Tôi là tác giả của bài viết: 30 tuổi, tôi có nhà ba tỷ và lương 50 triệu như thế nào 10 năm về trước. Cảm ơn quý độc giả đã đưa rất nhiều phản hồi thú vị và bổ ích. Sau 10 năm, tôi lại viết bài này như là một cách để nhìn lại, cũng như chia sẻ với quý độc giả về những nhân sinh quan của tôi và mong tiếp tục nhận được những sự đồng hành. Nhiều bạn bè đã nhận ra tôi sau khi bài cũ được đăng nên lần này tôi sẽ hạn chế chia sẻ những thông tin cụ thể liên quan đến tài chính.
Sau 10 năm, giờ tôi đã là một chuyên gia được biết đến khá nhiều trong lĩnh vực của mình, đang là giám đốc chức năng của một công ty đa quốc gia. Tôi tiếp tục với công việc đào tạo và tư vấn, với mức thù lao một ngày bằng nhiều lần lương tháng của một nhân viên văn phòng. Tôi đã có hai con, một trai một gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. Trong 10 năm qua, tôi và gia đình cũng từng gặp biến cố thập tử nhất sinh. May mắn cả nhà đều bình an. Nhìn lại chặng đường vừa qua, các “triết lý sống” đã chia sẻ trước đây vẫn được giữ nguyên vẹn và là nền tảng cho cuộc đời mình. Ở tuổi 40, tôi xin phép được chia sẻ thêm vài góc nhìn từ chính trải nghiệm của mình. Hy vọng có ích với mọi người.
“May mắn thuộc về kẻ mạnh”: Mặc dù tiêu đề chỉ mang tính chất câu view, nhưng thông điệp tôi muốn truyền tải rằng, may mắn chỉ thực sự đến với những ai sẵn sàng và đủ năng lực để đón nhận nó. Chúng ta hay nhìn sự thành công của một người tựa như nhìn phần nổi của tảng băng trôi trên mặt nước và cho rằng họ rất may mắn mới được như vậy, mà quên mất rằng để có được những may mắn đó, họ đã phải nỗ lực và có thể đã thất bại rất nhiều lần. Người trúng đất không phải tự nhiên trúng đất, họ đã trải nghiệm rất nhiều, tìm hiểu rất nhiều và đã mạnh dạn xuống tiền để mua miếng đất đó. Người được thăng tiến cũng đã phải trui rèn trau dồi kỹ năng kiến thức nhiều năm để khi cơ hội đến, họ là người được lựa chọn.
Ngay như bản thân tôi, cơ hội đi dạy cũng chỉ đến khi bản thân tích lũy đủ kiến thức và nâng cấp bản thân liên tục trong nhiều năm. Nếu không hiểu được triết lý này, chúng ta cứ hoài tặc lưỡi, chép miệng và tiếc rẻ, nhiều khi oán trách, tại sao may mắn lại không gõ cửa nhà mình.
“Lúa chín cúi đầu, sông sâu chảy lặng”: Ai cũng có thể là thầy của mình. Vì vậy, hãy nhún nhường, khiêm tốn và lắng nghe người khác.
“Người càng hiểu biết thì cái tôi càng bé lại”: Chúng ta có thể rất giỏi trong một lĩnh vực nào đó nhưng chỉ là học sinh tiểu học trong lĩnh vực khác. Anh tài xế có thể chỉ cho bạn biết cách lái xe tiết kiệm xăng. Bác nông dân có thể chỉ cho bạn cách xem thời tiết. Em bé bán vé số sẽ chỉ cho bạn cách vượt qua phản đối như thế nào. Mỗi người chúng ta đóng một vai trò trong xã hội này, không cao sang không thấp hèn. Vì vậy hãy luôn tôn trọng người khác, lắng nghe quan điểm và trải nghiệm của họ, đừng đánh giá mà hãy chắt lọc và tìm được bài học cho riêng mình.
Với tâm thế đó, chúng ta sẽ luôn có cơ hội để học hỏi và tốt hơn. Tiền tài, sự nghiệp và nguyên lý cái thùng nước tiền bạc và sự nghiệp không phải là tất cả. Chúng ta còn có sức khỏe, gia đình, bạn bè, các sở thích cá nhân… Mỗi yếu tố này là một mảnh ghép của cái thùng nước. Và hạnh phúc của bạn như nước trong thùng, chỉ vừa bằng thanh ngắn nhất, còn lại sẽ chảy hết ra ngoài.
Hiểu được điều đó, tôi luôn cố gắng để cân bằng mọi thứ. Dù là người làm kinh tế duy nhất trong nhà, sáng tôi vẫn dậy sớm tập thể dục, rồi quét nhà lau nhà, ăn sáng cùng con, đưa con đi học, chiều về chơi với con, tắm cho con, học bài với con, rồi cho con ngủ. Tôi cũng luôn dành sự trân trọng và thời gian cho bạn đời của mình, thường xuyên đưa cả nhà tham gia các hoạt động trải nghiệm. Những giá trị đó là thứ mà tiền bạc không thể thay thế được. Đã có lúc, tôi chọn chấp nhận đi chậm lại trong sự nghiệp của mình để có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình. Ngay việc đi dạy, bây giờ tôi cũng hạn chế, chỉ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, chia sẻ và định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ và tôi tin đó là lựa chọn đúng đắn.
Vẫn còn nhiều điều khác tôi muốn chia sẻ nhưng trong khuôn khổ bài viết này, xin được mạn phép chỉ nêu vài góc nhìn cá nhân như trên. Ở tuổi 40, tôi vẫn còn nhiều trăn trở cho tương lai. Nửa cuộc đời đã qua, dù không quá rực rỡ nhưng cũng tạm gọi là bình an. Sắp qua bên kia sườn núi, tôi nên làm những gì, sống cuộc đời mình như thế nào để không nuối tiếc cho “một lần đến nhân gian”? Mong nhận được lời khuyên và ý kiến từ các anh chị em. Xin chân thành cảm ơn và mong hữu duyên trên đường thiên lý.
Vợ chồng tôi ngoài 35 tuổi, có hai con. Chồng tôi làm cơ quan nhà nước, tôi làm công ty nước ngoài, sống ở một căn chung cư tại Hà Nội đứng tên bố mẹ chồng. Chồng tôi làm lương tháng tầm chục triệu đồng, sáng đi chiều về đúng kiểu "sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về". Tôi khuyên nên nghỉ việc, ra ngoài làm để tăng thu nhập, chồng không chịu.
Gia đình chồng ủng hộ anh làm chỗ đó, cho rằng giờ ra ngoài khó xin việc, công việc hiện tại lương thấp nhưng không áp lực và ổn định. Thử hỏi một người đàn ông không nuôi nổi bản thân chứ chưa nói đến nuôi vợ con, tiền lương vừa đủ ăn sáng, xăng xe, có được gọi là ổn định không? Chi phí gia đình đa phần do tôi cáng đáng, mỗi tháng bố mẹ chồng cho thêm 5 triệu đồng để đóng học cho các con. Tháng nào tôi cũng xoay xở với các khoản chi tiêu của gia đình.
Mỗi khi nhà có việc gì, ví dụ con ốm đau đi viện, bố mẹ chồng sẽ chủ động hỗ trợ, phải nói ông bà rất thương con cháu. Chính vì thương nên không muốn chồng tôi phải xông pha ra ngoài làm việc vất vả, chỉ muốn yên ổn ngồi một chỗ, làm công việc được sắp xếp. Tôi không nghĩ đến việc ly hôn vì chồng ngoài việc không chịu kiếm tiền phụ vợ lo chi phí gia đình thì rất yêu vợ thương con, không có tật xấu gì đáng kể. Thêm nữa giờ ly hôn, mẹ con tôi không có nhà ở, không có sự hỗ trợ từ bố mẹ chồng, sẽ phải thuê nhà, mình tôi liệu có lo nổi cho hai con.
Xin quý độc giả cho lời khuyên, tôi phải làm gì để chồng chịu thay đổi? Hay tôi nên tập chấp nhận với việc chồng chỉ kiếm được chục triệu đồng mỗi tháng, không đưa vợ đồng nào nuôi con, rồi nghĩ rằng khoản bố mẹ chồng hỗ trợ chính là tiền của chồng đưa cho tôi?
Tôi 32 tuổi, làm kế toán, kết hôn với chồng được tám năm. Anh 35 tuổi, làm kinh doanh. Tôi từng nghĩ mình có thể bỏ qua chuyện chồng nhắn tin gọi gái. Không phải một lần, mà tôi đã bắt gặp vài lần rồi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở những đoạn tin nhắn hỏi han, kiểu như hỏi giá, hỏi thời gian, rồi dừng ngang. Tôi không có bằng chứng rõ ràng là anh đã đi hay chưa. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều chối, nói chỉ nhắn cho biết chứ không làm gì cả.
Lý trí của tôi nhiều lúc cũng muốn tin như vậy, hoặc ít nhất là tự trấn an mình như vậy để còn tiếp tục sống. Nhưng từ khi đọc những tin nhắn đó, trong đầu tôi không còn yên được nữa. Cứ lúc rảnh là hình ảnh linh tinh lại hiện ra, tưởng tượng đủ thứ. Có khi đang nấu ăn, đang làm việc, tự nhiên lại nghĩ đến cảnh đó, rồi thấy nghẹn trong lòng.
Nhiều lúc đang lướt điện thoại thấy mấy video vui vui cũng không cười nổi, kiểu "tụt mood" luôn. Nghĩ mà bực thật, có phải mình làm gì sai đâu mà phải chịu cái cảm giác này, nghe vô lý ghê. Tôi không nói nhiều nữa, cũng không làm lớn chuyện. Bên ngoài vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn nói chuyện với chồng, vẫn lo cho gia đình nhưng bên trong khác hẳn. Tôi thấy mình như bị kẹt trong chính suy nghĩ của mình, càng cố không nghĩ lại càng nghĩ.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, rõ ràng người làm mình đau không phải là mình, vậy mà người dằn vặt bản thân mỗi ngày lại là tôi. Tôi sống trong trạng thái nghi ngờ nhưng lại không đủ bằng chứng để đối diện thẳng. Cũng không biết nếu có bằng chứng thật thì mình có đủ mạnh mẽ để làm gì tiếp theo không. Mọi thứ vẫn vậy nhưng lại không còn như cũ. Không biết tình trạng này còn kéo dài đến bao giờ?
Tôi sinh ra ở một vùng quê, đang sống và làm việc ở TP HCM. Tôi được mọi người nhận xét là tính cách tốt, ngoại hình dễ thương, trong công việc được sếp và đồng nghiệp đánh giá cao. Mọi thứ từ công việc tới cuộc sống đều bình thường, duy chỉ có tình duyên lận đận. Bạn trai đầu của tôi, trong một cuộc nhậu say xỉn đã gặp tai nạn giao thông rồi ra đi mãi mãi. Người thứ hai không được về ngoại hình lại thiếu trách nhiệm với tôi, không có khái niệm xây dựng một gia đình hạnh phúc. Yêu nhau được hai năm tôi quyết chia tay vì biết sẽ không thể thay đổi được anh.
Sau đó tôi dồn toàn bộ thời gian vào công việc rồi gặp anh qua bạn bè giới thiệu. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ kết bạn cho vui, sau khi gặp mặt và những lần hẹn hò tiếp theo tôi cảm thấy anh là người đàn ông rất tốt, lại là thầy giáo. Hoàn cảnh của anh cũng rất đáng thương, bố mẹ mất từ khi hai anh em còn rất nhỏ, chắc đó là lý do tôi thương anh. Khi yêu, anh đưa tôi về nhà chơi, đi đám cưới bạn anh cũng dẫn đi cùng, rất tự hào với bạn bè về tôi. Anh hết lòng chăm sóc tôi.
Mới tuần trước chúng tôi còn bàn về đám cưới của chúng tôi vào cuối năm, lúc đó tôi đã rất hạnh phúc. Vậy mà vừa rồi anh lại bảo dừng lại đi, anh yêu người khác rồi, còn lấy điện thoại của người đó gọi cho tôi. Tôi tìm hiểu mới biết đó là người yêu cũ của anh, họ quay lại với nhau từ bao giờ? Tôi sốc thật sự, tưởng chừng mọi thứ sụp đổ dưới chân. Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Có phải anh chưa hề yêu tôi, chỉ coi tôi là người lấp chỗ trống khi cô đơn? Giờ cô ấy quay lại, anh sẵn sàng bỏ tôi luôn?