Trên một diễn đàn, tôi thấy một người nước ngoài chia sẻ về giá sách ở Việt Nam. Người này chia sẻ rằng: “Sống ở Sài Gòn 8 ngày, sống thoải mái với chỉ 70 đôla” nhưng mua sách in đắt kinh khủng.
“Mình mua tầm 7-8 cuốn mà gần tốn 3,5-4 triệu đồng. Chẳng có cuốn nào mình mua dưới 350 nghìn đồng cả”. Và người này đặt câu hỏi:
Cùng mấy cuốn sách đó, ở nước mình mua rẻ hơn một nửa, thậm chí còn rẻ hơn nữa ấy”. Sao sách ở đây lại đắt thế?
Đầu tiên, tôi nghĩ rằng sách mà bạn người nước ngoài này mua là sách ngoại văn, nên việc đắt đỏ là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, tôi lại đồng tình rằng giá sách ở ta vẫn còn cao so với thu nhập. Đơn cử như một cuốn sách tôi mua gần đây chỉ có 138 trang, dịch lại những câu triết lý của nước ngoài, hàm lượng chữ trong một trang rất ít, nhưng bán với giá gần 70 nghìn đồng. Tôi đọc chưa tới một buổi chiều là đã hết và hiện giờ nó nằm im trong giá sách.
Chỉ khi nào rủng rỉnh tiền tôi mới dám đi nhà sách, vì mỗi lần vào mua 2-3 cuốn là tốn hơn 500-600 nghìn đồng. Nếu đi hiệu sách cũ thì giá cũng không rẻ hơn bao nhiêu.
Cá nhân tôi nghĩ rằng giá sách ở Việt Nam còn đắt so với thu nhập, ít nhất là một người đi làm bình thường chứ chưa nói đến học sinh, sinh viên. Bạn có nghĩ giống tôi không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là một người hâm mộ Cristiano Ronaldo suốt nhiều năm. Thậm chí, nếu phải chọn giữa Ronaldo và Messi trong phần lớn sự nghiệp của họ, tôi luôn nghiêng về Ronaldo nhiều hơn. Tôi bị CR7 thuyết phục bởi ý chí, sự khổ luyện và khả năng liên tục vượt qua giới hạn của chính mình. Nhưng sau những gì diễn ra ở lượt trận đầu World Cup 2026, tôi nghĩ đã đến lúc phải thừa nhận một thực tế khá phũ phàng: ở thời điểm hiện tại, Ronaldo không còn bằng Messi nữa.
Tôi nói điều đó không phải để hạ thấp Ronaldo hay phủ nhận những gì anh đã làm được trong suốt hơn hai thập kỷ qua. Ngược lại, chính vì quá tôn trọng nên tôi muốn nhìn mọi thứ một cách khách quan. Trong khi Lionel Messi lập hat-trick giúp Argentina thắng thuyết phục Algeria 3-0, Ronaldo lại có một trận đấu khá nhạt nhòa, bị chấm điểm thấp nhất trong trận hòa 1-1 của Bồ Đào Nha trước CHDC Congo. Kết quả của một trận đấu không nói lên tất cả, nhưng cách hai siêu sao tạo ảnh hưởng lên đội bóng lại phản ánh khá nhiều điều.
Xem Messi thi đấu, tôi vẫn thấy những khoảnh khắc có thể thay đổi cục diện trận đấu bất cứ lúc nào. Anh vẫn giữ được sự mềm mại trong từng pha xử lý, sự sắc bén trong những đường chuyền quyết định và đặc biệt là khả năng định đoạt trận đấu bằng những khoảnh khắc thiên tài. Argentina vẫn vận hành xoay quanh Messi và ngôi sao 39 tuổi vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý.
Còn Ronaldo thì khác. Dù vẫn nỗ lực, vẫn chuyên nghiệp, vẫn chiến đấu với tinh thần quen thuộc, nhưng cảm giác về một cầu thủ có thể tự mình kéo cả đội bóng tiến lên không còn rõ ràng như trước. Trước CHDC Congo, tôi thấy Ronaldo nhiều lần di chuyển, cố gắng tìm khoảng trống, nhưng những pha xử lý cuối cùng không còn mang đến cảm giác nguy hiểm như thời kỳ đỉnh cao.
>> 'Không ai vượt qua được Ronaldo ở tuổi 40'
Phiên bản Ronaldo gần như không thể bị ngăn cản với những cú đánh đầu như thách thức trọng lực, những pha bứt tốc khiến hậu vệ đối phương tuyệt vọng đuổi theo... dường như đã không còn. Ngày hôm nay, hình ảnh đó xuất hiện ít hơn rất nhiều. Tuổi tác cuối cùng vẫn là đối thủ mà ngay cả những vận động viên phi thường nhất cũng không thể đánh bại. Ronaldo đã chiến thắng vô số hàng thủ, vô số kỷ lục và vô số lời nghi ngờ trong sự nghiệp. Nhưng có vẻ CR7 đã không thể thắng được thời gian.
Nhưng nói gì đi nữa, ngay cả khi không còn ở đỉnh cao, Ronaldo vẫn khiến tôi nể phục. Ở độ tuổi mà phần lớn cầu thủ đã giải nghệ hoặc thi đấu trong môi trường ít cạnh tranh hơn, anh vẫn góp mặt tại World Cup, vẫn giữ được thể trạng đáng kinh ngạc, vẫn duy trì khát vọng chiến thắng như một cầu thủ trẻ. Riêng điều đó đã rất đáng ngưỡng mộ. Chính vì thế, việc thừa nhận Ronaldo hiện tại không bằng Messi không có nghĩa Messi vĩ đại hơn toàn bộ sự nghiệp của Ronaldo. Với tôi, đó là hai huyền thoại có những giá trị khác nhau.
Messi là thiên tài mà bóng đá hiếm khi sản sinh ra. Còn Ronaldo là biểu tượng cho ý chí, kỷ luật và sự bền bỉ phi thường. Chỉ có điều, nhìn vào phong độ hiện tại, đặc biệt sau loạt trận ra quân World Cup 2026, tôi cho rằng Messi đang tạo ra ảnh hưởng lớn hơn, duy trì đẳng cấp cao hơn và mang lại nhiều khác biệt hơn cho đội tuyển của mình.
Có thể World Cup 2026 sẽ là giải đấu lớn cuối cùng của Ronaldo trong màu áo đội tuyển quốc gia. Nếu đúng như vậy, điều tôi mong muốn không phải là anh phải ghi thật nhiều bàn thắng hay giành thêm một danh hiệu để chứng minh điều gì đó. Những kỷ lục, những danh hiệu và những cảm xúc mà Ronaldo mang lại cho bóng đá đã đủ để anh đứng trong hàng ngũ những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử.
Tin Gốc: Vnexpress

"Với các nghành Khoa học, Kỹ thuật, Y dược, Sinh, Hóa và các ngành có sử dụng máy móc, dụng cụ phức tạp để học tập thì học phí cao có thể hiểu được. Còn các ngành mà sinh viên chỉ cần một cái laptop là học được như Kinh tế, Tài chính, Kế toán, Luật... thì tôi không hiểu lý do gì khiến học phí cao đến vậy?".
Đó là thắc mắc của độc giả Nvtbinh sau khi "Gần 120 đại học công bố học phí năm 2026". Theo đề án tuyển sinh của các trường, phần lớn công bố học phí theo năm, phổ biến 20-35 triệu đồng, cao nhất là gần 200 triệu đồng. Một số trường công bố học phí theo tín chỉ, mức phổ biến khoảng 0,5-1,5 triệu đồng/tín chỉ. Một khóa học thường kéo dài 4-5 năm, khoảng 120-140 tín chỉ.
Học phí đại học ba năm qua đều tăng, một phần do trần học phí tăng theo Nghị định số 97 (năm 2023) của Chính phủ. Mức cao nhất được thu ở các đại học công lập chưa tự đảm bảo chi thường xuyên năm học 2026-2027 là 1,71 - 3,5 triệu đồng mỗi tháng, cao hơn khoảng 11% so với năm học trước.
So sánh mức học phí đại học hiện nay với thu nhập của phụ huynh, bạn đọc Damynghephanvinh bày tỏ lo lắng: "Trung bình học phí đại học khoảng 3 triệu đồng một tháng, cộng thêm chi phí thuê nhà trọ và ăn uống, sinh hoạt tầm 5-6 triệu nữa nếu sinh viên ở tỉnh ra thành phố học. Tính ra, tổng cộng chi phí học đại học vào khoảng 8-10 triệu đồng. Với mức lương công nhân trong khu công nghiệp thì bố hoặc mẹ đi làm cả tháng mới nuôi đủ một con học đại học".
>> '7 năm thất nghiệp vì nghĩ đại học là nơi sản xuất việc làm'
Đồng quan điểm, độc giả Windyplace phân tích: "Nếu bố mẹ là lao động phổ thông, công nhân, phải nuôi một con học đại học là xem như hết khả năng. Gia đình nào có hai con cùng học đại học thì sẽ là gánh nặng rất lớn. Cứ cho hai người một năm đi làm được khoảng 200 triệu, chi tiêu tiết kiệm, dư được 100 triệu. Trong khi đó, một con học đại học ít nhất cũng khoảng 30 triệu học phí, chi phí sinh hoạt ở trọ (1,5 triệu tiền nhà, 3 triệu tiền ăn uống) mỗi năm cũng hết 40-55 triệu, coi như là hết tiền tiết kiệm của bố mẹ. Nên mong các bậc phụ huynh định hướng tốt cho con. Nếu con có khả năng học tập tốt thì hãy nên vào đại học. Còn nếu không thì nên cho con đi học nghề".
"Gia đình tôi, các thế hệ em tôi (sau năm 1995) đều định hướng đi học cao đẳng nghề và ngoại ngữ. Ba người học cao đẳng nghề Bách Khoa Hà Nội, một em học cao đẳng Điều dưỡng du học Đức, một em học cao đẳng Điều dưỡng du học Nhật. Các em học rất nhanh, chỉ mất hai năm lý thuyết và một năm thực hành nghề là đều có việc làm với mức lương rất tốt tại các công ty, doanh nghiệp FDI so với các bạn học đại học.
Học đại học giờ trở thành một gánh nặng chi phí không nhỏ với các con em gia đình ở nông thôn, vì thế hệ bố mẹ hiện tại đều đang làm công nhân với mức lương cơ bản 5-7 triệu đồng một tháng. Thế nên, đại học giờ không phải là tất cả, hãy sáng suốt theo nhu cầu xã hội và giá trị bản thân", bạn đọc Songque nói thêm.
Tin Gốc: Vnexpress

Một ngày nào đó kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một sảnh tiệc lộng lẫy, không phải hàng trăm khách mời hay những lời trầm trồ về độ hoành tráng của hôn lễ. Tôi chỉ mong có một đám cưới nhỏ, với những người thực sự quan trọng, những người sẽ vui khi thấy tôi hạnh phúc.
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng trong xã hội hiện nay, để tổ chức được một đám cưới đơn giản đôi khi lại khó hơn rất nhiều so với việc tổ chức một đám cưới thật lớn. Bởi đằng sau một lễ cưới không chỉ có tình yêu của hai người. Còn có kỳ vọng của gia đình, tập quán xã hội, những mối quan hệ phải giữ gìn và cả áp lực vô hình mang tên "sĩ diện". Thế nhưng, ngày càng nhiều người trẻ đang đặt ra một câu hỏi rất đáng suy ngẫm: Đám cưới là để ai vui?
Tôi thấy không ít cặp đôi dành nhiều tháng trời lo lắng về số lượng khách mời, quy mô tiệc cưới hơn là dành thời gian chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân phía trước. Đến mức, ngày đáng lẽ là một dấu mốc thiêng liêng đánh dấu sự cam kết đồng hành giữa hai con người yêu thương nhau, lại trở thành ngày phải làm hài lòng rất nhiều người khác.
Để chuẩn bị cho hai giờ đồng hồ của hôn lễ, nhiều cặp đôi phải dành nhiều năm tích góp, cắt giảm chi tiêu, thậm chí vay mượn thêm. Đến ngày cưới, mọi thứ đều rực rỡ, đông vui và hoàn hảo như mong muốn. Nhưng khi những ánh đèn sân khấu tắt đi, những bó hoa dần héo và khách mời đã ra về, điều còn lại không chỉ là niềm vui mà còn là những khoản chi phí phải tiếp tục thanh toán trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau đó. Tất cả âm thầm đẩy không ít gia đình vào một cuộc chạy đua tốn kém mà chính họ cũng không biết đích đến là đâu?
>> Tôi mừng 500 K dù ăn cưới ở nhà hàng 5 sao
Ở đây, tôi không hề xem nhẹ hay phủ nhận những giá trị truyền thống. Ngược lại, tôi chỉ muốn đưa đám cưới trở về đúng vị trí vốn có của nó. Đó không phải là một sự kiện để gây ấn tượng với người khác, mà là một cam kết lâu dài giữa hai con người quyết định cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Ý nghĩa của ngày cưới không nằm ở việc có bao nhiêu người chứng kiến, mà nằm ở việc hai người có thực sự cảm nhận được niềm vui và sự gắn kết trong ngày đặc biệt ấy hay không?
Người trẻ hôm nay đang bước vào cuộc sống trưởng thành trong bối cảnh nhiều áp lực hơn các thế hệ trước. Giá nhà ở các đô thị lớn liên tục tăng cao, chi phí giáo dục, y tế và nuôi dạy con ngày càng lớn, thị trường lao động biến động nhanh, trong khi áp lực về việc làm và thu nhập ổn định chưa bao giờ là điều dễ dàng. Khoản kinh phí để làm đám cưới hoành tráng có thể trở thành tiền đặt cọc mua căn nhà đầu tiên, là quỹ dự phòng cho những biến cố bất ngờ, hay nguồn vốn để khởi nghiệp hoặc học thêm một kỹ năng mới...
Tôi đã tham dự khá nhiều đám cưới trong cuộc đời, từ những buổi tiệc đơn sơ ở quê đến những hôn lễ được tổ chức rất công phu tại các trung tâm hội nghị sang trọng. Nhưng nếu bây giờ ai đó hỏi tôi thực đơn của những đám cưới ấy gồm những món gì, sân khấu được trang trí ra sao hay cô dâu mặc chiếc váy trị giá bao nhiêu tiền, có lẽ tôi sẽ không thể nhớ nổi.
Chúng ta thường quên rất nhanh những gì thuộc về hình thức, nhưng lại nhớ rất lâu những điều chạm được đến cảm xúc. Một bài phát biểu chân thành có thể được nhắc lại nhiều năm sau. Một ánh mắt yêu thương có thể khiến người ta xúc động suốt cả cuộc đời. Ngược lại, những thứ được đầu tư công phu nhất đôi khi chỉ tồn tại trong vài tấm ảnh rồi dần chìm vào quên lãng.
Tôi từng chứng kiến những đám cưới mà cô dâu, chú rể gần như không có cơ hội ngồi xuống trò chuyện với những người thân thiết nhất của mình. Họ phải tất bật đi từng bàn, liên tục tiếp khách, chụp ảnh và hoàn thành các nghi thức. Đến cuối buổi, hàng trăm người đã có mặt, nhưng những cuộc gặp gỡ thực sự lại rất ít. Ngược lại, trong những đám cưới nhỏ, tôi thấy cô dâu có thể ngồi lâu hơn bên cha mẹ, chú rể có thể trò chuyện với những người bạn đã gắn bó từ thời sinh viên, và mỗi vị khách đều cảm nhận được mình là một phần của ngày vui chứ không chỉ là một cái tên trong danh sách khách mời.
Có một điều mà tôi ngày càng cảm nhận rõ khi tham dự những đám cưới được tổ chức theo hướng tinh gọn, đó là cảm giác gần gũi và chân thật mà không phải hôn lễ nào cũng có được. Trong những không gian không quá đông người, tôi thường thấy những nụ cười tự nhiên hơn, những cuộc trò chuyện dài hơn và những cái ôm cũng ấm áp hơn. Người ta đến vì muốn có mặt trong khoảnh khắc hạnh phúc của những người mà họ yêu quý.
Vì thế, nếu một ngày mình kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một đám cưới khiến nhiều người phải trầm trồ. Tôi chỉ mong đó là ngày mà khi mọi người đã ra về, khi ánh đèn đã tắt và những nghi thức đã khép lại, tôi vẫn có thể mỉm cười vì biết rằng mình vừa có một khởi đầu đúng với điều trái tim mong muốn. Một ngày đủ ấm áp để nhớ, đủ chân thành để trân trọng và đủ bình yên để bước tiếp.
Tin Gốc: Vnexpress

