ ích. Sau 10 năm, tôi lại viết bài này như là một cách để nhìn lại, cũng như chia sẻ với quý độc giả về những nhân sinh quan của tôi và mong tiếp tục nhận được những sự đồng hành. Nhiều bạn bè đã nhận ra tôi sau khi bài cũ được đăng nên lần này tôi sẽ hạn chế chia sẻ những thông tin cụ thể liên quan đến tài chính.
Sau 10 năm, giờ tôi đã là một chuyên gia được biết đến khá nhiều trong lĩnh vực của mình, đang là giám đốc chức năng của một công ty đa quốc gia. Tôi tiếp tục với công việc đào tạo và tư vấn, với mức thù lao một ngày bằng nhiều lần lương tháng của một nhân viên văn phòng. Tôi đã có hai con, một trai một gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. Trong 10 năm qua, tôi và gia đình cũng từng gặp biến cố thập tử nhất sinh. May mắn cả nhà đều bình an. Nhìn lại chặng đường vừa qua, các "triết lý sống" đã chia sẻ trước đây vẫn được giữ nguyên vẹn và là nền tảng cho cuộc đời mình. Ở tuổi 40, tôi xin phép được chia sẻ thêm vài góc nhìn từ chính trải nghiệm của mình. Hy vọng có ích với mọi người.
"May mắn thuộc về kẻ mạnh": Mặc dù tiêu đề chỉ mang tính chất câu view, nhưng thông điệp tôi muốn truyền tải rằng, may mắn chỉ thực sự đến với những ai sẵn sàng và đủ năng lực để đón nhận nó. Chúng ta hay nhìn sự thành công của một người tựa như nhìn phần nổi của tảng băng trôi trên mặt nước và cho rằng họ rất may mắn mới được như vậy, mà quên mất rằng để có được những may mắn đó, họ đã phải nỗ lực và có thể đã thất bại rất nhiều lần. Người trúng đất không phải tự nhiên trúng đất, họ đã trải nghiệm rất nhiều, tìm hiểu rất nhiều và đã mạnh dạn xuống tiền để mua miếng đất đó. Người được thăng tiến cũng đã phải trui rèn trau dồi kỹ năng kiến thức nhiều năm để khi cơ hội đến, họ là người được lựa chọn.
Ngay như bản thân tôi, cơ hội đi dạy cũng chỉ đến khi bản thân tích lũy đủ kiến thức và nâng cấp bản thân liên tục trong nhiều năm. Nếu không hiểu được triết lý này, chúng ta cứ hoài tặc lưỡi, chép miệng và tiếc rẻ, nhiều khi oán trách, tại sao may mắn lại không gõ cửa nhà mình.
"Lúa chín cúi đầu, sông sâu chảy lặng": Ai cũng có thể là thầy của mình. Vì vậy, hãy nhún nhường, khiêm tốn và lắng nghe người khác.
"Người càng hiểu biết thì cái tôi càng bé lại": Chúng ta có thể rất giỏi trong một lĩnh vực nào đó nhưng chỉ là học sinh tiểu học trong lĩnh vực khác. Anh tài xế có thể chỉ cho bạn biết cách lái xe tiết kiệm xăng. Bác nông dân có thể chỉ cho bạn cách xem thời tiết. Em bé bán vé số sẽ chỉ cho bạn cách vượt qua phản đối như thế nào. Mỗi người chúng ta đóng một vai trò trong xã hội này, không cao sang không thấp hèn. Vì vậy hãy luôn tôn trọng người khác, lắng nghe quan điểm và trải nghiệm của họ, đừng đánh giá mà hãy chắt lọc và tìm được bài học cho riêng mình.
Với tâm thế đó, chúng ta sẽ luôn có cơ hội để học hỏi và tốt hơn. Tiền tài, sự nghiệp và nguyên lý cái thùng nước tiền bạc và sự nghiệp không phải là tất cả. Chúng ta còn có sức khỏe, gia đình, bạn bè, các sở thích cá nhân... Mỗi yếu tố này là một mảnh ghép của cái thùng nước. Và hạnh phúc của bạn như nước trong thùng, chỉ vừa bằng thanh ngắn nhất, còn lại sẽ chảy hết ra ngoài.
Hiểu được điều đó, tôi luôn cố gắng để cân bằng mọi thứ. Dù là người làm kinh tế duy nhất trong nhà, sáng tôi vẫn dậy sớm tập thể dục, rồi quét nhà lau nhà, ăn sáng cùng con, đưa con đi học, chiều về chơi với con, tắm cho con, học bài với con, rồi cho con ngủ. Tôi cũng luôn dành sự trân trọng và thời gian cho bạn đời của mình, thường xuyên đưa cả nhà tham gia các hoạt động trải nghiệm. Những giá trị đó là thứ mà tiền bạc không thể thay thế được. Đã có lúc, tôi chọn chấp nhận đi chậm lại trong sự nghiệp của mình để có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình. Ngay việc đi dạy, bây giờ tôi cũng hạn chế, chỉ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, chia sẻ và định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ và tôi tin đó là lựa chọn đúng đắn.
Vẫn còn nhiều điều khác tôi muốn chia sẻ nhưng trong khuôn khổ bài viết này, xin được mạn phép chỉ nêu vài góc nhìn cá nhân như trên. Ở tuổi 40, tôi vẫn còn nhiều trăn trở cho tương lai. Nửa cuộc đời đã qua, dù không quá rực rỡ nhưng cũng tạm gọi là bình an. Sắp qua bên kia sườn núi, tôi nên làm những gì, sống cuộc đời mình như thế nào để không nuối tiếc cho "một lần đến nhân gian"? Mong nhận được lời khuyên và ý kiến từ các anh chị em. Xin chân thành cảm ơn và mong hữu duyên trên đường thiên lý.
Tin Gốc: Vnexpress

Gần ba năm độc thân sau mối tình cũ, tôi quyết định mở lòng với anh. Anh hơn tôi hai tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, biết quan tâm và luôn tỏ ra là người đàn ông chín chắn. Anh bảo từng trải nên chỉ muốn tìm một mối quan hệ nghiêm túc để tính chuyện lâu dài. Chính sự điềm đạm ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Thời gian đầu yêu nhau, anh không bao giờ đòi hỏi điều gì trực tiếp. Nhưng mỗi lần đi ngang cửa hàng quần áo, anh lại nói: "Chiếc áo này đẹp quá, tiếc là anh chưa nỡ mua". Thấy vậy, tôi mua tặng. Rồi đến giày, nước hoa, balô, đồng hồ... Anh đều khéo léo gợi ý bằng những câu nói nửa đùa nửa thật. Mỗi lần nhận quà, anh cảm ơn rất ngọt ngào, thể hiện sự hạnh phúc rằng đồ người yêu tặng là vô giá, người khác sẽ ghen tị khi thấy anh được người yêu quan tâm. Và đôi lần anh cũng đưa tôi đi mua sắm hoặc mua tặng những thứ đồ nhỏ xinh.
Dần dần, tôi nhận ra hầu như mọi dịp đặc biệt đều là tôi chuẩn bị. Sinh nhật anh, lễ, Tết hay khi anh đạt thành tích gì trong công việc, anh đều nhắc khéo rằng "có quà kỷ niệm chắc sẽ vui và ý nghĩ hơn". Trong khi đó, những lần sinh nhật tôi hay kỷ niệm yêu nhau, anh chỉ tặng một bó hoa nhỏ hoặc dẫn tôi đi ăn rồi nói anh không tinh tế lắm, sợ chọn quà không khéo nên chỉ tìm cách thể hiện bằng tình cảm. Vì yêu nên tôi thấy rất hạnh phúc, cảm thấy anh chân thành.
Đỉnh điểm là trước sinh nhật năm nay, anh liên tục nhắc đến mẫu điện thoại mới ra mắt. Anh bảo điện thoại cũ chậm, làm việc bất tiện rồi cười nói nửa đùa nửa thật: "Nếu người yêu tặng thì hạnh phúc biết mấy, mỗi lần dùng lại nhớ là người yêu tặng mình". Thậm chí anh còn gửi cho tôi đường link sản phẩm và nói đúng màu mình thích. Lúc đó tôi mới giật mình nhìn lại, từ khi yêu nhau đến nay, giá trị những món quà tôi dành cho anh đã lên tới vài chục triệu đồng.
Tôi không tiếc tiền vì người mình yêu nhưng buồn là cảm giác anh xem việc tôi tặng quà như điều bình thường, còn tình cảm của tôi dường như được đo bằng giá trị món quà. Tôi từ chối mua chiếc điện thoại ấy thì anh tỏ ra giận lẫy. Liệu có phải tôi đang bị lợi dụng không hay là tôi tính toán quá? Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi hơn 40 tuổi, vợ 38, đều có công việc tốt, kinh tế khá và ổn định, con trai và gái đều rất đẹp. Nói chung, bên ngoài nhìn vào đều đánh giá chúng tôi là một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Tất cả các ngày quan trọng liên quan đến gia đình, tôi đều có hoa và quà tặng dành cho vợ. Đối với tôi, gia đình là điều thiêng liêng mà hai vợ chồng tạo dựng suốt 15 năm qua. Cách đây mấy hôm, vợ có nói cho tôi một câu chuyện mà cô ấy thấy bứt rứt trong lòng. Vợ từng chat sex với một cậu thanh niên 28 tuổi, ở phía trước cửa nhà tôi, cách nhau chỉ 6 mét mặt đường.
Theo lời vợ kể, hai người dừng lại ở việc chat sex và gửi hình, chưa đi nhà nghỉ, đến nay đã chấm dứt vì bạn nam chủ động ngừng, hàng ngày đều gặp tôi nên cậu ấy thấy khó xử. Đối với vợ, cô ấy lại rất buồn vì sự chấm dứt đột ngột đó. Nhiều hôm nằm bên cạnh nhau, tôi thấy vợ trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi định tha thứ cho vợ tất cả, cũng giải thích cho vợ như vậy là sai, nếu muốn tìm hiểu xung quanh thì phải lập nick giả, không cho số điện thoại, không chat với người quen, vợ không nghe.
Nghĩ lại những biểu hiện của vợ về sau khiến tôi không thể chịu nổi. Hàng ngày, đến đêm là cô ấy luôn mong chờ người kia nhắn tin. Cô ấy không xóa tài khoản của cậu trai trẻ đó, mãi đến khi tôi phát hiện và yêu cầu mới xóa. Đôi khi vợ còn vô cớ cáu gắt với chồng con. Cô ấy ăn mặc đẹp ngay cả khi ở nhà và thường mở to cửa như để hai người có thể nhìn thấy nhau. Thậm chí còn lên các trang mạng tâm sự rằng chồng không thể làm vợ "lên đỉnh", trong khi trước đây vợ luôn nói không thích chuyện ấy, không chủ động gần gũi chồng và cũng không tạo cơ hội để vợ chồng thử những điều mới mẻ trong đời sống tình cảm.
Điều khiến tôi đau lòng hơn là khi nhắn tin tình cảm với cậu trai trẻ kia, vợ lại trở nên có cảm hứng hơn và cũng chủ động đòi hỏi ở tôi nhiều hơn. Lúc đó tôi vui và hạnh phúc lắm, cứ nghĩ rằng chuyện vợ chồng đã thực sự được cải thiện. chỉ có tôi và vợ biết với nhau.
Tôi chưa từng dùng vũ lực hay làm điều gì quá đáng với vợ. Nhưng mỗi ngày phải nhìn thấy cậu bạn trẻ đó, rồi chứng kiến những hành động của vợ mà cô ấy không hề thấy mình sai, thật sự tôi không chịu nổi. Bây giờ tôi phải làm sao đây? Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để vợ đi tìm cảm xúc mới hay ly hôn? Điều cuối cùng thì tôi không muốn vì rất thương yêu hai con. Tôi mong nhận được những góp ý chân thành để có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Mấy hôm nay tôi không thể ngủ được, thậm chí cũng không muốn ngủ chung với vợ nữa. Tôi không hiểu tại sao một người có trình độ thạc sĩ lại có thể làm những việc khiến chồng con tổn thương như vậy. Hay là khi đã yêu, con người ta thật sự có thể mất đi lý trí và khả năng phân biệt đúng sai?
Tin Gốc: Vnexpress

