Tôi là tác giả của bài viết: 30 tuổi, tôi có nhà ba tỷ và lương 50 triệu như thế nào 10 năm về trước. Cảm ơn quý độc giả đã đưa rất nhiều phản hồi thú vị và bổ ích. Sau 10 năm, tôi lại viết bài này như là một cách để nhìn lại, cũng như chia sẻ với quý độc giả về những nhân sinh quan của tôi và mong tiếp tục nhận được những sự đồng hành. Nhiều bạn bè đã nhận ra tôi sau khi bài cũ được đăng nên lần này tôi sẽ hạn chế chia sẻ những thông tin cụ thể liên quan đến tài chính.
Sau 10 năm, giờ tôi đã là một chuyên gia được biết đến khá nhiều trong lĩnh vực của mình, đang là giám đốc chức năng của một công ty đa quốc gia. Tôi tiếp tục với công việc đào tạo và tư vấn, với mức thù lao một ngày bằng nhiều lần lương tháng của một nhân viên văn phòng. Tôi đã có hai con, một trai một gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. Trong 10 năm qua, tôi và gia đình cũng từng gặp biến cố thập tử nhất sinh. May mắn cả nhà đều bình an. Nhìn lại chặng đường vừa qua, các “triết lý sống” đã chia sẻ trước đây vẫn được giữ nguyên vẹn và là nền tảng cho cuộc đời mình. Ở tuổi 40, tôi xin phép được chia sẻ thêm vài góc nhìn từ chính trải nghiệm của mình. Hy vọng có ích với mọi người.
“May mắn thuộc về kẻ mạnh”: Mặc dù tiêu đề chỉ mang tính chất câu view, nhưng thông điệp tôi muốn truyền tải rằng, may mắn chỉ thực sự đến với những ai sẵn sàng và đủ năng lực để đón nhận nó. Chúng ta hay nhìn sự thành công của một người tựa như nhìn phần nổi của tảng băng trôi trên mặt nước và cho rằng họ rất may mắn mới được như vậy, mà quên mất rằng để có được những may mắn đó, họ đã phải nỗ lực và có thể đã thất bại rất nhiều lần. Người trúng đất không phải tự nhiên trúng đất, họ đã trải nghiệm rất nhiều, tìm hiểu rất nhiều và đã mạnh dạn xuống tiền để mua miếng đất đó. Người được thăng tiến cũng đã phải trui rèn trau dồi kỹ năng kiến thức nhiều năm để khi cơ hội đến, họ là người được lựa chọn.
Ngay như bản thân tôi, cơ hội đi dạy cũng chỉ đến khi bản thân tích lũy đủ kiến thức và nâng cấp bản thân liên tục trong nhiều năm. Nếu không hiểu được triết lý này, chúng ta cứ hoài tặc lưỡi, chép miệng và tiếc rẻ, nhiều khi oán trách, tại sao may mắn lại không gõ cửa nhà mình.
“Lúa chín cúi đầu, sông sâu chảy lặng”: Ai cũng có thể là thầy của mình. Vì vậy, hãy nhún nhường, khiêm tốn và lắng nghe người khác.
“Người càng hiểu biết thì cái tôi càng bé lại”: Chúng ta có thể rất giỏi trong một lĩnh vực nào đó nhưng chỉ là học sinh tiểu học trong lĩnh vực khác. Anh tài xế có thể chỉ cho bạn biết cách lái xe tiết kiệm xăng. Bác nông dân có thể chỉ cho bạn cách xem thời tiết. Em bé bán vé số sẽ chỉ cho bạn cách vượt qua phản đối như thế nào. Mỗi người chúng ta đóng một vai trò trong xã hội này, không cao sang không thấp hèn. Vì vậy hãy luôn tôn trọng người khác, lắng nghe quan điểm và trải nghiệm của họ, đừng đánh giá mà hãy chắt lọc và tìm được bài học cho riêng mình.
Với tâm thế đó, chúng ta sẽ luôn có cơ hội để học hỏi và tốt hơn. Tiền tài, sự nghiệp và nguyên lý cái thùng nước tiền bạc và sự nghiệp không phải là tất cả. Chúng ta còn có sức khỏe, gia đình, bạn bè, các sở thích cá nhân… Mỗi yếu tố này là một mảnh ghép của cái thùng nước. Và hạnh phúc của bạn như nước trong thùng, chỉ vừa bằng thanh ngắn nhất, còn lại sẽ chảy hết ra ngoài.
Hiểu được điều đó, tôi luôn cố gắng để cân bằng mọi thứ. Dù là người làm kinh tế duy nhất trong nhà, sáng tôi vẫn dậy sớm tập thể dục, rồi quét nhà lau nhà, ăn sáng cùng con, đưa con đi học, chiều về chơi với con, tắm cho con, học bài với con, rồi cho con ngủ. Tôi cũng luôn dành sự trân trọng và thời gian cho bạn đời của mình, thường xuyên đưa cả nhà tham gia các hoạt động trải nghiệm. Những giá trị đó là thứ mà tiền bạc không thể thay thế được. Đã có lúc, tôi chọn chấp nhận đi chậm lại trong sự nghiệp của mình để có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình. Ngay việc đi dạy, bây giờ tôi cũng hạn chế, chỉ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, chia sẻ và định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ và tôi tin đó là lựa chọn đúng đắn.
Vẫn còn nhiều điều khác tôi muốn chia sẻ nhưng trong khuôn khổ bài viết này, xin được mạn phép chỉ nêu vài góc nhìn cá nhân như trên. Ở tuổi 40, tôi vẫn còn nhiều trăn trở cho tương lai. Nửa cuộc đời đã qua, dù không quá rực rỡ nhưng cũng tạm gọi là bình an. Sắp qua bên kia sườn núi, tôi nên làm những gì, sống cuộc đời mình như thế nào để không nuối tiếc cho “một lần đến nhân gian”? Mong nhận được lời khuyên và ý kiến từ các anh chị em. Xin chân thành cảm ơn và mong hữu duyên trên đường thiên lý.
Tôi và vợ đã kết hôn được 10 năm, có với nhau hai đứa con, một trai một gái. Các con rất thương bố mẹ, đó cũng là lý do lớn nhất khiến tôi cố gắng giữ gìn cuộc hôn nhân này suốt nhiều năm qua. Thực tế, càng sống với vợ, tôi càng thấy mệt mỏi. Vợ chồng tôi đều xuất thân nghèo, cùng lên Hà Nội học rồi ở lại lập nghiệp. Những ngày đầu rất vất vả, hai đứa cùng cố gắng, chịu đựng. Càng về sau, sự khác biệt về quan điểm sống, cách cư xử và cách dạy con càng rõ rệt. Vợ tôi nóng tính, dễ cáu gắt, lời nói nhiều lúc rất nặng nề. Không ít lần vợ xúc phạm khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi từng nghĩ, vì tình yêu, vì con cái, rồi vợ sẽ thay đổi.
Mười năm trôi qua, tôi nhận ra có những thứ không thể thay đổi nếu chính người trong cuộc không muốn. Cuộc sống hôn nhân của tôi lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng, đi làm về không được nghỉ ngơi, luôn thấy áp lực. Chuyện tiền bạc cũng khiến tôi mệt mỏi. Tôi kiếm tiền chính trong nhà, khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng, vợ thu nhập thấp hơn, toàn bộ tiền bạc đều do vợ giữ. Mỗi tháng tôi chỉ được giữ lại một khoản nhỏ, gần như không có không gian hay điều kiện cho nhu cầu cá nhân. Tôi không tụ tập bạn bè, không có thú vui riêng, cuối tuần chỉ quanh quẩn ở nhà với con. Tôi không thấy sai nhưng dần dần cảm giác không còn là chính mình.
Về tình cảm vợ chồng, tôi lại càng thấy chán nản. Tôi sống tình cảm, mong muốn sự đồng điệu, gần gũi. Vợ dường như không còn nhu cầu hay quan tâm đến điều đó. Chúng tôi sống cạnh nhau nhưng cảm giác xa cách rất rõ ràng. Có những lúc tôi tự hỏi, đây có còn là đời sống hôn nhân không, hay chỉ là hai người đang cố gắng duy trì một gia đình vì con cái. Tôi chưa từng nghĩ đến việc tìm kiếm thú vui bên ngoài. Vậy mà gần đây, tôi ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có gia đình hạnh phúc.
Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm tới một người nhưng không để cho họ biết. Tôi không làm gì sai nhưng biết mình đang đứng ở một ranh giới rất nguy hiểm. Tôi sợ một ngày nào đó, khi cảm xúc vượt quá giới hạn, tôi sẽ làm điều khiến bản thân hối hận. Thực ra, tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, không phải một lần, rồi nhìn các con là tôi lại chẳng đành lòng. Tôi sợ các con phải sống trong cảnh thiếu vắng cha hoặc mẹ. Nếu để vợ nuôi con, tôi lo các con sẽ bị ảnh hưởng bởi cách sống, cách nói chuyện tiêu cực của vợ. Còn nếu tôi giành quyền nuôi con, lại thấy mình quá tàn nhẫn với vợ. Tôi đã nói chuyện thẳng thắn với vợ. Vợ níu kéo nhưng mọi thứ với tôi vẫn không thay đổi. Tôi ngày càng cảm thấy kiệt sức.
Bây giờ, tôi đứng giữa ngã ba, không biết nên đi tiếp hay dừng lại; tiếp tục thì không còn cảm xúc, dừng lại thì vướng con cái. Tôi chỉ sợ, nếu kéo dài tình trạng này, đến một lúc nào đó, sự im lặng sẽ biến thành tổn thương, thậm chí là ghét bỏ lẫn nhau. Tôi thật sự không biết mình nên làm gì? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi hơn 40 tuổi, vợ 38, đều có công việc tốt, kinh tế khá và ổn định, con trai và gái đều rất đẹp. Nói chung, bên ngoài nhìn vào đều đánh giá chúng tôi là một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Tất cả các ngày quan trọng liên quan đến gia đình, tôi đều có hoa và quà tặng dành cho vợ. Đối với tôi, gia đình là điều thiêng liêng mà hai vợ chồng tạo dựng suốt 15 năm qua. Cách đây mấy hôm, vợ có nói cho tôi một câu chuyện mà cô ấy thấy bứt rứt trong lòng. Vợ từng chat sex với một cậu thanh niên 28 tuổi, ở phía trước cửa nhà tôi, cách nhau chỉ 6 mét mặt đường.
Theo lời vợ kể, hai người dừng lại ở việc chat sex và gửi hình, chưa đi nhà nghỉ, đến nay đã chấm dứt vì bạn nam chủ động ngừng, hàng ngày đều gặp tôi nên cậu ấy thấy khó xử. Đối với vợ, cô ấy lại rất buồn vì sự chấm dứt đột ngột đó. Nhiều hôm nằm bên cạnh nhau, tôi thấy vợ trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi định tha thứ cho vợ tất cả, cũng giải thích cho vợ như vậy là sai, nếu muốn tìm hiểu xung quanh thì phải lập nick giả, không cho số điện thoại, không chat với người quen, vợ không nghe.
Nghĩ lại những biểu hiện của vợ về sau khiến tôi không thể chịu nổi. Hàng ngày, đến đêm là cô ấy luôn mong chờ người kia nhắn tin. Cô ấy không xóa tài khoản của cậu trai trẻ đó, mãi đến khi tôi phát hiện và yêu cầu mới xóa. Đôi khi vợ còn vô cớ cáu gắt với chồng con. Cô ấy ăn mặc đẹp ngay cả khi ở nhà và thường mở to cửa như để hai người có thể nhìn thấy nhau. Thậm chí còn lên các trang mạng tâm sự rằng chồng không thể làm vợ "lên đỉnh", trong khi trước đây vợ luôn nói không thích chuyện ấy, không chủ động gần gũi chồng và cũng không tạo cơ hội để vợ chồng thử những điều mới mẻ trong đời sống tình cảm.
Điều khiến tôi đau lòng hơn là khi nhắn tin tình cảm với cậu trai trẻ kia, vợ lại trở nên có cảm hứng hơn và cũng chủ động đòi hỏi ở tôi nhiều hơn. Lúc đó tôi vui và hạnh phúc lắm, cứ nghĩ rằng chuyện vợ chồng đã thực sự được cải thiện. chỉ có tôi và vợ biết với nhau.
Tôi chưa từng dùng vũ lực hay làm điều gì quá đáng với vợ. Nhưng mỗi ngày phải nhìn thấy cậu bạn trẻ đó, rồi chứng kiến những hành động của vợ mà cô ấy không hề thấy mình sai, thật sự tôi không chịu nổi. Bây giờ tôi phải làm sao đây? Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để vợ đi tìm cảm xúc mới hay ly hôn? Điều cuối cùng thì tôi không muốn vì rất thương yêu hai con. Tôi mong nhận được những góp ý chân thành để có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Mấy hôm nay tôi không thể ngủ được, thậm chí cũng không muốn ngủ chung với vợ nữa. Tôi không hiểu tại sao một người có trình độ thạc sĩ lại có thể làm những việc khiến chồng con tổn thương như vậy. Hay là khi đã yêu, con người ta thật sự có thể mất đi lý trí và khả năng phân biệt đúng sai?
Mười sáu năm trước, tôi đi làm được một thời gian và bị cắt giảm do trường tuyển viên chức ở nơi khác về. Sau đó tôi đi học tiếp, trau dồi những kỹ năng mềm và đặc biệt, tôi chấp nhận làm những công việc lương thấp, chỉ đủ sống nhưng tích lũy được kinh nghiệm.
Mười sáu năm sau, hiện tại, tôi được người ta mời làm việc từ nhiều tổ chức giáo dục, thu nhập khoảng 60 triệu đồng mỗi tháng, làm quản lý cho trường học. Tôi đã lập gia đình và có hai con. Vợ chồng tôi tự thân lập nghiệp, mua được một căn nhà mặt đất và một căn chung cư cùng xe cộ.
Nghĩ về ngày xưa, tuổi 23 của mình, tôi thấy thật giống tác giả. Tôi đã xuất phát muộn hơn các bạn của mình cả về công việc và lập gia đình nhưng giờ nhìn lại, tôi thấy hài lòng. Cuộc sống có khó khăn nhưng đó là phép thử, hãy cứ nỗ lực, kiên định, bản lĩnh và trí tuệ, không từ bỏ, chắc chắn phía trước sẽ có nhiều cơ hội mở ra trước mắt. Chúc bạn sẽ kiên định và may mắn.