Năm 23 tuổi tôi gặp anh ở công ty. Anh hơn tôi 5 tuổi, hiền lành và rất tốt với tôi. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi cưới. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình sống tử tế thì sẽ được yêu thương. Về làm dâu mới biết, có những người dù mình cố gắng thế nào cũng không vừa mắt. Mẹ chồng tôi rất khó tính và sống hai mặt. Bên ngoài bà luôn tỏ ra thương con dâu, nói chuyện nhẹ nhàng trước mặt họ hàng. Sau cánh cửa gia đình, bà luôn soi mói, xét nét tôi đủ điều.
Ngay cả ngày cưới, toàn bộ tiền mừng và vàng cưới, mẹ chồng đều bảo tôi đưa bà giữ. Tôi tin tưởng nên đưa hết, không giữ lại bất cứ thứ gì. Sau này mỗi lần nhắc đến, bà lại nói kiểu như đó là trách nhiệm của con dâu khi về nhà chồng. Nhà chồng cho đất chồng tôi nhưng chưa từng sang tên, đến lúc xây nhà lại bóng gió bắt tôi góp tiền. Tôi đi làm, về nhà vẫn lo hết việc, lễ tết quà cáp đầy đủ, chưa từng hỗn hào nửa lời. Lương chồng cao hơn nên ai cũng mặc định tôi phải phục vụ gia đình chồng. Còn chồng tôi lúc nào cũng bênh mẹ.
Hai năm gần đây anh chuyển công ty sang tỉnh khác, tình cảm vợ chồng nhạt dần. Anh lạnh nhạt, ít nói chuyện, ít quan tâm tôi hơn trước. Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình. Cô đồng nghiệp kia biết rõ anh có vợ nhưng vẫn chen vào. Họ qua lại suốt 4 tháng. Khi tôi biết chuyện, anh không xin lỗi mà đòi ly hôn. Tôi đồng ý, không phải vì hết yêu mà vì quá mệt. Ngày ký đơn, mẹ chồng còn lạnh lùng nói: “Không biết giữ chồng thì chịu”. Sau ly hôn chưa đầy nửa năm, anh cưới người mới, nghe nói anh mê cô ta lắm. Tiền bạc anh giao hết cho cô ta, còn cãi nhau với bố mẹ để bảo vệ người phụ nữ này. Gia đình chồng từng chê bai tôi bao nhiêu thì giờ lại nâng niu cô ta bấy nhiêu.
Đúng một năm sau, anh tìm đến tôi trong bộ dạng tiều tụy. Người vợ mới đã lừa anh vay tiền, ôm hết tài sản rồi bỏ trốn theo người khác. Anh mất tiền, mất việc, nợ nần chồng chất, chủ nợ tìm tới tận nhà. Điều đau nhất, bố mẹ cũng quay lưng với anh. Mẹ trách anh ngày xưa không phản bội tôi thì giờ đâu đến nỗi này. Bố anh vì chuyện nợ nần mà đổ bệnh. Gia đình anh phải bán nhà trả nợ. Họ hàng xa lánh, bạn bè tránh mặt. Người đàn ông từng vì nhân tình mà bỏ rơi vợ mình, cuối cùng mất sạch: gia đình, danh dự, người từng thật lòng yêu thương anh.
Anh gặp tôi, quỳ xuống nói đã sai rồi, xin cơ hội quay lại. Tôi bảo có những thứ mất đi còn tìm lại được nhưng lòng tin của tôi đã mất rồi là hết. Tôi không sợ nghèo, chỉ sợ lấy nhầm người và đã nhầm thật.
Tôi lấy chồng được ba năm, sống và làm việc ở Bình Dương. Hai vợ chồng đều làm văn phòng, thu nhập mỗi tháng khoảng gần 30 triệu đồng. Ngoài tiền thuê trọ, tiền ăn uống và chi phí nuôi con nhỏ hơn một tuổi, chúng tôi chỉ để dành được một khoản nhỏ phòng khi có việc đột xuất, chưa dám nghĩ đến chuyện mua nhà.
Cách đây hơn một tháng, mẹ chồng gọi điện nói căn nhà ở quê đã xuống cấp, mùa mưa dột nhiều chỗ nên muốn sửa lại. Bà dự tính sửa khoảng 300 triệu và nhờ hai vợ chồng tôi đứng ra vay ngân hàng. Lý do là bố mẹ chồng hiện vẫn đứng một khoản vay chưa trả hết, trước đây vay để trả nợ cờ bạc cho em trai chồng nên không vay thêm được nữa. Vì vậy, bà muốn các con hỗ trợ đứng tên vay để có tiền sửa nhà.
Buổi tối tôi bàn với chồng, anh nói nhà xuống cấp là thật, bố mẹ cũng lớn tuổi rồi nên cần sửa sớm. Anh cho rằng vợ chồng mình có công việc ổn định thì nên đứng ra vay, còn tiền trả hàng tháng bố mẹ sẽ lo, em trai cũng hứa phụ một phần vì trước đây gia đình đã gánh nợ cho em. Anh nói đây là chuyện của gia đình nên cố gắng giúp để bố mẹ yên tâm.
Tôi hiểu việc sửa nhà là cần thiết, nhưng khoản vay 300 triệu không nhỏ. Hai vợ chồng vẫn đang thuê trọ, con còn nhỏ, nếu phát sinh thêm khoản vay dài hạn thì chi tiêu sẽ rất chặt. Hơn nữa, bố mẹ chồng vẫn còn khoản vay cũ chưa trả xong nên tôi càng lo nếu sau này việc trả nợ không đúng như dự tính thì người đứng ra trả là vợ chồng tôi (nếu không muốn dính nợ xấu).
Gần đây mẹ chồng thường xuyên gọi hỏi đã làm hồ sơ chưa, nói mùa mưa sắp tới nên cần sửa gấp. Chồng tôi cũng thúc giục làm sớm để bố mẹ đỡ lo. Tôi vẫn chưa trả lời dứt khoát, chỉ nói đang chuẩn bị giấy tờ. Hiện tại tôi khá phân vân. Nếu đồng ý vay thì sợ áp lực tài chính sau này dồn lên gia đình nhỏ của mình, còn nếu từ chối, tôi sợ ảnh hưởng tình cảm với bố mẹ chồng và khiến chồng khó xử. Tôi không biết có nên đứng ra vay giúp hay nên trao đổi lại để tìm phương án khác an toàn hơn?
Đọc bài "Bố mẹ chồng nói mẹ con tôi 'ngủ lang ngủ bụi' khi về ngoại một hôm", tôi nhớ đến nụ cười của mẹ chồng mình và cái bĩu môi khi mẹ đẻ tôi mua thức ăn cho cháu ngày con tôi bắt đầu tập ăn. Bà ngoại làm nông bình thường, ở gần nhà chồng tôi. Hôm đó phiên chợ, bà mua một hai lạng thịt bò, vài quả tim vịt mang sang để con gái nấu bột cho cháu. Thấy bà thông gia sang nhà, mẹ chồng tôi đon đả từ đầu ngõ.
Tôi ở trong phòng, nghe thấy tiếng bà ngoại mở cửa và vào trong bế cháu. Khi ra ngoài vứt rác, tôi vô tình nghe thấy bố chồng hỏi "Bà ấy mang gì sang đấy?". Tôi thấy mẹ chồng giơ túi thức ăn đó lên khoe nhưng không nói gì, bố chồng nhìn thấy thì nhếch nửa miệng cười, còn mẹ chồng thì bĩu môi. Tất cả những hành động của hai ông bà, tôi chứng kiến tận mắt và đến giờ là 10 năm vẫn nhớ như in cái bĩu môi và nụ cười nửa miệng đó.
Tôi 42 tuổi, chưa từng lập gia đình. Trước đây tôi có vài mối tình đơn phương nhưng đều không đi đến đâu, phần lớn vì tôi thường bị các cô gái nhận xét là khá nhạt nhẽo. Cách đây năm năm, em gái tôi lỡ mang thai với một người đã có gia đình và bị người đó từ chối trách nhiệm. Sau khi sinh con, em phải đi làm xa nên tôi thương em, thương cháu và nhận nuôi cháu. Tuy nhiên, đến nay tôi vẫn chưa làm thủ tục nhận nuôi chính thức vì chưa lập gia đình.
Gần đây, tôi quen một người phụ nữ là mẹ đơn thân. Em trẻ hơn tôi, có học thức, ngoại hình và công việc đều tốt. Tính em không cởi mở, khá ít nói nhưng điềm đạm, điều đó khiến tôi cảm thấy phù hợp. Chúng tôi nói chuyện hợp nhau nên tôi muốn tiến xa hơn. Tôi đã chia sẻ với em dự định góp tiền để cùng mua nhà. Tôi có khoảng 2 tỷ, em có 4 tỷ và tôi nghĩ số tiền đó đủ để mua một căn hộ cho cả hai. Cháu tôi và con của em cùng sinh sống. Tôi nghĩ có lẽ em sẽ không muốn sinh thêm con, vì chúng tôi đã có hai đứa trẻ để cùng chăm sóc.
Tuy nhiên, sau khi nghe tôi nói về kế hoạch này, em trở nên lạnh nhạt, chỉ nói để suy nghĩ thêm. Không lâu sau, em chủ động chia tay và cho rằng hai người không hợp, nên dừng lại sớm để không mất thời gian của nhau. Điều đó khiến tôi rất day dứt vì không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Sau đó, tôi tình cờ nghe bạn của em nói rằng em từng nhận xét tôi không có tự trọng, muốn dựa vào tiền của em để nuôi cháu mình. Tôi thực sự sốc khi nghe điều này. Trong suy nghĩ của tôi, khi yêu và xây dựng gia đình thì cả hai cùng đóng góp, cả về vật chất lẫn công sức. Cháu tôi, tôi xem như con ruột và tôi sẵn sàng coi con của em như con mình. Tôi không nghĩ em lại nhìn nhận vấn đề theo hướng phân biệt như vậy. Tôi chỉ mong muốn cùng nhau xây dựng một mái ấm và chia sẻ trách nhiệm kinh tế. Không biết suy nghĩ đó của tôi có gì sai không, nhưng sau chuyện này tôi thực sự bắt đầu nghi ngờ bản thân.