Sáng 1-4, tại TP.HCM, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 của Bộ Chính trị, Ban Bí thư năm 2026 đã thông qua báo cáo kiểm tra, giám sát đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Chủ trì hội nghị có các đồng chí: Trần Thanh Mẫn, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội, Trưởng Đoàn kiểm tra, giám sát số 11; Trần Lưu Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM.
Sau khi nghe báo cáo kiểm tra, giám sát đợt 1 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các ý kiến tại hội nghị, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đánh giá cao tinh thần phối hợp nghiêm túc, trách nhiệm của Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các cơ quan, đơn vị liên quan.
Đánh giá về vị trí, vai trò của TP.HCM, Chủ tịch Quốc hội cho rằng nhiều năm qua, thành phố luôn là cực tăng trưởng, trung tâm đổi mới sáng tạo của cả nước. Nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước đã được TP.HCM triển khai hiệu quả, tạo cơ sở để Trung ương nghiên cứu, chỉ đạo triển khai trong phạm vi cả nước. Đồng thời, TP.HCM cũng là địa phương được Trung ương dành nhiều cơ chế, chính sách đặc thù để phát triển.
Từ đó, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục phát huy 5 thế mạnh lớn, gồm: phát huy Trung tâm Tài chính quốc tế tại TP.HCM; phát triển hạ tầng giao thông kết nối vùng để bứt tốc; thúc đẩy Trung tâm Đổi mới sáng tạo; phát triển kinh tế biển gắn với khu đô thị sinh thái Cần Giờ; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.
Chủ tịch Quốc hội cũng điểm lại những kết quả tích cực về phát triển kinh tế – xã hội của thành phố trong 3 tháng đầu năm 2026. Cụ thể, tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt hơn 242.000 tỉ đồng, bằng 30% kế hoạch năm; kim ngạch xuất khẩu ước đạt hơn 22 tỉ USD; thu hút vốn FDI đạt gần 2,9 tỉ USD, tăng 291% so với cùng kỳ năm 2025.
Ngành du lịch tiếp tục là động lực tăng trưởng với tổng thu hơn 150.000 tỉ đồng, đạt hơn 45% kế hoạch năm.
Cùng với các chỉ tiêu tăng trưởng, trong quý 1-2026, TP.HCM đã giải quyết vướng mắc cho 738/838 dự án, với tổng mức vốn đầu tư được xử lý đạt hơn 166.000 tỉ đồng, qua đó tạo thêm nguồn lực rất lớn cho phát triển.
Nhấn mạnh việc tập trung tháo gỡ các dự án tồn đọng sẽ “được lòng dân, được lòng doanh nghiệp”, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục quyết liệt hơn nữa trong xử lý các dự án còn vướng mắc, hướng tới giải quyết dứt điểm các dự án kéo dài.
Chủ tịch Quốc hội nêu rõ, Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ rất kỳ vọng vào TP.HCM, nhất là trong việc hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số. Theo Chủ tịch Quốc hội, nếu TP.HCM tăng trưởng tốt, bảo đảm các mục tiêu đề ra, thành phố không chỉ là động lực tăng trưởng quan trọng của khu vực phía Nam mà còn đóng góp lớn cho cả nước.
Để đạt mục tiêu tăng trưởng trên 10%, Chủ tịch Quốc hội cho rằng tốc độ tăng trưởng trong 6 tháng đầu năm của TP.HCM phải đạt ít nhất trên 10%. Vì vậy thành phố cần đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công, tập trung cho các dự án hạ tầng giao thông và công trình trọng điểm như tuyến metro số 2, đường vành đai 3, dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ… nhằm lấy đầu tư công dẫn dắt đầu tư tư nhân.
Cùng với đó, TP.HCM cần khẩn trương tháo gỡ các vướng mắc liên quan đến thủ tục đất đai, đền bù, giải phóng mặt bằng và tái định cư.
Chủ tịch Quốc hội cũng đề nghị TP.HCM có các giải pháp bảo đảm cung ứng điện, xăng dầu, khí đốt… đáp ứng đầy đủ nhu cầu sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt của người dân, doanh nghiệp.
Bên cạnh đó, TP.HCM cần tiếp tục cải thiện môi trường đầu tư, hỗ trợ doanh nghiệp tư nhân, thúc đẩy phát triển kinh tế số và đổi mới sáng tạo; đẩy mạnh ứng dụng trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn trong sản xuất, dịch vụ và quản lý nhà nước.
Tại hội nghị, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 đã công bố quyết định kiểm tra, giám sát đợt 2 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Tiếp thu ý kiến chỉ đạo, Bí thư Thành ủy TP.HCM Trần Lưu Quang nhấn mạnh, các nội dung kiểm tra, giám sát trong đợt 2 đều là những vấn đề rất quan trọng đối với thành phố, trong đó có các nội dung lớn như mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số, phát triển khoa học – công nghệ và nâng cao hiệu quả vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.
Theo Bí thư Trần Lưu Quang, TP.HCM hiện đóng góp khoảng 23,5% tăng trưởng kinh tế và khoảng 30% tổng thu ngân sách cả nước. Điều đó cho thấy vai trò, vị trí quan trọng của thành phố, đồng thời cũng đặt ra trách nhiệm rất lớn đối với cả nước.
Các chỉ số phát triển của TP.HCM không chỉ tác động đến địa phương mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả phát triển chung của cả nước. Vì vậy, TP.HCM luôn đặc biệt coi trọng các nhiệm vụ được giao.
Bí thư Trần Lưu Quang cũng cho biết thông qua quá trình kiểm tra, giám sát, TP.HCM sẽ có thêm điều kiện để nhìn nhận đầy đủ hơn những việc đã làm được, những vấn đề cần tiếp tục hoàn thiện; đồng thời rút ra những bài học kinh nghiệm từ thực tiễn của thành phố cũng như kinh nghiệm của các địa phương khác.
Bí thư Thành ủy TP.HCM khẳng định, Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM sẽ phối hợp chặt chẽ với Đoàn kiểm tra, giám sát số 11, bảo đảm quá trình làm việc diễn ra nghiêm túc, trách nhiệm, hiệu quả, góp phần giúp thành phố hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu "để vợ con đỡ khổ" và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không...
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 37 tuổi, kết hôn 10 năm, có con trai 7 tuổi. Chồng tôi bằng tuổi, là trưởng phòng kinh doanh một công ty bất động sản. Bạn bè thấy tôi có nhà, có xe, vật chất đủ đầy, thường ghen tị, cho rằng tôi sống "như một bà hoàng". Nhưng họ không biết một sự thật cay đắng: Tôi từ một người vợ hợp pháp lại trở thành “kẻ thứ ba” trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Gần 3 năm qua, chồng tôi có mối quan hệ với một người phụ nữ hơn anh 13 tuổi. Ban đầu, tôi chỉ biết họ là đồng nghiệp chung công ty, mối quan hệ cấp trên - cấp dưới. Chồng tôi dần dần đi sớm về muộn, hay đi công tác xa nhà, điện thoại lúc nào cũng bận rộn. Tôi từng tin đó là giai đoạn anh đang nỗ lực vì gia đình, nhưng không ngờ...
Cho đến một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn trong điện thoại của anh. Những lời quan tâm, nhớ nhung mùi mẫn của chồng và người phụ nữ kia vượt quá giới hạn chị em đồng nghiệp. Tôi chết lặng khi nhận ra người chồng mình tin tưởng đang có một mối quan hệ khác phía sau lưng.
Khi tôi ném chiếc điện thoại xuống sàn, chồng thú nhận mọi chuyện. Anh nói chuyện ngoài luồng xuất phát từ cảnh "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Người phụ nữ đó giữ chức phó giám đốc điều hành công ty, có kinh nghiệm thương trường và cũng là người kéo anh vào những dự án lớn. Họ gặp gỡ vì công việc, rồi dần dần vượt quá giới hạn.
Anh thừa nhận có tình cảm, nhưng cũng nói rằng nếu dừng lại lúc này, anh sẽ mất tất cả: Công việc, tiền bạc, thậm chí còn có thể vướng vào nợ nần, rắc rối pháp lý vì những ràng buộc với người tình (họ chung vốn đầu tư đất đai bên ngoài). Anh cầu xin tôi cho anh thời gian để giải quyết mối quan hệ.
Khoảng thời gian đó, tôi đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: Đau đớn, tuyệt vọng, dằn vặt và cả những lần muốn buông bỏ. Cả tháng trời tôi ăn không ngon ngủ không yên, sụt cân, trầm cảm. Tôi từng nghĩ đến việc rời đi, chấm dứt tất cả. Nhưng rồi, thời gian trôi qua và khi bình tĩnh lại, tôi nhìn thấy một khía cạnh khác của chồng: Anh ấy cũng có nỗi khổ riêng.
Hơn 3 năm qua, chồng vẫn luôn cố gắng chăm lo cho mẹ con tôi. Anh chu cấp đầy đủ, lo cho con có điều kiện học hành tốt nhất. Anh mua được nhà, mua xe cho tôi, tặng tôi trang sức đắt tiền, tích lũy tiền bạc cho tương lai.
Mỗi lần tôi tổn thương, anh đều thể hiện sự áy náy. Anh không phủ nhận cảm xúc của tôi, thậm chí có lúc gần như phải “nhìn sắc mặt vợ mà sống”. Anh cũng rất thương con. Dần dần, tôi lại thấy mình mềm lòng. Tôi bắt đầu tin rằng, có thể anh cũng đang chịu áp lực theo cách riêng.
Và rồi tôi chọn cách im lặng. Tôi không gây sức ép bắt anh chia tay người tình. Tôi nhắm mắt chấp nhận việc "chung chạ", tận hưởng những điều tốt đẹp về vật chất mà anh mang lại cho tôi, miễn là con tôi không thiếu thốn.
Về người phụ nữ kia, chị ta là mẹ đơn thân, có ngoại hình khá, là kiểu phụ nữ xông xáo, sắc sảo. Theo lời chồng, chị ta không hề biết chuyện tôi đã phát hiện ra mối quan hệ giữa họ. Chị ta vẫn nghĩ rằng chị ta ở trong bóng tối quan sát tôi, mà không hề biết rằng tôi cũng âm thầm quan sát chuyện giữa họ suốt những năm qua.
Tôi không biết mình có vấn đề tâm lý nào không. Bình thường, các bà vợ sẽ điên cuồng ghét bỏ tình nhân của chồng, nhưng tôi bây giờ không còn ghen tuông. Thật nực cười khi tôi là vợ hợp pháp nhưng tình cảnh cứ như "tiểu tam".
Thi thoảng, khi chồng đưa tôi và con đi du lịch, chị ta lại nổi cơn ghen, viết bóng gió trên mạng xã hội. Còn tôi, mỗi lần chồng về trễ, hay cuối tuần đi đâu đó, tôi tự hiểu. Chồng không cần nói gì thêm, còn tôi cũng không càm ràm, tra hỏi. Thay vì mất thời gian rình rập chuyện của chồng, tôi đi làm đẹp, mua sắm.
Tôi không còn cố tìm hiểu vì sao anh không thể dứt ra, là vì công việc thật, hay còn lý do nào khác. Tôi không quan tâm là chồng có thực lòng yêu người phụ nữ kia hay không. Tôi chỉ biết mình đã chấp nhận một thực tế mà trước đây, chính tôi cũng không tưởng tượng nổi.
Nhưng càng sống trong sự chấp nhận đó, gần đây, tôi càng hoang mang. Liệu có phải quan điểm về hôn nhân của tôi đang trở nên lệch lạc? Tôi có hạnh phúc không, hay tôi chỉ đang tự ru ngủ mình để tiếp tục một cuộc sống mà tôi không đủ can đảm bước ra? Tôi có hèn nhát quá không khi vì vật chất mà không thể đứng lên dứt khoát chọn lựa, chiến đấu để có một tổ ấm đúng nghĩa?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.