Kỳ thi lớn luôn được xem là cuộc đua kiến thức căng thẳng nhất của học sinh, nhưng thực tế mỗi năm vẫn có không ít trường hợp mất quyền làm bài chỉ vì mang nhầm đồ cấm vào phòng thi.
Theo quy chế thi tốt nghiệp THPT những năm gần đây do Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành, các vật dụng như điện thoại di động, thiết bị ghi âm, ghi hình, tai nghe bluetooth, đồng hồ thông minh, tài liệu, giấy than, bút xóa hoặc bất kỳ thiết bị truyền tin nào đều không được phép mang vào khu vực làm bài. Chỉ cần bị phát hiện mang theo, dù chưa sử dụng, thí sinh vẫn có thể bị lập biên bản đình chỉ thi.
Điều khiến nhiều học sinh hoang mang là phần lớn các trường hợp vi phạm lại xuất phát từ sự quên hoặc chủ quan chứ không phải cố tình gian lận. Có em để điện thoại trong túi áo từ sáng mà không nhớ, có em bỏ quên AirPods trong hộp bút sau buổi học thêm hôm trước. Đến khi giám thị kiểm tra hoặc thiết bị phát chuông giữa phòng thi, mọi lời giải thích đều không còn ý nghĩa.
Mỗi mùa thi, trên các diễn đàn học sinh lại xuất hiện hàng loạt câu chuyện “suýt bị đình chỉ” vì những món đồ rất nhỏ. Một cựu thí sinh kể rằng mình từng mang theo đồng hồ thông minh vào điểm thi mà không để ý, chỉ phát hiện kịp trước giờ gọi vào phòng nên mới tránh được sự cố đáng tiếc. Một trường hợp khác cho biết đã bật khóc ngay tại hành lang vì phát hiện chiếc điện thoại vẫn nằm trong balo khi giám thị bắt đầu kiểm tra tư trang.
Không chỉ thiết bị điện tử, những mẩu giấy note nhỏ ghi công thức, giấy nháp cũ còn sót trong túi áo hay tài liệu ôn tập vô tình bỏ quên cũng đều bị xem là vi phạm quy chế. Nhiều giáo viên coi thi cho biết năm nào cũng chứng kiến cảnh học sinh hoảng loạn vì “một giây bất cẩn đổi cả kỳ thi”.
Theo quy định, khi bị đình chỉ, thí sinh sẽ phải nộp bài và rời khỏi phòng thi ngay lập tức. Kết quả bài thi môn đó sẽ bị hủy, đồng nghĩa nhiều em gần như mất luôn cơ hội xét tốt nghiệp hoặc xét tuyển đại học trong năm.
Chính vì vậy, càng gần ngày thi, các giáo viên thường liên tục nhắc học sinh thực hiện nguyên tắc “mang càng ít càng tốt”. Ngoài giấy báo thi, bút viết, compa, thước kẻ, máy tính đúng quy định và các vật dụng được phép, thí sinh không nên mang thêm bất cứ thứ gì không cần thiết.
Nhiều chuyên gia giáo dục cũng khuyên học sinh nên tạo thói quen kiểm tra tư trang trước khi rời nhà. Không ít người áp dụng nguyên tắc “3 không”: không điện tử, không tài liệu, không đồ lạ trong túi quần hoặc balo.
Một số phụ huynh còn cho con thay hẳn sang balo mới, hộp bút mới trong ngày thi để tránh nguy cơ sót giấy tờ hoặc thiết bị cũ bên trong. Dù nghe có vẻ cực đoan, nhưng nhiều người cho rằng đó là cách để hạn chế tối đa những sai sót đáng tiếc.
Kỳ thi có thể chỉ kéo dài vài ngày, nhưng hậu quả từ một phút chủ quan lại đủ khiến công sức ôn luyện suốt cả năm bị ảnh hưởng. Trong phòng thi, đôi khi thứ nguy hiểm nhất không phải câu hỏi khó, mà là món đồ tưởng chừng vô hại nằm quên trong túi áo.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Bảo vệ trẻ trước vấn nạn bạo hành - Bài 1: Khi nơi nguy hiểm nhất lại chính là mái nhà

Liên tiếp những vụ trẻ em bị chính người thân bạo hành dã man thời gian gần đây khiến dư luận xót xa, phẫn nộ. Điển hình là vụ bé gái 4 tuổi ở Hà Nội bị mẹ ruột và nhân tình của mẹ bạo hành dẫn đến tử vong hay vụ bé trai 2 tuổi ở xã Hiệp Hòa (Tp.Hồ Chí Minh) bị mẹ và người tình đánh đập tàn nhẫn, nhập viện trong tình trạng đa chấn thương nghiêm trọng.
Điểm chung đau lòng ở cả hai vụ việc là các em đều sống cùng mẹ và nhân tình của mẹ trong những khu nhà trọ chật hẹp. Đáng lẽ phải được yêu thương, chăm sóc, các em lại phải chịu đựng bạo hành trong thời gian dài. Người trực tiếp hủy hoại sức khỏe, thậm chí tước đi mạng sống của trẻ, không phải người xa lạ mà chính là người thân ruột thịt.
PGS.TS Trần Thành Nam - Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Giáo dục (Đại học Quốc gia Hà Nội) bày tỏ sự xót xa: "Ngôi nhà đáng lẽ phải là nơi an toàn nhất của trẻ. Nhưng khi chính người thân trở thành người gây bạo lực, tổn thương ấy thường sâu hơn mọi vết thương thể chất".
Theo ông Nam, hàng loạt vụ trẻ bị mẹ ruột, cha dượng hoặc người tình của mẹ bạo hành thời gian qua tại Hà Nội, Tp.Hồ Chí Minh và nhiều địa phương khác cho thấy đây không còn là những vụ việc cá biệt. Thực trạng này phản ánh một "khoảng trống bảo vệ" kéo dài nhiều năm ngay trong chính gia đình và cộng đồng.
Ông cho rằng điều đáng sợ nhất là phần lớn hành vi bạo hành diễn ra trong không gian khép kín của gia đình nơi trẻ gần như không có khả năng tự vệ hoặc tìm kiếm sự trợ giúp. Nhiều vụ việc chỉ bị phát hiện khi nạn nhân đã nguy kịch, thậm chí tử vong, cho thấy cơ chế phát hiện và can thiệp sớm vẫn còn nhiều lỗ hổng.
Phân tích nguyên nhân, ông Nam cho rằng có ba vấn đề lớn khiến tình trạng này kéo dài. Đó là tâm lý coi bạo lực gia đình là "chuyện riêng". Không ít người nghe tiếng trẻ khóc, nhận thấy dấu hiệu bất thường nhưng ngại can thiệp vì sợ phiền phức hoặc "mất lòng". Chính sự im lặng đó vô tình tạo ra khoảng tối để bạo hành tiếp diễn.
Cùng với đó là sự thiếu hụt kỹ năng nhận diện và quy trình xử lý rõ ràng. Nhiều giáo viên, cán bộ cơ sở hay nhân viên y tế phát hiện trẻ có biểu hiện bất thường nhưng chưa đủ nhạy cảm để nghi ngờ hoặc nếu nghi ngờ thì cũng không biết phải báo cho ai, xử lý như thế nào và trong thời gian bao lâu.
Và cuối cùng là sự nhầm lẫn giữa việc "giữ gìn gia đình" và "bảo vệ trẻ em". Có trường hợp sau khi vụ việc bị phát hiện, trẻ vẫn bị đưa trở lại môi trường nguy hiểm vì người lớn cho rằng "trẻ vẫn cần mẹ", trong khi người gây bạo lực chưa thay đổi hành vi, chưa được giám sát hoặc cách ly phù hợp.
"Chúng ta có luật, có chính sách nhưng từ khâu phát hiện đến can thiệp và theo dõi dài hạn vẫn đang bị nghẽn ở cấp cơ sở", ông Nam nhấn mạnh.
Phân tích sâu hơn về nguyên nhân khiến nhiều vụ bạo hành, xâm hại trẻ em kéo dài nhưng không được phát hiện kịp thời, trao đổi với Người Đưa Tin bà Nguyễn Thị Nga - Phó Cục trưởng Cục Bà mẹ và Trẻ em (Bộ Y tế) cho rằng, có cả nguyên nhân chủ quan lẫn khách quan.
Theo bà, để công tác bảo vệ trẻ em đạt hiệu quả cần bảo đảm đồng bộ ba "trụ cột" quan trọng.
Trụ cột thứ nhất là hệ thống pháp luật và hoàn thiện thể chế, bà Nga cho rằng Việt Nam thời gian qua rất quan tâm đến công tác bảo vệ trẻ em với hệ thống pháp luật tương đối đầy đủ từ chỉ thị của Bộ Chính trị, nghị quyết của Quốc hội đến các luật và văn bản hướng dẫn thi hành.
Đáng chú ý, Nghị quyết 263/2025 về tiếp tục thực hiện các nghị quyết của Quốc hội khóa XIV và khóa XV về giám sát chuyên đề và chất vấn đặt mục tiêu đến năm 2027, 100% cấp xã phải bố trí người làm công tác bảo vệ trẻ em và thiết lập đường dây nóng hoạt động 24/7.
"Luật có, nghị quyết có, vấn đề hiện nay là khâu tổ chức thực hiện", bà Nga nhấn mạnh.
Trụ cột thứ hai là hệ thống cơ sở cung cấp dịch vụ bảo vệ trẻ em, bao gồm cả công lập, ngoài công lập và các cơ sở chuyên biệt dành cho trẻ em.
Theo số liệu của Bộ Y tế, hiện cả nước có hơn 500 cơ sở, tuy nhiên vẫn cần tiếp tục mở rộng cả về số lượng lẫn chất lượng để đáp ứng nhu cầu thực tế.
Trụ cột thứ ba là nguồn lực, gồm kinh phí và con người. Bà Nga cho biết, Luật Trẻ em được Quốc hội thông qua năm 2016, có hiệu lực từ ngày 1/6/2017, trong đó Điều 53 và Điều 72 đã quy định rõ trách nhiệm của người làm công tác bảo vệ trẻ em cấp xã. Tuy nhiên trên thực tế, lực lượng này đang trong tình trạng quá tải.
"Khi chúng ta không nắm được tình hình trẻ em trên địa bàn, không có danh sách trẻ thuộc nhóm nguy cơ cao như trẻ sống trong gia đình ly thân, ly hôn, bố mẹ đi bước nữa… thì rất khó phòng ngừa từ sớm. Vì vậy, nhiều vụ việc chỉ đến khi xảy ra hậu quả nghiêm trọng chính quyền mới biết và vào cuộc", bà Nga nói.
Theo thống kê của Bộ Công an, giai đoạn 2020-2025, trung bình mỗi năm cả nước xảy ra khoảng 2.200 vụ xâm hại trẻ em đến mức cơ quan công an phải xử lý. Dù số vụ việc trong giai đoạn 2024-2025 có thời điểm giảm nhẹ nhưng hiện nay đang có xu hướng gia tăng trở lại.
Riêng trong quý I năm nay, cơ quan chức năng đã khởi tố, điều tra 518 vụ với 649 đối tượng, xâm hại 535 trẻ em, tăng 25 vụ so với cùng kỳ năm trước. Đáng chú ý, nhóm hành vi xâm hại tình dục trẻ em chiếm tới 89%.
Trong khi đó, Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111 chỉ riêng tháng 4 đã tiếp nhận hơn 46.111 cuộc gọi, tăng hơn 9.500 cuộc so với tháng trước. Gần một nửa số cuộc gọi là do trẻ em trực tiếp tìm kiếm sự hỗ trợ.
Số trường hợp trẻ bị bạo lực thể chất và tinh thần được tổng đài hỗ trợ, can thiệp cũng tăng gần 22%, tương ứng 36 trường hợp so với tháng 3. Đáng chú ý, gần 3/4 số trẻ bị bạo lực là do chính người thân trong gia đình như bố mẹ, ông bà, chú bác hoặc người chăm sóc gây ra.
Theo bà Nga, những con số này cho thấy công tác bảo vệ trẻ em hiện vẫn đối mặt với nhiều thách thức và trong 5 năm tới cần có những giải pháp quyết liệt hơn.
Đề cập khó khăn tại địa phương, bà Nga cho rằng điều cần tăng cường nhất hiện nay là đội ngũ làm công tác bảo vệ trẻ em và năng lực của lực lượng này. Muốn can thiệp kịp thời thì địa phương phải nắm chắc tình hình trẻ em và các hộ gia đình trên địa bàn.
Bà cũng nhấn mạnh, công tác bảo vệ trẻ em không thể do một cá nhân hay một ngành đơn lẻ đảm nhiệm mà cần sự phối hợp liên ngành.
Tháng 3 vừa qua, Chính phủ đã ban hành Quyết định 427 kiện toàn Ủy ban Quốc gia về trẻ em. Nhiều địa phương cũng đã thành lập ban chỉ đạo hoặc ban điều hành công tác trẻ em cấp tỉnh.
Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy cán bộ cấp xã vẫn đang quá tải với nhiều nhiệm vụ cùng lúc. Vì vậy, sau khi các bộ phận được kiện toàn, cần có sự phân công trách nhiệm rõ ràng, tổ chức giao ban thường xuyên để nắm bắt tình hình đến tận thôn, xóm.
"Chỉ khi hoạt động thực chất, hiệu quả thì việc thực hiện quyền trẻ em ở cấp xã mới ngày càng được đảm bảo tốt hơn", bà Nga nói.
Về lâu dài, theo bà Nga, giải pháp quan trọng nhất vẫn là phòng ngừa từ gốc thông qua nâng cao nhận thức của gia đình; tăng cường giáo dục kỹ năng làm cha mẹ, kỹ năng bảo vệ trẻ em; đồng thời xây dựng mạng lưới giám sát cộng đồng thực chất và hiệu quả hơn.
"Khi địa phương nắm chắc tình hình trẻ em đến tận thôn, xóm; người dân chủ động lên tiếng; các lực lượng phối hợp hiệu quả thì công tác bảo vệ trẻ em mới có thể chuyển biến tích cực và bền vững", bà Nga nhấn mạnh.
(Còn tiếp)
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Một ngày giữa tháng 5/2026, ông Nguyễn Ngọc Nam, Tổ trưởng Tổ cộng đồng bảo vệ nguồn lợi thủy sản Nhơn Hải, nhắn: "Sắp tới mùa rùa mẹ lên bờ rồi. Các bà đỡ ở Nhơn Hải bắt đầu công việc rồi".
Năm nào cũng vậy, cứ gần mua sinh sản là cả Tổ cộng đồng lại bắt tay cắm biển, giăng lưới, dọn bãi, chuẩn bị sẵn sàng đón những mẹ rùa lên bờ.
Hơn 1.000m2 bãi cát mịn ở Mũi Cồn, khu phố Hải Đông (làng chài Nhơn Hải, phường Quy Nhơn Đông) được khoanh lại làm nơi ở cho rùa mỗi mùa sinh sản. Rùa mẹ lên cát đẻ trứng rồi men theo sóng nước ra khơi. Những quả trứng gửi lại nơi bãi cho những "bà đỡ" ở làng chài Nhơn Hải - thành viên các Tổ cộng đồng chuyển vào khu vực được khoanh vùng. Trứng ấp từ 45-60 ngày trong cát, với sự theo dõi và bảo vệ của "bà đỡ" cho đến nở thành rùa con lạch bạch tìm về với biển. Nghe thì đơn giản, nhưng để có được hành trình đó phía là cả một quá trình hỗ trợ thầm lặng của cộng đồng ngư dân nơi đây.
Người được bà con Nhơn Hải gọi vui là "bà đỡ" của rùa biển là anh Nguyễn Tôn Xuân Sáng - thành viên tổ cộng đồng, tổ trưởng tổ đỡ đẻ cho rùa. Cái tên này xuất phát từ một thực tế là bất kể giờ nào, ngày nào, hễ nghe tin có rùa mẹ lên bờ tìm đẻ trứng là anh có mặt.
"Nhiều thì trên 100 trứng, ít thì vài chục trứng. Chỉ khi nào mẹ rùa đẻ xong, men theo sóng về khơi xa thì chúng tôi mang trứng vào ụ cát để ấp. Từ lúc đó đến lúc rùa nở, các thành viên trong tổ cộng đồng thay nhau canh thời gian chờ rùa nở ra rồi đưa chúng ra biển. Chờ rùa mẹ đẻ vài tiếng, chờ rùa con nở vài tháng, chỉ mong được 10-20% số trứng nở thành con là vui rồi", anh Sáng nói.
Anh Sáng kể, hồi đầu anh còn phải "đỡ đẻ online" khi phát hiện rùa mẹ lên bờ đẻ trứng. Lúc đó anh vừa khoanh cát, vừa quan sát rùa mẹ, vừa gọi điện nhờ các chuyên gia của IUCN (Tổ chức Bảo tồn thiên nhiên thế giới) hỗ trợ. "Vậy mà cũng suôn sẻ", anh cười và nhớ lại chuyện lần đầu làm "bà đỡ" cho rùa. Giờ thì anh và nhiều thành viên khác trong tổ đã thành thạo. "Cái quan trọng nhất là rùa vẫn cần môi trường an toàn, ít bị con người tác động", anh Sáng nói.
Thay đổi lớn nhất đó là ý thức của người dân địa phương nơi đây. Nói như ông Nguyễn Xuân Hiển, một người dân ở khu phố Hải Đông, kỹ thuật là một, phần quan trọng là nhận thức của bà con đã góp phần tạo nên một mái nhà an toàn cho rùa biển nơi đây.
"Trước đây, bà con chưa quan tâm nhiều tới bảo tồn rùa biển, thậm chí nhiều người còn lấy cả trứng rùa. Nhưng từ khi được tuyên truyền về bảo tồn động vật biển quý hiếm, bảo vệ hệ sinh thái biển, bà con ý thức hơn và chung tay giữ gìn. Kể từ đó, biển lành, rùa lại tìm về đẻ trứng. Chúng tôi vui lắm", ông Hiển nói.
Nói về điều này, ông Nam chia sẻ thêm, những năm gần đây, rùa tìm về bãi đẻ ở Nhơn Hải trong khoảng thời gian từ tháng 5 đến tháng 9. Từ năm 2020 đến nay, rùa biển lên Hòn Khô, Mũi Cồn đẻ trứng. Năm nhiều, năm ít nhưng đó cũng là tín hiệu tích cực cho thấy công tác bảo tồn rùa biển ở địa phương thay đổi đáng kể.
"Năm 2024 rùa về đẻ nhiều, năm 2025 không có, năm 2026 chúng tôi đang chờ. Rùa biển lên bờ đẻ tùy thuộc vào nhiều yếu tố, nhưng điều quan trọng đó là sự cảm nhận về môi trường biển an toàn. Do vậy, chúng tôi rất quan tâm việc giữ gìn môi trường biển, tuyên truyền bà con hạn chế các hoạt động gần khu rùa hay tìm về để tạo sự an tâm cho rùa", ông Nam nói.
Theo Chi cục Thủy sản tỉnh Gia Lai, từ năm 2018 đến nay, rùa biển liên tục tìm về đẻ trứng ở nhiều bãi biển như: Hòn Khô, Mũi Cồn (Nhơn Hải), Kỳ Co (Nhơn Lý), Nhơn Châu... Rùa biển có đặc tính di cư hàng nghìn cây số để quay về đúng nơi mình sinh ra mà đẻ trứng. Trong đó, Hòn Khô, Mũi Cồn (Nhơn Hải, phường Quy Nhơn Đông) được xác định là bãi đẻ của loài rùa xanh (ngư dân hay gọi là Vích), một trong số ít bãi đẻ của rùa biển đất liền còn sót lại ở Việt Nam.
Ông Nguyễn Hữu Nghĩa, Chi cục trưởng Chi cục Thủy sản, cho biết, từ năm 2016 đến nay, ngư dân địa phương đã chủ động báo tin, tham gia thả và cứu hộ 49 con rùa biển; từ Kỳ Co, Mũi Cồn đến Nhơn Châu, các ngư dân cùng các tổ cộng đồng bảo vệ được 16 ổ trứng với 674 rùa con về biển an toàn. Kết quả này có được nhờ vào Chương trình bảo tồn bãi đẻ rùa biển dựa vào cộng đồng do IUCN tài trợ giai đoạn 2015 – 2018, qua đó hình thành các tổ cộng đồng và đội ngũ khuyến ngư viên địa phương gắn bó với công tác bảo tồn cho đến bây giờ. Từ Nhơn Hải, các hoạt động bảo tồn động vật biển quý hiếm đã lan tỏa ra khắp các vùng biển trong tỉnh.
Và câu chuyện bảo tồn ấy dần dần trở thành một điều thu hút, kéo du khách tìm về địa phương. "Nhiều du khách khi biết được các hoạt động bảo tồn rùa biển, họ đã ngỏ ý muốn đặt tour về xem, nhiều người đã nhắn trước cho tôi khi nào rùa biển đẻ hãy gọi họ; khi nào có hoạt động bảo vệ môi trường, thu gom rác dưới biển, trên bờ hãy gọi cho họ. Du khách không chỉ đến Nhơn Hải để xem biển đẹp mà họ đã trở thành tình nguyện viên cùng tham gia các hoạt động với Tổ cộng đồng", ông Nam nói.
Ông Bùi Duy Ninh, Phó Chủ tịch UBND phường Quy Nhơn Đông, cho hay, các hoạt động bảo tồn rùa biển, bảo vệ rạn san hô - mái nhà của biển ở vùng biển Nhơn Hải - không phải chỉ vì du lịch, mà đây chính là cách cộng đồng cư dân ven biển giữ gìn sinh kế của mình.
"Từ góc nhìn này, chính quyền địa phương đồng hành với cư dân nơi đây bằng cách xây dựng các chính sách hỗ trợ phát triển du lịch bền vững, du lịch cộng đồng. Xúc tiến quảng bá hình ảnh du lịch bền vững của địa phương không phải bằng cách biến bãi đẻ của rùa thành điểm check-in mà là để kể những câu chuyện đằng sau đó cho du khách nghe - câu chuyện về một hệ sinh thái biển được bảo vệ, giữ gìn cho muôn đời sau", ông Ninh nói.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Một tô mì Quảng, đĩa bánh tráng cuốn thịt heo hay bữa hải sản ven biển từ lâu đã là một phần trong trải nghiệm của du khách khi đến Đà Nẵng. Nhiều người đến thành phố không chỉ để tắm biển, nghỉ dưỡng, mà còn để tìm một quán ăn địa phương, ngồi bên vỉa hè, nghe chủ quán giới thiệu cách ăn, vị nước chấm hay câu chuyện về món ăn xứ Quảng.
Từ lợi thế ấy, Đà Nẵng đang đặt mục tiêu đưa ẩm thực trở thành một sản phẩm du lịch có tổ chức, thay vì chỉ dựa vào danh tiếng của từng quán ăn hoặc các bài chia sẻ trên mạng xã hội.
Tối 7/5, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng công bố Lễ hội Danang Food Tour Festival 2026. Sự kiện diễn ra từ ngày 20 đến 24/5 tại Công viên Biển Đông và nhiều địa điểm khác, với hơn 200 gian hàng ẩm thực, các không gian trải nghiệm và chuỗi food tour kéo dài trong năm.
Đây là lần thứ hai lễ hội được tổ chức, nhưng quy mô được mở rộng hơn. Thành phố không chỉ muốn tạo thêm một sự kiện trong mùa hè, mà hướng đến mô hình "Thành phố ẩm thực", nơi ẩm thực trở thành lý do để du khách đến, ở lại lâu hơn và quay lại.
Trao đổi với Người Đưa Tin, bà Nguyễn Thị Hoài An, Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, cho biết lễ hội năm nay được thiết kế theo hướng tăng trải nghiệm cho du khách. Thay vì chỉ dựng các gian hàng bán món ăn, ban tổ chức muốn tái hiện không gian bếp mì Quảng, gánh hàng rong, chợ quê và đời sống ẩm thực đường phố bằng cách thể hiện hiện đại hơn.
"Chúng tôi muốn du khách không chỉ ăn một món ngon, mà cảm nhận được câu chuyện văn hóa phía sau món ăn đó", bà An nói.
Ẩm thực Đà Nẵng và vùng Quảng Nam có nhiều món đã quen thuộc với du khách như mì Quảng, bún chả cá, bánh tráng cuốn thịt heo, bê thui, hải sản ven biển, chè, bánh xèo, các món ăn đường phố. Tuy nhiên, trong nhiều năm, lợi thế này chủ yếu được khai thác tự phát. Du khách thường tìm quán qua người quen, mạng xã hội hoặc các video đánh giá ẩm thực.
Với định hướng mới, Đà Nẵng muốn kết nối các món ăn, quán ăn, điểm đến và câu chuyện văn hóa thành những tuyến trải nghiệm rõ ràng hơn. Ngoài không gian lễ hội tập trung, thành phố phát triển các tuyến Đà Nẵng Food Tour, Hội An Food Tour, Tam Kỳ Food Tour, Đại Lộc Food Tour, gắn ẩm thực với đời sống bản địa, không gian di sản và các điểm đến lân cận.
Theo bà Nguyễn Thị Anh Thi, Phó Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, phát triển du lịch ẩm thực không đơn thuần là thêm hoạt động vui chơi cho du khách, mà là định vị du lịch thành phố. Khi khách du lịch ngày càng tìm kiếm trải nghiệm bản địa, ẩm thực có thể trở thành "cửa ngõ" để giới thiệu văn hóa, con người và nhịp sống đô thị.
"Ẩm thực xứ Quảng cần được nâng tầm thành sản phẩm du lịch đặc trưng, góp phần đưa Đà Nẵng trở thành điểm đến ẩm thực hấp dẫn hàng đầu khu vực", bà Thi nói.
Bốn tháng đầu năm 2026, Đà Nẵng đón gần 6 triệu lượt khách, tăng hơn 19% so với cùng kỳ; trong đó khách quốc tế khoảng 3,4 triệu lượt. Dịp lễ 30/4 - 1/5, thành phố nằm trong nhóm địa phương dẫn đầu cả nước về doanh thu du lịch. Lượng khách tăng tạo dư địa để thành phố đầu tư vào các sản phẩm trải nghiệm, thay vì chỉ dựa vào biển, nghỉ dưỡng và sự kiện.
Tham vọng trở thành "Thành phố ẩm thực" không chỉ nằm ở số lượng gian hàng hay quy mô lễ hội. Với du khách, một trải nghiệm ẩm thực tốt không dừng ở món ăn ngon, mà còn ở cảm giác an toàn, giá cả rõ ràng, vệ sinh bảo đảm, thanh toán thuận tiện và thái độ phục vụ ổn định.
Anh Phạm Hữu Tâm, người nhiều năm theo dõi các sản phẩm du lịch địa phương, cho rằng food tour không thể phát triển bền vững nếu chỉ dựa vào check-in hay các video lan truyền trên mạng xã hội. Theo anh, du khách hiện quan tâm nhiều hơn đến trải nghiệm tổng thể: quán có sạch không, giá có niêm yết không, người bán có thân thiện không, thông tin món ăn có dễ hiểu không.
"Một vài trường hợp tiêu cực như chặt chém, phục vụ thiếu chuyên nghiệp hay thông tin giá không rõ ràng cũng có thể ảnh hưởng hình ảnh cả điểm đến", anh Tâm nói.
Chị Nguyễn Thị Mỹ Linh, du khách đến từ Hà Nội, đánh giá trải nghiệm ăn uống ở Đà Nẵng khá thuận tiện. Nhiều quán mở muộn, món ăn đa dạng, giá nhìn chung "mềm" hơn một số thành phố du lịch khác. Chị ấn tượng với cách người dân tư vấn món ăn nhiệt tình, nhất là ở các quán nhỏ.
"Khách đi du lịch thường không muốn mất thời gian hỏi quá nhiều. Giá càng minh bạch, trải nghiệm càng dễ chịu", chị nói.
Còn anh Michael Tan, du khách Singapore, nhìn nhận Đà Nẵng có tiềm năng trở thành điểm đến ẩm thực quốc tế nhờ sự kết hợp giữa hải sản, món Quảng và văn hóa đường phố. Theo anh, điểm khác biệt của các thành phố ẩm thực nổi tiếng như Bangkok hay Seoul là du khách có thể ăn ở nhiều nơi mà vẫn cảm thấy an toàn, dễ hiểu về giá và thuận tiện trong thanh toán.
Nếu Đà Nẵng làm được điều đó, khách quốc tế sẽ quay lại nhiều hơn, anh nói.
Một điểm yếu hiện nay là các sản phẩm du lịch ẩm thực còn rời rạc, thiếu nhận diện đồng bộ. Nhiều quán ăn nổi tiếng nhưng chưa được kết nối thành tuyến trải nghiệm. Thông tin về món ăn, câu chuyện văn hóa, cách di chuyển, khung giờ phù hợp hay mức giá tham khảo chưa được chuẩn hóa để du khách dễ tiếp cận.
Năm nay, ban tổ chức lần đầu triển khai "Bản đồ số ẩm thực" kết hợp nền tảng công nghệ, cho phép du khách tìm kiếm quán ăn, đặt món và thanh toán không tiền mặt. Công cụ này kỳ vọng giúp khách tiếp cận hệ sinh thái ẩm thực thuận tiện hơn, đồng thời tạo áp lực để các cơ sở kinh doanh nâng chất lượng phục vụ.
Theo bà Hoài An, chuyển đổi số chỉ là một phần trong quá trình nâng chuẩn du lịch ẩm thực. Quan trọng hơn là xây dựng môi trường du lịch minh bạch, an toàn và chuyên nghiệp, trong đó người bán hàng, chủ quán, hướng dẫn viên và cơ sở dịch vụ đều là một phần của hình ảnh thành phố.
"Muốn phát triển du lịch bền vững thì người bán hàng cũng phải được xem là đại sứ du lịch", bà An nói.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

