Chiến thắng 1-0 trên sân SLNA ở vòng 21 V-League giúp HAGL tiến bước dài trong cuộc đua trụ hạng. Học trò ông Lê Quang Trãi đứng hạng 10 với 22 điểm, hơn đội áp chót PVF-CAND 8 điểm, hơn đội cuối bảng Đà Nẵng 9 điểm.
Để chắc chắn trụ hạng, HAGL cần thêm 8 điểm trong 5 trận còn lại. Dù vậy, đây chỉ là ước lượng lý thuyết, đặt trong trường hợp các đội xếp sau HAGL toàn thắng ở phần còn lại của mùa giải. Với phong độ nghèo nàn của PVF-CAND (14 điểm) và CLB Đà Nẵng (13 điểm), rất khó để cả hai đội vượt qua cột mốc 22 điểm trong phần còn lại của mùa giải.
Điều đó cho thấy, HAGL chỉ cần thêm từ 3 đến 5 điểm trong 5 trận còn lại để loại bỏ hoàn toàn nguy cơ. Mục tiêu này nằm gọn trong tầm tay đội bóng của bầu Đức. 5 trận gần nhất, đội bóng phố núi đã lấy 7 điểm.
Lịch thi đấu cũng hậu thuẫn HAGL, khi đội bóng phố núi được gặp các đội ở nửa dưới bảng xếp hạng ở 4 trong số 5 trận còn lại. Đó là các cuộc đối đầu với PVF-CAND (vòng 22), Hà Tĩnh (vòng 23) trên sân Pleiku, cùng chuyến làm khách trên sân Thanh Hóa (vòng 24) và Becamex TP.HCM (vòng 26). Trận đấu khó khăn nhất của HAGL chỉ là màn đối đầu Hà Nội trên sân Pleiku ở vòng 25, thời điểm mà học trò ông Lê Quang Trãi gần như chắc chắn đã trụ hạng.
Cộng dồn cả ba yếu tố, gồm lịch thi đấu, phong độ và cả màn trình diễn nghèo nàn của đối thủ cạnh tranh, có thể khẳng định HAGL đã ở rất gần ngưỡng cửa được chơi V-League mùa tới.
Khi đã đảm bảo chỗ đứng an toàn ở V-League, HAGL có thể trao cơ hội cho các cầu thủ trẻ ở phần còn lại của mùa giải, khi áp lực thắng thua đã giảm.
Trong danh sách đăng ký cho giai đoạn hai, HLV Lê Quang Trãi đã điền tên 13 cầu thủ đang ở độ tuổi U.23. Trong đó, có những gương mặt trẻ măng sinh năm 2008, 2009. Đây là lực lượng trẻ chưa từng có mà một đội mang đến sân chơi V-League.
Sức ép đua trụ hạng đã bủa vây HAGL trong hơn một thập kỷ qua, từ khi bầu Đức đôn lứa Công Phượng, Xuân Trường, Tuấn Anh, Văn Toàn… lên đá V-League. Thế nhưng, điều đáng trân trọng ở HAGL là dù bị đẩy vào hiểm cảnh, đội vẫn kiên định niềm tin với cầu thủ trẻ.
Được mài giũa trong tay HLV Lê Quang Trãi lúc này là dàn “ngọc thô” tiềm năng, với các thủ môn Trung Kiên (2003), Chaloongphum Phong (2009), Thành Lợi (2009), Vũ Khang (2005), Phước Sang (2005) các hậu vệ Quang Kiệt (2007), Văn Triệu (2003), Phước Bảo (2004), các tiền vệ Minh Lộc (2008), Hoàng Minh (2003), Môi Sê (2005), Huy Kiệt (2003), hay các tiền đạo Gia Bảo (2008), Minh Tâm (2005).
Trong số này, Trung Kiên (20 trận, 1.800 phút) và Quang Kiệt (20 trận, 1.666 phút) là những nhân tố đã chiếm được suất đá chính.
Phước Bảo (17 trận, 1.333 phút), Văn Triệu (16 trận, 732 phút), Hoàng Minh (16 trận, 449 phút), Minh Tâm (18 trận, 586 phút) hay Gia Bảo (17 trận, 344 phút) dù mới là phương án dự bị, nhưng việc được thi đấu V-League ở tuổi đôi mươi đã là vốn quý của lớp trẻ mà HAGL đang chăm chút hàng ngày tại Hàm Rồng.
Chiến lược “mài ngọc” dù chưa thể giúp HAGL chuyển mình, nhưng lại tốt cho đại cục bóng đá trẻ Việt Nam. U.23 Việt Nam đã vô địch SEA Games và đoạt HCĐ U.23 châu Á với Trung Kiên vững chãi trong cầu môn, cùng Lý Đức (trung vệ từng được ươm mầm và vươn lên ở HAGL) ở hàng thủ.
Lứa U.23 hiện tại cũng đã có sự hiện diện của Quang Kiệt, Minh Tâm. Cả hai được chờ đợi trở thành trụ cột đội tại ASIAD 20 (diễn ra tháng 9 năm nay) và giải U.23 châu Á 2028. Gia Bảo từng khoác áo U.17 Việt Nam và ghi bàn vào lưới U.17 Nhật Bản tại giải U.17 châu Á 2025.
Đó đều là những măng non tiềm năng của bóng đá nước nhà. Với cầu thủ trẻ, được ra sân ở bất cứ trận nào, dù đội đã chắc chắn trụ hạng hay chưa, cũng đều là trải nghiệm quý giá trên hành trình trưởng thành.
Cả một kỷ nguyên rực rỡ đã chính thức khép lại với Didier Deschamps - HLV thành công nhất trong lịch sử đội Pháp. Và có lẽ, giới hâm mộ Pháp sẽ không có đủ thời gian để gặm nhấm nỗi buồn. Họ đang sốt ruột chờ xem sự bắt đầu của một kỷ nguyên mới: HLV Zinedine Zidane thay chỗ Deschamps, chính thức làm việc từ ngày 1.9.
Zidane từng tỏa sáng rực rỡ với 2 bàn đem về cho Pháp chiến thắng 3-0 trước Brazil ở trận chung kết và lần đầu tiên lên ngôi vô địch thế giới (World Cup 1998). Nhưng Didier Deschamps mới là cầu thủ mang băng đội trưởng trong trận đấu ấy. Họ thật tương phản với nhau trong đội hình Pháp vô địch World Cup 1998.
Zidane đá tiền vệ công, rất sáng tạo với kỹ thuật tuyệt luân. Deschamps đá trụ, đứng thấp nhất trong hàng tiền vệ, và ông sẽ được xem là thành công nếu như trận đấu khép lại mà không có gì để nhớ về vị trí do ông đảm nhận. Cựu danh thủ Eric Cantona từng có câu bình luận bất hủ về Deschamps, đại khái: xét về tài nghệ thì Deschamps thuộc mẫu cầu thủ chuyên xách nước, đánh giày cho cả đội!
Cantona dùng từ cay nghiệt. Nhưng về bản chất, Deschamps đúng là mẫu người vươn lên bằng hiệu quả hơn là vẻ đẹp trong công việc. Lọt vào top 10 trong làng bóng Pháp đã khó (trước tiên, người ta sẽ nêu tên Zidane, Michel Platini, Raymond Kopa, Jean-Pierre Papin, Thierry Henry, Kylian Mbappe…), huống hồ là thế giới. Cùng chơi tiền vệ trụ và làm những phần việc thầm lặng nhất trên sân như Deschamps, là Claude Makelele. So sánh: Makelele hơn hẳn ở chỗ người ta phải dùng tên ông để đặt cho một vai trò trong bóng đá hiện đại. Nhưng Deschamps lại là thủ quân của đội vô địch World Cup 1998 (hai người đá cùng thời với nhau).
Tuyệt đỉnh của hiệu quả: Lịch sử bóng đá chỉ có 3 người từng vô địch World Cup trong cả hai vai cầu thủ, HLV. Đó là Deschamps, Franz Beckenbauer (Đức) và Mario Zagallo (Brazil). Hai tượng đài sau nổi tiếng hơn nhiều. Nhưng họ đều chỉ vào chung kết World Cup 1 lần trong vai HLV trưởng. Deschamps 2 lần!
Khi Deschamps thành công thì đấy chính là lúc bản chất "hướng đến hiệu quả" của ông được phát huy rực rỡ nhất. Pháp vô địch World Cup 2018 với một trung phong không thể… tầm thường hơn: Olivier Giroud (đá đủ 7 trận mà không ghi bàn nào). Còn khi thất bại thì đấy chính là câu chuyện ngược lại: Ông không giỏi trong việc sử dụng ngôi sao.
Olise là "vua kiến tạo", không chỉ ở World Cup này mà là trong suốt lịch sử (7 bàn). Vì sao anh cùng Kylian Mbappe, Ousmane Dembele… đồng loạt mờ nhạt ở vòng bán kết, khiến Deschamps mất luôn kỷ lục 3 lần cầm quân ở trận chung kết World Cup? Vì Tây Ban Nha biết cách tước đi cả hai điều quan trọng mà mọi ngôi sao cần có để thi thố tài năng: bóng và khoảng trống.
3 lần liên tiếp trong vòng 3 năm, ở 3 giải đấu khác nhau, Deschamps thua HLV Luis De La Fuente của Tây Ban Nha. Thế là quá đủ. Giới hâm mộ Pháp sốt ruột chờ xem một HLV mới, xuất sắc trong việc giúp các ngôi sao thi triển tài nghệ. Không ai phù hợp với yêu cầu này bằng Zinedine Zidane - người chuyên huấn luyện các ngôi sao đầy ắp trong đội hình Real Madrid. Và bản thân Zidane từng là ngôi sao của các ngôi sao!
Hãy trở lại với trận tranh hạng 3 World Cup 2026 - trận cuối cùng của Deschamps trước khi Zidane tiếp quản đội Pháp. "Les Bleus" bị dẫn đến 0-4 trong hiệp 1. Và khi Zidane bắt đầu cầm quân, thì rất có thể, đội Pháp cũng sẽ mở đầu một chương mới bằng hình ảnh khó khăn, thậm chí tan nát như vậy?
Pháp thay cùng lúc 4 cầu thủ ngay đầu hiệp 2. "Quả bóng vàng" Ousmane Dembele vào sân. Trận đấu cân bằng trở lại khi Pháp gỡ liền 3 bàn. Và dù thua thêm 1 bàn thì chính Dembele lại gỡ 4-5 ở phút 90+6. Nhưng cuối cùng, Pháp vẫn thua chung cuộc 4-6.
Đấy cũng có thể là những "điềm báo": Zidane có thể sẽ vượt qua được khó khăn ban đầu, bởi ít ra thì ông luôn có ngôi sao trong tay và luôn biết phải làm gì với các ngôi sao. Nhưng tóm lại, khó có thành công chung cuộc!
Zidane không hề làm gì suốt 5 năm nay. Cả đời ông chỉ huấn luyện Real Madrid. Kỷ lục "vô tiền khoáng hậu": Zidane chỉ mất 2 năm rưỡi để đem về cho Real 3 chức vô địch Champions League liên tiếp. Nhưng người ta vẫn nói: Có khi cách tốt nhất để huấn luyện "dải ngân hà" Real là… không cần làm gì. Thực tài huấn luyện của Zidane là một bí ẩn. Hãy chờ xem!
Ngày ra quân, Scotland đã giành chiến thắng tối thiểu 1-0 trước Haiti, đội yếu nhất bảng C. Trong khi đó, Morocco cầm hòa 1-1 trước Brazil, đội được xem là mạnh nhất bảng.
Do đó, dễ hiểu vì sao Morocco được đánh giá cao hơn ở màn so tài này. Họ là đội châu Phi đầu tiên vào đến bán kết của World Cup, và điều đó chỉ mới xảy ra cách đây 4 năm. Dàn cầu thủ Morocco cũng nổi bật hơn, với những cái tên như Achraf Hakimi, Brahim Diaz, Yassine Bounou...
Đáng nói, đội hình xuất phát của họ trong trận gặp Brazil gồm toàn bộ 11 cầu thủ sinh ra ở nước ngoài. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử World Cup mà điều này xảy ra.
Bóng đá Morocco đã tận dụng rất tốt nguồn cầu thủ có gốc gác từ nước ngoài, nhờ đó gặt hái nhiều thành công thời gian qua.
Nhưng dù được đánh giá cao hơn, Morocco cũng cần phải thận trọng trước Scotland. Đại diện châu Âu không có nhiều sao số nhưng rất hiểu mình cần phải làm gì trước đối thủ.
Họ không có được lối chơi tấn công đẹp mắt song sở hữu khả năng phòng ngự rất kỷ luật. Điều này có thể gây khó cho Morocco, khi chính họ cũng là đội thường chơi phòng ngự phản công.
Đây sẽ là một trận đấu cân bằng, thế trận chặt chẽ và kết quả chung cuộc không hề dễ đoán.
Theo tờ New Straits Times, nguồn cơn của sự việc bắt đầu từ phát ngôn gần đây của cựu quyền Chủ tịch FAM, Datuk Yusoff Mahadi.
Theo đó, ông tuyên bố rằng bất kỳ ứng viên nào muốn tranh cử vào vị trí cao nhất của bóng đá Malaysia đều phải nhận được sự "đồng ý” từ ông Tunku Ismail Sultan Ibrahim - chủ sở hữu CLB Johor Darul Ta'zim.
Tuyên bố này ngay lập tức làm dấy lên làn sóng lo ngại và chỉ trích từ giới quan sát bóng đá nước này.
Nhiều chuyên gia cho rằng việc yêu cầu sự phê chuẩn từ một cá nhân không phải là quan chức của FAM là hành vi đi ngược lại với các quy định khắt khe của FIFA.
Luật sư thể thao danh tiếng Nik Erman Nik Roseli nhận định sự việc này có thể vi phạm nghiêm trọng các quy tắc của FIFA về tính độc lập của các liên đoàn quốc gia.
Ông trích dẫn Điều 19 của Quy chế FIFA, trong đó quy định rõ: "Các liên đoàn bóng đá phải quản lý công việc nội bộ của mình một cách độc lập và không chịu sự can thiệp từ bên thứ ba".
"FIFA xử lý vấn đề này cực kỳ nghiêm khắc. Trong quá khứ, họ đã từng đình chỉ hoạt động của hàng loạt liên đoàn vì lý do tương tự. Điển hình như Kenya (2022), Pakistan (2017 và 2021), Kuwait và Indonesia (2015), hay Nigeria (2014)", luật sư Nik Erman cho biết.
Ông Nik Erman giải thích thêm, dù Điều 19 không định nghĩa cụ thể "bên thứ ba" là gì, nhưng FIFA thường mặc định đó là bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào không được bổ nhiệm hoặc bầu chọn theo đúng quy chế của liên đoàn.
Đáng chú ý, đây không phải là lần đầu tiên FAM vướng vào những rắc rối kỷ luật với FIFA. Mới nhất, bóng đá Malaysia đã rúng động bởi bê bối liên quan đến vụ nhập tịch gian dối.
Cụ thể, 7 cầu thủ gồm Joao Figueiredo, Jon Irazabal, Hector Hevel, Gabriel Palmero, Facundo Garces, Rodrigo Holgado và Imanol Machuca đã bị phát hiện vi phạm Điều 22 của Bộ luật Kỷ luật FIFA về làm giả tài liệu.
Nhóm cầu thủ này phải nhận án treo giò 12 tháng và nộp phạt 2.000 CHF mỗi người. Ngày 5-3 vừa qua, Tòa án Trọng tài thể thao (CAS) cũng đã chính thức bác bỏ đơn kháng cáo của các cầu thủ này và giữ nguyên lệnh trừng phạt từ FIFA.
Điều này khiến Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) đã xử thua tuyển Malaysia 0-3 trước Nepal và Việt Nam ở vòng loại Asian Cup 2027.