Cứ vài phút, điện thoại của thành viên tổ truyền thông và công tác xã hội lại đổ chuông từ các shipper giao hàng. Có đợt, trung tâm nhận được 54 đơn hàng chỉ trong một ngày.
Để cập nhật đời sống sinh hoạt thường ngày của các bác thương bệnh binh, thân nhân người có công với cách mạng, trung tâm đang duy trì trang Facebook Trung tâm điều dưỡng thương binh Nghệ An.
Từ khi những đơn hàng và sự hỗ trợ từ cộng đồng ngày càng nhiều, trang không chỉ là nơi chia sẻ hoạt động thường nhật mà còn trở thành kênh công khai việc tiếp nhận và sử dụng quà tặng.
Mọi hoạt động tiếp nhận, quản lý và sử dụng quà tặng đều được thực hiện theo đúng quy định.
Chính những thông tin, hình ảnh được cập nhật thường xuyên giúp nhiều bạn trẻ, nhà hảo tâm trên khắp cả nước biết đến trung tâm nhiều hơn. Từ đó những đơn hàng nhỏ bé nhưng chan chứa tình cảm tiếp tục được gửi về.
Biết đến hình thức này qua việc theo dõi trung tâm, bạn Ý Nhi (18 tuổi, sinh viên Trường ĐH Thăng Long, Hà Nội) cũng “tập tành” gửi những món quà từ khi còn là học sinh cấp III. Nhi cho biết “gom được bao nhiêu thì mình gửi phần tương đương bấy nhiêu”.
Sau khi lên ĐH, có thêm thu nhập từ việc làm thêm, bạn duy trì việc gửi quà hằng tháng, tùy vào điều kiện từng thời điểm.
Sau mỗi lần đặt hàng, Nhi nôn nao chờ món hàng mình gửi xuất hiện trên trang của trung tâm.
“Mỗi đợt gửi mình đều hạnh phúc, nghĩ tới việc hỗ trợ được phần nào trong đời sống của các bác là mình vui lắm luôn” – Nhi bày tỏ.
Những đơn hàng tuy nhỏ nhưng mang tính thiết thực và góp phần hỗ trợ trực tiếp vào đời sống sinh hoạt hằng ngày của các thương bệnh binh, đặc biệt là các bác nặng và các bác mắc bệnh tâm thần kinh.
Ông Nguyễn Thiếu Lâm, Giám đốc trung tâm, chia sẻ: “Không chỉ có giá trị vật chất, những phần quà còn mang ý nghĩa tinh thần rất lớn. Sự quan tâm của cộng đồng giúp các bác cảm nhận được rằng mình luôn được tri ân, không bị lãng quên, từ đó có thêm niềm vui và động lực trong cuộc sống”.
Lượng đơn hàng tăng đột biến bắt đầu từ nhiều bài đăng trên mạng xã hội chia sẻ về cách gửi quà đến trung tâm. Bài viết nhanh chóng nhận được sự quan tâm và tạo nên làn sóng hưởng ứng tích cực.
Chị Hoàng Ngọc (25 tuổi, TP.HCM) chia sẻ: “Lúc đầu mình chỉ muốn lưu lại kỷ niệm riêng nên mới đăng lên mạng xã hội. Sau này bài viết vô tình nhận được sự quan tâm từ nhiều người”.
Trong kỳ nghỉ lễ, Ngọc dành nhiều thời gian theo dõi bài đăng của mình hơn. Không chỉ tích cực giải đáp thắc mắc của nhiều bình luận, Ngọc còn mừng rỡ khi dưới bài đăng xuất hiện nhiều bình luận hình ảnh thể hiện “đặt hàng thành công” với những địa điểm tương tự.
Hoàng Ngọc chia sẻ: “Thật sự là một kỳ nghỉ ý nghĩa khi mình vừa làm được một chút gì đó mà còn lan tỏa cho nhiều người biết đến trung tâm”.
Theo Ngọc, hình thức hỗ trợ này dễ lan tỏa bởi nó không tạo áp lực về số tiền hay quy mô đóng góp.
Nhiều người thường nghĩ làm thiện nguyện phải là điều gì đó lớn lao, cần số tiền lớn. Nhưng khi thấy có người chỉ gửi một thùng sữa hay một hộp bánh thì mọi người cảm thấy việc sẻ chia trở nên đơn giản hơn.
Nhờ đó, mọi người cũng gạt bỏ được những quan ngại ẩn sâu trong tiềm thức mà hành động.
Với chị Võ Thị Thanh Trúc (31 tuổi, TP.HCM), hình thức này tạo cảm giác gần gũi và trực tiếp hơn.
“Mình vui vì quà được gửi trực tiếp đến nơi cần, cũng tiện cho các bạn ở xa như mình”, chị chia sẻ.
Mạng xã hội với tốc độ lan truyền nhanh cũng đang trở thành “cầu nối” cho những hành động tử tế.
Bạn Vương Quỳnh Như (17 tuổi, Hà Nội) thừa nhận: “Nếu không được truyền cảm hứng từ những bài đăng trên mạng, mình cũng chưa có duyên để thực hiện hành động đẹp đẽ này”.
Cũng từ hình thức này Quỳnh Như có cái nhìn khác về việc làm thiện nguyện: “Khi mọi thứ được sáng tạo, minh bạch hơn, khi công nghệ càng phát triển, chúng ta cũng có thể vận dụng để thực hiện những truyền thống giàu bản sắc”.
Theo ông Nguyễn Thiếu Lâm, điểm khác biệt là hình thức tri ân đã chuyển dần sang môi trường trực tuyến. Nhiều cá nhân gửi quà thông qua mạng xã hội và đơn vị vận chuyển mà không đến trực tiếp, thậm chí không để lại tên tuổi.
“Cách thức có thể thay đổi theo thời đại nhưng ý nghĩa nhân văn thì vẫn còn nguyên vẹn”, ông Lâm nói.
Một thói quen đơn giản vào buổi sáng có thể mang lại nhiều lợi ích cho hệ tiêu hóa và gan: uống nước ép táo tươi. Loại nước ép quen thuộc này đang được nhiều chuyên gia dinh dưỡng đánh giá cao nhờ khả năng hỗ trợ làm sạch ruột và tăng cường hoạt động thải độc của gan một cách tự nhiên.
Táo là loại trái cây được yêu thích và vô cùng quen thuộc trên toàn thế giới. Không chỉ có hương vị thơm ngon, chúng còn chứa một loạt các chất dinh dưỡng, bao gồm carbohydrate, chất xơ, chất chống oxy hóa, vitamin và khoáng chất.
Táo là một món ăn nhẹ tuyệt vời khi đói và chúng là một trong những loại trái cây được tiêu thụ nhiều nhất trên toàn cầu. Điều đó chủ yếu là do mùa nào cũng có táo nhưng chúng cũng rất ngon và linh hoạt khi chế biến thành món ăn.
Hỗ trợ làm sạch ruột nhờ pectin tự nhiên
Táo chứa hàm lượng cao chất xơ hòa tan, đặc biệt là pectin. Đây là hoạt chất có khả năng "gom" các chất dư thừa trong đường ruột như độc tố, chất béo và kim loại nặng, sau đó đào thải ra ngoài cơ thể.
Uống nước ép táo vào buổi sáng khi dạ dày còn rỗng có thể kích thích nhu động ruột hoạt động hiệu quả hơn, từ đó giảm tình trạng táo bón và hỗ trợ làm sạch hệ tiêu hóa.
Một số nghiên cứu đăng trên Journal of Functional Foods cũng ghi nhận việc uống nước ép táo không đường trong thời gian ngắn giúp cải thiện nhu động ruột và giảm vi khuẩn gây viêm trong đường ruột.
Hỗ trợ gan thải độc và giảm áp lực hoạt động
Gan là cơ quan giữ vai trò lọc và xử lý độc tố trong cơ thể. Khi chịu áp lực từ rượu bia, đồ ăn nhiều dầu mỡ hoặc lối sống ít vận động, chức năng gan có thể bị ảnh hưởng.
Trong nước ép táo có chứa polyphenol chất chống oxy hóa giúp giảm stress oxy hóa tại tế bào gan. Theo National Institutes of Health, các hợp chất này còn hỗ trợ tăng hoạt động của enzyme giải độc, giúp gan xử lý chất độc hiệu quả hơn.
Một số nghiên cứu trên Journal of Agricultural and Food Chemistry cũng cho thấy việc sử dụng nước ép táo thường xuyên có thể giúp cải thiện chỉ số men gan ở người có dấu hiệu gan nhiễm mỡ nhẹ.
Táo còn chứa axit malic hợp chất tự nhiên giúp kích thích sản xuất mật, hỗ trợ gan và túi mật hoạt động hiệu quả hơn. Khi lượng mật được tiết ra ổn định, quá trình tiêu hóa chất béo diễn ra thuận lợi và hạn chế tình trạng tích tụ độc tố.
Vì vậy, nhiều chuyên gia khuyến nghị nên uống nước ép táo trước bữa sáng khoảng 30 phút để giúp hệ tiêu hóa "khởi động" nhẹ nhàng.
Lưu ý khi sử dụng nước ép táo
Theo khuyến cáo từ Cleveland Clinic, nên ưu tiên nước ép táo tươi, không thêm đường và chỉ dùng khoảng 150-200 ml mỗi ngày.
Người bị tiểu đường hoặc rối loạn đường huyết nên pha loãng nước ép để giảm lượng đường tự nhiên. Đồng thời, việc kết hợp với chế độ ăn nhiều rau xanh và tập luyện thường xuyên sẽ giúp tối ưu hiệu quả hỗ trợ thải độc gan và cải thiện sức khỏe tổng thể.
Vị đắng của măng tươi đến từ hai nhóm hợp chất glycoside (taxiphyllin) và phenolic tập trung ở phần vỏ, kẽ mô và lớp thịt măng bao quanh lõi. Cả hai nhóm chất này đều tan trong nước muối loãng hoặc có tính acid nhẹ.
Chính vì vậy, nấu lâu không phải chìa khóa duy nhất để khử đắng. Điều quan trọng là tạo điều kiện cho các phân tử đắng thoát ra ngoài và trung hòa môi trường phù hợp.
Bộ ba tác động giúp măng tươi giảm đắng vẫn giòn ngon.
Thẩm thấu: Nước muối loãng đóng vai trò như một chiếc nam châm, kéo "chất đắng" từ măng ra ngoài nhanh hơn nhiều so với nước thường.
Môi trường acid nhẹ: Một chút chanh hoặc giấm sẽ làm nhiệm vụ bẻ gãy các liên kết phenolic, từ đó làm dịu đi cảm nhận vị chát trên đầu lưỡi.
Nhiệt độ vừa đủ: Chỉ cần chần măng ở mức nóng già đủ để các mô sợi mở đường cho hợp chất đắng thoát đi mà không làm măng bị mềm, mất đi độ giòn nếu luộc lâu.
Quy trình 10 phút khử đắng cho măng tươi
Chuẩn bị (3 phút): Măng sau khi thái miếng đem bóp nhẹ bằng nước muối loãng rồi ngâm khoảng 3 phút để thẩm thấu.
Luộc nhanh (3 phút): Luộc măng nhanh khoảng 3 phút, thêm 1-2 thìa giấm hoặc một chút nước cốt chanh.
Sốc lạnh (1 phút): Vớt măng ra xả ngay dưới vòi nước lạnh. Bước này không chỉ giúp măng giòn mà còn rửa trôi lớp nước đắng vừa được kéo ra.
Cân bằng vị (3 phút): Trước khi nấu, hãy ướp măng với chút muối hoặc nước mắm trong 5 phút. Vị mặn nhẹ sẽ giúp măng đậm đà trở lại, tạo nên sự cân bằng hoàn hảo sau quá trình khử đắng.
Nhiều kinh nghiệm dân gian xưa thực ra có cơ sở khoa học. Người nội trợ xưa thường ngâm măng với nước gạo vì loại nước này hơi có tính acid và chứa enzyme lên men tự nhiên, giúp giảm vị đắng. Một nhúm muối khi chần măng cũng dựa đúng nguyên lý thẩm thấu.
Một số vùng còn xào măng với dầu hoặc mỡ trước khi nấu canh. Việc này tạo lớp màng chất béo bao bọc phân tử đắng, giúp món ăn hài hòa hơn. Những mẹo truyền miệng này cho thấy người Việt hiểu nguyên lý "khử đắng bằng môi trường" từ rất lâu, dù không gọi tên bằng khoa học hiện đại.
Giữa những đô thị đang vươn mình mạnh mẽ, vẫn còn đó những "gờ cao" vô cảm tại các công trình công cộng đang tước đi quyền được hòa nhập cơ bản nhất của hàng triệu người khuyết tật.
Dù Luật Người khuyết tật, quy chuẩn xây dựng về tiếp cận đã có hiệu lực từ lâu, việc thực thi các quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về xây dựng công trình đảm bảo người khuyết tật tiếp cận vẫn chưa thực sự hiệu quả.
Dạo quanh các tuyến phố chính của nơi tôi đang ở hay thậm chí là các trụ sở cơ quan hành chính, không khó để bắt gặp những hình ảnh trớ trêu. Một vỉa hè được lát đá hoa cương sang trọng nhưng lại thiếu đường dốc cho xe lăn, hay có đường lên nhưng không có đường xuống, gờ cao, khoảng cách xa không đúng quy chuẩn.
Một nhà vệ sinh công cộng gắn mác "hiện đại" nhưng lối vào lại hẹp hơn bề ngang một chiếc xe lăn tiêu chuẩn, không có đường lên cho người khuyết tật.
Một người khuyết tật vận động có thể phải luôn nhìn trước ngó sau nhờ người khiêng xe lăn khi đến trụ sở UBND phường xã, hay đi bệnh viện. Lúc đó, họ cảm giác mình như một gánh nặng. Chỉ một cái gờ xi măng nhỏ thôi cũng đủ để ngăn bước chân người khuyết tật vận động với thế giới bên ngoài.
Ngay đường lên cho người khuyết tật lại có một rãnh sâu thoát nước
Ở các công trình công cộng hiện còn tồn tại nhiều vấn đề về thiết kế, ngăn cản người khuyết tật vận động hòa nhập. Đó là đường dốc siêu dốc: có những công trình xây đường dốc cho xe lăn với độ dốc lên đến 300 hoặc 450. Đây không phải là lối đi, đây là một "cái bẫy" nguy hiểm. Theo quy chuẩn, độ dốc lý tưởng phải là 1/12.
Vỉa hè bị chiếm: Ngay cả khi vỉa hè có lối lên xuống thì việc hàng quán, xe máy bủa vây đã biến những nỗ lực tiếp cận này trở nên vô nghĩa.
Còn với hệ thống giao thông công cộng, xe buýt sàn thấp vẫn là một khái niệm xa xỉ tại nhiều tỉnh thành.
Việc thiếu vắng các hạng mục tiếp cận vật lý không đơn thuần là thiếu một lối đi. Khi thiết kế một công trình công cộng mà quên đi người khuyết tật, chúng ta đã vô tình gạt họ ra khỏi đời sống xã hội, tước đi quyền tự lập của họ.
Cần phải khẳng định mạnh mẽ rằng: Tiếp cận vật lý là quyền, không phải là sự ban ơn. Người khuyết tật có quyền được đi học, đi làm, đi khám bệnh và hưởng thụ văn hóa mà không cần phải phụ thuộc hoàn toàn vào sự giúp đỡ của người khác.
Một xã hội văn minh là một xã hội mà ở đó người yếu thế nhất vẫn có thể di chuyển tự do. Các địa phương cần có chế tài nghiêm khắc hơn đối với các công trình công cộng không tuân thủ quy chuẩn tiếp cận. Đã đến lúc các kiến trúc sư, các nhà thầu xây dựng và cơ quan quản lý phải đặt mình vào vị trí của người ngồi xe lăn trước khi đặt viên gạch đầu tiên.
Đừng để những "gờ nhỏ" tiếp tục ngăn cản những khát vọng lớn. Một lối đi bằng phẳng, một tay vịn đúng tầm, một thang máy có chữ nổi... không chỉ là những khối bê tông, sắt thép. Đó là sự thấu cảm, là sự công bằng và là thước đo lòng nhân ái của một cộng đồng.
Mong rằng, đã đến lúc chúng ta đo lường sự phát triển bằng nụ cười tự tin của người khuyết tật khi họ có thể tự mình lăn bánh vào những không gian công cộng.