Theo tờ Wall Street Journal (WSJ), ngày 31-3, Bộ trưởng Giao thông Malaysia Anthony Loke thông báo Iran đã cam kết cho phép các tàu của Malaysia đi qua eo biển Hormuz an toàn và miễn phí.
Phát biểu tại một sự kiện, ông Anthony Loke cho biết Đại sứ Iran tại Malaysia đã đảm bảo các tàu chở dầu Malaysia có thể di chuyển qua tuyến đường vận chuyển năng lượng quan trọng này mà không gặp trở ngại tài chính.
Bộ trưởng Giao thông nhấn mạnh quyết định “bật đèn xanh” dành cho tàu Malaysia là kết quả của mối quan hệ ngoại giao tốt đẹp giữa Kuala Lumpur và Tehran.
Tuy nhiên, ông Anthony Loke cũng lưu ý vẫn còn nhiều tàu đang neo đậu chờ được phép đi qua, và quá trình này sẽ cần thêm thời gian để hoàn tất.
Trước đó, Ngoại trưởng Malaysia Mohamad Hasan thông báo 7 tàu chở dầu thuộc sở hữu của các công ty Malaysia hiện đang chờ qua eo biển.
Hãng thông tấn nhà nước Bernama đưa tin các tàu này thuộc tập đoàn Petronas và Sapura Energy. Tàu không bị giữ lại nhưng đang đợi điều kiện an toàn để khởi hành.
Theo WSJ, kể từ khi chiến sự bùng phát, eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển khoảng 20% dầu mỏ và khí đốt toàn cầu – gần như tê liệt, với hàng trăm tàu dầu mắc kẹt.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố chỉ cho phép một số tàu nhất định, thuộc những quốc gia “thân thiện”, đi qua.
Hiện lưu lượng tàu đi qua eo biển này đã giảm mạnh, từ hơn 100 tàu mỗi ngày xuống dưới 10 tàu, chủ yếu là các tàu chở hàng thiết yếu hướng tới Trung Quốc, Ấn Độ và Pakistan.
Ngày 30-3, Quốc hội Iran đã thông qua kế hoạch thu phí các tàu đi qua eo biển Hormuz, tuy nhiên đề xuất này vẫn cần được sự đồng thuận từ các quốc gia ven eo biển.
Nguồn: https://tuoitre.vn/iran-cho-phep-tau-malaysia-qua-eo-bien-hormuz-mien-phi-20260401120548135.htm
Tình Yêu Giới Tính
Yêu người tính “tiểu thư”, đến khi cưới tôi kiệt sức vì vợ sống bừa bộn

Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng "để đó rồi tính".
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như "siêu nhân", nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Yêu người góa vợ 10 năm, tôi sững sờ khi nhìn thấy ảnh vợ quá cố của anh

Tôi năm nay 40 tuổi, là giáo viên một trường tiểu học. Sau khi chồng sắp cưới qua đời ngay trước mặt tôi, trong một tai nạn giao thông 13 năm trước, trái tim tôi dường như đã đóng băng từ đó.
Thật ra, 13 năm đủ dài để nỗi đau đớn nguôi ngoai. Tôi cũng từng gặp gỡ vài người do mai mối, cũng từng muốn mở lòng với những chàng trai đến với mình. Nhưng không hiểu sao, đối với họ, lòng tôi không có rung động. Thời gian cứ thế, thấm thoắt thoi đưa, tôi đã ở tuổi tứ tuần.
Tuy nhiên, bố mẹ tôi chưa từng dừng việc tìm chồng cho tôi. Bố mẹ chỉ có mình tôi là con gái. Họ không muốn nhìn tôi ngày một già đi trong cô độc. Tôi hiểu nỗi lo lắng của bậc sinh thành, chỉ là chuyện tình cảm khó mà gượng ép.
Rồi một ngày, chị đồng nghiệp bảo tôi: “Làm em dâu chị không? Chị có cậu em họ góa vợ 10 năm nay. Lúc nào cậu ấy cũng bảo không kết hôn lần nữa. Nhưng vài hôm trước, cậu ấy ghé nhà chị, nhìn thấy bức ảnh tập thể giáo viên trường mình trên bàn, sau đó cứ hỏi về em. Khi biết em còn độc thân, cậu ấy rất mong có thể làm quen”.
Chị ấy nói, tính anh hiền lành, chung thủy. Dù vợ mất đã 10 năm, anh vẫn một mình nuôi con, không hề có ý định đi bước nữa. Ai nói chuyện mai mối anh đều gạt đi. Vậy mà lần này lại nhờ chị bắc cầu làm quen.
Chị muốn giới thiệu để chúng tôi quen nhau, không tiến tới thì cũng có thể làm bạn. Thấy chị ấy nhiệt tình như vậy, tôi cũng không nỡ chối từ. Lòng tự nhủ, chỉ là một cuộc gặp gỡ thôi mà.
Thế nhưng, sau cuộc gặp đầu tiên, tôi thực sự có ấn tượng tốt về anh. Anh hơn tôi 3 tuổi, ngoại hình cao ráo dễ nhìn, tính tình điềm đạm, nói năng thông minh chừng mực. Anh không nói nhiều nhưng cũng đủ thể hiện một người đàn ông tinh tế và sâu sắc.
Sau này, khi đã cởi mở hơn, anh thú thật là đã bị tôi thu hút ngay lần đầu tiên nhìn thấy tôi trên bức ảnh. Khi biết tôi độc thân, anh đã vui mừng mà không hiểu vì sao. Anh nói, cả anh và tôi đều đã mất đi người mình yêu thương. Nếu tôi không chê anh đã có một đời vợ và một đứa con, hãy cho anh cơ hội.
Tôi nói, dù cả hai không còn trẻ nhưng cũng chẳng cần phải vội. Tôi cũng đã gặp con gái anh một lần do anh chủ động đưa đến cuộc hẹn. Cô bé 12 tuổi nhưng cao lớn như một thiếu nữ, dáng vẻ ngoan hiền.
Hôm gặp nhau, cô bé không nói nhiều, chỉ trả lời lễ phép những câu hỏi của tôi. Nhưng tối hôm đó, cô bé chủ động nhắn tin cho tôi: “Mẹ con mất lúc con còn nhỏ nên con không nhớ. Nhưng bố nói, chỉ cần nhìn cô sẽ như thấy mẹ con. Nếu cô đồng ý lấy bố con, con sẽ gọi cô là mẹ”.
Dòng tin nhắn của một đứa trẻ mồ côi mẹ từ khi mới bi bô tập nói khiến tôi rơi nước mắt.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, tự thấy giữa tôi và anh chẳng có gì nhiều để băn khoăn, do dự. Anh có cảm tình với tôi, và tôi cũng vậy. Một cuộc hôn nhân dù muộn nhưng bắt đầu từ tình cảm thì vẫn rất đáng tin cậy.
Bố mẹ tôi sau lần gặp con rể tương lai thì vui mừng như trẻ ra hàng chục tuổi. Bố tôi nói: “Dù con đã ở tuổi 40, bố mẹ cũng không phải vì thế mà muốn con lấy ai cũng được. Nhưng kinh nghiệm gần 70 năm sống trên đời, bố thấy người này được”. Tôi tin bố, cũng như tin vào cảm nhận của tôi.
Tuần trước, tôi nói với anh: “Em muốn đến nhà chào chị ấy”. Anh sững người một lúc rồi như hiểu ra: “Cô ấy có lẽ sẽ chào đón em giống bố con anh”.
Hôm ấy, lần đầu tiên tôi đến nhà anh, mang theo một bó hoa và một giỏ trái cây. Anh giúp tôi rửa hoa quả sắp vào đĩa rồi dẫn tôi lên phòng thờ trên gác. Vừa nhìn thấy bức ảnh vợ anh đặt trên bàn thờ, tôi sững lại.
Từ mái tóc ngắn ngang vai, hai lúm đồng tiền trên má khi cười và cả đôi mắt to tròn, người vợ quá cố của anh trên bức ảnh thoáng nhìn đã thấy có nhiều nét giống tôi. Chỉ có điều, chị ấy trẻ hơn, vì mất năm 32 tuổi, ảnh chụp có lẽ sớm hơn nữa.
Tôi hỏi anh ấy: “Anh thấy em giống chị ấy phải không?”. Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn bức ảnh và trả lời: "Cả em và cô ấy đều rất xinh đẹp trong mắt anh". Tôi biết, anh thừa hiểu đó không phải là câu trả lời đúng trọng tâm.
Khi tôi nói ra điều mình nghĩ, anh thừa nhận, lúc đầu ấn tượng tôi vì gương mặt có nhiều nét giống vợ mình. Nhưng sau khi tìm hiểu, anh thích tôi, muốn kết hôn với tôi hoàn toàn là vì có tình cảm với tôi chứ không phải chỉ vì gương mặt.
Kể từ ngày vợ mất, anh chưa từng để hình bóng nào len lỏi vào tâm trí, cho đến khi nhìn thấy tôi. Anh mong tôi đừng suy nghĩ quá nhiều, phức tạp hóa mọi chuyện lên. Anh thật sự mong chúng tôi có thể đồng hành những năm tháng sau này, cùng nhau dựng xây tổ ấm.
Tối đó, tôi nằm mãi không ngủ được, gương mặt chị ấy ở trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu hiểu vì sao, một người đàn ông cự tuyệt chuyện đi bước nữa lại đột ngột muốn kết hôn dù chỉ mới nhìn tôi qua ảnh.
Là vì anh ấy thấy tôi có nét giống vợ của mình. Anh ấy muốn đến với tôi, thực ra tâm trí lại nghĩ về người vợ quá cố. Anh còn từng bảo với con gái, chỉ cần nhìn tôi sẽ như nhìn thấy mẹ. Tôi thực ra chỉ là một người thay thế?
Tôi biết, anh là người tốt nhưng tôi thật sự không chắc là anh có tình cảm thật với tôi không. Anh yêu vợ nhiều như vậy, chung tình suốt nhiều năm như vậy. Ngay cả việc kết hôn cũng là vì người ấy có nét giống vợ. Liệu tôi có nên bước vào cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu bản thân đã thấy mình chỉ là kẻ thay thế hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

11 năm trước, tôi lấy chồng. Chồng tôi là người nơi khác đến quê tôi đi làm và ở trọ gần nhà tôi. Hồi đầu, bố mẹ tôi không ủng hộ tình yêu này. Bởi thời điểm đó, tôi đã học xong đại học, có chút nhan sắc, con trai theo đuổi rất nhiều.
Bố mẹ mong tôi có thể lấy một chàng trai gần nhà, gia đình có điều kiện. Nhưng tôi lại yêu một chàng trai xa xôi đến quê mình lập nghiệp, một tấc đất cũng chưa có, chỉ chui rúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Nhưng thói đời, mấy khi cha mẹ thắng được con. Khi tôi thông báo mình đã mang bầu, bố mẹ đành ngậm ngùi cho cưới.
Nhà có 3 đứa con, tôi là con gái duy nhất trong nhà, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ. Thời điểm tôi lấy chồng, 2 anh trai đều đã lấy vợ ra ở riêng. Mẹ sợ tôi không quen chịu khổ, đề nghị vợ chồng tôi về sống chung nhà.
Chồng tôi không đồng ý. Anh nói, hai vợ chồng còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, không sợ đói nghèo. Cha mẹ nuôi lớn học hành, đã đến lúc phải tự lo cho mình, không thể cứ dựa dẫm mãi được. Có một điều anh ấy không nói nhưng tôi hiểu: Anh không muốn ở rể.
Cứ nghĩ rằng, chỉ cần hai vợ chồng chăm chỉ cuốc cày, tiết kiệm chắc sẽ sớm mua được đất, xây được nhà. Nhưng rồi vài năm trước, ở quê tôi bỗng mọc lên một khu công nghiệp, đất đai trong vùng bỗng lên “cơn sốt”, giá cao lên gấp đôi gấp ba. Việc mua một mảnh đất đối với chúng tôi lại trở nên khó khăn hơn trước.
Vài tuần trước, tôi ghé qua nhà. Mẹ tôi nói, bố mẹ cũng nhiều tuổi rồi, có mảnh đất rộng bên nhà, bố mẹ tính chia cho các con, trai gái gì cũng chia đều bằng nhau hết. Đợi cuối tuần mọi người được nghỉ thì họp gia đình.
Tôi nghe xong, lòng vui như hội về khoe với chồng. Tôi tính, nếu bố mẹ cho đất, chúng tôi có thể bán đi, số tiền đó cộng với số tiền hai vợ chồng dành dụm mấy năm qua có lẽ sẽ đủ mua đất và xây một căn nhà nhỏ. Chúng tôi sẽ chọn mua đất gần chỗ làm, gần trường học của con cho tiện.
Chồng tôi không hào hứng như tôi. Anh nói, anh không muốn nhòm ngó đến đất đai nhà vợ, muốn cuộc đời mình thì mình tự lo. Nhưng nếu bố mẹ chia phần thì cũng sẽ vui lòng nhận. Con cái nhờ phúc cha mẹ chắc cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Cuối tuần hôm đó, vợ chồng chúng tôi chở nhau về. Đến nơi đã thấy cả nhà tụ họp đông đủ gồm cha mẹ và vợ chồng anh cả, anh thứ.
Bố tôi nói: Bố mẹ cả đời chỉ làm công chức, lương chỉ đủ ăn và nuôi mấy anh em học hành, không tích cóp được tiền hay vàng gì cả. Tài sản hiện nay chỉ có ngôi nhà và mấy trăm m2 đất bao năm nay vẫn làm vườn. Bố mẹ muốn nhân lúc còn khỏe mạnh, minh mẫn thì chia cho các con. Con trai hay con gái cũng có một phần công bằng như nhau.
Nói rồi, bố bỗng đưa mắt nhìn vợ chồng tôi, sau đó mới nói tiếp: “Bố đã nói chuyện với hai anh. Hiện tại hai anh làm việc khá xa nhà nhưng tương lai cũng có định hướng chuyển về gần nhà, xây nhà sống gần bố mẹ. Riêng vợ chồng cái Thủy là không biết thế nào.
Vậy nên bố vẫn chia cho vợ chồng con một phần nhưng với điều kiện chỉ được ở, không được bán. Sau khi chia đất, làm sổ, mảnh đất cho vợ chồng con sẽ vẫn đứng tên bố mẹ”.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì, chồng tôi đã đứng dậy nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ, nhưng phần đất này con xin phép không nhận. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, chẳng lẽ cả đời này không mua nổi một căn nhà. Đất này, bố mẹ cứ giữ mà an hưởng tuổi già đi ạ”.
Nói xong, anh lấy cớ để hai đứa nhỏ ở nhà, về muộn không an tâm, xin phép về trước. Bố mẹ tôi bất ngờ, anh chị em chưng hửng. Thái độ của chồng tôi như thế nghĩa là sao?
Về tới nhà, chồng tôi mới bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh nói, bố mẹ cho đất với điều kiện để ở, không được bán. Đất cho rồi vẫn đứng tên bố mẹ thì khác gì không cho. Như vậy có nghĩa là ép anh phải ở rể.
Bao năm nay, dù đã là rể con trong nhà, bố mẹ vẫn luôn coi thường anh, mỗi lần gặp đều nói bóng nói gió cho rằng anh là đàn ông mà vô dụng, một cái nhà cũng không lo nổi cho vợ con.
Anh nói, nếu ở đây không mua được nhà, anh thà đưa vợ con về quê chứ không bao giờ lấy đất của bố mẹ vợ để mang tiếng, mang nhục.
Thái độ và suy nghĩ của chồng khiến tôi kinh ngạc. Sống chung hơn 10 năm, tôi thấy anh là người hiền lành, thương vợ, thương con. Bố mẹ tôi tuy không phải lúc nào cũng đúng nhưng anh cũng chưa từng than phiền hay kêu ca gì cả.
Vậy mà nay bố mẹ vợ cho đất, chỉ yêu cầu không được bán với mong muốn con gái ở gần, anh ấy lại từ chối không chút nể nang, lại còn cho rằng bố mẹ vợ cho đất kiểu ấy thì cũng như là không cho, vẫn là ép anh ở rể để mang tiếng “ăn nhờ ở đậu”.
Người ta vẫn nói “bệnh sĩ chết trước bệnh tim”. Với chồng tôi, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài 3 từ “nghèo còn sĩ”. Tôi có nên mặc kệ sĩ diện vô lý của chồng, bố mẹ cho đất thì cứ nhận hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

