Theo Hãng tin AFP, ngày 3-5, Saudi Arabia, Nga và 5 quốc gia thành viên liên minh OPEC+ khác ra tuyên bố nâng hạn ngạch khai thác dầu thêm 188.000 thùng/ngày trong tháng 6.
Động thái này được OPEC+ gọi là một phần của “cam kết tập thể nhằm hỗ trợ sự ổn định của thị trường dầu mỏ” và được công bố vài ngày sau khi Các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE) tuyên bố rời nhóm.
Mức tăng 188.000 thùng đã được giới phân tích dự báo và gần như tương đương với con số 206.000 thùng/ngày từng được OPEC+ công bố hồi tháng 3 và tháng 4.
Tuy nhiên, giới phân tích nghi ngờ quyết định này thực chất là một tuyên bố chính trị nhiều hơn là giải pháp thực tiễn cho cuộc khủng hoảng năng lượng hiện tại.
Điều này xuất phát từ thực tế rằng sản lượng khai thác hiện tại của OPEC+ vẫn đang thấp hơn tổng hạn ngạch được cho phép. Trong khi đó, trữ lượng chưa khai thác của nhóm lại chủ yếu nằm ở vùng Vịnh, nơi hoạt động xuất khẩu đã gần như đình trệ bởi lệnh phong tỏa eo biển Hormuz.
Trao đổi với AFP, chuyên gia phân tích tại Rystad Energy, ông Jorge Leon, nhận định việc tăng hạn ngạch là một “thông điệp hai tầng” mà OPEC+ muốn gửi đi cho thế giới.
Thứ nhất, việc UAE rời đi không làm xáo trộn cách OPEC+ vận hành. Thứ hai, nhóm vẫn nắm quyền kiểm soát thị trường dầu toàn cầu, bất chấp những đảo lộn nghiêm trọng từ chiến sự.
“Sản lượng đang tăng trên giấy, nhưng tác động thực tế đến nguồn cung vật chất vẫn rất hạn chế, xuất phát từ những ràng buộc tại eo biển Hormuz”, ông Leon khẳng định.
Theo chuyên gia này, vấn đề không nằm ở chuyện bơm thêm dầu, mà là tín hiệu cho thấy OPEC+ vẫn là bên định đoạt cuộc chơi.
Trong thông báo chung ngày 3-5, OPEC+ không nhắc gì đến UAE, quốc gia thông báo rút khỏi cả Tổ chức Các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) cùng liên minh OPEC+ hôm 28-4.
Việc làm này nối dài chuỗi im lặng của cả OPEC lẫn OPEC+, vốn đều chưa lên tiếng công khai về việc rời đi trên.
Bảy quốc gia OPEC+ tham gia cuộc họp và ra quyết định nâng hạn ngạch trên bao gồm Algeria, Iraq, Kazakhstan, Kuwait, Oman, Nga và Saudi Arabia.
Cyprus, nước đang giữ chức chủ tịch luân phiên Liên minh châu Âu (EU), ngày 22.4 thông báo rằng đại sứ của các nước thành viên đã đồng ý khởi động quy trình để chính thức thông qua gói vay cho Ukraine và cấm vận Nga, theo tờ The Guardian. Lễ ký quyết định chính thức dự kiến diễn ra vào chiều 23.4.
Gói vay trị giá đến 90 tỉ euro này thực tế đã được EU đồng ý vào tháng 12.2025 nhưng Thủ tướng Hungary Viktor Orban với sự ủng hộ của Slovakia đã bất ngờ "quay xe", phủ quyết tại phiên họp vào tháng 3 do mâu thuẫn với Ukraine về đường ống dẫn dầu Druzhba.
Đường ống dẫn dầu từ Nga sang hai nước châu Âu này, có công suất 1,2 - 1,4 triệu thùng mỗi ngày, là nguồn cung quan trọng cho Hungary và Slovakia. Ukraine nói rằng đường ống bị hư hại nặng do chiến sự và đang được sửa chữa gấp rút.
Hungary và Slovakia cáo buộc Ukraine trì hoãn nên đã phủ quyết gói vay của EU, nguồn tiền cực kỳ cần thiết cho chính quyền Kyiv. Gói vay dự kiến sẽ bù đắp cho 2/3 nhu cầu tài chính của Ukraine trong năm 2026 và 2027. Ukraine sẽ không phải trả lãi và chỉ trả tiền gốc khi nào Nga bồi thường thiệt hại do chiến sự gây ra. Hiện tại, ước tính 210 tỉ euro tài sản ngân hàng trung ương Nga đang bị đóng băng tại EU.
Công ty dầu mỏ MOL của Hungary chiều 22.4 cho biết đơn vị điều hành đường ống phía Ukraine đã thông báo rằng dầu thô từ đường ống Druzhba đang chảy từ Belarus sang và dự kiến đến Hungary và Slovakia "sớm nhất vào ngày mai".
Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky hoan nghênh việc EU cho Ukraine vay 90 tỉ euro, cho rằng việc hỗ trợ Kyiv và gây sức ép lên Moscow là điều cần thiết để chấm dứt chiến sự.
Nút thắt được tháo gỡ sau khi ông Orban bị đối thủ chính trị Peter Magyar vượt qua trong cuộc bầu cử hôm 12.4. Ông Magyar được cho là thận trọng hơn trong mối quan hệ với Nga, chỉ trích việc ông Orban duy trì quan hệ gần gũi quá mức, đặc biệt là về năng lượng, với Moscow.
Kèm theo gói vay, EU cũng nhất trí về gói cấm vận thứ 20 lên Nga, trong đó có những giới hạn về hàng hải và năng lượng, các biện pháp về tài chính, thương mại và công nghiệp.
Theo Hãng tin AFP, ngày 23-4, Bộ Chiến tranh (Bộ Quốc phòng) Mỹ đã chỉ trích gay gắt một bản tin khi viết rằng cơ quan này đánh giá sẽ mất sáu tháng để dọn sạch hoàn toàn thủy lôi do Iran rải tại eo biển Hormuz.
Lầu Năm Góc khẳng định thông tin này là sai sự thật và mang tính chọn lọc.
Trước đó ngày 22-4, tờ Washington Post đưa tin Lầu Năm Góc trong một buổi điều trần kín trước Ủy ban Quân vụ Hạ viện cho biết cần đến 6 tháng để rà phá thủy lôi, dẫn lời ba quan chức ẩn danh nắm rõ nội dung cuộc thảo luận.
Khi được hỏi về báo cáo trên, Thư ký báo chí Lầu Năm Góc Sean Parnell phát biểu: "Việc truyền thông thu thập có chọn lọc các thông tin rò rỉ từ một buổi họp kín, trong đó có nhiều nội dung sai lệch, là hành vi báo chí thiếu trung thực".
"Một bản đánh giá đơn lẻ không có nghĩa đó là phương án khả thi. Việc eo biển Hormuz bị đóng cửa trong 6 tháng là điều không thể xảy ra và hoàn toàn không được Bộ trưởng chấp thuận", ông Parnell nói.
Cũng theo báo Washington Post, các nghị sĩ đã được thông báo rằng Iran có thể đã rải ít nhất 20 quả thủy lôi trong và xung quanh eo biển, trong đó một số được thả trôi và điều khiển từ xa bằng công nghệ GPS, khiến việc phát hiện khó khăn hơn.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cũng cảnh báo về một vùng nguy hiểm rộng 1.400km² - nơi có khả năng hiện diện thủy lôi.
Tuần trước, người phát ngôn của Tập đoàn vận tải Hapag-Lloyd (Đức) cảnh báo các hãng tàu cần có thông tin chi tiết về các lộ trình khả thi, trong bối cảnh lo ngại rủi ro trúng thủy lôi vẫn hiện hữu.
Đầu tháng này, khi eo biển Hormuz tạm thời mở cửa trở lại theo thỏa thuận ngừng bắn, chỉ có một số ít tàu bè qua lại do lo ngại về các cuộc tấn công hoặc bom mìn dưới nước.
Hải quân Mỹ cho biết các tàu của họ đã tiến vào eo biển để bắt đầu chiến dịch rà quét thủy lôi trong tháng 4.
Tuy nhiên phía IRGC đã bác bỏ tuyên bố trên, đồng thời đe dọa bất kỳ tàu quân sự nào cố gắng băng qua tuyến hàng hải này.
Bắt đầu từ ngày 22-4 tại London (Anh), đại diện quân sự từ hơn 30 nước đã tham gia các cuộc đàm phán về sứ mệnh đa quốc gia do Anh và Pháp dẫn đầu, nhằm bảo vệ tự do hàng hải tại eo biển Hormuz sau khi xung đột kết thúc.
Liên minh phòng thủ này dự kiến thảo luận kế hoạch mở lại eo biển và triển khai các hoạt động rà phá thủy lôi chuyên sâu.
Theo nhà nghiên cứu Scott Truver (Mỹ), sau Chiến tranh vùng Vịnh 1990-1991, lực lượng liên quân đa quốc gia đã phải mất hơn hai năm mới có thể rà quét hàng trăm quả thủy lôi và tuyên bố khu vực phía bắc vùng Vịnh sạch mìn.
Sự việc xảy ra ngày 15/5 khi trực thăng AH-64E Apache đáp xuống ruộng lúa ở thành phố Pyeongtaek thuộc tỉnh Gyeonggi, cách thủ đô Seoul khoảng 65 km về phía nam. Hai thành viên kíp lái không bị thương, sự việc không gây ra hỏa hoạn.
Hình ảnh do báo Stars and Stripes của Mỹ công bố cho thấy trực thăng vẫn nằm giữa ruộng lúa vào ngày 18/5. Đây là phi cơ thuộc biên chế Sư đoàn Bộ binh số 2 lục quân Mỹ, đóng quân tại căn cứ Humphreys. Có hai quân nhân làm nhiệm vụ canh gác trực thăng và họ từ chối đưa ra bình luận.
Thiếu tá Eileen Poole, phát ngôn viên Sư đoàn Bộ binh 2, cho biết chiếc Apache không bị hư hại và giới chức đang điều tra nguyên nhân dẫn đến sự cố. "Tình hình đã được kiểm soát nhờ sự phối hợp giữa chính quyền địa phương và quân đội", bà nói.
Quan chức Mỹ không cho biết phi công có phát tín hiệu khẩn nguy trước khi hạ cánh khẩn hay không, cũng như lý do khiến trực thăng phải đáp xuống ruộng lúa. Bà nhấn mạnh an toàn của quân nhân và cộng đồng địa phương là ưu tiên hàng đầu.
Hãng thông tấn Yonhap trước đó nói rằng động cơ máy bay có thể đã bị quá nhiệt và quá trình sửa chữa, di dời máy bay dự kiến kéo dài trong vòng 3 ngày.
Theo nhà sản xuất Boeing, trực thăng vũ trang đa nhiệm AH-64 Apache được sử dụng bởi lục quân Mỹ và 15 quốc gia khác. AH-64E là biến thể hiện đại nhất của Mỹ, từng được gọi là AH-64D Block III, được ứng dụng một số cải tiến về năng lực kết nối và phân phối thông tin, radar, cũng như trang bị động cơ mạnh hơn các mẫu cũ.
Giá xuất xưởng mỗi chiếc AH-64E khoảng 35 triệu USD. Nếu tính cả chi phí linh kiện, hỗ trợ kỹ thuật, vũ khí và huấn luyện vận hành, mỗi trực thăng AH-64E sẽ có giá lên tới 52-65 triệu USD.