Theo tờ Wall Street Journal (WSJ), ngày 31-3, Bộ trưởng Giao thông Malaysia Anthony Loke thông báo Iran đã cam kết cho phép các tàu của Malaysia đi qua eo biển Hormuz an toàn và miễn phí.
Phát biểu tại một sự kiện, ông Anthony Loke cho biết Đại sứ Iran tại Malaysia đã đảm bảo các tàu chở dầu Malaysia có thể di chuyển qua tuyến đường vận chuyển năng lượng quan trọng này mà không gặp trở ngại tài chính.
Bộ trưởng Giao thông nhấn mạnh quyết định “bật đèn xanh” dành cho tàu Malaysia là kết quả của mối quan hệ ngoại giao tốt đẹp giữa Kuala Lumpur và Tehran.
Tuy nhiên, ông Anthony Loke cũng lưu ý vẫn còn nhiều tàu đang neo đậu chờ được phép đi qua, và quá trình này sẽ cần thêm thời gian để hoàn tất.
Trước đó, Ngoại trưởng Malaysia Mohamad Hasan thông báo 7 tàu chở dầu thuộc sở hữu của các công ty Malaysia hiện đang chờ qua eo biển.
Hãng thông tấn nhà nước Bernama đưa tin các tàu này thuộc tập đoàn Petronas và Sapura Energy. Tàu không bị giữ lại nhưng đang đợi điều kiện an toàn để khởi hành.
Theo WSJ, kể từ khi chiến sự bùng phát, eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển khoảng 20% dầu mỏ và khí đốt toàn cầu – gần như tê liệt, với hàng trăm tàu dầu mắc kẹt.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố chỉ cho phép một số tàu nhất định, thuộc những quốc gia “thân thiện”, đi qua.
Hiện lưu lượng tàu đi qua eo biển này đã giảm mạnh, từ hơn 100 tàu mỗi ngày xuống dưới 10 tàu, chủ yếu là các tàu chở hàng thiết yếu hướng tới Trung Quốc, Ấn Độ và Pakistan.
Ngày 30-3, Quốc hội Iran đã thông qua kế hoạch thu phí các tàu đi qua eo biển Hormuz, tuy nhiên đề xuất này vẫn cần được sự đồng thuận từ các quốc gia ven eo biển.
Nguồn: https://tuoitre.vn/iran-cho-phep-tau-malaysia-qua-eo-bien-hormuz-mien-phi-20260401120548135.htm
Tình Yêu Giới Tính
Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy

Tôi không nhớ rõ mình thích Thùy từ khi nào. Có lẽ là khi bắt gặp cô ấy bị mấy gã trai làng bên trêu ghẹo dọc đường đi học về năm cuối cấp 3. Nhìn bộ dạng yếu đuối sợ hãi của Thùy lúc đó, tôi muốn bảo vệ chở che.
Tôi là một gã trai không có ưu điểm gì, vừa xấu trai lại vừa học dốt... Thứ người ta nhớ về tôi chỉ là con nhà giàu. Thùy không thích tôi. Hình mẫu các chàng trai trong con mắt những cô gái mới lớn hoặc là đẹp trai, hoặc là học giỏi. Tôi không có cả hai thứ đó. Tôi thậm chí từng bị lưu ban 2 năm, nên dù lớn hơn 2 tuổi vẫn học cùng khóa với Thùy
Tất nhiên, tôi không phải vì thế mà im lặng. Lúc đầu, Thùy tỏ vẻ khó chịu. Tôi nói thẳng, tôi thích cô ấy là quyền của tôi, còn thích hay ghét tôi là quyền của cô ấy.
Thùy không đỗ đại học, tôi đương nhiên càng không. Bố đăng ký cho tôi vào trường nghề của tỉnh, còn Thùy theo chị lên phố học nghề làm đẹp.
Sau khi ra phố, ăn cơm uống nước thành phố, lại biết ăn mặc, trang điểm, Thùy vốn đã xinh đẹp lại càng trở nên rực rỡ hơn. Mỗi lúc nhìn thấy Thùy, tôi vẫn hồi hộp. Tôi biết cô ấy có nhiều chàng trai theo đuổi, và vẫn tự biết mình không thể lọt vào mắt của cô ấy.
Tôi cũng từng tán tỉnh vài người, yêu đương vài cuộc. Nhưng những cuộc tình cũng chẳng đi đến đâu. Với Thùy, tôi vẫn có một tình cảm riêng luôn thầm thương trộm nhớ nhưng không dám đến gần.
Rồi một ngày, Thùy gọi điện cho tôi. Khi thấy số điện thoại lạ nhấp nháy trên màn hình và giọng Thùy cất lên, tôi không tin nổi. Thùy hỏi tôi có rảnh tâm sự cùng em không?
Tối ấy, bên mương nước đầu làng, lần đầu tiên tôi ngồi gần Thùy đến thế. Thùy nói cô ấy số đen đủi, chẳng gặp được ai thương yêu thật lòng. Rồi Thùy hỏi: “Đàn ông chân tình như anh giờ hiếm lắm. Anh còn thích Thùy không? Có muốn lấy Thùy không?”.
Khi nghe Thùy nói, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì bất ngờ và hạnh phúc. Hơi thở Thùy gần, mang theo phảng phất mùi rượu đã uống từ trước đó. Có lẽ cô ấy say rồi, mai sẽ quên thôi. Mà dù là say, tôi cũng mặc kệ cho cảm xúc trong mình bay bổng.
Thế nhưng, những lời Thùy nói, cô ấy đều nhớ. Tối hôm sau, cô ấy nhắn tin hỏi lại tôi một lần nữa. Thùy nói chán yêu đương rồi, muốn lấy chồng thôi. Nếu tôi muốn cưới, cô ấy đồng ý.
Tôi như người ngủ một giấc dậy, bỗng nghe tin mình trúng số độc đắc. Vội vàng thưa chuyện với bố mẹ bàn chuyện cưới xin. Bố mẹ tôi bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Mẹ hỏi tôi: “Hai đứa yêu bao giờ mà cưới?”.
Tôi dẫn Thùy đi xem váy cưới, dẫn cô ấy đi chọn giường, chọn rèm cửa, ga gối trải giường. Thùy không vui nhiều như tôi, luôn tỏ vẻ dễ dãi mua cái gì cũng được.
Cho đến hôm đi chụp ảnh. Lúc vào buồng thử váy cưới, Thùy đưa túi xách và điện thoại cho tôi cầm. Điện thoại vừa sang tay tôi, màn hình bỗng sáng lên một tin nhắn zalo gửi tới: “Thế còn cái thai cậu định tính thế nào?”. Tin nhắn hiện lên rồi biến mất, nhưng nó in hằn trong trí não tôi. Cái thai nào? Cái thai của ai?
Tôi đứng ngoài cửa, nói cần gọi điện mà điện thoại hết pin, bảo Thùy đọc mật khẩu tôi mượn điện thoại gọi một chút. Khi màn hình mở ra, bí mật cũng được vén màn. Thùy đang mang thai và tình nhân của cô ấy đã cao chạy xa bay. Cô ấy đã bỏ thai nhiều lần, nếu còn tiếp tục, sợ sẽ mất khả năng làm mẹ. Cô ấy chọn tôi làm người “đổ vỏ” để danh chính ngôn thuận cho con chào đời. Chuyện sau này, sau này sẽ tính.
Tôi đọc những dòng cô ấy trò chuyện với bạn, mắt như hoa lên, đầu óc quay cuồng. Tôi vẫn biết, tình cảm Thùy dành cho tôi chắc chắn không nhiều. Nhưng lại nghĩ, cô ấy đã yêu đương chán rồi, muốn tìm một tấm chồng tử tế để dựa. Ai ngờ, cô ấy lừa tôi, xem tôi như một gã ngốc, lấy tôi làm lá chắn để che đậy cho sự lỡ dở của mình.
Khi Thùy khoác lên mình chiếc váy cưới, xoay đi xoay lại trước mặt tôi, tôi cũng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Cảm giác hạnh phúc bay bổng trước đó bỗng như bị một tảng băng đè nén, vừa nặng nề vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn gương mặt điểm trang cẩn thận tỉ mỉ của Thùy sao bỗng thấy nó xấu xí đến ghê sợ.
Nhưng tôi chẳng nói gì, cũng chẳng phơi bày mọi thứ ngay lúc đó, giống như nỗi đau bất ngờ khiến cảm xúc tê liệt . Một chuyện tày trời như vậy, sao cô ấy nghĩ có thể giấu tôi cả đời? Hay là cô ấy bí quá hóa liều, thật tâm cũng không muốn làm như vậy?
Tôi im lặng, ôm bí mật của cô ấy về nhà. Tôi yêu Thùy, nhưng không yêu đến mức quên cả tự trọng và sĩ diện bản thân, không yêu đến mức cam tâm tình nguyện để cô ấy lừa dối.
Sỡ dĩ, tôi kể chuyện dài như vậy, tỉ mỉ như vậy là để mọi người hiểu, tình cảm tôi dành cho Thùy trong sáng và đẹp ra sao. Và việc cô ấy lừa dối đã khiến tôi đau đớn, bẽ bàng, uất hận đến mức nào.
Hủy bỏ đám cưới là chuyện tôi nghĩ đến đầu tiên, nhưng thế thì lại nhẹ nhàng cho cô ấy quá. Nếu Thùy đã coi tôi là một gã khờ, tôi sẽ cho cô ấy toại nguyện đến đám cưới. Và trong đám cưới ấy, tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ra cho thiên hạ thấy. Cô ấy chẳng coi tôi ra gì, tôi cũng chẳng cần làm người tử tế.
Tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng mỗi ngày trôi qua, đám cưới càng gần, tôi vẫn chưa chắc chắn mình có nên làm thế không, có nên tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức ấy không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Trước đó, mạng xã hội xuất hiện bài đăng cho rằng khoảng 16h ngày 5-4, một bé trai bị hai người lạ bế lên xe máy chở đi.
Người đăng tự xưng là mẹ cháu bé, kêu gọi cộng đồng mạng chia sẻ để hỗ trợ tìm kiếm, kèm nội dung "cứu con tôi với, xin bà con Đà Nẵng chia sẻ gấp".
Bài đăng mô tả một người đàn ông mặc áo thun bế bé trai mặc áo trắng, quần xanh lên xe máy rồi rời khỏi hiện trường, đồng thời để lại số điện thoại liên hệ.
Chỉ trong thời gian ngắn, bài đăng thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ cùng nhiều bình luận.
Nhiều người dùng mạng là cư dân sống ở khu vực này nhận ra hình ảnh trong bài viết không trùng khớp với thực tế tuyến đường Phần Lăng 9.
Một số người dùng mạng chỉ ra các dấu hiệu hình ảnh "bắt cóc trẻ em" trên được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI).
Khi liên hệ qua số điện thoại trong bài viết, người nghe máy là một người đàn ông và cho biết không biết, không liên quan đến nội dung bài đăng.
Cùng ngày, Công an phường Thanh Khê thông báo đây là tin đồn thất thiệt, sai sự thật. Hiện công an đang truy xét tài khoản đăng tin để xử lý theo quy định.
Công an TP Đà Nẵng khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận tiếp tay cho việc lan truyền thông tin sai sự thật trên mạng xã hội.
Tình Yêu Giới Tính
Miễn phí sách giáo khoa: Đồng thuận cao, nhưng lo 'sách cũ, quản lý khó'

Bài viết "Miễn phí sách giáo khoa trên toàn quốc từ năm học 2029-2030" đăng trên Tuổi Trẻ Online nhận được nhiều lượt ý kiến từ bạn đọc.
Nhiều bạn đọc đánh giá đây là một chủ trương nhân văn, có ý nghĩa lớn trong việc giảm chi phí học tập và mở rộng cơ hội tiếp cận giáo dục cho mọi học sinh.
Bạn đọc Ngọc Linh cho rằng đây là tin vui lớn cho hàng triệu gia đình lao động đang phải gánh vác chi phí học tập mỗi dịp đầu năm học.
Tương tự, bạn đọc Hoài Bảo nhìn nhận việc miễn phí sách giáo khoa sẽ giúp "mọi trẻ em đều có cơ hội tiếp cận tri thức công bằng bất kể hoàn cảnh kinh tế".
Cùng quan điểm, bạn đọc có tên hiển thị Hung đánh giá đây là chủ trương "quá tốt, rất ý nghĩa", đặc biệt trong bối cảnh nhiều chính sách đang hướng tới miễn học phí, qua đó khuyến khích trẻ em đến trường đầy đủ hơn.
Ở góc độ kinh tế - môi trường, một số ý kiến cho rằng nếu triển khai hiệu quả, chính sách có thể mang lại lợi ích lớn. Bạn đọc có tên Bình nêu quan điểm nên "làm ngay và luôn”, nếu ai làm hỏng sách thì mua mới trả lại.
"Xã hội có thể tiết kiệm hàng ngàn tỉ đồng mỗi năm cho việc mua sách giáo khoa mới và bỏ đi sau một năm sử dụng", bạn đọc viết.
Ngoài ra, nhiều bạn đọc ủng hộ mô hình thư viện dùng chung. Bạn đọc Khánh An cho rằng cách làm này vừa tiết kiệm ngân sách, vừa giáo dục học sinh ý thức giữ gìn tài sản công.
Một số ý kiến cũng đề xuất mở rộng nguồn sách. Một bạn đọc cho rằng nên khuyến khích cá nhân, tổ chức tặng lại sách cũ cho thư viện. Còn bạn đọc Thanh Hải nhấn mạnh việc liên thông thư viện giữa các trường để tránh nơi thừa, nơi thiếu.
Bên cạnh đó, có những đề xuất mang tính dài hạn. Bạn đọc Trang Nhi cho rằng cần tính đến sách giáo khoa điện tử để giảm chi phí in ấn, lưu kho.
Bạn đọc tên Mỹ Tâm nhấn mạnh miễn phí là cần thiết, nhưng cũng phải song hành với việc nâng cao chất lượng nội dung sách để theo kịp quốc tế.
Dù đồng thuận về mục tiêu, nhiều bạn đọc cho rằng bài toán khó nhất nằm ở khâu triển khai, đặc biệt khi áp dụng mô hình dùng chung.
Một trong những lo ngại phổ biến là ý thức giữ gìn sách của học sinh. Bạn đọc Lam thẳng thắn nhận xét với học sinh lớp nhỏ như lớp 1, lớp 2. "Chưa hết học kỳ thì sách đã rách te tua", bạn đọc viết.
Bạn đọc Lyly chia sẻ rằng dù luôn giáo dục học sinh giữ gìn sách, nhưng sau mỗi năm vẫn phải thanh lý một tỉ lệ đáng kể.
"Mình có 10 năm dùng theo chương trình VNEN, học sinh cũng dùng miễn phí sách giáo khoa mỗi lần cho mượn là ngồi lựa từng bản sách còn tương đối nhất dù phương châm luôn giáo dục các em 'lật sách bằng bàn tay sạch, giữ sách như giữ gìn thân thể'. Thu sách về sau năm đầu phục vụ ít nhất thanh lý 10%, những năm tiếp ô chao ôi", bạn đọc này kể.
Từ thực tế đó, nhiều ý kiến đặt ra hàng loạt câu hỏi chi tiết về cơ chế vận hành. Bạn đọc có email thut****@gmail.com cho rằng cần quy định rõ thế nào là sách hư hỏng, ai là người đánh giá khi trả sách, cách xử lý khi học sinh viết, vẽ vào sách hoặc làm rách.
Đồng thời, bạn đọc này cũng băn khoăn về việc bồi hoàn nếu sau 2-3 năm sách đã cũ mà vẫn yêu cầu đền theo giá bìa thì khó có phụ huynh nào đồng tình.
Một vấn đề khác là đặc thù của sách hiện nay. Bạn đọc Dũng nêu thực tế sách bài tập toàn cho viết trực tiếp vào sách, nên rất khó tái sử dụng.
Góp ý thêm cho ý kiến này, bạn đọc Minh Phương cho rằng việc cho học sinh ghi chú, làm bài ngay trên sách giúp học nhanh hơn, tiết kiệm thời gian, và đây cũng là xu hướng chung, nên khó giữ sách sạch sẽ để dùng lại như trước.
Bạn đọc Ly chỉ ra hàng loạt bất cập có thể xảy ra như khó kiểm soát tình trạng sách khi trả, học sinh không trả lại sách sau kỳ thi, hoặc phải mua thêm sách bài tập...
Bạn đọc Sơn Hòa cũng lo ngại tình trạng sách cũ bị vẽ bậy sẽ ảnh hưởng đến chất lượng học tập của học sinh sau.
Nhiều bạn đọc cho rằng cần chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi triển khai. Còn bạn đọc Chu Thiên Hương nhấn mạnh cần cơ chế quản lý để vừa tiết kiệm chi phí, vừa tránh lãng phí.

