Sau vụ ôtô bốc cháy tại cây xăng xảy ra chiều 1/5 tại xã Thăng Điền (TP Đà Nẵng) khiến hai thiếu niên tử vong, hàng loạt hình ảnh được cho là của hai nạn nhân lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội.
Đó là ảnh hai thiếu niên mặc đồng phục học sinh, gương mặt sáng sủa, đứng cạnh nhau, kèm theo chú thích rằng đây là nạn nhân trong vụ cháy ôtô. Những bài đăng này nhanh chóng thu hút hàng chục nghìn lượt tương tác, chia sẻ cùng nhiều bình luận bày tỏ sự thương cảm. Thực chất, đó chỉ là sản phẩm do trí tuệ nhân tạo (AI) tạo ra nhằm mục đích câu view.
>> Nhóm bạn phát cuồng video ‘cô gái hành động nhạy cảm’ trên xe Mercedes
Có hai câu hỏi thật nhức nhối:
1.Vì sao nhiều người tin, hùa theo, và không ai phản biện?
2. Xử phạt thế nào với những kẻ bịa đặt và lan truyền thông tin giả mạo?
Tin Gốc: Vnexpress
Ý Kiến
Lý do tiền điện nhà tôi tăng vọt lên 5 triệu đồng dù chỉ bật điều hòa 26 độ C

Hai tháng trước, hóa đơn tiền điện của gia đình cũng từng khiến tôi giật mình. Bình thường, gia đình tôi dùng điện khoảng trên dưới 3 triệu đồng mỗi tháng. Thế nhưng, hóa đơn tháng 5 bất ngờ tăng lên hơn 5 triệu đồng, tức cao hơn khoảng 70% so với mức thông thường.
Điều khiến tôi khó hiểu là thói quen sử dụng điện của cả nhà gần như không thay đổi. Điều hòa vẫn được cài ở 26-27 độ C, chưa bao giờ để thấp hơn. Thời gian sử dụng cũng tương tự những tháng trước. Ban đầu, tôi nghi ngờ công tơ điện có vấn đề nên liên hệ điện lực để kiểm tra. Sau khi nhân viên xuống kiểm tra, kết quả cho thấy công tơ vẫn hoạt động bình thường. Khi đó, tôi mới bắt đầu nghĩ đến những nguyên nhân khác mà trước đây mình ít khi để ý.
Cuối cùng, tôi gọi thợ đến vệ sinh toàn bộ máy lạnh trong nhà. Sau khi vệ sinh xong, kết quả khiến tôi khá bất ngờ. Hóa đơn tiền điện tháng tiếp theo quay trở về mức quen thuộc, khoảng 3 triệu đồng. Điều đáng nói là tháng 6, dù đơn giá điện đã tăng và thời gian sử dụng điều hòa của gia đình còn nhiều hơn một chút vì các con nghỉ hè, tổng tiền điện vẫn chỉ quanh mức cũ.
Từ đó, tôi mới nhận ra điều hòa không chỉ cần sử dụng đúng cách mà còn phải được bảo dưỡng định kỳ. Mỗi lần vệ sinh máy, tôi đều thấy lượng nước bẩn chảy ra khá nhiều. Dù chỉ cách lần vệ sinh trước khoảng ba tháng, bụi bẩn vẫn bám dày trên các lá tản nhiệt. Điều đó cho thấy không khí trong nhà mang theo rất nhiều bụi, lâu ngày khiến máy hoạt động kém hiệu quả hơn.
>> Tôi đi tìm nguyên nhân tiền điện tháng 6 tăng đột ngột lên 3,9 triệu đồng
Theo tôi, nhiều người khi thấy tiền điện tăng thường chỉ nghĩ đến việc giảm thời gian sử dụng điều hòa hoặc tăng nhiệt độ cài đặt. Nhưng điều quan trọng hơn là máy có còn hoạt động tốt hay không? Dàn nóng đặt ngoài trời rất dễ bám bụi, nhưng vì ở vị trí cao nên nhiều gia đình ngại vệ sinh. Dàn lạnh trong phòng cũng vậy, không ít người trì hoãn vì sợ làm bẩn tường hoặc mất thời gian.
Ngoài vấn đề vệ sinh, còn nhiều yếu tố khác ảnh hưởng đến mức tiêu thụ điện của điều hòa. Lốc lạnh nếu hoạt động yếu, thiếu nhớt hoặc hở bạc sẽ làm giảm sức nén, khiến máy phải chạy lâu hơn mới đạt nhiệt độ mong muốn. Ga lạnh có được nạp đúng áp suất hay không cũng rất quan trọng. Đường ống dẫn gas nếu lắp quá dài hoặc lớp bảo ôn không kín cũng làm giảm hiệu suất làm lạnh.
Chưa kể đến những yếu tố bên ngoài như diện tích phòng, khả năng cách nhiệt của cửa, tường nhà có bị nắng chiếu trực tiếp hay không. Nếu phòng hấp thụ nhiều nhiệt, điều hòa sẽ phải chạy liên tục để bù lại lượng nhiệt đó, và hóa đơn tiền điện chắc chắn sẽ tăng.
Sau trải nghiệm của mình, tôi nhận ra đôi khi nguyên nhân khiến tiền điện tăng vọt lại nằm ở chính chiếc điều hòa đã hoạt động quá lâu mà không được kiểm tra, bảo dưỡng đúng cách. Chỉ một lần vệ sinh và kiểm tra tổng thể cũng có thể giúp máy vận hành hiệu quả hơn, làm mát nhanh hơn và tiết kiệm được một khoản tiền điện không hề nhỏ mỗi tháng.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm trước tôi có đọc được bình luận của một bạn, rằng các anh chị em trong gia đình của bạn công việc ổn định, tạo dựng được tài sản riêng nhưng bố mẹ vẫn sống hết sức tiết kiệm không dám ăn dám mặc, chẳng dám đi đâu chơi.
Trước đây bố mẹ tôi cũng là hình mẫu của sự tiết kiệm như thế. Cả đời tần tảo, làm lụng vất vả để nuôi con khôn lớn nên dù cuộc sống hiện tại không còn thiếu thốn, ông bà vẫn giữ nguyên thói quen dè sẻn từng đồng.
Anh em tôi đều đã trưởng thành, có công việc ổn định và cuộc sống riêng. Mỗi tháng không riêng gì dịp lễ tết hay cuối tuần, chúng tôi thường gửi tiền, mua thực phẩm, bánh trái hoặc những món quà nhỏ về cho bố mẹ. Nhưng lần nào cũng vậy, ông bà đều rơi vào trạng thái bánh ngon không nỡ ăn, quần áo mới không nỡ mặc. Có những món đồ để đến khi gần hết hạn mới mang ra dùng.
Không ít lần tôi nghe bố mẹ nói "để dành cho con cháu", "tiền còn để phòng lúc đau ốm". Những suy nghĩ ấy xuất phát từ tình thương và sự lo xa của thế hệ đi trước. Nhưng đôi khi, sự tiết kiệm quá mức lại khiến họ tự tước đi những niềm vui đáng có trong những năm tháng tuổi già, nhất là sau những năm tháng nhọc nhằn.
Một ngày nọ, tôi và chị gái quyết định tổ chức cho cả gia đình đi chơi biển. Chúng tôi thuê một căn villa rộng rãi giá khoảng 11 triệu đồng một đêm, đủ chỗ cho hai gia đình, các cháu và bố mẹ cùng ở.
Ban đầu, bố mẹ phản đối kịch liệt. Ông bà liên tục hỏi giá phòng bao nhiêu, rồi trách con cái tiêu tiền như nước, ở một đêm bằng tiền ăn của bố mẹ trong mấy tháng trời, số tiền ấy có thể dùng được vào nhiều việc khác... Thậm chí đến lúc đã có mặt tại nơi nghỉ dưỡng, bà vẫn lẩm bẩm rằng ở khách sạn bình dân cũng được, đâu cần phải tốn kém như vậy.
Nhưng lúc chúng tôi đi là đang vào mùa hè cao điểm du lịch, phòng khách sạn tăng cao, chỗ đẹp kín phòng, lại ở gần chục người nên tính ra cũng không quá đắt đỏ.
Nhưng rồi chỉ sau một ngày, thái độ của ông bà bắt đầu thay đổi. Tôi còn nhớ buổi tối cả nhà quây quần ăn uống, trò chuyện và chụp ảnh, lâu lắm rồi tôi mới thấy bố mẹ cười nhiều đến thế.
Sau chuyến đi ấy, ông bà dường như thay đổi cách nhìn về việc chi tiêu, đã mạnh dạn dành tiền cho những niềm vui "hưởng thụ" hơn. Thỉnh thoảng ông bà rủ nhau đi ăn sáng bên ngoài, tham gia các chuyến du lịch, mua những món đồ thích đã lâu.
Tôi nhận ra rằng nhiều bậc cha mẹ thuộc thế hệ trước vẫn chọn sống kham khổ không hẳn thiếu tiền như chúng ta nghĩ. Thứ họ thiếu đôi khi là sự cho phép để được tận hưởng cuộc sống, không nỡ tiêu tiền, khi cả đời họ quen vun vén cho gia đình nên cảm thấy có lỗi khi chi tiêu cho bản thân.
Tin Gốc: Vnexpress

Tháng trước, tôi tổ chức đám cưới sau nhiều năm ấp ủ. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là một trong những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời, khi mình và chồng được chia sẻ niềm vui với những người thân yêu nhất. Nhưng khi buổi tiệc bắt đầu, cảm giác hạnh phúc nhanh chóng bị thay thế bởi sự mệt mỏi.
Đám cưới của tôi có hơn 400 khách mời, phần lớn là những người tôi không quen biết. Từ đầu buổi tiệc, tôi đã phải đứng ở sảnh, liên tục chào hỏi khách. Có người cười nói rất thân tình nhưng thú thực tôi không biết họ là ai? Nhiều lần tôi phải ghé tai mẹ hỏi nhỏ: "Ai vậy mẹ?". Có lúc chưa kịp nghe câu trả lời, tôi đã phải tiếp tục bắt tay, cảm ơn và chụp ảnh cùng vị khách tiếp theo.
Đến lúc nâng ly chúc mừng, tôi và chồng đi qua hàng chục bàn tiệc, cụng ly với rất nhiều người nhưng gần như không có kết nối nào thực sự. Những lời chúc giống nhau, những cái bắt tay diễn ra theo quán tính, còn chúng tôi chỉ cố giữ nụ cười suốt nhiều giờ đồng hồ. Có lúc, tôi thấy mình giống một nhân viên phục vụ hơn là cô dâu, chú rể.
Nhiều đám cưới ở Việt Nam hiện nay dường như trở thành dịp để người lớn duy trì các mối quan hệ xã hội. Người từng mời cưới phải được mời lại. Đồng nghiệp cũ, đối tác làm ăn, hàng xóm, họ hàng xa... đều có mặt trong danh sách khách mời. Và thế là đám cưới ngày càng phình to, trong khi cảm xúc của những người trực tiếp bước vào hôn nhân lại bị thu nhỏ.
Có một thực tế mà nhiều người trẻ ngại nói: không ít đám cưới bây giờ giống một cuộc trình diễn về vị thế xã hội hơn là một lễ thành hôn. Người ta quan tâm cưới ở đâu, bao nhiêu bàn, khách có đông không, tiền mừng có đủ bù chi phí hay không? Ít ai hỏi cô dâu chú rể thực sự cảm thấy thế nào trong ngày quan trọng ấy?
>> Tôi làm đám cưới 240 mâm 'mệt nhưng vui'
Bản thân tôi cũng gần như không có thời gian để tận hưởng ngày cưới của chính mình. Tôi không thể ngồi lâu với một người bạn thân, không có nhiều khoảnh khắc riêng với bố mẹ. Cũng không có thời gian để dừng lại vài phút và cảm nhận rằng mình vừa bước sang một chương mới của cuộc đời. Mọi thứ diễn ra như một dây chuyền gấp gáp: đón khách, chụp ảnh, làm lễ, nâng ly, rồi lại tiếp khách.
Tôi nhớ trước đây mình từng dự đám cưới của một người bạn. Ở đó chỉ có khoảng 50 khách. Không sân khấu hoành tráng, không nghi thức cầu kỳ, nhưng đó là một trong những đám cưới đáng nhớ nhất tôi mà từng tham dự. Cô dâu có thời gian ngồi cạnh mẹ, chú rể có thể hàn huyên người bạn thân thật lâu. Mỗi vị khách đều được trò chuyện và thực sự trở thành một phần của ngày vui ấy.
Sau đám cưới của mình, tôi không còn nghĩ số lượng khách hay độ sang trọng của hội trường quyết định giá trị của một hôn lễ. Điều quan trọng nhất là cô dâu, chú rể có thực sự hạnh phúc trong ngày hôm đó hay không? Một cái ôm chân thành của một người thân quen đôi khi đáng giá hơn hàng trăm cái cụng ly xã giao từ những người họ hàng xa lạ.
Tôi từng tiếc vì đám cưới của mình có quá nhiều người không quen biết. Hy vọng những "đại hội khách hàng" mang tên hôn lễ có thể dần nhường chỗ cho những đám cưới thực sự thuộc về tình yêu và những người thân thiết nhất.
Tin Gốc: Vnexpress

