Sáng 1-4, tại TP.HCM, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 của Bộ Chính trị, Ban Bí thư năm 2026 đã thông qua báo cáo kiểm tra, giám sát đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Chủ trì hội nghị có các đồng chí: Trần Thanh Mẫn, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội, Trưởng Đoàn kiểm tra, giám sát số 11; Trần Lưu Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM.
Sau khi nghe báo cáo kiểm tra, giám sát đợt 1 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các ý kiến tại hội nghị, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đánh giá cao tinh thần phối hợp nghiêm túc, trách nhiệm của Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các cơ quan, đơn vị liên quan.
Đánh giá về vị trí, vai trò của TP.HCM, Chủ tịch Quốc hội cho rằng nhiều năm qua, thành phố luôn là cực tăng trưởng, trung tâm đổi mới sáng tạo của cả nước. Nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước đã được TP.HCM triển khai hiệu quả, tạo cơ sở để Trung ương nghiên cứu, chỉ đạo triển khai trong phạm vi cả nước. Đồng thời, TP.HCM cũng là địa phương được Trung ương dành nhiều cơ chế, chính sách đặc thù để phát triển.
Từ đó, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục phát huy 5 thế mạnh lớn, gồm: phát huy Trung tâm Tài chính quốc tế tại TP.HCM; phát triển hạ tầng giao thông kết nối vùng để bứt tốc; thúc đẩy Trung tâm Đổi mới sáng tạo; phát triển kinh tế biển gắn với khu đô thị sinh thái Cần Giờ; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.
Chủ tịch Quốc hội cũng điểm lại những kết quả tích cực về phát triển kinh tế – xã hội của thành phố trong 3 tháng đầu năm 2026. Cụ thể, tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt hơn 242.000 tỉ đồng, bằng 30% kế hoạch năm; kim ngạch xuất khẩu ước đạt hơn 22 tỉ USD; thu hút vốn FDI đạt gần 2,9 tỉ USD, tăng 291% so với cùng kỳ năm 2025.
Ngành du lịch tiếp tục là động lực tăng trưởng với tổng thu hơn 150.000 tỉ đồng, đạt hơn 45% kế hoạch năm.
Cùng với các chỉ tiêu tăng trưởng, trong quý 1-2026, TP.HCM đã giải quyết vướng mắc cho 738/838 dự án, với tổng mức vốn đầu tư được xử lý đạt hơn 166.000 tỉ đồng, qua đó tạo thêm nguồn lực rất lớn cho phát triển.
Nhấn mạnh việc tập trung tháo gỡ các dự án tồn đọng sẽ “được lòng dân, được lòng doanh nghiệp”, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục quyết liệt hơn nữa trong xử lý các dự án còn vướng mắc, hướng tới giải quyết dứt điểm các dự án kéo dài.
Chủ tịch Quốc hội nêu rõ, Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ rất kỳ vọng vào TP.HCM, nhất là trong việc hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số. Theo Chủ tịch Quốc hội, nếu TP.HCM tăng trưởng tốt, bảo đảm các mục tiêu đề ra, thành phố không chỉ là động lực tăng trưởng quan trọng của khu vực phía Nam mà còn đóng góp lớn cho cả nước.
Để đạt mục tiêu tăng trưởng trên 10%, Chủ tịch Quốc hội cho rằng tốc độ tăng trưởng trong 6 tháng đầu năm của TP.HCM phải đạt ít nhất trên 10%. Vì vậy thành phố cần đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công, tập trung cho các dự án hạ tầng giao thông và công trình trọng điểm như tuyến metro số 2, đường vành đai 3, dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ… nhằm lấy đầu tư công dẫn dắt đầu tư tư nhân.
Cùng với đó, TP.HCM cần khẩn trương tháo gỡ các vướng mắc liên quan đến thủ tục đất đai, đền bù, giải phóng mặt bằng và tái định cư.
Chủ tịch Quốc hội cũng đề nghị TP.HCM có các giải pháp bảo đảm cung ứng điện, xăng dầu, khí đốt… đáp ứng đầy đủ nhu cầu sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt của người dân, doanh nghiệp.
Bên cạnh đó, TP.HCM cần tiếp tục cải thiện môi trường đầu tư, hỗ trợ doanh nghiệp tư nhân, thúc đẩy phát triển kinh tế số và đổi mới sáng tạo; đẩy mạnh ứng dụng trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn trong sản xuất, dịch vụ và quản lý nhà nước.
Tại hội nghị, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 đã công bố quyết định kiểm tra, giám sát đợt 2 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Tiếp thu ý kiến chỉ đạo, Bí thư Thành ủy TP.HCM Trần Lưu Quang nhấn mạnh, các nội dung kiểm tra, giám sát trong đợt 2 đều là những vấn đề rất quan trọng đối với thành phố, trong đó có các nội dung lớn như mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số, phát triển khoa học – công nghệ và nâng cao hiệu quả vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.
Theo Bí thư Trần Lưu Quang, TP.HCM hiện đóng góp khoảng 23,5% tăng trưởng kinh tế và khoảng 30% tổng thu ngân sách cả nước. Điều đó cho thấy vai trò, vị trí quan trọng của thành phố, đồng thời cũng đặt ra trách nhiệm rất lớn đối với cả nước.
Các chỉ số phát triển của TP.HCM không chỉ tác động đến địa phương mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả phát triển chung của cả nước. Vì vậy, TP.HCM luôn đặc biệt coi trọng các nhiệm vụ được giao.
Bí thư Trần Lưu Quang cũng cho biết thông qua quá trình kiểm tra, giám sát, TP.HCM sẽ có thêm điều kiện để nhìn nhận đầy đủ hơn những việc đã làm được, những vấn đề cần tiếp tục hoàn thiện; đồng thời rút ra những bài học kinh nghiệm từ thực tiễn của thành phố cũng như kinh nghiệm của các địa phương khác.
Bí thư Thành ủy TP.HCM khẳng định, Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM sẽ phối hợp chặt chẽ với Đoàn kiểm tra, giám sát số 11, bảo đảm quá trình làm việc diễn ra nghiêm túc, trách nhiệm, hiệu quả, góp phần giúp thành phố hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao.
Ngày 3-4, Bộ Nội vụ làm việc với tỉnh Đồng Nai và đề nghị tỉnh này khẩn trương hoàn thiện hồ sơ để trình Chính phủ trình Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Cụ thể, đoàn công tác do ông Đỗ Thanh Bình - Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, dẫn đầu đã đến Đồng Nai khảo sát và thẩm định hồ sơ đề án thành lập 10 phường thuộc tỉnh Đồng Nai và thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Út, Chủ tịch UBND tỉnh, báo cáo đề án thành lập 10 phường và đề án thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Ông Út nhấn mạnh tỉnh Đồng Nai đã hội tụ khá đầy đủ các cơ sở chính trị, pháp lý, thực tiễn và tầm vóc phát triển để bước vào một giai đoạn mới với vị thế cao hơn. Đây không phải là mong muốn chủ quan của địa phương, mà xuất phát từ chính yêu cầu khách quan của quá trình phát triển.
Đồng Nai đang có những lợi thế rất nổi trội về vị trí chiến lược và hạ tầng kết nối.
Đó là sân bay quốc tế Long Thành, hệ thống cao tốc, vành đai, đường sắt, cảng biển và mạng lưới logistics liên vùng đang được đầu tư, hoàn thiện…
Do đó Đồng Nai có điều kiện thuận lợi để mở rộng không gian phát triển, tăng cường liên kết vùng và từng bước nâng cao vai trò trong tiến trình hội nhập quốc tế.
Đây là những yếu tố rất quan trọng, tạo thêm niềm tin và cơ sở thực tiễn cho định hướng phát triển của tỉnh trong chặng đường tới.
Ngoài ra Đồng Nai đã đáp ứng 7/7 điều kiện thành lập thành phố trực thuộc Trung ương và đạt 13/15 tiêu chuẩn đô thị loại I.
Vì vậy việc đề xuất thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương là có căn cứ, có cơ sở thực tiễn và phù hợp với năng lực phát triển hiện nay của địa phương. Sự phát triển của Đồng Nai trong tương lai sẽ là một cực tăng trưởng quan trọng của vùng Đông Nam Bộ và của cả nước…
Vì vậy tỉnh rất mong tiếp tục nhận được sự quan tâm, xem xét, chia sẻ và ủng hộ để định hướng phát triển này sớm có điều kiện được hiện thực hóa.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, ông Đỗ Thanh Bình đánh giá trong bối cảnh nhiệm vụ Trung ương giao rất quan trọng, yêu cầu rất cao, khối lượng công việc lớn và thời gian gấp nhưng Đồng Nai vẫn hoàn thiện đầy đủ trình tự, thủ tục theo quy định.
Hồ sơ đề án được chuẩn bị công phu, bài bản, bám sát chủ trương của Bộ Chính trị và Trung ương.
Hồ sơ đề án cũng đã đánh giá toàn diện hiện trạng phát triển, làm rõ tiềm năng, lợi thế, định hướng mô hình quản trị và diện mạo phát triển mới của địa phương.
Ông Bình cũng chỉ rõ Đồng Nai đã khẳng định vai trò là cực tăng trưởng năng động của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là đầu mối kết nối quan trọng với các trung tâm kinh tế lớn trong nước và các hành lang giao thương quốc tế. Mặt khác, tỉnh có nhiều chỉ tiêu phát triển thuộc nhóm dẫn đầu cả nước.
Ông Đỗ Thanh Bình yêu cầu tỉnh Đồng Nai khẩn trương hoàn thiện hồ sơ đề án, gửi Bộ Nội vụ xây dựng tờ trình trình Chính phủ báo cáo Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Bên cạnh đó ông Bình lưu ý Đồng Nai cần chủ động xây dựng dự thảo chương trình hành động để triển khai nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Đồng Nai khi được thông qua.
Cụ thể phải có kế hoạch, phân công nhiệm vụ phải bảo đảm rõ người, rõ việc, rõ tiến độ, rõ trách nhiệm, rõ kết quả, rõ thẩm quyền để tổ chức thực hiện khi Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc trung ương.
Đặc biệt, cần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, chú trọng đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của thành phố, nhất là ở cấp cơ sở.
Ngoài ra sớm hoàn thiện, trình cấp có thẩm quyền ban hành cơ chế, chính sách đặc thù theo định hướng của Bộ Chính trị, nhằm phát huy vai trò là cực tăng trưởng quan trọng của quốc gia, trung tâm kết nối kinh tế và cửa ngõ hội nhập quốc tế…
Vợ chồng tôi kết hôn đã 5 năm, có một cô con gái vừa tròn 3 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ gia đình tôi rất hạnh phúc: Chồng chăm làm, vợ chồng ít cãi vã, con cái ngoan ngoãn. Chính tôi cũng từng tin mình có một mái ấm trọn vẹn, cho đến khi...
Chuyện động trời ấy chỉ mới xảy ra cách đây 2 tháng, sau chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm của công ty chồng. Tối đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng, anh còn gọi video về cho mẹ con tôi, cười nói rất bình thường. Nhưng sau chuyến đi ấy, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ.
Chồng tôi mang điện thoại theo cả lúc đi tắm - điều mà trước đây anh hiếm khi làm. Những cuộc gọi trước đây nghe thoải mái trước mặt vợ giờ lại ra ban công nói nhỏ. Có hôm đang ăn cơm, điện thoại sáng lên thông báo tin nhắn, anh nhìn rất nhanh rồi úp màn hình xuống. Tôi hỏi ai nhắn vậy, anh tỏ vẻ bực bội: “Về nhà rồi mà còn nhắn công việc công việc”.
Một buổi tối, anh ngủ quên trên sofa sau khi chơi với con. Điện thoại rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng, nhưng những biểu hiện khác lạ gần đây của anh khiến tôi quyết định cầm lên. Cũng may anh vẫn giữ mật khẩu cũ. Dòng tin nhắn hiện ra khiến tay tôi run lên: Ước gì được quay lại hôm đó”.
Sau khi đọc hết những gì họ trao đổi, tôi có thể hình dung ra người nhắn tin này làm cùng công ty với chồng. Họ nhắc về chuyến du lịch của công ty, về đêm uống rượu cùng nhau...
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, khóc ầm lên. Chồng tỉnh dậy thấy tôi cầm điện thoại, anh lập tức hiểu vấn đề, rồi bắt đầu giải thích, van nài.
Anh nói đó chỉ là phút yếu lòng, không tỉnh táo sau bữa tiệc công ty. Anh thề thốt, hứa hẹn, xóa số điện thoại, không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa. Anh xin tôi cho anh thêm một cơ hội.
Tôi không còn đủ sức để kêu gào, chỉ lặng lẽ vào phòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Từ hôm đó, anh về sớm hơn, chủ động bắt chuyện với tôi. Anh còn cố ý để điện thoại trước mặt tôi, tỏ ra quan tâm và bù đắp cho tôi. Còn tôi thì gần như rệu rã, không còn đủ sức làm gì.
Và rồi, tôi cũng gật đầu tha thứ. Không phải vì tôi cao thượng, cũng không phải vì tôi dễ dàng bỏ qua. Mà vì tôi nghĩ đến con, nghĩ đến gia đình này, nghĩ đến những gì chúng tôi đã có với nhau. Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong mình không hề ổn.
Tôi bắt đầu để ý mọi thứ. Anh cầm điện thoại lâu hơn bình thường, tôi cũng thấy khó chịu. Có hôm đang ăn cơm, tôi nhìn anh và bất chợt nhớ đến những tin nhắn kia. Cảm giác đang bình thường bỗng chùng xuống. Có lẽ anh cũng nhận ra, nhưng không dám nhắc lại chuyện cũ.
Tôi bắt đầu mệt. Mệt vì phải giả vờ ổn. Có lúc tôi nghĩ hay là buông cho nhẹ lòng. Nhưng rồi nhìn con, tôi lại không đủ dứt khoát.
Có những đêm, khi anh khẽ chạm vào vai, tôi lại vô thức né đi như đang nằm cạnh một người xa lạ. Tôi đã chọn ở lại, chọn giữ gia đình này lại, nhưng lòng thì chẳng thể trở về như trước. Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn sống trong cảm giác hoài nghi và bất an đến nghẹt thở. Tôi thật sự rất mệt. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi cưới vợ năm 23 tuổi. Khi ấy tôi chỉ là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp ngành thiết kế, còn cô ấy là trưởng phòng nhân sự của công ty đầu tiên tôi làm việc, lớn hơn tôi tới 12 tuổi.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống thật đẹp. Tôi đi làm về muộn luôn có cơm nóng chờ sẵn. Tôi thất bại luôn có người động viên. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có một người vợ hiểu chuyện, chín chắn, biết chăm lo, vun vén cho gia đình.
Sau 5 năm kết hôn, chúng tôi có một con gái và một con trai. Cuộc sống bận rộn hơn nhưng cũng ấm áp hơn. Căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng cười.
Có hậu phương vững chắc, công việc của tôi lên như diều gặp gió. Từ một nhân viên thiết kế bình thường, tôi trở thành trưởng nhóm rồi thành giám sát thiết kế, thu nhập cao hơn, các mối quan hệ cũng nhiều hơn.
Người ta thường nói đàn ông dễ thay lòng khi thành công. Ngày trước nghe câu ấy tôi cười nhạt. Đến khi nhìn lại, tôi mới biết mình cũng không khác gì những người khác.
Ở tuổi 28, mỗi ngày tôi đều tiếp xúc với những cô gái trẻ đẹp. Các em thực tập sinh, nhân viên mới hay người mẫu quảng bá sản phẩm đều trẻ trung và tràn đầy sức sống. Trong khi đó, vợ tôi đã 40 tuổi.
Tôi cũng không biết từ bao giờ, mình bắt đầu để ý đến tuổi tác của vợ. Nhất là những khi đi cùng nhau, ai đó không biết tưởng chúng tôi là chị em. Tôi bắt đầu ngại đi cùng vợ ra ngoài, ngại phải giới thiệu vợ trước những mối quan hệ mới.
Rồi Trang xuất hiện. Cô ấy là nhân viên mới chuyển về phòng tôi. Trang 25 tuổi, độc thân và rất xinh đẹp. Điều khiến tôi rung động không phải ngoại hình, mà là ánh mắt ngưỡng mộ mỗi khi cô ấy nhìn tôi.
Có lẽ đàn ông ai cũng có lòng tự mãn. Khi được một cô gái liên tục khen ngợi mình, cảm giác ấy rất dễ gây nghiện. Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với Trang nhiều hơn mức bình thường.
Một buổi liên hoan công ty, mọi người đều uống khá nhiều. Tôi cũng vậy. Không hiểu sao tối hôm ấy tôi lại kể với Trang rằng mình đã chán cuộc hôn nhân hiện tại. Tôi kể về khoảng cách tuổi tác. Tôi kể về sự nguội lạnh của đời sống vợ chồng. Tôi kể đủ thứ khiến mình trở nên đáng thương. Chỉ có điều tôi quên kể những hy sinh mà vợ đã dành cho tôi suốt nhiều năm qua.
Sau hôm đó, chúng tôi chính thức bước qua giới hạn. Trang nói cô ấy yêu tôi. Cô ấy muốn xây dựng tương lai với tôi. Thậm chí, tôi từng thoáng nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi sẽ nuôi một đứa con, vợ nuôi một đứa.
Tôi bắt đầu về nhà muộn hơn. Tin nhắn của Trang xuất hiện nhiều hơn tin nhắn của vợ. Tôi biết mình đang lún dần vào mối quan hệ sai trái nhưng lại không thể dừng lại. Mỗi ngày tôi đều tự nhủ sẽ kết thúc mọi chuyện. Nhưng rồi ngày nào tôi cũng thất bại.
Một chiều đang họp với khách hàng, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện báo vợ tôi đang nằm viện. Tôi bỏ dở cuộc họp, phóng xe đến bệnh viện mà trong đầu trống rỗng. Bác sĩ nói vợ tôi bị ngất do suy nhược cơ thể. Mấy ngày trước gần như cô ấy không ăn uống gì. Cô ấy cũng than không ngủ được nhưng tôi không quá để tâm.
Tôi ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt xanh xao của vợ. Cho đến lúc ấy, tôi mới thật sự nhìn rõ vợ mình tiều tụy đến mức nào.
Nhân viên y tế mang túi xách của vợ trả lại cho tôi, đề nghị tôi kiểm tra. Tôi lôi chiếc điện thoại của vợ ra khỏi túi xách, đúng lúc màn hình sáng lên vì có tin nhắn mới. Tôi biết mình không nên đọc, nhưng rồi tôi vẫn mở ra. Mật khẩu điện thoại vẫn là ngày cưới của chúng tôi.
Đó là tin nhắn của một người bạn thân của vợ mà tôi biết. Cô ấy hỏi vợ tôi định tính mọi chuyện thế nào. Tôi lướt lên trên là hàng chục tấm ảnh tôi và Trang đi cùng nhau. Có ảnh ở quán cà phê. Có ảnh ở khách sạn trong chuyến công tác. Có ảnh chúng tôi nắm tay nhau mà chính tôi cũng không biết đã bị chụp từ lúc nào.
Bên dưới là dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Mình xin lỗi vì phải nói sự thật. Nhưng cậu cần biết". Vợ tôi chỉ xem, không nhắn lại một dòng nào.
Lịch sử cuộc trò chuyện cho thấy những bức ảnh ấy đã được gửi từ hơn một tháng trước. Nghĩa là suốt một tháng nay, vợ tôi biết tất cả. Nhưng cô ấy không hề chất vấn tôi. Không khóc lóc. Không đánh ghen.
Cô ấy vẫn chăm lo cho tôi, cho các con như thường ngày. Nhưng giờ tôi mới biết lý do vì sao cô ấy mất ngủ, vì sao đến bữa nuốt không trôi. Là vì cô ấy đã kìm giữ nỗi đau ấy trong lòng mà chính tôi cũng không hiểu vì sao cô ấy biết rõ nhưng lại chọn im lặng. Đêm đó, tôi ngồi bên giường bệnh đến gần sáng.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng vợ gọi, cùng với đó là tiếng báo tin nhắn trong điện thoại “Anh yêu ngủ dậy chưa? Mới sáng ra đã nhớ anh rồi” mà Trang gửi. Tôi bấm nút xóa không chần chừ rồi hỏi vợ thích ăn cháo gì để đi mua. Cô ấy nhìn tôi lắc đầu, nước mắt lặng lẽ chảy ra.
Tôi nắm lấy bàn tay cô ấy, giọng run run: “Là tại anh không tốt nên làm em khổ phải không? Xin lỗi em, anh biết mình sai rồi. Tha thứ cho anh, cho anh cơ hội sửa sai để bù đắp cho em nhé. Tha thứ cho anh, vì các con, vì gia đình chúng ta được không?”.
Lời tôi vừa dứt, vợ bỗng òa khóc. Tiếng khóc kìm nén bao lâu nay: “Em tưởng anh hết thương em rồi”. Tôi ôm vợ vào lòng, vừa xúc động vừa thấy hổ thẹn. Cũng may, vợ còn cho tôi một lối quay về.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.