Kỷ niệm 20 năm ngày cưới, vợ chồng tôi mon men đi chụp ảnh kỷ niệm tại một studio của người quen. Sau khi nhận về tấm ảnh đã “photoshop hư hết vài con chuột máy tính”, tấm ảnh kỷ niệm trong long lanh. Nhưng khi đem treo cạnh tấm ảnh cưới, tôi không còn nhận ra tôi nữa.
Ở độ tuổi U50, thời gian trôi qua, tất nhiên là tôi trông già hơn xưa, nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng “trông phát chán”. Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra – bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người, tất nhiên phải già đi rồi, nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua, ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì, bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu, lười tập thể dục, tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?
Tóc rụng, tóc hói có thể là do gen. Nhưng ai bảo chúng không bị bia rượu, thuốc lá làm “chất xúc tác” đẩy nhanh tiến trình?
Hội bạn của tôi, khi bước vào độ tuổi này, hầu như ai cũng rơi vào một hoặc cả hai tình trạng trên. Đến nỗi chúng tôi than thở với nhau tóc rụng, bụng bia đúng là combo hủy diệt nhan sắc đàn ông Việt độ tuổi 40 trở đi.
Điều đáng nói là trong công ty của tôi, vài thằng em mới 25-30 tuổi cũng đang đau khổ vì tóc rụng. “Tóc rụng từng mảng mỗi lần tắm”, “Em phải dọn lỗ thoát nước nhà tắm mỗi ngày vì tóc rụng”… tôi gặp hàng tá thời than vãn như vậy, và chỉ các em ăn hà thủ ô, xài tinh dầu bưởi chống rụng tóc để cứu vãn mái tóc (dù chúng vô dụng với tôi, nhưng biết đâu lại hợp cơ địa với ai đó).
Ở một góc độ nào đó, chúng ta chấp nhận chuyện đàn ông trung niên xuống sắc như một lẽ tự nhiên, đến mức quên mất rằng rất nhiều trong số đó hoàn toàn có thể kiểm soát được.
Tóc rụng có thể là do di truyền, nhưng việc thiếu ngủ, stress kéo dài, bia rượu, thuốc lá – tất cả đều là những chất xúc tác khiến quá trình đó đến sớm hơn và nặng hơn. Bụng bia cũng vậy, không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của năng lượng nạp vào nhiều hơn tiêu hao trong một thời gian dài, cộng thêm việc cơ thể ngày càng ít vận động.
Đến khi rơi vào tình trạng này, tôi mới phát hiện nhiều đàn ông sẵn sàng chi tiền triệu cho thực phẩm chức năng, dầu gội chống rụng tóc, nhưng lại không sẵn sàng dành 30 phút mỗi ngày để vận động.
Chúng ta tìm cách chữa ngọn vì nó dễ hơn rất nhiều so với việc thay đổi thói quen. Bạn có thể dùng sản phẩm hỗ trợ, có thể thử đủ loại mẹo dân gian, nhưng nếu vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ như thức khuya, ăn nhậu, ít vận động thì mọi nỗ lực chỉ giống như tát nước ra khỏi một chiếc thuyền đang thủng.
Khi nhìn sang những người cùng độ tuổi nhưng giữ được phong độ thì thật đáng ghen tỵ và hối hận vì những năm tháng không quan tâm, chăm sóc bản thân.
Khắc
"Những năm về trước, hè nào nhà tôi cũng có 5-6 đứa cháu (con của anh, chị, em hai bên nội, ngoại) về chơi. Sáng bố mẹ chúng chở đến, chiều đón về. Nhà tôi cứ như một vườn trẻ. Tất cả đám cháu đều nghỉ hè ở nhà tôi suốt 5 năm tiểu học. Chúng ăn, chơi, ôn bài, ngủ trưa có giờ giấc. Nhưng nói thật, chỉ riêng việc đi chợ, lo cơm nước bữa trưa, bữa xế cho bọn trẻ cũng đủ khiến tôi mệt nhoài.
Hè nào tôi cũng sút mấy kg, tiền tiết kiệm hết nhẵn vì lo cho các cháu về nghỉ hè. Thế nhưng, các anh, chị, em đều vất vả lo đi làm, chỉ mình tôi được nghỉ hè, nếu không trông giùm cũng tội bọn trẻ. Chúng ăn cơm đến 'mòn đũa' ở nhà tôi, mệt nhưng vui. Các cháu cũng thích đến nhà chơi với các con tôi.
Giờ các cháu lớn cả rồi, nhiều đứa có con sắp vào lớp một cũng tính gửi tôi kèm cặp. Nhưng tôi giờ mắt mờ rồi, không kèm được cho tụi nhỏ được nữa. Trước kèm cả đám không sao, giờ kèm một bé tôi cũng thấy mệt. Mỗi tuổi mỗi khác, hai ông bà trông hai cháu suốt mấy tháng hè cũng rất vất vả".
Đó là chia sẻ của độc giả Cúc họa mi xung quanh câu chuyện "Áp lực với 'khối nghỉ hè'". Nhịp sống đảo lộn, chi phí sinh hoạt tăng, khác biệt trong cách chăm sóc trẻ và tâm lý cả nể khiến không ít ông bà, người thân thấy áp lực khi nhận trông cháu trong kỳ nghỉ hè.
Khảo sát của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam (2023-2024) về công nhân có con nhỏ tại nhiều tỉnh, thành, cũng cho thấy 95,5% lao động nữ di cư đã có con. Trong đó, 31,6% người có con nhỏ gửi về quê nhờ người thân gia đình chăm sóc; 40,5% gửi con về quê tạm thời, sau khi ổn định sẽ đón con lên. 29,5% cho rằng gửi con về quê là bắt buộc, vì cha mẹ không có điều kiện nuôi dạy, chăm sóc trẻ. 23.8% cho biết gửi con về quê là đương nhiên.
>> Ông bà kiệt sức vì trông cháu suốt mấy tháng nghỉ hè
Đồng cảm với những áp lực của ông bà khi đón cháu về nghỉ hè, bạn đọc Poolzi bình luận: "Bọn nhỏ tầm 1-3 tuổi thì ông bà còn ngó nghiêng, trông nom được, chứ những đứa 4-5 tuổi đổ lên, ông bà giờ trông không nổi. Tầm tuổi đó chúng muốn tìm hiểu mọi thứ, đặc biệt khi về quê có quá nhiều thứ mà ở thành phố không có nên rất khó quản. Chưa kể về quê gặp đám trẻ con ở nông thôn, nhiều đứa bị dẫn đi chơi khắp nơi trong làng, đi từ sáng tới trưa không thấy mặt, ông bà nào chẳng lo".
Độc giả Kimxuan.hoangthi cho rằng nguyên nhân xuất phát từ chính cách nuôi dạy con của nhiều bậc cha mẹ hiện đại: "Tất cả điều này xảy ra vì cha mẹ chưa nghiêm khắc giáo dục con cái biết cách ứng xử trong cuộc sống hàng ngày. Nhiều cha mẹ nghĩ cứ thương là cưng chiều con vô điều kiện khiến cho chúng khi lớn lên vừa hư, vừa hèn (hèn vì không quen chịu áp lực, phải thích nghi hoàn cảnh, kiềm chế cảm xúc của mình), vừa không biết tri ân ông bà, cha mẹ. Những đứa trẻ này lớn lên rất khó hòa nhập cộng đồng, nói gì đến thành công".
Trong khi đó, bạn đọc Ftwane lại gợi ý giải pháp giảm áp lực khi trông trẻ nghỉ hè: "Con trẻ rất đơn giản, chúng chỉ muốn đáp ứng đòi hỏi của bản thân. Thế nên, ông bà ăn gì thì cho cháu ăn cái đó giống mình, đừng theo đòi hỏi của trẻ.
Trẻ mà thấy chán thì ở một ngày cũng muốn rời đi, khỏi cần đợi ai quản cả. Còn trẻ nào thích không khí trong lành, ăn uống theo gu của người dưới quê được thì tự khắc sẽ thấy thích hòa nhập. Cái khó là ông bà thường chiều theo ý cháu một các quá đà nên càng thấy mệt mỏi vì kiệt sức".
Tôi nghĩ chi phí chơi thể thao "đắt hay rẻ" phụ thuộc khá nhiều vào cách mình lựa chọn và mục tiêu tập luyện.
Với cá nhân tôi, do thường xuyên đi công tác, tôi chọn chạy bộ vì tính linh hoạt, ít phụ thuộc và tính chủ động cao, ở đâu cũng có thể chạy được mà không phụ thuộc sân bãi, đối tác.
Thực tế, để chạy vì sức khỏe, không nhất thiết phải đầu tư quá tốn kém như nhiều người nghĩ. Giày chạy có thể chọn các dòng phù hợp túi tiền rất bền và êm chân (không nhất thiết phải các thương hiệu lớn), hiện nay nhiều sản phẩm từ các hãng khác vẫn đáp ứng tốt về độ bền và hiệu năng.
Quần áo thể thao trong nước cũng ngày càng cải thiện về chất liệu, thoải mái và giá hợp lý. Ngoài ra, nếu tham gia vài giải chạy mỗi năm thì áo cũng đã có sẵn để sử dụng lâu dài.
Đồng hồ thì chỉ cần loại cơ bản (bản đẹp chạy thoải mái giờ tầm dưới 4 triệu đồng) đủ theo dõi quãng đường và nhịp tim là dùng tốt trong nhiều năm, không nhất thiết phải đầu tư quá cao nếu như chỉ phục vụ mục đích chạy.
Tôi dùng ứng dụng thể dục trên iPhone trong nhiều năm để chạy, mãi sau này mới đầu tư cái đồng hồ thế mà vẫn chạy 5 km, 10 km, 21km.
Theo tôi, thể thao quan trọng là duy trì được thói quen và phù hợp với điều kiện cá nhân.
Nếu đặt mục tiêu đơn giản là rèn luyện sức khỏe, thì hoàn toàn có thể tiếp cận một cách tiết kiệm và hiệu quả, chứ không nhất thiết phải là một khoản chi lớn.
Thời điểm mua vàng chưa có quy định trên 20 triệu đồng bắt buộc phải chuyển khoản, tôi có mua 5 cây vàng nhẫn 9999 giá 12,8 triệu đồng một chỉ.
Do mua ở tiệm quen gần nhà, đã mua bán nhiều lần trước đó nên tôi một tay đưa tiền, một tay nhận vàng. Chủ tiệm chỉ cho một túi nhung có in tên tiệm để đựng mà không có hóa đơn mua bán vàng. Theo quán tính, tôi cũng không đòi hóa đơn và cũng không nghĩ nhiều về việc này.
Gần đây người thân của tôi bảo mua vàng thì phải có hóa đơn để chứng minh nguồn gốc, tiệm nào không ghi hóa đơn thì dứt khoát không mua. Tôi bị chột dạ vì điều này. Số vàng trên tôi dự định để dành trong thời gian dài vì hiện tại chưa có việc cần dùng đến.
Lỡ 10-20 năm nữa tôi có việc cần, đi bán ra mà không có hóa đơn thì sao? Tệ nhất trong trường hợp tiệm đóng cửa, phá sản thì làm thế nào? Trong lòng mỗi chiếc nhẫn có khắc tên tiệm có đủ chứng minh nguồn gốc không?
Hay là tôi bán số vàng này, rồi bù thêm tiền mua lại số vàng tương đương ở tiệm có hóa đơn để yên tâm?