Sáng 1-4, tại TP.HCM, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 của Bộ Chính trị, Ban Bí thư năm 2026 đã thông qua báo cáo kiểm tra, giám sát đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Chủ trì hội nghị có các đồng chí: Trần Thanh Mẫn, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội, Trưởng Đoàn kiểm tra, giám sát số 11; Trần Lưu Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM.
Sau khi nghe báo cáo kiểm tra, giám sát đợt 1 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các ý kiến tại hội nghị, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đánh giá cao tinh thần phối hợp nghiêm túc, trách nhiệm của Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các cơ quan, đơn vị liên quan.
Đánh giá về vị trí, vai trò của TP.HCM, Chủ tịch Quốc hội cho rằng nhiều năm qua, thành phố luôn là cực tăng trưởng, trung tâm đổi mới sáng tạo của cả nước. Nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước đã được TP.HCM triển khai hiệu quả, tạo cơ sở để Trung ương nghiên cứu, chỉ đạo triển khai trong phạm vi cả nước. Đồng thời, TP.HCM cũng là địa phương được Trung ương dành nhiều cơ chế, chính sách đặc thù để phát triển.
Từ đó, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục phát huy 5 thế mạnh lớn, gồm: phát huy Trung tâm Tài chính quốc tế tại TP.HCM; phát triển hạ tầng giao thông kết nối vùng để bứt tốc; thúc đẩy Trung tâm Đổi mới sáng tạo; phát triển kinh tế biển gắn với khu đô thị sinh thái Cần Giờ; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.
Chủ tịch Quốc hội cũng điểm lại những kết quả tích cực về phát triển kinh tế – xã hội của thành phố trong 3 tháng đầu năm 2026. Cụ thể, tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt hơn 242.000 tỉ đồng, bằng 30% kế hoạch năm; kim ngạch xuất khẩu ước đạt hơn 22 tỉ USD; thu hút vốn FDI đạt gần 2,9 tỉ USD, tăng 291% so với cùng kỳ năm 2025.
Ngành du lịch tiếp tục là động lực tăng trưởng với tổng thu hơn 150.000 tỉ đồng, đạt hơn 45% kế hoạch năm.
Cùng với các chỉ tiêu tăng trưởng, trong quý 1-2026, TP.HCM đã giải quyết vướng mắc cho 738/838 dự án, với tổng mức vốn đầu tư được xử lý đạt hơn 166.000 tỉ đồng, qua đó tạo thêm nguồn lực rất lớn cho phát triển.
Nhấn mạnh việc tập trung tháo gỡ các dự án tồn đọng sẽ “được lòng dân, được lòng doanh nghiệp”, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục quyết liệt hơn nữa trong xử lý các dự án còn vướng mắc, hướng tới giải quyết dứt điểm các dự án kéo dài.
Chủ tịch Quốc hội nêu rõ, Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ rất kỳ vọng vào TP.HCM, nhất là trong việc hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số. Theo Chủ tịch Quốc hội, nếu TP.HCM tăng trưởng tốt, bảo đảm các mục tiêu đề ra, thành phố không chỉ là động lực tăng trưởng quan trọng của khu vực phía Nam mà còn đóng góp lớn cho cả nước.
Để đạt mục tiêu tăng trưởng trên 10%, Chủ tịch Quốc hội cho rằng tốc độ tăng trưởng trong 6 tháng đầu năm của TP.HCM phải đạt ít nhất trên 10%. Vì vậy thành phố cần đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công, tập trung cho các dự án hạ tầng giao thông và công trình trọng điểm như tuyến metro số 2, đường vành đai 3, dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ… nhằm lấy đầu tư công dẫn dắt đầu tư tư nhân.
Cùng với đó, TP.HCM cần khẩn trương tháo gỡ các vướng mắc liên quan đến thủ tục đất đai, đền bù, giải phóng mặt bằng và tái định cư.
Chủ tịch Quốc hội cũng đề nghị TP.HCM có các giải pháp bảo đảm cung ứng điện, xăng dầu, khí đốt… đáp ứng đầy đủ nhu cầu sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt của người dân, doanh nghiệp.
Bên cạnh đó, TP.HCM cần tiếp tục cải thiện môi trường đầu tư, hỗ trợ doanh nghiệp tư nhân, thúc đẩy phát triển kinh tế số và đổi mới sáng tạo; đẩy mạnh ứng dụng trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn trong sản xuất, dịch vụ và quản lý nhà nước.
Tại hội nghị, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 đã công bố quyết định kiểm tra, giám sát đợt 2 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Tiếp thu ý kiến chỉ đạo, Bí thư Thành ủy TP.HCM Trần Lưu Quang nhấn mạnh, các nội dung kiểm tra, giám sát trong đợt 2 đều là những vấn đề rất quan trọng đối với thành phố, trong đó có các nội dung lớn như mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số, phát triển khoa học – công nghệ và nâng cao hiệu quả vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.
Theo Bí thư Trần Lưu Quang, TP.HCM hiện đóng góp khoảng 23,5% tăng trưởng kinh tế và khoảng 30% tổng thu ngân sách cả nước. Điều đó cho thấy vai trò, vị trí quan trọng của thành phố, đồng thời cũng đặt ra trách nhiệm rất lớn đối với cả nước.
Các chỉ số phát triển của TP.HCM không chỉ tác động đến địa phương mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả phát triển chung của cả nước. Vì vậy, TP.HCM luôn đặc biệt coi trọng các nhiệm vụ được giao.
Bí thư Trần Lưu Quang cũng cho biết thông qua quá trình kiểm tra, giám sát, TP.HCM sẽ có thêm điều kiện để nhìn nhận đầy đủ hơn những việc đã làm được, những vấn đề cần tiếp tục hoàn thiện; đồng thời rút ra những bài học kinh nghiệm từ thực tiễn của thành phố cũng như kinh nghiệm của các địa phương khác.
Bí thư Thành ủy TP.HCM khẳng định, Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM sẽ phối hợp chặt chẽ với Đoàn kiểm tra, giám sát số 11, bảo đảm quá trình làm việc diễn ra nghiêm túc, trách nhiệm, hiệu quả, góp phần giúp thành phố hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao.
Bài viết "'Rực rỡ' nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này!" đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc.
Tác giả bài viết cho rằng "rực rỡ" không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: "Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con".
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: "Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người". "Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả "về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa", bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: "Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!".
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: "Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an".
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. "Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác".
"Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh", bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: "Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất", bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
"Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?", một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm "rực rỡ" sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe".
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
"Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…", bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: "Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ".
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự "đủ". "Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…". Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi "có tiền nhiều để làm gì" trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
"Hãy yêu quý và tận hưởng từng giây cuộc sống", bạn đọc tên Duy để lại chia sẻ.
Năm nay, Giải bóng chuyền vô địch quốc gia đổi tên thành Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB. Thể thức thi đấu cũng có sự thay đổi đáng kể.
Theo đó, giải vẫn giữ việc tổ chức làm 2 giai đoạn. Tuy nhiên, giai đoạn vòng bảng thay vì chỉ tổ chức 1 vòng đấu, lần đầu tiên trong lịch sử giải tăng lên 2 vòng đấu lượt đi và lượt về. Như vậy mỗi CLB được thi đấu 14 trận vòng bảng (thay vì 7 trận như mùa giải năm ngoái).
Vòng 1 thi đấu tập trung cả nội dung nam và nữ. Địa điểm diễn ra là tại xã Đông Anh (Hà Nội) từ ngày 6 đến 19-4.
Vòng 2 và vòng chung kết nội dung nữ diễn ra từ ngày 14 đến 25-10 tại Nhà thi đấu Vĩnh Long. Nội dung nam từ ngày 28-10 đến 8-11 tại Trung tâm thể thao Công an TP.HCM.
Ngày 6-4, vòng 1 chính thức khai mạc, đánh dấu mùa giải mới của Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026. Trận mở màn là cuộc đối đầu rất đáng xem giữa CLB Hà Nội và Binh chủng Thông tin lúc 12h ở bảng nữ. Binh chủng Thông tin đã quá quen mặt với khán giả Việt Nam, với truyền thống lâu đời và nhiều lần vô địch.
Trong khi đó, Hà Nội tuy vừa lên hạng nhưng đã có sự đầu tư mạnh mẽ từ vị trí huấn luyện cho đến VĐV. Vì vậy, đây là màn so tài rất được chờ đợi ở ngày ra quân.
Đến 14h30 là trận đấu ở bảng nam giữa Thể Công Tân Cảng và LPBank Ninh Bình. Đội bóng áo lính có sự bổ sung chất lượng từ Rivan Nurmulki (Indonesia), vì vậy được kỳ vọng sẽ cải thiện so với tại Cúp Hoa Lư vừa qua.
Lúc 17h là trận nữ giữa Geleximco Hưng Yên và HCĐG Lào Cai. Cuối cùng là màn so tài giữa Sanest Khánh Hòa và Hà Nội ở bảng nam lúc 20h.
* Giờ bắt đầu trận đấu có thể thay đổi tùy thuộc vào ban tổ chức.
Tôi năm nay 34 tuổi, vợ ít hơn tôi 1 tuổi. Chúng tôi cưới nhau 7 năm, có 2 con gái sinh đôi.
Trước khi gặp tôi, vợ tôi từng yêu vài người. Còn với tôi, cô ấy là mối tình đầu, là người phụ nữ vừa gặp tôi đã yêu, vừa yêu đã muốn cưới.
Vợ tôi xinh đẹp, tính tình có chút yếu đuối, nhõng nhẽo tiểu thư nhưng tôi chiều được. Từ ngày cưới nhau, tôi chưa từng để vợ phải làm việc gì một mình. Kể cả những khi về quê, ăn cơm xong, thấy vợ rửa bát một mình tôi cũng ngồi rửa cùng cho cô ấy đỡ tủi.
Ai cũng nói tôi chiều vợ quá. Nhưng tôi nghĩ, vợ mình không chiều thì còn chiều ai. Hơn nữa, chứng kiến quá trình vợ tôi mang thai đôi vất vả, sinh nở khó khăn, tôi càng thêm thương, càng tự nhủ bản thân mình phải yêu vợ nhiều hơn nữa.
Để kiếm tiền, tôi có thể làm nhiều công việc một lúc, không để vợ phải thiếu thốn thứ gì. Cô ấy thích đổi điện thoại, tôi cho đổi, thích xe máy đẹp, tôi mua xe, dù đồ đang dùng vẫn còn tốt. Tôi luôn tự nhủ, mình vất vả là để cho vợ con đủ đầy, sung sướng.
Tôi luôn cảm thấy gia đình mình hạnh phúc, hay nói đúng hơn, tôi luôn cố gắng để gia đình mình hạnh phúc. Thế nhưng, một ngày, mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi chỉ vì vô tình đọc tin nhắn trong điện thoại của vợ.
Hôm đó, tôi đi làm về, vừa tới cửa thì thấy vợ ngồi trên sofa chăm chú vào điện thoại. Tôi rón rén bước vào từ phía sau, định bụng sẽ hù cô ấy một cái. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì mắt đã chạm phải dòng chữ vừa hiện lên trong cuộc trò chuyện trên điện thoại: “Em yêu nấu cơm chưa mà rảnh rỗi nhắn tin cho anh thế? Nhớ em quá”.
Người tôi như chạm phải điện, miệng nhanh hơn não kêu lên: “Ai mà dám gọi em là em yêu đấy?”. Vừa nói, tôi vừa đưa tay định lấy điện thoại nhưng vợ tôi nhanh hơn. Cô ấy quay phắt lại, tay nắm chắc điện thoại, trách tôi về mà không lên tiếng khiến cô ấy giật mình.
Vợ tránh né câu hỏi của tôi, bảo rằng bạn bè trêu chọc cho vui thôi. Nhưng khi tôi khăng khăng đòi cô ấy đưa điện thoại cho xem thì những dòng vừa rồi đã biến mất. Cô ấy đã rất nhanh tay xóa hết.
Không có tật thì sao lại giật mình. Nếu chỉ là đùa vui, sao cô ấy phải nhanh tay xóa dấu vết? Tôi không còn giữ được bình tĩnh. Vợ càng chối, tôi càng khẳng định cô ấy ngoại tình. Hai từ “em yêu” vừa đọc như dán trước mắt, khiến tôi không thể nào chịu được.
Trước sự cuồng nộ của tôi, vợ bắt đầu khóc. Kể từ ngày yêu rồi cưới nhau mấy năm, cô ấy chỉ thấy tôi chiều chuộng, dỗ dành, chưa từng thấy tôi tức giận như vậy. Điều đó khiến cô ấy sợ. Cô ấy thề thốt rằng mình không hề ngoại tình, chỉ là bạn bè trêu chọn nhau. Nếu cô ấy có sai trái gì với tôi, cô áy không xứng đáng làm mẹ hai đứa con.
Thế nhưng, khi tôi yêu cầu gặp người kia để "ba mặt một lời" cho rõ, cô ấy lại không đồng ý với lý do “không cần phải làm lớn chuyện như vậy”, rằng sau này, cô ấy tuyệt đối không nhắn tin kiểu đó nữa.
Những lúc không đối diện vợ, tôi thường bình tĩnh hơn một chút. Tôi muốn tin cô ấy không làm gì sai trái, không lừa dối tơ tưởng ai khác bên ngoài. Nhưng chỉ cần nhìn mặt, ý nghĩ vợ ngoại tình lại lập tức xuất hiện.
Nhất là những khi vợ đi làm về muộn một chút, ăn mặc trau chuốt hơn một chút, hay chăm chú vào điện thoại, tôi lại nghĩ cô ấy vừa hẹn hò hoặc nhắn tin với trai. Và chỉ cần suy nghĩ ấy xuất hiện, tôi sẽ bắt đầu bằng một câu liên quan đến chuyện đó. Và thế là vợ chồng cãi nhau.
Lạ là, cứ sau mỗi lần cãi nhau, trái tim tôi sẽ dịu đi một chút như thể nỗi buồn bực được xả đi. Nhìn vợ khóc, tôi lại thấy thương, lại nghĩ rằng có lẽ do mình suy diễn, thiếu tin tưởng và hứa sau này không thế nữa. Nhưng suy nghĩ tích cực ấy không tồn tại được bao lâu.
Có những hôm, tôi tỉnh giấc lúc giữa đêm và không thể ngủ lại. Tôi suy nghĩ nhiều thứ. Nhớ về những ngày chúng tôi mới yêu nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi tự hỏi, tôi yêu chiều cô ấy nhiều như thế, hết lòng vì cô ấy như thế, sao cô ấy lại nỡ phản bội tôi?
Cái ý nghĩ ấy tiếp tục cào xé tim gan tôi. Tôi lay vợ dậy, và chúng tôi cãi nhau. Có hôm, con nhỏ thức dậy khóc giữa đêm vì bố mẹ to tiếng. Vợ tôi gào lên: “Anh nên đi khám tâm thần đi. Anh bị bệnh hoang tưởng rồi”.
Lúc ấy, tôi lặng người đi. Hay là tôi bị bệnh rồi? Nếu không, tại sao tôi lại cứ giày vò, ám ảnh chỉ vì một dòng tin nhắn như thế? Tôi muốn quên đi mọi chuyện. Kể cả vợ tôi có từng ngoại tình đi chẳng nữa, tôi cũng muốn tha thứ. Tôi yêu cô ấy, thật sự muốn gia đình êm ấm, vợ chồng vui vẻ trở lại. Tôi không muốn các con mình phải khổ.
Tôi từng một mình đến bệnh viện lớn, ngồi chờ trước phòng khám tâm thần một hồi lâu rồi tự hỏi “tại sao tôi lại phải ngồi ở đây?” và rồi quyết định bỏ về.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không chắc chắn việc vợ mình có ngoại tình thật hay không. Tôi chỉ biết bản thân mình đang bị ám ảnh bởi một chuyện mà chính tôi cũng không biết rõ.
Ai từng trải qua nỗi đau này, xin hãy cho tôi lời khuyên: Làm cách nào để thoát khỏi tâm trạng tồi tệ này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.