Ngày 23/12/1985, cảnh sát tìm thấy hài cốt cháy đen trong đống đổ nát của một dinh thự ba tầng gần Milford Haven.
Các viên đạn súng hoa cải được tìm thấy trong bức tường của phòng ngủ tầng một, nơi phát hiện thi thể, gần đó có một vật trông giống như bịt mắt hoặc bịt miệng còn sót lại sau đám cháy.
Qua điều tra, Helen Thomas, 54 tuổi, đã bị trói và bắn chết vào ngày 22/12 cùng với anh trai Richard – triệu phú nông dân. Thi thể Richard được tìm thấy với một vết thương do đạn bắn thẳng vào bụng.
Ngày 29/6/1989, thi thể cặp vợ chồng du khách người Anh Peter và Gwenda Dixon được phát hiện trên con đường ven biển ở Pembrokeshire. Họ tới đây để đi bộ đường dài.
Cặp đôi bị trói, ép đưa thẻ ngân hàng và mã PIN, bị cướp 300 bảng Anh rồi bắn vào mặt bằng chính khẩu súng dùng để giết Helen và Richard.
Bất chấp mọi nỗ lực điều tra của cảnh sát, hung thủ trốn tránh pháp luật trong nhiều năm, không ai bị buộc tội trong các vụ giết người.
Kẻ sát nhân trên gameshow
Năm 2006, Thanh tra cảnh sát Steve Wilkins trở về xứ Wales sau một thời gian làm việc tại Scotland Yard và bắt đầu công việc mới với vai trò Phó giám đốc Sở cảnh sát Dyfed Powys.
Khi đó, khoa học pháp y ADN đang cho thấy tác động lớn, giúp nâng cao tỷ lệ phá án trong các vụ án nghiêm trọng. Vì vậy, Steve quyết định thành lập một nhóm điều tra lại hai vụ giết người kép xảy ra vào những năm 1980.
Steve biết rằng một số lượng lớn tang vật từ cuộc điều tra ban đầu vẫn còn được lưu giữ và hy vọng chúng sẽ cung cấp bằng chứng quan trọng mà ông cần.
Sau khi phân tích, nhóm của Steve xác định nghi phạm là John Cooper, sinh năm 1944, đang thụ án 14 năm tù vì nhiều vụ trộm cắp bạo lực ở Pembrokeshire.
Cooper nghiện cờ bạc, thường xuyên đánh đập vợ Pat và các con, có lần làm gãy lưng con trai. Hắn đã bắn chết con chó nhà nuôi bằng một phát súng vào đầu, giết chết những con gà cưng của các con để mua vui và dùng búa giết một con lợn trong vòng nửa giờ.
Steve tin rằng Cooper là hung thủ, nhưng cần phải tìm ra “bằng chứng thép” trước khi tên tội phạm được xem xét ân xá vì lo ngại hắn sẽ tiếp tục gây án.
Sau khi biết Cooper từng xuất hiện trên gameshow nổi tiếng Bullseye của đài ITV, Steve hợp tác với người dẫn chương trình Jonathan Hill để tìm kiếm đoạn phim lưu trữ năm đó. Trong chương trình, Cooper đã không trả lời đủ câu hỏi kiến thức tổng quát trong vòng đầu tiên, sau đó ném trượt cả ba mũi phi tiêu trong vòng chung kết.
Jonathan đối chiếu đoạn phim với bức phác họa nghi phạm của cảnh sát năm 1989. Nghi phạm được mô tả là người đàn ông râu tóc rậm rạp, được nhìn thấy đang sử dụng thẻ ATM của nạn nhân Peter Dixon tại một máy rút tiền sau án mạng.
Cooper ghi hình Bullseye vào ngày 28/5/1989, đúng một tháng trước vụ sát hại vợ chồng Dixon. Jonathan nhận ra ngay Cooper có ngoại hình rất giống với hình ảnh duy nhất về nghi phạm.
“Tôi không thể tin vào mắt mình khi thấy John Cooper lại tự tin đến mức trơ tráo như vậy”, Jonathan nói.
Jonathan lập tức gửi ảnh đối chiếu cho thanh tra Steve. “Chỉ nhìn vào nó thôi, tôi có thể nói rằng trong 33 năm làm cảnh sát, dù đã xem hàng trăm bức phác họa nhưng tôi chưa từng thấy trường hợp nào giống đến thế. Đó là khoảnh khắc khiến tôi sững sờ và nghĩ ‘Chính là hắn!'”, Steve chia sẻ.
Ngoài diện mạo, những lời Cooper nói về tình yêu thiên nhiên hoang dã và mô tả chi tiết về địa lý vùng nông thôn phía tây xứ Wales càng làm dấy lên nhiều nghi ngờ. Điều đó cho thấy hắn có hiểu biết sâu sắc về khu vực nơi cặp đôi đi bộ đường dài người Anh bị giết.
Sau ba năm rưỡi tỉ mỉ điều tra, thanh tra Steve vẫn chưa có kết quả ADN như mong đợi. Cooper được thả tự do vào tháng 1/2009. Đêm đầu tiên hắn về nhà, Pat qua đời vì một cơn đau tim. Tuy nhiên, Pat vô tình cung cấp bằng chứng quan trọng giúp đưa Cooper ra trước công lý.
Một nữ cảnh sát nhận thấy chiếc quần shorts kaki bị thu giữ ở nhà Cooper trông giống chiếc quần trong ảnh phác họa và có vẻ là của phụ nữ. Quần shorts này sau đó được xác định thuộc về nạn nhân Gwenda Dixon và được Cooper giữ lại như một “chiến lợi phẩm” cùng với đồ trang sức, khung ảnh của các nạn nhân khác.
Vợ Cooper, vốn là thợ may, không hề hay biết nên đã lên gấu ống quần, nhờ đó đã giữ lại bằng chứng ADN quan trọng là vết máu nhỏ trong các đường may.
Mẫu ADN trùng khớp với ADN của con gái Peter Dixon. “Con gái Peter đang ở đảo Cyprus vào thời điểm xảy ra vụ giết người, vậy thì làm sao ADN của cô ấy lại có trong quần shorts của John Cooper trừ khi chúng thực sự thuộc về gia đình Dixon? Thật không thể tin được hành động đơn giản của Pat cuối cùng lại khiến hắn phải đối mặt với công lý”, thanh tra Steve giải thích.
Một chiếc tất thuộc về Richard Thomas cũng được tìm thấy tại nhà Cooper, trong khi vết máu của Peter Dixon được tìm thấy bên dưới lớp sơn mới trên khẩu súng hoa cải của Cooper.
Cooper bị bắt vào tháng 5/2009 sau cuộc điều tra kéo dài và chi phí giám định pháp y vượt quá ngân sách hơn 1 triệu bảng Anh.
Tại tòa, con trai của Cooper kể lại việc cha mình thường lang thang khắp thị trấn Milford Haven ở Pembrokeshire, với một khẩu súng hoa cải giấu dưới áo khoác. Cooper bị cáo buộc đang tìm kiếm mục tiêu để đột nhập. Hắn sa vào con đường tội phạm sau khi mất hàng nghìn bảng Anh đầu tư vào thị trường bất động sản và đánh bạc thua hết 90.000 bảng Anh.
Cooper bị kết án về mọi tội danh và nhận 4 án tù chung thân vào tháng 5/2011.
Bồi thẩm đoàn cũng kết tội Cooper về tội dùng súng đe dọa 5 thiếu niên trong rừng ở Milford Haven vào năm 1996, cưỡng hiếp một thiếu nữ 16 tuổi và xâm hại tình dục một thiếu nữ 15 tuổi.
Kể từ khi bị bắt giam, Cooper còn bị nghi ngờ liên quan đến ít nhất 5 vụ án mạng khác có thể xảy ra ở khu vực Pembrokeshire. Cuộc điều tra vẫn đang tiếp tục.
Ngày 20/5, Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết Cơ quan Cảnh sát điều tra đã ra quyết định khởi tố bị can, thi hành lệnh bắt tạm giam đối với Vũ Hồng Dương (SN 1993), Tao Thị May (SN 1997), cùng trú tại xã Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ; Vũ Thị Yến Mai (SN 1990, trú tại phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, chị ruột của Dương) về tội Buôn bán hàng giả.
Trước đó, qua nắm tình hình trên không gian mạng, cơ quan công an phát hiện nhiều nhóm Zalo kín mang tên “Dương Vũ”, “Kho sỉ Dương Vũ”, “Mai Vũ” thường xuyên đăng tải hình ảnh, video quảng cáo, buôn bán nước hoa “hàng hiệu” với giá rẻ bất thường.
Quá trình điều tra xác định đây là đường dây buôn bán nước hoa giả do 2 chị em ruột Vũ Hồng Dương và Vũ Thị Yến Mai cầm đầu.
Theo cơ quan điều tra, các sản phẩm nước hoa giả do Dương và Mai buôn bán được mua từ nước ngoài, đưa qua đường biên giới về Việt Nam tiêu thụ. Các sản phẩm này được làm nhái khá tinh vi, giống các dòng nước hoa nổi tiếng đang được ưa chuộng trên thị trường như Chanel, Dior, Gucci, Versace…
Từ năm 2025 đến nay, các đối tượng đã bán ra thị trường khoảng 100.000 sản phẩm nước hoa giả với số tiền khoảng 200 tỷ đồng.
Quá trình khám xét, lực lượng công an thu giữ hơn 1.500 chai nước hoa giả, phương tiện phục vụ hoạt động mua bán hàng giả trên không gian mạng.
Mở rộng điều tra vụ án, các đối tượng khai nhận ngoài hành vi buôn bán số nước hoa giả nêu trên còn bán hàng cho nhiều đối tượng khác thông qua mạng xã hội Zalo, Facebook.
Từ lời khai của các đối tượng, cơ quan điều tra đã triệu tập, đấu tranh làm rõ hành vi vi phạm của nhiều đầu mối tiêu thụ hàng giả tại TPHCM, gồm: Lê Thị Tố Loan (SN 1989), Phạm Thị Mỹ (SN 1998), Trần Ngọc Thanh (SN 1994), cùng trú tại TPHCM.
Thông qua mạng xã hội, các đối tượng nêu trên đã đặt mua số lượng lớn nước hoa giả từ các tài khoản của Vũ Hồng Dương và Tao Thị May với giá 160.000-250.000 đồng/sản phẩm, sau đó bán ra thị trường với giá 1-1,5 triệu đồng để kiếm lời.
Cơ quan Cảnh sát điều tra đã ra quyết định khởi tố bị can đối với Lê Thị Tố Loan, Phạm Thị Mỹ và Trần Ngọc Thanh về tội Buôn bán hàng giả.
Theo NDTV, Jeetu Saini (33 tuổi) đã tổ chức sinh nhật cùng nhóm bạn của mình tại một phòng gym ở thị trấn Khurja, thuộc huyện Bulandshahr (bang Uttar Pradesh, Ấn Độ) hôm 26/4.
Tại đây, khi bánh sinh nhật được mang ra, một số người bạn đã bôi kem lên mặt anh như một trò đùa quen thuộc trong các buổi tiệc.
Tuy nhiên, phản ứng của Jeetu lại hoàn toàn trái ngược với không khí vui vẻ ban đầu. Anh ta lập tức nổi giận, lớn tiếng tranh cãi với những người bạn có mặt. Không khí buổi tiệc nhanh chóng chuyển từ tiếng cười sang căng thẳng.
Trong cơn tức giận, Jeetu rời khỏi buổi tiệc sau đó quay lại với một đám bạn và 8 khẩu súng. "Họ lập tức nổ súng ngay khi vừa đến", một nhân chứng kể lại.
Ba người bạn bôi kem vào mặt Jeetu, cũng là họ hàng của anh ta, đã trúng nhiều phát đạn. Hai người 23 tuổi, nạn nhân còn lại 26 tuổi, đều đã tử vong khi đến bệnh viện.
Sau khi gây án, nghi phạm cùng đồng bọn đã bỏ trốn khỏi hiện trường. Lực lượng chức năng địa phương đã nhanh chóng có mặt, phong tỏa khu vực và triển khai truy bắt những người liên quan. Cảnh sát chia làm 6 đội và hiện đã bắt được một số nghi phạm.
Cảnh sát cho biết nguyên nhân ban đầu xuất phát từ mâu thuẫn bộc phát trong lúc tổ chức sinh nhật, khi nghi phạm bị trét bánh kem lên mặt. Tuy nhiên, cơ quan điều tra không loại trừ khả năng giữa các bên đã tồn tại xung đột từ trước. Hiện vụ việc vẫn đang được tiếp tục điều tra làm rõ.
Kimberly đang bị một gã đàn ông lạ mặt đè lên người, giữ chặt. Hắn bảo cô không được nói gì rồi ấn mặt cô xuống gối. "Đó là khoảnh khắc thời gian dường như đóng băng", Kimberly nhớ lại.
Trước ngày 12/5/2006, Kimberly, 20 tuổi, sinh viên năm ba ngành tiếp thị và quảng cáo tại Đại học Northern Colorado, cùng bạn bè trong hội nữ sinh thuê một căn hộ ngoài khuôn viên trường ở Greeley. Cô không quá bận tâm đến việc căn hộ nằm ở tầng trệt và chưa bao giờ nghĩ rằng ai đó sẽ lợi dụng cửa sổ mở để lẻn vào cưỡng hiếp mình.
Kimberly biết điều gì sắp xảy ra và muốn chạy trốn trong tuyệt vọng, van xin kẻ tấn công cho đi vệ sinh, cố bịa chuyện bị bệnh lây qua đường tình dục, để rồi nhận ra rằng mình không thể chống trả để thoát thân.
Trong quá trình bị lạm dụng, Kimberly không nhìn thấy rõ khuôn mặt của kẻ tấn công vì hắn đã trùm áo lên đầu cô. Suốt hai tiếng đồng hồ tiếp theo, cô luôn tự hỏi "liệu cuộc đời mình sẽ kết thúc như thế này sao?", nhưng đồng thời cũng nhắc nhở bản thân phải tập trung.
Qua những cái nhìn rời rạc thoáng qua lớp vải che mắt, Kimberly cố gắng ghi nhớ từng chi tiết về kẻ tấn công. Sau khi hành hung, hắn có vẻ hối hận và ở lại nói chuyện. Kimberly không khóc, cũng không hoảng loạn, chỉ lắng nghe và cất giữ mọi thứ vào trong đầu. Cuối cùng, hắn bỏ đi sau khi hứa hẹn một cách kỳ lạ rằng sẽ quay lại và "làm điều gì đó tốt đẹp" cho cô.
Ngay sau khi hắn bỏ trốn, Kimberly gọi 911. Cô được đưa đến bệnh viện để lấy mẫu ADN làm bằng chứng, sau đó mất hàng giờ kể lại những chi tiết về vụ cưỡng hiếp.
Khoảng ba tuần sau, cảnh sát Greeley bắt giữ một người đàn ông vì chụp ảnh khiêu dâm phụ nữ tại bể bơi. Khi cảnh sát cho nghe giọng hắn để nhận dạng, Kimberly "toàn thân cứng đờ vì sợ hãi".
Ký ức của Kimberly về giọng nói và ADN mà cô lưu giữ đã giúp xác nhận Ronnie Pieros, 24 tuổi, chính là kẻ hiếp dâm. Gã này bị phát hiện đã theo dõi Kimberly trong một tuần trước khi tấn công, cảnh sát cũng tìm thấy nhiều nội y nữ, ảnh chụp vòng ba của phụ nữ khi khám xét nhà hắn.
Vụ việc khiến Kimberly bị co giật do chấn thương tâm lý và phải chuyển về nhà sống cùng gia đình, ngủ giữa bố mẹ, "giống như một đứa trẻ sợ con quái vật dưới gầm giường".
Ngày 8/6/2007, Ronnie bị bồi thẩm đoàn tuyên có tội sau chỉ một giờ nghị án. Kimberly đã ra làm chứng chống lại hắn nhưng vẫn giữ kín danh tính.
Ngày 5/9/2007, Ronnie bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 24 năm. Cùng ngày, Kimberly quyết định công bố tên mình để lên tiếng thay mặt cho các nạn nhân bị cưỡng hiếp khác. "Vụ việc đó đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời tôi. Tôi công khai tên tuổi và giành lại sức mạnh của mình", cô nói.
Kimberly nhanh chóng quay lại trường học, chuyển ngành và lấy bằng thạc sĩ về luật hình sự. Cô được đào tạo để trở thành người bảo vệ quyền lợi nạn nhân cho Sở Cảnh sát Greeley, vận dụng kinh nghiệm để giúp đỡ những phụ nữ khác.
Trong một tình tiết bất ngờ như phim truyền hình, nhiều năm sau, Kimberly kết hôn với Michael Rourke, công tố viên tại Văn phòng ủy viên công tố hạt Weld từng được giao phụ trách vụ án của cô năm xưa.
Sau vụ việc, hai người mất liên lạc nhưng thi thoảng vẫn gặp mặt tại các cuộc mít tinh và sự kiện cộng đồng. Năm 2012, Kimberly được thuê để giúp tạo ra một chương trình chuyển hướng xử lý tội phạm nhẹ dành cho người trưởng thành tại Văn phòng ủy viên công tố hạt Weld. Cả hai đã nối lại liên lạc và dần nảy sinh mối quan hệ sâu sắc hơn. Họ kết hôn năm 2018.
Kimberly hiện theo đuổi công việc diễn thuyết, vận động đối xử với nạn nhân bị tấn công tình dục bằng sự cảm thông thay vì hoài nghi, phát triển và tiếp thị cho một trung tâm hỗ trợ nạn nhân. Theo thống kê, khoảng 26% nữ sinh viên từng bị hiếp dâm hoặc tấn công tình dục, và theo nhóm chống bạo lực tình dục RAINN, chưa đến 30% trong số những phụ nữ đó đủ can đảm tố cáo.
Buổi sáng kinh hoàng đó vẫn ám ảnh Kimberly, khiến cô quyết tâm sử dụng câu chuyện của mình để cải thiện cách cảnh sát và hệ thống tư pháp ứng phó với các vụ tấn công tình dục và để trao quyền cho những người sống sót.
"Chúng tôi được gọi là 'những người sống sót' bởi không phải ai trong chúng tôi cũng sống sót. Đối với một người vừa trải qua điều có lẽ là tồi tệ nhất trong cuộc đời, việc có một người sống sót khác ngồi đối diện và nói 'Tôi tin bạn' có thể cứu vớt họ", Kimberly, hiện 40 tuổi, nói.