Năm 16 tuổi, Cường cho biết cao khoảng 1,6 m nhưng chỉ nặng 48 kg. Thể trạng gầy yếu khiến anh thường xuyên bị trêu chọc, thiếu tự tin khi giao tiếp. Chính điều đó đã thôi thúc Cường tìm đến thể hình với mong muốn cải thiện ngoại hình.
Cường cho biết những ngày đầu, việc tập luyện không dễ dàng. Không có nền tảng thể lực, mỗi buổi tập đều là thử thách lớn. Anh bắt đầu từ những bài cơ bản, tập trung vào kỹ thuật thay vì khối lượng tạ. Sau giờ học, Cường dành 2-3 tiếng đồng hồ trong phòng tập, duy trì đều đặn 5-6 buổi mỗi tuần.
“Có thời điểm mình muốn bỏ cuộc vì tập mãi không thấy thay đổi rõ rệt, cơ thể đau nhức liên tục. Nhưng nghĩ đến lý do bắt đầu, mình lại cố gắng thêm một chút”, Cường chia sẻ.
Cường kể, sau khoảng một năm, cơ thể bắt đầu có chuyển biến tích cực. Nhận thấy hiệu quả, Cường xây dựng chế độ tập luyện bài bản hơn, chia nhóm cơ theo từng ngày, kết hợp giữa tăng cơ và cải thiện sức bền.
Cường nói thêm, chế độ dinh dưỡng được siết chặt. Mỗi ngày, anh ăn 5-6 bữa, ưu tiên ức gà, trứng, cá, thịt bò cùng tinh bột “sạch” như: gạo lứt, khoai lang. Lượng calo được tính toán kỹ lưỡng để phù hợp từng giai đoạn bulking (xây dựng cơ bắp) và cutting (giảm mỡ giữ cơ).
Trong suốt 8 năm, Cường cho biết cân nặng tăng cân hiệu quả dần lên 70 kg, rồi 80 kg và hiện đạt khoảng 96 kg, chiều cao cải thiện lên 1,7 m. Thay đổi không chỉ nằm ở con số mà còn ở tỷ lệ cơ – mỡ, giúp anh sở hữu hình thể săn chắc, cân đối.
Sau vài năm tập luyện, Cường cho biết quyết định thử sức ở các giải phong trào trước khi tiến đến sân chơi chuyên nghiệp. Những lần đầu thi đấu, anh chưa đạt thành tích cao nhưng tích lũy được kinh nghiệm quý giá về trình diễn, kiểm soát cơ thể và tâm lý sân khấu.
Nỗ lực bền bỉ giúp anh từng bước khẳng định tên tuổi. Cường cho biết giành nhiều huy chương vàng ở hạng mục Men’s Physique tại các giải thể hình trong nước và quốc tế, nâng tổng số lên hơn 15 huy chương vàng.
Đáng chú ý, anh đạt danh hiệu Nam vương thể hình bãi biển tại Giải thể hình nam – nữ bãi biển năm 2026, vô địch toàn năng, vận động viên đẹp nhất tại Giải đấu thể hình HCMC 1 Champ Fitness Arena (thuộc liên đoàn NPC IFBB ProLeague)… Bên cạnh đó, việc sở hữu WFF Pro Card, chứng nhận vận động viên chuyên nghiệp của Liên đoàn Thể hình thế giới, đánh dấu bước tiến quan trọng trong sự nghiệp thi đấu.
Năm 2025, anh Cường cho biết từng gặp phải chấn thương ở tay, phải tạm ngưng tập nặng trong thời gian dài, chuyển sang các bài phục hồi chức năng. Việc giảm cường độ khiến thể lực suy giảm, tâm lý cũng bị ảnh hưởng.
“Mình từng lo sợ mình không thể quay lại phong độ cũ. Nhưng nếu dừng lại, mọi công sức trước đó sẽ trở nên vô nghĩa. Vì vậy, mình chọn cách kiên nhẫn, đi chậm nhưng chắc”, Cường nói. Sau nhiều tháng điều trị và tập luyện lại từ đầu, Cường dần lấy lại thể trạng, tiếp tục chinh phục các sân chơi lớn.
Đồng hành cùng Cường tại nhiều giải đấu, anh Lê Trung Chính, một huấn luyện viên giàu kinh nghiệm trong làng thể hình, đánh giá cao ý chí và tinh thần kỷ luật của học trò.
“Cường không phải người có xuất phát điểm tốt, nhưng lại sở hữu sự bền bỉ hiếm thấy. Bạn ấy luôn hoàn thành giáo án tập luyện với độ chính xác cao, tuân thủ chế độ dinh dưỡng nghiêm ngặt và đặc biệt có khả năng giữ phong độ ổn định khi bước lên sân khấu”, ông nhận xét.
Theo ông Chính, điểm mạnh của Cường nằm ở tỷ lệ hình thể cân đối, cơ bụng rõ nét cùng phong thái trình diễn tự tin. Hiện tại, ngoài thi đấu, Cường còn là chủ một phòng tập tại TP.Buôn Ma Thuột, nơi anh trực tiếp hướng dẫn, truyền kinh nghiệm cho nhiều bạn trẻ yêu thích thể hình.
Giữa nhịp sống vội vã, những video ghi lại cảnh một chàng trai cầm máy ảnh ra đường, chụp người lạ rồi in ảnh tặng tận tay đã thu hút sự chú ý của hàng trăm ngàn người trên mạng xã hội.
Nhân vật chính là Nguyễn Gia Lợi (31 tuổi, hiện sống tại xã Bà Điểm, TP.HCM), đang làm freelancer media, chuyên quay chụp những sản phẩm về xe ô tô. Trong công việc thường xuyên tiếp xúc với nhiều dòng xe đẹp, Lợi nảy ra ý tưởng chụp lại những góc nhìn ấn tượng của xe trên phố rồi bất ngờ tặng ảnh cho chủ xe. Toàn bộ quá trình đều xin phép chủ xe. Từ chụp ảnh xe, cho tới quá trình trao tặng ảnh đều được anh quay lại thành một video rồi đăng tải lên trang cá nhân.
“Nội dung đem máy ảnh đi chụp đường phố không mới. Nhưng mình nghĩ hay là thử cho chủ xe xem những góc nhìn đẹp của xe họ một cách ngẫu nhiên trên phố, lúc đó xem phản ứng của họ sẽ như thế nào”, Lợi chia sẻ.
Gia Lợi cho biết trước khi chụp và quay video lại hành trình của mình, anh luôn chủ động tiếp cận, giải thích rõ mục đích và chỉ sử dụng hình ảnh khi người được chụp đồng ý. Với những trường hợp từ chối, anh tôn trọng quyết định và không đăng tải. Đồng thời, khi đăng video, anh cũng chủ động hạn chế các chi tiết nhạy cảm như biển số, thông tin riêng tư hoặc vị trí cụ thể của nhân vật nhằm tránh ảnh hưởng đến quyền riêng tư của chủ xe.
Thay vì chỉ gửi file online, anh chọn cách in ảnh tại chỗ để món quà trở nên đặc biệt hơn. “Mình không xin liên lạc vì chưa chắc họ sẽ đồng ý. Vậy nên mình chọn cách in ảnh ngay thời điểm đó để họ được cầm hình ảnh trực tiếp trên tay và sẽ thấy chiếc xe của mình ở một góc nhìn khác lạ và đẹp hơn”.
Trong các video, người xem có thể bắt gặp từ chủ siêu xe, người đi xe sang đến những cô chú lao động bình thường hay các hoàn cảnh khó khăn trên đường phố.
Theo Gia Lợi, anh không cố tình chọn nhân vật theo tầng lớp nào mà để mọi thứ diễn ra tự nhiên. “Đây giống như cuộc phiêu lưu của mình trong hành trình tiếp xúc với những phiên bản khác nhau của cuộc sống”.
Gia Lợi cho biết những ngày đầu anh cũng từng e dè khi chạy đến bắt chuyện với người lạ sau khi đã chụp ảnh họ. “Ban đầu mình không tự tin, vì chưa chắc họ sẽ thích điều đó. Nhưng mình muốn thử thách bản thân, vì phản ứng của người lạ là thước đo chân thật nhất cho công việc của mình”.
Để tránh khiến người đối diện khó xử, anh thường mở đầu bằng lời chào ngắn gọn, gần gũi và nói rõ đây chỉ là món quà tinh thần, không vì lợi ích nào khác.
Không phải lần nào mọi chuyện cũng suôn sẻ. Có lần sau khi nhận ảnh, một chủ xe từ chối xuất hiện trong video. Tuy nhiên, sau đó người này nhắn tin lại và đồng ý cho đăng tải vì thích những bức ảnh được chụp.
Nhiều video cũng ghi lại cảnh chủ xe gửi tiền tip cho Gia Lợi. Số tiền này sau đó được anh dùng để mua đồ ăn, hỗ trợ trẻ em hoặc người có hoàn cảnh khó khăn.
“Họ cho phép mình chụp đã là một đặc ân rồi. Còn được nhận tiền từ họ nên mình muốn nhường lại phước báu này cho những hoàn cảnh khó khăn hơn”, anh nói.
Không ít khán giả cho biết ban đầu họ chú ý đến kênh vì những mẫu xe đẹp, nhưng tiếp tục theo dõi bởi cảm giác dễ chịu mà các video mang lại.
Nguyễn Duy, ở đường Cầu Đình, P.Long Phước, TP.HCM, cho biết: “Mình thấy thoải mái khi xem một người chia sẻ đam mê rất nhẹ nhàng. Điều giữ mình xem hết video là cách nói chuyện và sự tinh tế của anh Lợi”.
Trong khi đó, Bùi Quang Vinh, ở đường 2/9, P.Long Châu, tỉnh Vĩnh Long, cho rằng sức hút của loạt video còn đến từ sự tò mò của người xem với những chiếc siêu xe hiếm gặp ngoài đời. “Người xem muốn biết bạn ấy tiếp cận chủ xe ra sao, xin phép thế nào và phản ứng của họ”.
Theo Vinh, điều đọng lại sau mỗi clip vẫn là cách cư xử văn minh giữa người lạ. “Tử tế thì ai cũng có, từ cái tâm mà ra”, anh nói.
Ngoài ra, dưới các bài đăng của Gia Lợi cũng xuất hiện nhiều bình luận đồng cảm từ cộng đồng mạng: “Clip cứu vớt tôi khỏi tiêu cực”. “Mọi người hãy xem đến hết clip để thấy con người thật của anh này nhé”. Một người xem khác để lại lời nhắn ngắn gọn: “Chủ xe dễ thương phết”.
Sau nhiều lần tiếp xúc với đủ kiểu người trên phố, Gia Lợi nói điều lớn nhất anh nhận được là niềm tin vào cuộc sống. “Tin rằng mọi người đều là người tốt thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng và dễ thương hơn nhiều”.
Đặng Thị Thùy Linh (26 tuổi, ngụ P.Đức Nhuận, TP.HCM) kể: "Trước đây tôi hay hỏi bạn bè, giờ cái gì cũng hỏi AI. Từ viết email xin nghỉ phép, chọn quà sinh nhật, đến cả việc nên ăn gì để giảm cân. AI trả lời nhanh, chi tiết".
Không riêng Linh, nhiều người trẻ đã và đang xem AI như một "người bạn" luôn sẵn sàng hỗ trợ. Nguyễn Thế Hoan (27 tuổi, ngụ P.Vườn Lài, TP.HCM) cho biết chỉ cần vài dòng nhập liệu, AI có thể đưa ra hàng loạt gợi ý: lịch tập gym, thực đơn ăn kiêng, kịch bản tỏ tình, kế hoạch tài chính cá nhân, lời khuyên về tâm lý.
Nguyễn Thị Bích Trâm (27 tuổi, ngụ P.Vườn Lài, TP.HCM) cũng cho hay: "Hầu như cái gì thắc mắc tôi cũng hỏi AI. Tất tần tật mọi thứ trong cuộc sống". Trên mạng xã hội Threads, không khó để bắt gặp những chia sẻ như: "Tôi hỏi AI trước khi quyết định bất cứ điều gì", "Nếu không hỏi AI, cảm thấy thiếu thiếu"…
Thạc sĩ tâm lý Lê Vũ Hoàng Phương, Trung tâm tâm lý ứng dụng Healing Hub (P.Bình Tây, TP.HCM), cho rằng: "Người trẻ đang sống trong môi trường nhiều áp lực lựa chọn, từ nghề nghiệp, tài chính đến các mối quan hệ... AI xuất hiện như một "lối tắt", giúp họ giảm bớt sự bất định".
Thạc sĩ Phương chỉ ra một số nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này. Thứ nhất, sự tiện lợi tuyệt đối. AI phản hồi gần như ngay lập tức, không cần chờ đợi, không cần giải thích dài dòng. Trong nhịp sống nhanh, điều này cực kỳ hấp dẫn với người trẻ. Thứ hai, cảm giác an toàn tâm lý. Khác với việc hỏi người thật, có thể bị phán xét, AI tạo cảm giác "vô danh". Người dùng sẵn sàng hỏi cả những vấn đề riêng tư như chuyện tình cảm, cân nặng, thu nhập… Thứ ba, niềm tin vào công nghệ. Gen Z lớn lên cùng internet, nên dễ tin rằng công nghệ "biết tất cả". Khi AI trả lời mạch lạc, có dẫn chứng, niềm tin này càng được củng cố. Và thêm lý do là một bộ phận người trẻ thiếu kỹ năng tự quyết, họ "ngại suy nghĩ", hoặc sợ quyết định sai. Việc hỏi AI trở thành cách "giảm trách nhiệm". Và từ đó dẫn đến câu chuyện xem AI là trợ lý đắc lực trong đời sống.
Anh Trần Hưng Nguyên (28 tuổi), nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành khoa học dữ liệu, Trường ĐH Northeastern (TP.Boston, tiểu bang Massachusetts, Mỹ), cho rằng nếu dựa dẫm và ủy quyền cho AI mọi thắc mắc trong cuộc sống thì cũng "lợi bất cập hại".
Anh Nguyên phân tích: "Thông tin AI đưa ra không phải lúc nào cũng chính xác. AI có thể đưa ra câu trả lời sai, lỗi thời hoặc không phù hợp với hoàn cảnh cụ thể. Nếu tin tuyệt đối, người dùng có thể gặp rủi ro, đặc biệt trong các vấn đề như sức khỏe, tài chính. Vấn đề tiếp theo là dễ khiến người trẻ ảo tưởng về "cố vấn hoàn hảo". AI trả lời trôi chảy, logic, dễ khiến người dùng nghĩ rằng đó là "chân lý". Nhưng thực tế, AI không có trải nghiệm sống, không chịu trách nhiệm cho quyết định của bất kỳ người trẻ nào. Và hơn hết, thay vì hỏi bạn bè, gia đình, nhiều người trẻ chọn hỏi AI, điều này có thể khiến các mối quan hệ dần trở nên lỏng lẻo".
Anh Trần Hưng Nguyên nói thêm: "Vấn đề không nằm ở công nghệ, mà ở cách con người sử dụng. Việc người trẻ tìm đến AI là điều tất yếu trong thời đại số. Điều đáng lo là khi họ trao toàn bộ quyền quyết định cho AI, thay vì xem đó là công cụ tham khảo. Nói cách khác, AI không nguy hiểm, sự phụ thuộc cực đoan mới là điều đáng lo".
Vậy thì làm sao để dùng AI mà không "lệ thuộc"? Anh Nguyên khuyến nghị nên tận dụng AI một cách thông minh.
"Hãy xem AI là trợ lý, không phải người quyết định. AI có thể đưa ra gợi ý, nhưng quyết định cuối cùng phải do bản thân. Hãy luôn đặt câu hỏi: "Điều này có phù hợp với mình không?". Và biết cách kiểm chứng thông tin, chứ đừng tin tuyệt đối vào câu trả lời của AI, đặc biệt với các vấn đề quan trọng. Hãy đối chiếu với nguồn đáng tin cậy hoặc hỏi ý kiến chuyên gia. Đồng thời, thường xuyên rèn luyện tư duy phản biện. Thay vì hỏi "nên làm gì", hãy thử hỏi "vì sao nên làm vậy". Điều này giúp bạn hiểu bản chất vấn đề", anh Nguyên chia sẻ.
Võ Yến Nhi, hay được biết đến với nghệ danh Nhi Võ (29 tuổi, thành viên nhóm hài độc thoại Sài Gòn Tếu, hay còn gọi là Saigon Tếu), từng chọn lộ trình sự nghiệp như nhiều bạn trẻ khác: tốt nghiệp đại học rồi làm công việc văn phòng ổn định. Bỗng một ngày, cô vô tình biết đến hài độc thoại - bộ môn không mới nhưng chỉ vừa phổ biến hơn ở Việt Nam vài năm gần đây, và từ đó một con đường "kể chuyện cười".
Theo Nhi Võ, hài độc thoại (stand-up comedy) là thể loại hài kịch mà diễn viên đứng một mình trên sân khấu, kể chuyện và "quăng miếng hài" để khán giả bật cười, thường là tự sự về những câu chuyện hay suy nghĩ của cuộc đời mình.
Khởi đầu đến với hài độc thoại bằng những sân khấu mở (open mic), Nhi Võ kể: "Khoảng hơn 5 năm trước, Nhi còn làm việc văn phòng bình thường thì tình cờ biết đến hài độc thoại. Nhi cảm thấy bộ môn này hay, thú vị. Có những mẩu chuyện đơn giản mà rất có duyên, làm mình nghe mà vừa suy ngẫm vừa cười. Thế là Nhi không nghĩ nhiều, cứ thử sức xem sao. Mình đăng ký tham gia diễn open mic – nơi bạn trẻ nào cũng có thể bắt đầu và bước lên thử. Những ngày đầu mình còn run và hồi hộp lắm. Lo không biết khán giả có cười không. Lỡ không ai cười chắc mình… quê lắm".
Nhi Võ cho biết không đến với hài độc thoại vì một kế hoạch dài hạn hay tham vọng nổi tiếng, chỉ đơn thuần là khát khao được thể hiện và giãi bày: "Nhi nghĩ từ đầu cho đến thời điểm hiện tại, Nhi nhìn nhận mình vẫn đang là một đứa trẻ khao khát được lắng nghe những câu chuyện, suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Hài độc thoại là bộ môn giúp Nhi làm được điều này".
Để đứng vững trên sân khấu hài độc thoại, Nhi Võ phải vượt qua nhiều sự phản đối, đầu tiên là chính gia đình. Chia sẻ về những ngày đầu nghe con gái muốn bỏ việc văn phòng để theo hài độc thoại, bà Nguyễn Thị Hải Yến, mẹ của Nhi Võ, cho biết: "Thật ra lúc đầu tôi cũng lo lắm, vì mình nào có biết hài độc thoại là gì đâu. Chúng tôi chỉ nghĩ con gái thì nên có một công việc ổn định, sáng đi chiều về, như vậy mới yên tâm. Thấy con chọn một con đường mới quá, rồi lại bấp bênh nữa, nên cũng vừa thương vừa lo".
Đối diện với điều đó, thay vì thuyết phục gia đình bằng lý lẽ, Nhi Võ chọn cách cố gắng thể hiện được bản thân mình, kiếm sống được bằng nghề và sống tích cực. Sau từng buổi diễn, cô tự tin hơn, tỏa sáng hơn và tận hưởng niềm vui được sống với đam mê.
Dần thấy Nhi Võ lo được cho bản thân, cũng như có năng lượng hơn và được là chính mình, gia đình bắt đầu yên tâm và ủng hộ. "Làm cha mẹ thì cuối cùng cũng chỉ mong con sống tử tế, sống vui và thấy hạnh phúc với điều mình chọn", bà Yến cho hay.
Trong hành trình theo đuổi hài độc thoại, Nhi Võ và nhóm Sài Gòn Tếu đã mang tiếng cười ra khỏi Việt Nam đến những vùng đất xa hơn nữa, trong đó có nước Úc. Nhi kể trong chuyến lưu diễn tại Úc, có một cô phụ trách hỗ trợ việc di chuyển và ăn uống, đến ngày diễn, Nhi lên kể câu chuyện riêng tư về hành trình trưởng thành và tìm kiếm bản thân của mình, diễn xong, cô khen rất nhiều. Và sau đó, Nhi mới hiểu vì sao lại "chạm" được đến cô đến vậy, vì con gái của cô cũng trải qua hành trình tương tự.
"Điều làm mình vui là trước đó bản thân còn lo khi biết câu chuyện về mình, không biết cô có kỳ thị, dè chừng hay không còn yêu quý mình nữa. Cuối cùng câu chuyện của mình có phần nào đó giúp cô cảm thấy được kết nối. Ngày cuối ở Úc, Nhi với cô đã ôm nhau một cái tạm biệt", Nhi nhớ lại.
Theo Nhi Võ, đó là lúc cô hiểu ra sức mạnh thật sự của hài độc thoại, không chỉ là tiếng cười, mà là sự kết nối giữa người với người qua những câu chuyện chân thật.
Theo đuổi nghề "làm người khác cười", bản thân người diễn viên hài độc thoại cũng gặp khó khăn trong việc tìm ra "điều gì vui cho khán giả". Nhi Võ thừa nhận: "Chắc khó khăn lớn nhất của Nhi khi theo nghề là có nhiều lúc mình buồn thê thảm nhưng vẫn phải nghĩ ra cái gì vui để diễn".
Nhưng điều giữ cô lại với nghề, sau tất cả, không phải là ánh đèn sân khấu hay con số người theo dõi. "Có những người bạn mà có lẽ nếu không đi diễn hài độc thoại Nhi sẽ không thể gặp được. Đó như một ngôi nhà tinh thần ấm áp của Nhi. Một nơi mà Nhi được thấu hiểu, ủng hộ và bảo vệ", Nhi chia sẻ.
Gắn bó cùng Nhi Võ nhiều năm, anh Uy Lê, một trong năm thành viên sáng lập và là Giám đốc sáng tạo nhóm Sài Gòn Tếu, cho biết ấn tượng đầu tiên của anh về cô bạn này là chân thật và cá tính. Về phong cách làm nghề, anh nhận định: "Nhi nói là làm. Nếu đã có mục tiêu gì thì Nhi sẽ là muốn làm tới cùng. Ngay cả trong hài độc thoại, có thể cảm nhận mọi "miếng hài" của Nhi đều đầy lửa, gọi vui là gì cũng dám thoại".
Anh Lê Uy rất mong đợi Nhi sẽ tiếp tục tin vào khả năng và gu hài hước rất riêng của mình để tiếp tục phát triển nhiều câu chuyện và kịch bản đậm chất Nhi Võ hơn nữa.