Tôi 32 tuổi, làm kế toán, kết hôn với chồng được tám năm. Anh 35 tuổi, làm kinh doanh. Tôi từng nghĩ mình có thể bỏ qua chuyện chồng nhắn tin gọi gái. Không phải một lần, mà tôi đã bắt gặp vài lần rồi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở những đoạn tin nhắn hỏi han, kiểu như hỏi giá, hỏi thời gian, rồi dừng ngang. Tôi không có bằng chứng rõ ràng là anh đã đi hay chưa. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều chối, nói chỉ nhắn cho biết chứ không làm gì cả.
Lý trí của tôi nhiều lúc cũng muốn tin như vậy, hoặc ít nhất là tự trấn an mình như vậy để còn tiếp tục sống. Nhưng từ khi đọc những tin nhắn đó, trong đầu tôi không còn yên được nữa. Cứ lúc rảnh là hình ảnh linh tinh lại hiện ra, tưởng tượng đủ thứ. Có khi đang nấu ăn, đang làm việc, tự nhiên lại nghĩ đến cảnh đó, rồi thấy nghẹn trong lòng.
Nhiều lúc đang lướt điện thoại thấy mấy video vui vui cũng không cười nổi, kiểu “tụt mood” luôn. Nghĩ mà bực thật, có phải mình làm gì sai đâu mà phải chịu cái cảm giác này, nghe vô lý ghê. Tôi không nói nhiều nữa, cũng không làm lớn chuyện. Bên ngoài vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn nói chuyện với chồng, vẫn lo cho gia đình nhưng bên trong khác hẳn. Tôi thấy mình như bị kẹt trong chính suy nghĩ của mình, càng cố không nghĩ lại càng nghĩ.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, rõ ràng người làm mình đau không phải là mình, vậy mà người dằn vặt bản thân mỗi ngày lại là tôi. Tôi sống trong trạng thái nghi ngờ nhưng lại không đủ bằng chứng để đối diện thẳng. Cũng không biết nếu có bằng chứng thật thì mình có đủ mạnh mẽ để làm gì tiếp theo không. Mọi thứ vẫn vậy nhưng lại không còn như cũ. Không biết tình trạng này còn kéo dài đến bao giờ?
Tôi lấy chồng 5 năm, có hai bé gái, bé 5 tuổi và 2 tuổi. Từ khi sinh bé thứ hai, tình cảm vợ chồng tôi, đặc biệt là chuyện chăn gối, ngày càng lạnh nhạt. Tôi không có tình cảm với bất kỳ ai bên ngoài, nhưng mỗi khi chồng nhắc đến chuyện gần gũi, tôi lại cảm thấy khó chịu, bực bội và thường cáu gắt. Điều đó khiến vợ chồng thường xuyên mâu thuẫn.
Chồng tôi thương vợ con nhưng mọi việc trong gia đình gần như một mình tôi gánh vác. Dù không ghét bỏ hay hết yêu chồng, tôi vẫn luôn cảm thấy sợ hãi và không còn hứng thú với chuyện vợ chồng. Nhiều người cho rằng tôi bị ảnh hưởng tâm lý do áp lực từ việc phải sinh con trai (bố mẹ chồng nhiều lần nói kiểu gì cũng phải có đứa cháu trai nối dõi tông đường).
Tôi từng đề nghị ly thân để cả hai có thời gian suy nghĩ nhưng chồng không đồng ý. Anh hứa sẽ không gây áp lực về chuyện chăn gối nữa; thế nhưng sự quan tâm, những tin nhắn ngọt ngào của anh còn khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và khó chịu hơn. Tôi thực sự không biết nên tiếp tục hay dừng lại để cả hai bớt đau khổ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và vợ yêu nhau hai năm mới đi đến hôn nhân, cả hai lúc đó chỉ có hai bàn tay trắng. Những ngày đầu mới cưới, vợ chồng từng ở trong căn phòng trọ nhỏ, luôn thấy vui vì tối nào cũng được ăn cơm cùng nhau. Đến giờ cuộc sống chưa gọi là dư dả nhưng tôi luôn nghĩ gia đình mình hạnh phúc. Thu nhập của tôi đủ lo cho vợ con, vợ vốn là người phụ nữ của gia đình. Em từng thích nấu ăn, chăm con, cuối tuần cả nhà đưa nhau đi chơi vui vẻ. Với vợ ngày trước, hạnh phúc đơn giản chỉ là chăm sóc chồng con. Mọi thứ thay đổi từ khi vợ biết đến pickleball.
Ban đầu tôi vui vì nghĩ vợ tìm được môn thể thao để vận động, có thêm bạn bè. Rồi em đam mê quá, từ vài buổi một tuần đến ngày nào cũng ra sân. Tủ đồ của vợ đầy những váy thể thao, giày, túi, phụ kiện. Điện thoại lúc nào cũng ting ting trong nhóm pickleball. Vợ bắt đầu nói nhiều về "đẳng cấp", lối sống hiện đại, cho rằng những ai chơi pickleball là người có gu.
Tôi nhận ra vợ rất thích cảm giác được xuất hiện trên sân, được chụp ảnh, được khen trẻ trung và sành điệu. Tôi từng vài lần đi cùng vợ đến sân. Nhìn những nhóm người cười nói, check-in, khoe đồ hiệu, bàn chuyện du lịch và xe cộ, tôi thấy mình lạc lõng. Ai cũng cố khoác lên mình vẻ thành đạt và văn minh. Còn tôi, sau giờ làm chỉ muốn về nhà với gia đình.
Có hôm con sốt, vợ vẫn bảo đã hẹn đánh đôi nên đi một lúc rồi về. Có hôm vợ đi đến 22h mới về. Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều hơn. Vợ chê tôi nhàm chán, không hiểu cuộc sống hiện đại. Em bảo tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà, không có tham vọng mở rộng quan hệ hay tận hưởng cuộc sống như người ta. Vợ chồng tôi giờ như sống ở hai môi trường khác nhau.
Tôi cảm giác vợ không còn thuộc về gia đình nữa. Em vẫn là vợ tôi, mẹ của con tôi nhưng tâm trí và niềm vui lại ở ngoài sân bóng cùng những người bạn có gu. Có lẽ nào hạnh phúc của tôi sắp tan vỡ?
Mỗi lần vợ chồng cãi nhau hoặc chồng giận tôi chuyện gì đó là anh lại im lặng ít thì 2-3 ngày, có khi cả tuần. Anh vẫn đi làm, ăn cơm, sinh hoạt bình thường nhưng coi như tôi không tồn tại. Tôi hỏi gì cũng không trả lời hoặc chỉ đáp đúng một hai từ. Nhiều hôm trong nhà im lặng đến mức tôi thấy ngột ngạt. Tôi muốn nói chuyện để giải quyết cho xong, không hài lòng gì thì nói nhưng anh không mở miệng. Càng kéo dài tôi càng mệt, lúc nào cũng phải đoán xem anh đang nghĩ gì. Không biết kiểu im lặng này có phải là một dạng bạo lực gia đình không nữa. Tôi phải làm gì để cải thiện đây?