Nguyễn Công Tuấn (sinh năm 1995, quê Thái Bình) đang dần khẳng định vị trí của mình tại đấu trường quyền anh chuyên nghiệp với một lộ trình đầy kiên trì. Tháng 1.2026, anh đã có cho mình một chiến thắng đầu tay.
Ít ai biết, phía sau chiến thắng ấy là hành trình dài từ môi trường quân ngũ đến bệnh viện trước khi anh thực sự tìm thấy mình trên võ đài.
Trước khi trở thành một võ sĩ can trường trên sàn đấu chuyên nghiệp và sau đó trở thành HLV tại Agoge, Tuấn đã được tôi luyện trong môi trường quân ngũ. Sau khi ra quân, anh lựa chọn con đường trở thành y sĩ với chuyên ngành y học cổ truyền.
Thế nhưng, sau một thời gian gắn bó với chiếc áo blouse, anh được tiếp xúc với võ thuật và bắt đầu cảm thấy hứng thú trong bộ môn này. “Ngày đầu đi tập, mình được gặp thầy và các anh em trong phòng tập. Môi trường đó hoàn toàn khác so với công việc trước đây, và mình nhận ra nơi này thực sự phù hợp với bản thân”, Tuấn chia sẻ.
Từ sự thích thú với môn thể thao đối kháng này, anh đã xây dựng một kế hoạch cụ thể từ trước năm 25 tuổi về hành trình trở thành một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp.
Vì chuyển từ y sĩ sang võ sĩ là hai ngành nghề thuộc hai lĩnh vực hoàn toàn trái ngược nhau, Tuấn đã xây dựng một lộ trình và đặt ra những mục tiêu rõ ràng cho tương lai của bản thân.
Bước đầu chuyển mình, Tuấn gia nhập CLB Agoge với vai trò HLV. Sau khi tích lũy kinh nghiệm và được nhiều người biết đến hơn, anh theo đuổi con đường thi đấu chuyên nghiệp dưới sự dẫn dắt của HLV Hoài Nam. Từ đó, Tuấn chính thức bước vào guồng tập luyện khắc nghiệt, chuẩn bị cho hành trình thi đấu ở tuổi 30.
Tuấn bắt đầu thi đấu chuyện nghiệp ở độ tuổi mà nhiều người đã bước vào quãng cuối sự nghiệp. Lúc này, thể lực bắt đầu suy giảm khiến cho việc tập luyện của người võ sĩ gốc Thái Bình trở nên khó khăn hơn.
Và bài tập “đạp xe” là một bài tập khiến cho anh Tuấn cảm thấy khó khăn nhất trong quá trình tập luyện. Phải đưa nhịp tim đạt đến ngưỡng 190 nhưng vẫn phải trong trạng thái tỉnh táo. “Mình đưa nhịp tim lên khoảng 180 nhịp là đã hoa mắt, chóng mặt không thể kiểm soát được. Rất mệt”, Tuấn nhớ lại.
Với danh tiếng của Agoge cũng đem đến cho anh áp lực. “Phải thực hiện tốt, hết khả năng của bản thân. Luôn luôn phải là em làm được, không phải em đang cố. Áp lực đó vô hình chung biến thành động lực cho mình” Tuấn nói.
Bên cạnh chuyên môn, Tuấn gần như phải chi trả toàn bộ chi phí cho những hoạt động cũng như chấn thương trong quá trình tập luyện thi đấu.
Sau những bài tập vượt ngưỡng, không ít lần Nguyễn Công Tuấn đổ gục, nằm bất động trên sàn tập. Lúc này, Tuấn đấu tranh nội tâm dữ dội.
Song, anh nhìn lại mục tiêu mà mình đã đánh đổi cả sự nghiệp ổn định để theo đuổi, một con đường không có chỗ cho sự nuối tiếc hay nửa vời. Cùng với bản lĩnh được tôi luyện năm xưa, anh đứng dậy tiếp tục theo đuổi hành trình của mình.
Tại Agoge, hành trình ấy không chỉ tạo nên bởi ý chí cá nhân mà còn được tiếp sức từ sức mạnh tập thể. Đó là ánh mắt kỳ vọng từ các HLV và sự đồng hành của những người đồng đội, cùng tập luyện, cùng sẻ chia và nâng đỡ nhau đi qua những giai đoạn khó khăn.
Với Tuấn, mỗi lần gục ngã trên sàn tập là một lần ý chí, bản lĩnh được tôi luyện để từng bước chạm tay vào giấc mơ võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp. Ở tuổi 30, anh hiểu rằng: “Để trở thành một nhà vô địch, trước hết phải học cách đứng dậy sau mỗi lần gục ngã”.
Hiện tại, Nguyễn Công Tuấn dồn toàn bộ tâm trí và quỹ thời gian cho võ đài chuyên nghiệp. Trước đây, bố anh từng không ủng hộ vì lo lắng cho sự nghiệp và sức khỏe của con trai, nhưng kết quả tại Trigger Boxing chính là câu trả lời đanh thép nhất cho lựa chọn của anh.
“Mệt, nhưng mà vui” – câu nói giản đơn ấy của võ sĩ quê Thái Bình có lẽ chính là định nghĩa chính xác nhất về hạnh phúc của một con người dám sống cuộc đời theo cách mà mình đã chọn: Theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.
Dưới đây là lịch thi đấu World Cup 2026 theo ngày, giờ Việt Nam và các kênh sóng của VTV (Đài truyền hình Việt Nam) phát sóng trực tiếp các trận đấu, sau khi FIFA chính thức công bố ngày 3.4.
Với 48 đội góp mặt ở World Cup 2026, FIFA bốc thăm chia các đội vào 12 bảng đấu, với mỗi bảng 4 đội. Sau vòng bảng, 2 đội nhất nhì mỗi bảng và 8 đội hạng ba có thành tích tốt nhất vào vòng 32 đội. Các đội sẽ được chia cặp đấu loại trực tiếp vào vòng 16 đội, tiếp đó là tứ kết, bán kết và chung kết.
World Cup 2026 diễn ra từ ngày 11.6.2026 đến 19.7.2026. Trận khai mạc sẽ được ấn định tổ chức tại sân Azteca của Mexico City, và trận chung kết sẽ diễn ra tại sân MetLife ở New York/New Jersey.
Đây sẽ là kỳ World Cup lần đầu tiên có sự góp mặt của 48 đội tuyển, tăng so với con số 32 đội ở các kỳ trước đó. Việc mở rộng này đồng nghĩa với việc sẽ có nhiều trận đấu hơn - tổng cộng 104 trận đấu sẽ được tổ chức, tăng từ 64 trận của năm 2022 tổ chức ở Qatar.
Tổng cộng có 16 thành phố của 3 quốc gia đồng chủ nhà sẽ tổ chức các trận đấu tại World Cup 2026. Trong đó, Canada có 2 thành phố là Toronto và Vancouver; Mexico có 3 thành phố gồm Guadalajara, Mexico City và Monterrey. Mỹ có các thành phố tham gia gồm Atlanta, Boston, Dallas, Houston, Kansas City, Los Angeles, Miami, New York/New Jersey, Philadelphia, San Francisco Bay Area và Seattle.
Theo lịch thi đấu đã công bố, phần lớn các trận đấu tại World Cup 2026 diễn ra ở nước Mỹ, đặc biệt từ vòng tứ kết với các trận đấu diễn ra trên các sân Gillette ở Foxborough, SoFi tại Inglewood, Hard Rock ở Miami Gardens và Arrowhead tại Kansas City.
Ở bán kết là trên các sân AT&T tại Arlington, Mercedes-Benz tại Atlanta. Trận chung kết World Cup 2026 tổ chức trên sân MetLife ở East Rutherford vào ngày 19.7.2026, trước đó 1 ngày là trận tranh hạng 3 tổ chức tại sân Hard Rock ở Miami Gardens.
Cú đúp chiến thắng trước Bangladesh (3-0) và Malaysia (3-1) đã giúp đội tuyển Việt Nam tích lũy điểm số để vươn lên hạng 99 thế giới. Học trò HLV Kim Sang-sik đã bất bại 17 trận gần nhất (thắng 15, hòa 2), qua đó thiết lập chuỗi bất bại dài bậc nhất lịch sử, kéo dài gần hai năm.
Tuy nhiên, phủ bóng thành công của đội tuyển Việt Nam trong những ngày qua là dấu ấn của những nhân tố kinh nghiệm. Ở trận gặp Malaysia, HLV Kim Sang-sik tung ra sân đội hình có độ tuổi trung bình 28,9. Các nhân tố đã (hoặc sắp) chạm ngưỡng 30 như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Cao Pendant Quang Vinh, Nguyễn Xuân Son... chiếm phần đông.
"Trẻ" nhất trong đội hình của HLV Kim Sang-sik chỉ có Nguyễn Hai Long (26 tuổi), Trương Tiến Anh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (cùng 27 tuổi). Nhóm cầu thủ này đã có trên dưới 5 năm khẳng định mình ở V-League, đều là những gương mặt cũ.
Chỉ có ba nhân tố U.23 Việt Nam được triệu tập, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và chân chạy cánh Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên không được dùng, Nhật Minh và Văn Khang vào sân từ ghế dự bị, khi trận đấu đã an bài.
Đành rằng, HLV Kim Sang-sik chưa thể gọi một số gương mặt U.23 vì lý do bất khả kháng như án treo giò (Nguyễn Đình Bắc, Phạm Lý Đức) hay chấn thương (Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Thái Sơn). Thế nhưng, ngay cả khi được gọi lên tuyển, nhóm trẻ của ông Kim cũng khó lòng đá chính.
Thời Đình Bắc, Thái Sơn được ra sân thường xuyên ở đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của hai năm trước, khi HLV Philippe Troussier trẻ hóa triệt để. Hiểu Minh chỉ được đá một trận trước đối thủ yếu (gặp Nepal, tháng 10.2025), Lý Đức ra sân khi đội đã... hết trung vệ để chọn (gặp Malaysia, tháng 6.2025).
Số phút ra sân ít ỏi của cầu thủ trẻ cho thấy HLV Kim Sang-sik vẫn ưu tiên kinh nghiệm. Suốt hai năm huấn luyện cả hai cấp độ đội tuyển, chiến lược gia Hàn Quốc đã hiểu rõ năng lực của lứa đàn anh (phần nhiều là trụ cột thời HLV Park Hang-seo kết hợp Việt kiều, ngoại binh nhập tịch) lẫn lớp trẻ, để đưa ra lựa chọn khách quan.
Ông Kim cần con đường an toàn để đảm bảo thành tích. Ngay cả khi đá trận thủ tục với Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027, cựu HLV Jeonbuk vẫn tung lớp đàn anh vào sân để thắng.
Bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ đội tuyển Việt Nam cần một chiến thắng lớn (thắng thực sự, chứ không phải được xử thắng) mà đội ròng rã chờ đợi từ sau trận chung kết lượt về với Thái Lan, để vững vàng bước vào giai đoạn mới.
Lứa trẻ của HLV Kim Sang-sik đang ở giai đoạn chênh vênh: sắp hết giai đoạn trẻ, nhưng chưa đủ gọi là trưởng thành. Tấm áo U.23 đã chật, nhưng tấm áo tuyển còn rộng.
8 năm trước, khi HLV Park Hang-seo đôn đồng loạt lứa U.23 Việt Nam tạo kỳ tích Thường Châu lên đội tuyển quốc gia ở trận hạ màn vòng loại Asian Cup 2019 với Jordan, trong tay ông Park là thế hệ cầu thủ đã "nhẵn mặt" với V-League và đội tuyển, như Lương Xuân Trường, Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Công Phượng, Đỗ Duy Mạnh...
Chính năm tháng mài giũa ở V-League, rồi "ba chìm bảy nổi" cùng đội tuyển Việt Nam đã nhào nặn nên thế hệ bản lĩnh. Thành tựu á quân giải U.23 châu Á 2018 chỉ là xúc tác cuối cùng để lứa này khẳng định giá trị. Giải U.23 châu Á không phải thang đo duy nhất đánh giá năng lực cầu thủ, bởi suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao khác giải trẻ. Một hoặc hai giải đấu hay chưa đủ nói lên tiềm năng. V-League vẫn là chìa khóa, mà tại đây, lứa U.23 còn thiếu rất nhiều.
Cũng vì thế, HLV Kim Sang-sik không vội. Việc khiến học trò bị "chín ép", khoác áo đội tuyển khi vốn dĩ chưa đủ khả năng, kinh nghiệm và mức độ sẵn sàng, có thể khiến một thế hệ rơi vào bế tắc. Nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưa dùng cựu binh, nhưng không quên mở cánh cửa để động viên người trẻ: cứ nỗ lực, cơ hội rồi sẽ đến. Ông Kim vẫn đang chờ thời điểm phù hợp để lứa trẻ ra mắt. Thời điểm ấy có thể là AFF Cup 2026, nơi ở vòng bảng, đội tuyển Việt Nam sẽ có những trận "dễ" (trên lý thuyết) để lứa U.23 thử sức.
Đợi chờ là hạnh phúc, chỉ có thể nói vậy với U.23 Việt Nam lúc này mà thôi!
HLV Park Hang-seo và Kanchanaburi Power xác nhận ký hợp đồng hai năm, chiều 25/5. Đây là lần đầu tiên nhà cầm quân người Hàn Quốc trở lại với công việc huấn luyện, kể từ khi chia tay đội tuyển Việt Nam vào tháng 1/2023. Càng đặc biệt khi Kanchanaburi Power vừa xuống hạng Nhất (Thai League 2) từ giải vô địch quốc gia Thái Lan (Thai League 1).
"Thai League 2 dậy sóng", tờ Goal phiên bản Thái Lan giật tít.
Báo Khaosod thì viết: "CLB xuống hạng gây xôn xao dư luận với HLV Park Hang-seo".
Trong khi đó, Siam Sports - báo thể thao hàng đầu - và Think Curve - fanpage bóng đá lớn bậc nhất Thái Lan - miêu tả rằng không có tin tức nào gây sốc hơn việc Kanchanaburi bổ nhiệm HLV Park Hang-seo.
CLB Kanchanaburi thành lập năm 2017. Họ vô địch Thai League 3 khu vực miền Tây mùa 2022-2023, đứng thứ tư Thai League 2 mùa 2024-2025 rồi giành quyền thăng hạng Thai League 1 sau hai trận play-off.
Tuy nhiên, trong lần đầu dự đấu lớn nhất quốc gia, họ ba lần phải thay HLV nhưng vẫn xếp cuối bảng và xuống hạng. Mở đầu bằng huyền thoại Thái Lan Dusit Chalermsan, rồi đến Joaquin Gomez (Tây Ban Nha), Wasapol Kaewphaluk (Thái Lan) và Lee Jung-soo (Hàn Quốc) - khi ấy vừa hết hợp đồng làm trợ lý cho HLV Kim Sang-sik ở ĐTQG và U23 Việt Nam. Dù vậy, CLB vẫn kiên định với phong cách Hàn Quốc, sau khi chứng kiến Việt Nam thành công cùng Park Hang-seo, Kim Sang-sik, và Indonesia với Shin Tae-yong.
HLV Park Hang-seo vốn là người hùng của Việt Nam. Ông đến vào cuối năm 2017 và lập tức vực dậy nền bóng đá lúc đó đang ở đáy niềm tin sau hàng loạt thất bại ở mọi cấp độ đội tuyển. Dưới thời của ông, Việt Nam giành HC bạc U23 châu Á 2018, vô địch AFF Cup 2018, HC vàng SEA Games 2019 và 2021, lọt vào vòng loại thứ ba World Cup 2022... Việt Nam cũng duy trì vị trí trong top 100 FIFA và dẫn đầu Đông Nam Á suốt thời ông làm việc.
Siam Sports cho rằng việc xuống hạng là kết thúc đau lòng với Kanchanaburi, nhưng việc bổ nhiệm ông Park có thể mở ra một chương mới và phiên bản đáng gờm hơn. Hiệu ứng Park Hang-seo được nhìn nhận từ bốn vấn đề.
Thứ nhất, HLV Park không chỉ xây dựng tập thể dựa trên tài năng, mà còn hun đúc tinh thần quyết liệt và ý chí chiến đấu không chịu khuất phục. Chiến thuật chặt chẽ, ưu tiên kết quả, hàng phòng ngự kiên cố và khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh từ phòng ngự sang tấn công đều đòi hỏi kỷ luật và thể lực ở mức cao nhất.
"Liệu ‘kỷ luật sắt’, vốn là thương hiệu của HLV Park, có thể hòa hợp với cầu thủ Thái Lan", bài viết của Siam Sports có đoạn. "Đây là bài kiểm tra quan trọng để xem CLB có thể thích nghi và phản ứng tốt như thế nào với triết lý bóng đá Hàn Quốc
Tiếp theo là việc Kanchanaburi sở hữu ban huấn luyện được đánh giá mạnh nhất tại hạng Nhất. Park được hỗ trợ bởi hai trợ lý, HLV thể lực, HLV thủ môn và một chuyên viên phân tích. "Việc có các nhà phân tích và HLV thể lực từ Hàn Quốc đồng nghĩa sẽ thấy được sự ứng dụng toàn diện khoa học thể thao, để tối đa hóa tiềm năng cầu thủ ở mọi khía cạnh. Đây là nền tảng cho sự phát triển bền vững và lâu dài", Siam Sports nhận định.
Thứ ba là phát triển công tác đào tạo trẻ. Trước đó, Kanchanaburi đã ký thỏa thuận hợp tác với CLB K-League 1 là FC Seoul. Điều này cũng được phản ánh thông qua bài đăng trên Facebook cá nhân của Chủ tịch CLB Prawat Kithammakunit, khi tin tưởng HLV Park sẽ đặt nền móng mới cho CLB. "Tôi muốn trẻ em trong tỉnh không phải xa nhà để theo đuổi ước mơ, vì chúng tôi đang xây dựng sân khấu ở chính quê hương các em", ông Prawat viết.
Cuối cùng, Thai League 2 sẽ sôi động hơn nhờ tên tuổi HLV Park. Siam Sports cho rằng điều tất yếu xảy ra là giá trị giải đấu, sự chú ý từ truyền thông, người hâm mộ tăng vọt. Mỗi trận đấu có Kanchanaburi sẽ là trận cầu lớn, và các đối thủ cũng phải nâng cao trình độ để đối đầu.
"Những bài học rút ra từ thất bại sắp trở thành động lực cho tương lai tươi sáng hơn của CLB dưới sự dẫn dắt của ông Park và mô hình Hàn Quốc", bài viết có đoạn. "Điều này không chỉ đơn thuần là cạnh tranh trên sân cỏ, mà còn là xây dựng văn hóa doanh nghiệp và nền tảng bền vững cho tỉnh Kanchanaburi".
Truyền thông Hàn Quốc cũng nhận định đây là "quyết định khôn ngoan" của HLV Park. Thương vụ này nhận được sự chú ý vì tính chất độc đáo, khi HLV Park Hang-seo mang đậm triết lý bóng đá Hàn Quốc muốn chinh phục thị trường Thái Lan - nơi vốn ưa thích phong cách Nhật Bản.
"HLV Park muốn giữ lời hứa bằng cách chọn vùng đất mới thay vì Việt Nam hay Hàn Quốc, nơi ông từng gặt hái thành công", tờ Osen nhận định.
Trong khi đó, Joongang Ilbo viết: "Quyết định đến Thai League 2 là cú tấn công trực diện nhằm tiên phong khai phá thị trường bóng đá Thái Lan – nơi được cho là khó khăn với các HLV Hàn Quốc".