Trong cuộc phỏng vấn với New York Post ngày 7/5, ông Trump tỏ ra bất ngờ khi được hỏi về mức giá vé cho trận mở màn của tuyển Mỹ gặp Paraguay ở bảng D World Cup 2026. Vé hạng phổ thông cho trận này đã vượt mốc 1.000 USD, trở thành trận vòng bảng đắt bậc nhất lịch sử giải đấu.
“Tôi không biết con số đó”, ông Trump nói. “Tôi chắc chắn muốn có mặt ở đó, nhưng thành thật mà nói, tôi cũng sẽ không trả mức giá ấy”.
World Cup 2026 sẽ diễn ra từ ngày 11/6 đến 19/7 tại ba nước đồng chủ nhà Mỹ, Canada và Mexico. Đây là kỳ World Cup đầu tiên áp dụng mô hình định giá động trên diện rộng, cho phép giá vé thay đổi liên tục tùy theo nhu cầu thị trường, tương tự cách bán vé phổ biến tại Mỹ với các sự kiện thể thao và giải trí lớn.
Cơ chế này khiến giá vé nhiều trận đấu tăng vọt, đặc biệt với các trận có đội chủ nhà Mỹ hoặc những đội tuyển giàu lượng người hâm mộ như Anh, Argentina hay Brazil. Không ít CĐV đã phản ứng mạnh trên mạng xã hội, cho rằng FIFA đang biến World Cup thành sự kiện chỉ dành cho giới giàu có.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino trước đó lên tiếng bảo vệ chính sách giá vé. Phát biểu tại hội nghị Milken Institute Global ở Beverly Hills hôm 6/5, ông cho rằng mức giá hiện tại phản ánh đúng giá trị thị trường thể thao Mỹ. “Chúng tôi phải nhìn vào thị trường”, Infantino nói. “Đây là nơi ngành giải trí phát triển nhất thế giới, vì vậy chúng tôi phải áp dụng mức giá theo thị trường”.
Ông cũng lập luận rằng việc bán vé giá thấp sẽ khiến đầu cơ phát triển mạnh hơn, bởi luật Mỹ cho phép bán lại vé trên thị trường thứ cấp. Theo FIFA, nếu giá gốc quá thấp, các vé này sẽ nhanh chóng bị mua gom rồi bán lại với giá cao hơn nhiều.
Tuy nhiên, cách giải thích đó chưa thể xoa dịu làn sóng chỉ trích. Một điểm gây tranh cãi lớn là FIFA thu phí 30% đối với vé bán lại trên nền tảng chính thức, gồm 15% từ người mua và 15% từ người bán. Điều này khiến nhiều người hâm mộ cho rằng chi phí xem World Cup đang bị đẩy lên quá mức.
Không chỉ vé vào sân, chi phí đi lại phục vụ World Cup cũng tăng mạnh. Tại khu vực New Jersey, vé tàu cho hành trình khoảng 30 phút từ Manhattan tới sân MetLife từng được công bố ở mức 150 USD khứ hồi, cao gấp hơn 10 lần giá thông thường.
Sau phản ứng dữ dội từ dư luận, giới chức bang New Jersey đã phải điều chỉnh giá xuống còn 105 USD. Giám đốc điều hành New Jersey Transit, Kris Kolluri cho biết thống đốc bang yêu cầu tìm nguồn tài trợ bổ sung để hạ giá vé cho người dân.
Cũng trong phỏng vấn với New York Post, ông Trump mong muốn World Cup không trở thành sự kiện xa xỉ ngoài tầm với của người dân bình thường, đặc biệt là tầng lớp lao động vốn chiếm phần lớn cử tri ủng hộ ông. “Nếu người dân Queens, Brooklyn và tất cả những người yêu mến Donald Trump không thể đến sân, tôi sẽ thất vọng”, ông nói. “Tôi muốn những người đã bỏ phiếu cho tôi có thể tới xem”.
Dù vậy, Tổng thống Mỹ vẫn xem World Cup 2026 là thành công lớn đối với nước Mỹ. Ông nói rằng giải đấu đang tạo nên sức hút chưa từng có và phá nhiều kỷ lục về nhu cầu mua vé. “Tôi biết giải đấu này cực kỳ thành công”, ông nói tiếp. “Nó đang phá mọi kỷ lục. Họ chưa từng chứng kiến điều gì như thế”.
Sức nóng của World Cup 2026 được lý giải bởi nhiều yếu tố. Đây là kỳ World Cup đầu tiên có 48 đội tuyển tham dự, đồng thời đánh dấu lần đầu giải đấu trở lại Mỹ kể từ năm 1994. Bóng đá cũng ngày càng phổ biến tại Mỹ trong thập niên qua, nhờ sự phát triển của MLS, làn sóng ngôi sao quốc tế và ảnh hưởng từ cộng đồng nhập cư.
FIFA gần đây đã phải bổ sung một lượng nhỏ vé giá rẻ khoảng 45 bảng Anh (61 USD) cho toàn bộ 104 trận đấu, sau khi bị chỉ trích vì hệ thống định giá ban đầu. Tuy nhiên, số lượng vé này khá hạn chế và khó đáp ứng nhu cầu thực tế.
Tại Canada, chính quyền bang Ontario còn phải can thiệp bằng quy định cấm bán lại vé cao hơn giá gốc đối với các trận đấu tổ chức ở Toronto, nhằm ngăn tình trạng đầu cơ.
Đá cao nhất trên hàng công, Ibrahim Maza sẽ nhận được sự hỗ trợ của bộ ba Chaibi, Zerrouki, và Mahrez. Đây được xem là những sự lựa chọn tốt nhất của Algeria vào lúc này khi bộ ba này vừa sở hữu kỹ thuật, vừa có tốc độ.
Bên phía đối diện, Embolo vẫn là niềm hy vọng lớn nhất của Thụy Sĩ. Hỗ trợ cho Embolo là Vargas (trái), Manzambi (giữa) và Ndoye (phải). Đại diện bóng đá châu Âu gần như sẽ chọn cách nhập cuộc chắc chắn khi cả Freuler và Xhaka đều có xu hướng phòng ngự.
THÔNG TIN TRƯỚC TRẬN
Thụy Sĩ bước vào vòng 32 đội World Cup 2026 với phong độ tương đối ổn định. Đoàn quân của HLV Murat Yakin đứng đầu bảng B sau chuỗi 3 trận bất bại, trong đó có chiến thắng 2-1 trước đội chủ nhà Canada.
Sự chắc chắn từ hàng thủ với sự chỉ huy của Manuel Akanji, cùng sự cơ động của tuyến giữa do thủ quân Granit Xhaka dẫn dắt đang biến Thụy Sĩ thành một tập thể rất khó bị đánh bại.
Ở chiều ngược lại, Algeria đã trải qua vòng bảng đầy nhọc nhằn và chỉ có thể giành vé đi tiếp với tư cách là một trong những đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất tại bảng J.
Tuy nhiên, đại diện Bắc Phi chưa bao giờ là đối thủ dễ bị xem thường nhờ lối chơi tấn công cống hiến và giàu tính đột biến. Dù đứng thứ 44 trên bảng xếp hạng FIFA (kém Thụy Sĩ 25 bậc) và có tổng giá trị đội hình thấp hơn, Algeria vẫn sở hữu những ngôi sao có thể tự mình xoay chuyển cục diện trận đấu, đặc biệt là ngôi sao chạy cánh Riyad Mahrez - người vừa tỏa sáng với cú đúp vào lưới tuyển Áo.
Hai đội bước vào trận đấu trên sân BC Place (Vancouver, Canada) với lực lượng gần như mạnh nhất. Thụy Sĩ có một chút lo ngại ở hành lang cánh phải khi hậu vệ Silvan Widmer gặp vấn đề về hông. Nếu anh không kịp hồi phục để đá chính, tài năng trẻ Luca Jaquez nhiều khả năng sẽ tiếp tục được tin tưởng.
Trong khi đó, phía Algeria cũng đang hồi hộp chờ đợi tình hình chấn thương của tiền đạo Mohamed El Amine Amoura. Dù vậy, cả hai đội tuyển về cơ bản vẫn đang có trong tay những quân bài chất lượng nhất cho cuộc đối đầu sinh tử này.
Các chuyên trang nhận định đây sẽ là một trận cầu cởi mở. Algeria sở hữu hàng công mạnh mẽ nhưng hệ thống phòng ngự của họ lại bộc lộ nhiều khoảng trống khi đã để lọt lưới tới 7 bàn sau vòng bảng.
Sự lỏng lẻo này hoàn toàn có thể bị lối chơi khoa học và thực dụng của Thụy Sĩ khai thác. Tuy nhiên, sự bùng nổ từ các cá nhân bên phía Algeria hoàn toàn có thể kéo trận đấu vượt qua 90 phút thi đấu chính thức để bước vào hiệp phụ đầy kịch tính.
Siêu máy tính Forebet nhận định Thụy Sĩ sở hữu 39% cơ hội giành chiến thắng trong 90 phút chính thức, trong khi con số này của Algeria là 32% và khả năng hòa là 29%.
Trận đấu hôm nay diễn ra trên sân Estadio BBVA, địa điểm được FIFA gọi là Monterrey Stadium trong thời gian diễn ra World Cup. Sân vận động có sức chứa khoảng 53.000 chỗ ngồi, mang biệt danh "Người khổng lồ thép" (Steel Giant) và chính thức khánh thành vào năm 2015.
Một trong những điểm đặc trưng của sân là tầm nhìn hướng về Cerro de la Silla, ngọn núi biểu tượng của thành phố Monterrey với đỉnh cao gần 1.800 m. Khung cảnh hùng vĩ này đã trở thành dấu ấn riêng của sân mỗi khi xuất hiện trên truyền hình.
Thiết kế khán đài dốc cùng khoảng cách rất gần giữa khán giả và mặt sân hứa hẹn tạo nên bầu không khí sôi động, giúp các cầu thủ cảm nhận rõ sức ép cũng như sự cổ vũ từ người hâm mộ trong suốt trận đấu.
Viktor Gyokeres được xem là niềm hy vọng lớn nhất trên hàng công. Tiền đạo này ghi bốn trong sáu bàn thắng của đội ở vòng play-off, bao gồm cú hat-trick vào lưới Ukraine và bàn thắng quyết định ở phút 88 trước Ba Lan trong trận chung kết play-off.
Tiền đạo vừa cùng Arsenal đăng quang Ngoại hạng Anh cũng đang sở hữu thành tích đáng nể trên chấm phạt đền khi thực hiện thành công 29 quả liên tiếp cho cả CLB lẫn đội tuyển. Phong độ của Gyokeres có thể trở thành yếu tố quyết định giúp Thụy Điển hiện thực hóa mục tiêu giành vé vào vòng knock-out.
Ngoài Gyokeres, Thụy Điển còn sở hữu dàn sao đang thi đấu tại năm giải VĐQG hàng đầu châu Âu như Alexander Isak (Liverpool), Lucas Bergvall (Tottenham), Anthony Elanga (Newcastle) hay Victor Lindelof (Aston Villa).
Trong khi đó, Tunisia đặt kỳ vọng vào Mohamed Ben Romdhane, người ghi bốn bàn ở vòng loại, cùng Ali Abdi với một bàn thắng và ba pha kiến tạo.
Đây sẽ là lần đầu tiên Thụy Điển và Tunisia gặp nhau trong trận đấu chính thức. Bốn lần chạm trán trước đó đều diễn ra ở các trận giao hữu quốc tế, với Thụy Điển thắng hai, thua một và hòa một. Lần gặp gần nhất diễn ra vào tháng 2/2003, khi Tunisia thắng 1-0 trên sân nhà.
Xét thành tích đối đầu với các đội tuyển châu Âu tại World Cup, Tunisia mới thắng một trong 12 trận (hòa 4, thua 7). Ngoại lệ là trận thắng Pháp, đội sau đó vào chung kết World Cup 2022, với tỷ số 1-0 ở vòng bảng.
Theo mô hình dự báo của siêu máy tính Opta, Thụy Điển được đánh giá cao hơn ở trận mở màn bảng F. Trong 10.000 lần mô phỏng trước trận, đội bóng của HLV Graham Potter giành chiến thắng ở 51,1% số kịch bản. Cơ hội thắng của Tunisia được xác định ở mức 23,2%, còn khả năng hai đội chia điểm là 25,7%.
Hành trình đến World Cup 2026 cho thấy Thụy Điển không còn là thế lực ổn định như trước. Họ đứng cuối bảng ở vòng loại, xếp sau Thụy Sĩ, Kosovo và Slovenia, chỉ giành quyền dự vòng play-off nhờ thứ hạng UEFA Nations League.
Sự xuất hiện của Potter đã giúp đội tuyển hồi sinh đúng lúc. Thụy Điển lần lượt đánh bại Ukraine 3-1 và Ba Lan 3-2 ở vòng play-off để giành vé tới ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Lịch sử cũng phần nào đứng về phía đại diện châu Âu. Trong 12 trận mở màn tại World Cup, Thụy Điển chỉ thua hai lần, thắng năm và hòa năm. Họ bất bại ở bốn trận ra quân gần nhất, với thất bại gần nhất ở trận mở màn World Cup là trước Brazil năm 1990.
Thách thức dành cho Tunisia là bảng đấu có sự góp mặt của Thụy Điển, Hà Lan và Nhật Bản - những đội tuyển sở hữu hàng công chất lượng. Theo mô hình dự báo của Opta, Tunisia là đội có khả năng vượt qua vòng bảng thấp nhất với xác suất 43,4%.
Trong khi đó, cơ hội đi tiếp của Thụy Điển được đánh giá ở mức 62,6%, chỉ xếp sau hai ứng viên hàng đầu của bảng là Hà Lan (88,2%) và Nhật Bản (76,2%).
Thống kê World Cup cũng không ủng hộ Tunisia. Đội tuyển Bắc Phi mới thắng ba trong 18 trận tại giải đấu, đạt tỷ lệ chiến thắng 16,7%. Trong nhóm các đội đã chơi ít nhất 15 trận World Cup, chỉ Bulgaria có tỷ lệ thấp hơn (11,5%).
Mới đây, HLV Unai Emery đã đem về cho Aston Villa danh hiệu vô địch quý giá ở giải Europa League, qua đó khẳng định giá trị huyền thoại của ông ở đấu trường này. Emery là HLV duy nhất xưa nay vô địch cúp UEFA/Europa League đến 5 lần, cũng là HLV duy nhất vô địch giải này ở 3 CLB khác nhau. Cứ như HLV Unai Emery sinh ra là để vô địch Europa League. Vậy mà ông cũng đành bó tay khi dẫn dắt Arsenal ở trận chung kết Europa League 2019. Đấy là lần gần đây nhất Arsenal lọt vào chung kết ở đấu trường châu Âu. Họ thua Chelsea 1-4. Từ năm 1995 đến nay, Arsenal có mặt ở các trận chung kết đủ các giải tầm châu lục, và không thắng được trận nào!
Năm 1995, Arsenal có cơ hội đi vào huyền thoại. Trong tư cách ĐKVĐ, Arsenal sẽ trở thành đội đầu tiên trong lịch sử bảo vệ thành công chiếc cúp C2 châu Âu - khi ấy là "cúp Các đội đoạt cúp quốc gia châu Âu" - nếu thắng Zaragoza trong trận chung kết. Khi hiệp phụ thứ 2 chỉ còn 1 phút, đội "chiếu dưới" Zaragoza bất ngờ ghi bàn quyết định (2-1) theo kịch bản không ai ngờ nổi: Nayim lốp bóng vào lưới Arsenal từ giữa sân. UEFA đã khai tử cúp Các đội đoạt cúp quốc gia châu Âu sau mùa bóng 1998-1999. Nếu Arsenal thắng Zaragoza ở trận chung kết 1995 thì họ đã có kỷ lục huyền thoại - đội duy nhất bảo vệ thành công cúp C2 châu Âu.
Trong lần kế tiếp Arsenal lọt vào chung kết của một giải đấu châu Âu, họ cũng thua đối thủ bị đánh giá thấp hơn. Đó là Galatasaray ở chung kết cúp UEFA mùa bóng 1999-2000: hòa 0-0, Arsenal thua ở loạt luân lưu. Đến năm 2006 thì Arsenal lần đầu tiên lọt vào chung kết Champions League. Thủ môn Jens Lehmann lãnh thẻ đỏ ngay phút 18, nhưng Arsenal mở tỷ số trong hiệp 1 và dẫn bàn đến khi trận đấu chỉ còn 15 phút. Rốt cuộc, Barcelona với Ronaldinho trong đội hình vẫn thắng ngược 2-1. Kế tiếp là trận chung kết gần đây, khi cúp UEFA đã đổi tên thành Europa League và Arsenal thua Chelsea vào năm 2019.
Thành tích của Arsenal ở đấu trường châu lục quá "khiêm nhường" là do họ thường xuyên vấp ngã ngay trước vinh quang, chứ chẳng phải vì không có năng lực. Không tính cúp "Hội chợ" vốn không được UEFA chính thức công nhận, thì cúp C2 châu Âu năm 1994 là danh hiệu vô địch tầm châu lục duy nhất xưa nay của Arsenal. Ngay từ lần đầu tiên được vào chung kết một cúp châu Âu (gặp Valencia ở chung kết cúp C2 năm 1980), giới hâm mộ Arsenal đã lờ mờ nhận ra một định mệnh buồn nào đấy. Bốn ngày trước đó, Arsenal đá trận chung kết cúp FA và thua West Ham 0-1. Khi ấy, West Ham chỉ thi đấu ở giải… hạng nhì. Kiểu thua "suy sụp" khiến Arsenal mất hẳn tinh thần trước trận chung kết tầm châu lục. Đã vậy, trận chung kết cúp C2 năm 1980 lại trở thành một cuộc tra tấn tinh thần cho các cầu thủ trên sân. Đấy là trận chung kết châu Âu tầm CLB đầu tiên áp dụng loạt sút luân lưu. Và Arsenal thua như một lẽ tất yếu.
Nhìn chung, thường là như vậy: Arsenal thua trận chung kết châu Âu sau một mùa bóng mà họ có vẻ không đạt chỉ tiêu ở các giải đấu trong nước. Đây lại chính là chi tiết quan trọng để giới hâm mộ Arsenal hy vọng trước trận chung kết Champions League kỳ này. Arsenal, như mọi người đều biết, vừa kết thúc một mùa bóng huy hoàng ở giải Ngoại hạng Anh, đoạt lại chức vô địch sau 22 năm chờ đợi. Vũ khí tinh thần sẽ giúp Arsenal vượt qua một PSG cực mạnh?
Đối thủ càng hay thì Arsenal chơi càng xuất sắc, đấy là kết luận xuyên suốt trong những trận chung kết trước đây của Arsenal. Khi đoạt cúp C2 châu Âu 1994, Arsenal thắng một Parma đầy ắp ngôi sao trong trận chung kết. Arsenal cũng đã chơi rất hay (dù thiếu người) trước Barcelona trong trận chung kết Champions League 2006.