Chúng tôi lấy nhau đến nay đã 7 năm, có một con trai. Vì điều kiện công việc nên chúng tôi về sống chung nhà với ông bà ngoại. Anh đi làm xa nhà, con chúng tôi còn bé, cần ông bà ngoại phụ giúp vì hai vợ chồng đều làm công chức nhà nước. Ba chồng rất thích uống rượu, khi quen và lấy anh tôi lại không biết điều đó. Về nhà chồng, lâu dần tôi mới nhận ra anh cũng có tính như ba, thích uống rượu, tụ tập nhậu nhẹt. Vì điều đó mà từ ngày lấy nhau đến nay, vợ chồng tôi thường xuyên cãi nhau. Dần dần tôi cảm thấy rất mệt mỏi vì điều đó.
Anh đi làm xa, cách một ngày về một lần, thế nhưng chiều hôm đó có tiệc nhậu gì là anh lại nhắn tin cho tôi nói bận này, bận kia. Vì biết tôi rất ghét việc nhậu nên anh thường xuyên nói dối. Ban đầu tôi còn giận dữ, rồi có lẽ đã quá mệt mỏi nên tôi không thèm để ý nữa, ở xa nhà anh muốn làm gì thì mặc kệ, miễn sao đúng ngày về nhà trong trạng thái bình thường là được. Tôi không hiểu mình có cảm giác gì nữa, hết tình yêu hay bất lực?
Thời gian gần đây, thậm chí con ốm nhưng ngày về nếu có nhậu là anh lại nói dối. Trước mắt tôi vẫn tin tưởng và chưa hề nghi ngờ gì chồng về chuyện có bồ bịch vì biết anh chỉ thích vui chơi với bạn bè như vậy thôi. Tôi nhiều khi áp lực công việc rồi về nhà thì tự chăm sóc con cái nên gần như mất hết cảm giác với chồng. Thâm chí tôi chỉ muốn sống một mình, nuôi con. Xin chia sẻ cùng tôi.
Diệp Hoa
Nguồn: https://vnexpress.net/chi-can-co-nguoi-ru-chong-se-bo-mac-me-con-toi-5055867.html

Tôi 37 tuổi, chưa lập gia đình, công việc và nhà cửa ổn định. Vào tháng hai năm ngoái, anh tỏ tình, muốn tôi làm bạn gái (chúng tôi quen biết nhau từ 2010 đến giờ). Anh đang làm việc ở Mỹ, rất hiền và hơi hướng nội. Anh là người của công việc, từng kết hôn và ly dị năm 2009, chưa có con. Trước đây, mỗi dịp sinh nhật hay ngày 8/3 anh đều tặng hoa chúc mừng nhưng chưa bao giờ ngỏ lời thích tôi. Mối quan hệ của tôi và anh cứ vậy trôi qua 16 năm. Trong suốt thời gian này tôi cũng có bạn trai, quen được gần 10 năm, từ 2013 đến tháng 4 năm 2022, anh cũng biết.
Anh tâm sự rằng rất thích tôi nhưng suốt thời gian qua bận rộn với công việc, sợ nếu tỏ tình sẽ không có thời gian bên cạnh tôi và sợ nếu bị từ chối lại ảnh hưởng đến tình bạn. Giờ công việc của anh bước vào giai đoạn ổn định rồi. Lúc anh tỏ tình, cũng chủ động nói với tôi kế hoạch tương lai cho hai đứa nếu bắt đầu tiến đến mối quan hệ mới và dần tính chuyện kết hôn. Anh chủ động xin tôi cho về thăm mẹ tôi, gặp bạn bè riêng của tôi, lên kế hoạch đưa tôi qua Mỹ du lịch và gặp họ hàng tôi bên đó. Sau lần tỏ tình ấy, chúng tôi gần như video call mỗi ngày và nói chuyện rất vui vẻ. Anh sắp xếp công việc, cứ 2 tháng từ Mỹ về đây thăm tôi.
Tết anh gọi cho tôi và xin nói chuyện với mẹ để chúc tết. Mẹ cũng biết hai đứa quen nhau lâu rồi, nên khi nghe tin anh tỏ tình, mẹ rất vui và kêu tôi cho cả hai cơ hội tìm hiểu. Mọi thứ đang diễn ra rất tốt đẹp thì tháng 3 năm nay anh phát hiện anh bị bệnh hiểm nghèo ở tuyến tụy giai đoạn 3 và bệnh bạch cầu. Chúng tôi rất buồn. Từ ngày phát hiện bệnh, anh hạn chế trả lời tin nhắn của tôi, bảo tập trung điều trị và sẽ liên lạc lại sau nhưng thời gian sẽ rất lâu. Anh chia sẻ có những đợt hóa trị làm anh rất mệt và ói nhiều. Tôi đau lòng nhưng không thể làm gì giúp anh ngoài việc chờ tin anh cập nhật. Sau tin nhắn đó anh không hồi âm nữa.
Mấy hôm trước tôi nhận được email từ anh nhưng người gửi là anh trai anh. Hiện tại gia đình đã chuyển anh đến nước khác để điều trị. Tôi có thể xin e-visa qua nước này thăm anh, còn nếu anh điều trị bên Mỹ thì khả năng tôi qua thăm là không thể. Ở email, anh trai anh nói, trong quá trình điều trị, có thời điểm anh bị hôn mê do phản ứng thuốc. Tôi xin thông tin bệnh viện anh đang điều trị để sắp xếp qua gặp. Không biết tương lai thế nào nhưng tôi thật sự rất muốn gặp anh thêm một lần. Nếu giờ không gặp được anh ấy, tôi ân hận lắm.
Hiện tại, anh trai anh chưa trả lời về thông tin bệnh viện, tôi có nên tiếp tục email không, hay chỉ nên đợi hồi âm? Tôi sợ làm phiền anh trai anh ấy và không biết anh có muốn gặp tôi không. Tôi sợ anh sẽ không muốn tôi thấy anh trong tình cảnh yếu đuối thế này. Giờ thật lòng tôi chỉ mong được gặp anh một lần. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết: Trắng tay ở tuổi 37 vì yêu đương mù quáng mẹ đơn thân. Trước tiên, tôi chân thành cảm ơn quý độc giả rất nhiều. Tôi đọc và nghiền ngẫm từng bình luận, có người đồng cảm, có người nói mình keo kiệt, có người nói mình dại khờ... Bản thân tôi cũng có rất nhiều cái sai, sau khi vấp ngã lần này tôi đã nghiền ngẫm rất nhiều về chính mình, tôi thèm khát được tình yêu chân thành và đã yêu hơi vội vàng. Có lẽ đường tình duyên của tôi lận đận, chưa gặp được người thật lòng với mình. Tôi tin đó là nghiệt duyên nên chấp nhận và sẽ tự sửa chữa bản thân, cố gắng sống tốt hơn từng ngày, để làm lại cuộc đời. Tôi tin vào quy luật của tạo hóa, ông trời không lấy đi tất cả mà là đang cho tôi tỉnh ngộ ra.
Tôi thật sự không keo kiệt, vì tôi đi làm công ăn lương, không dư dả gì nhiều (chỉ dư được một chiếc ôtô và vài trăm triệu đầu tư, còn về tiền mặt lo chi phí, hiện tại tôi không còn, phải chờ tới ngày lãnh lương). Nhưng khi đến với ai, tôi có khả năng bao nhiêu đều lo hết bấy nhiêu, còn lại tích lũy để xây dựng tương lai. Có thể do cái mác gia đình và chức vụ nên ai cũng nghĩ tôi tiền nhiều.
Gia đình khá giả nhưng tôi chưa bao giờ dựa dẫm mà muốn bản thân phải tự chủ, tự làm ra mọi thứ. Vì tôi hiểu giá trị lao động rất vất vả mới có được đồng tiền. Thu nhập của tôi khá, tuy nhiên chi phí cũng cao. Nếu nói về tiền thì tôi nghĩ người giúp mình một đồng đã mang ơn rồi, tại sao phải nhiều hay ít, vì kiếm đồng tiền đâu phải dễ. Trong khi đã là yêu nhau, quyết định cùng nhau xây dựng tổ ấm thì phải có trách nhiệm tài chính với nhau mới bền vững.
Về bạn gái trước có con, tôi vẫn chu cấp đầy đủ, tuy nhiên tôi cảm nhận được tình cảm của người con gái này, rằng yếu tố vật chất quyết định cao hơn yếu tố tình cảm. Khi tôi không đáp ứng những yêu cầu, cô ấy lạnh nhạt với tôi, khi sự nghiệp của tôi rơi vào vực thẳm, quyết định nghỉ việc, cô ấy xa lánh tôi chứ không chia sẻ hay đồng cảm. Cũng may là ông trời thương, lại cho tôi một công việc tốt hơn. Tôi quyết định chia tay cô ấy và nói chỉ có trách nhiệm với con gái nhưng cô ấy đe dọa nếu biết tôi có bạn gái mới hoặc có gia đình riêng, sẽ cho con gái từ tôi và đi làm lại giấy khai sinh đổi họ tôi.
Tôi có thể hết yêu người mẹ nhưng rất yêu con gái và không bao giờ bỏ con. Nếu bạn gái này biết suy nghĩ, đồng hành với tôi và thương yêu thật lòng, tôi cũng không chia tay. Có một điều, cô ấy từng giấu tôi, là khi có bầu với tôi, cô ấy vẫn đang ly thân và còn trong hôn nhân. Tôi từng tin tưởng mua ôtô để cô ấy đứng tên nhưng khi phát hiện ra, tôi rất sốc và đã nhất quyết chia tay, sang tên lại ôtô. Niềm tin rơi vào vực thẳm, tôi như bị lừa dối. Lúc yêu nhau, tôi có lên nhà chơi và không hề biết, vì em không chia sẻ gì. Vì cả hai cũng lớn tuổi và có công ăn việc làm ổn định nên muốn có em bé trước, rồi cưới sau, chứ tôi không phải dạng yêu đương qua đường. Khi em có bầu, gia đình tôi vẫn qua lại tới hiện tại, chứ không bỏ rơi con gái tôi.
Về bạn gái thứ hai, vì tôi nghĩ em từng đổ vỡ nên sẽ đồng cảm và rộng lượng, để tôi với em đến với nhau, giữa hai tâm hồn bị tổn thương sẽ bù đắp cho nhau, chỉ cần thương nhau thật lòng, cùng lo cho nhau và vui vẻ là được. Tôi đến với em là thật lòng và tự nguyện. Từ ngày đến với em, lương tôi bao nhiêu đều nói em biết và dành dụm bao nhiêu cũng đưa em giữ. Khi làm quyết toán thu nhập cá nhân, tôi cũng nhờ em làm giùm (có lẽ tôi sai ở chỗ này). Có thể em thấy thu nhập khá nên nghĩ tôi lấy tiền lo hết cho con gái nên mới đăng clip "người không thương lo một kể mười". Tôi có giải thích rồi: hiện tại anh chỉ dư bao nhiêu đó thôi, chứ anh không giấu gì em hết".
Tôi vẫn chưa hiểu được em cắt liên lạc với tôi vì hiểu lầm chuyện gì? Hiểu lầm tôi không thương, hay hiểu lầm tôi về tiền bạc, hay về chuyện tôi còn qua lại với gia đình bên ngoại của con gái tôi? Tôi xin em cho mình hiểu rõ và có cơ hội giải thích nhưng em nhất quyết cắt đứt. Khi yêu ai, tôi muốn yêu thật lòng và hết mình, mong cả hai phải chân thành với nhau, cùng vun vén tổ ấm, cùng góp ý và sữa chữa cho nhau. Nếu tôi có sai, cũng phải cho tôi cơ hội sửa sai, đã yêu nhau mà sau đứt tình đoạn nghĩa nhanh như vậy? Trước khi quen, tôi vẫn nói rõ mình không thể bỏ con gái và mong cả hai cùng nhau lo cho con cái, vì trẻ con không có lỗi, tất cả tội lỗi là do người lớn tạo ra. Em vẫn qua lại nhà chồng lo cho con gái lớn, còn con gái nhỏ ở với em, tôi cũng đâu hề nói gì.
Điều mà tôi trăn trở nhất hiện tại cho đến cuối đời này là con gái tôi. Tôi không biết phải làm sao cho đúng để con gái mình không bị thiếu tình thương và thiệt thòi. Mong anh chị có kinh nghiệm trong trường hợp này cho tôi một lời khuyên để tôi không phải ân hận cả đời. Giữa hạnh phúc cá nhân và con gái, tôi đang nằm trong tình trạng chỉ được chọn một.
Tin Gốc: Vnexpress

Bố mẹ tôi có hai người con. Tôi là con trai cả, đã lập gia đình và sống ở Đà Nẵng. Em gái tôi đang học đại học. Mẹ tôi mất cách đây 13 năm, sau đó bố đi bước nữa, hiện bố sống ở quê. Vợ thứ hai của bố có hai con riêng đang đi học và có thêm một con trai chung 6 tuổi. Tuy nhiên, hiện tại bố tôi và vợ hai không sống chung, mỗi người ở nhà riêng, bố thường xuyên qua lại giữa hai bên. Bố tôi hay phàn nàn rằng vợ hai không có trách nhiệm với gia đình bên chồng, không sống cùng hay chăm sóc bố. Trong khi đó, bà ấy thường xin tiền bố tôi để lo cho hai con riêng, còn chi phí cho con chung chủ yếu do bố tôi gánh. Tôi nghe cũng rất bức xúc và thương bố. Đáng lẽ tuổi già được nghỉ ngơi nhưng giờ lại đèo bòng thêm nhiều trách nhiệm.
Về tài sản, gia đình tôi có hai mảnh đất, đều được tạo lập từ thời mẹ tôi còn sống. Hiện tại bố đã 63 tuổi và đang sống trên một trong hai mảnh đất đó (trước đây là nhà của cả gia đình). Điều tôi lo lắng là: Thứ nhất, sau này khi bố lớn tuổi, nếu vợ hai không chăm sóc thì sẽ thế nào? Thứ hai, có khả năng xảy ra tranh chấp tài sản không, đặc biệt liên quan đến vợ hai và các con? Thứ ba, trong trường hợp vợ hai đưa con chung về sống cùng bố, anh em tôi nên xử lý ra sao? Nếu thế không khác gì sau này bố qua đời, chúng tôi không còn nhà để về. Tôi rất mong nhận được ý kiến tư vấn từ mọi người, đặc biệt là về hướng xử lý hợp lý để tránh mâu thuẫn và rủi ro sau này. Xin cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

