Khác với bánh khọt miền biển thường dùng nhân tôm, mực, bánh khọt ở cù lao Thới Sơn (phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp – trước đây là thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang) gây ấn tượng bởi phần nhân làm từ ốc đắng – loài ốc nhỏ sinh sống nhiều trong mương vườn, ao đìa nước ngọt. Chính sự lựa chọn nguyên liệu này đã tạo nên nét đặc sắc của món ăn miền Tây này.
Ốc đắng sau khi bắt về được ngâm kỹ nhiều giờ để nhả hết bùn đất, sau đó rửa sạch, luộc vừa chín tới rồi khêu lấy phần thịt. Công đoạn tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ, bởi nếu luộc quá lửa, ốc sẽ dai và mất đi vị bùi đặc trưng. Vị đắng nhẹ của ốc không hề gắt mà thanh, càng ăn càng thấm, để lại hậu vị bùi béo nơi đầu lưỡi.
Để có được mẻ bánh ngon, khâu pha bột giữ vai trò quyết định. Bột được xay mịn từ gạo mới, rồi pha nước cốt dừa tươi tạo độ béo và hương thơm dịu nhẹ. Có người cho giảm thêm chút bột nghệ để bánh có màu vàng bắt mắt.
Khi khuôn gang đặt trên bếp lửa đã nóng, người người thợ nhanh tay múc từng vá bột đổ vào khuôn, cho thịt ốc đắng lên trên rồi đậy nắp. Chỉ sau vài phút, những chiếc bánh khọt nhỏ xinh được lấy ra, phần rìa giòn rụm, bên trong mềm xốp, dậy mùi thơm của gạo mới quyện cùng dừa tươi. Điểm đặc sắc của bánh khọt ốc đắng nằm ở sự hài hòa giữa lớp vỏ giòn và phần nhân bùi. Khi cắn nhẹ, thực khách cảm nhận rõ độ giòn tan bên ngoài, tiếp đến là vị đắng thanh, béo nhẹ của ốc, không lấn át mà hòa quyện tự nhiên.
Nếu ốc đắng là điểm nhấn thì rổ rau ăn kèm chính là phần hoàn thiện hương vị. Đĩa rau dân dã nhưng phong phú, gồm lá cách, cải xanh, đinh lăng cùng nhiều loại rau vườn khác. Lá cách đắng nhẹ, cải xanh cay nồng, đinh lăng thơm dịu, mỗi loại mang một sắc thái riêng, khi kết hợp lại tạo nên tổng thể cân bằng. Vị chát, cay, thơm của rau như nâng đỡ, làm tròn vị đắng bùi của ốc, khiến món ăn thêm phần tinh tế.
Khi thưởng thức, thực khách gắp bánh khọt đặt lên lá cải hoặc lá cách, thêm vài cọng đinh lăng, cuốn gọn trong tay rồi chấm vào chén nước mắm chua ngọt pha vừa vị. Tất cả hòa quyện, vị giòn mềm của bánh, vị đắng bùi của ốc, vị cay chát của rau, vị mặn ngọt của nước chấm tạo nên dư vị đậm đà, khó quên.
Bên cạnh bánh khọt ốc đắng, ẩm thực ở cù lao Thới Sơn còn ghi dấu ấn với những biến tấu táo bạo từ trái cây bản địa tại nhà vườn Long Sơn. Tại đây, chị Âu Kim Phượng đã mạnh dạn kết hợp sầu riêng và mít, hai loại trái cây đặc trưng của vùng vào các món bánh dân gian.
Bánh xèo sầu riêng gây tò mò ngay từ tên gọi. Vẫn là lớp bánh vàng giòn quen thuộc, nhưng khi thưởng thức, thực khách sẽ cảm nhận mùi thơm nồng nàn và vị béo ngậy của sầu riêng tươi hòa trong từng lớp bột. Vị ngọt hoàn toàn tự nhiên, không cần thêm đường, tạo nên trải nghiệm mới mẻ nhưng vẫn gần gũi.
Trong khi đó, bánh khọt mít ra đời từ mong muốn nâng giá trị trái mít địa phương khi thị trường gặp khó. Mít chín được xắt nhỏ, trộn vào bột, tạo hương thơm dịu và vị ngọt mềm đặc trưng, mang đến sắc thái khác biệt so với bánh khọt truyền thống.
Với du khách, bánh khọt ốc đắng là món ăn lạ miệng; còn với người dân ở cù lao Thới Sơn, đó là hương vị quê nhà, thứ hương vị mộc mạc mà sâu đậm, đủ sức níu chân bất cứ ai từng một lần ghé qua.
Hơn 1.000 xe máy đã bị phạt nguội vì đi trên vỉa hè ở TP.HCM, nhưng tình trạng này vẫn diễn ra trên nhiều tuyến đường. Nhiều thời điểm, vỉa hè chật kín xe máy, người đi bộ phải nép sát mép tường, thậm chí dắt theo trẻ nhỏ xuống lòng đường để tránh va chạm.
Đội CSGT Hàng Xanh (Phòng CSGT Công an TP.HCM) cho biết, từ đầu năm 2026 đến nay, đơn vị đã lập hồ sơ xử lý hơn 1.000 trường hợp xe máy đi trên vỉa hè thông qua hình thức phạt nguội.
Riêng trong hai ngày 16 và 20.4, lực lượng chức năng đã ghi hình và gửi thông báo vi phạm đến chủ phương tiện đối với 192 trường hợp đi xe máy trên vỉa hè tại các tuyến đường Quang Trung, Nguyễn Oanh (phường Gò Vấp). Đây là những khu vực thường xuyên xảy ra tình trạng xe máy đi trên vỉa hè để né ùn tắc.
Theo CSGT, việc xử lý qua hình ảnh giúp ghi nhận vi phạm một cách khách quan, minh bạch, không phụ thuộc vào việc người điều khiển có bị dừng xe trực tiếp hay không. Các thiết bị ghi hình cố định và lưu động hoạt động liên tục, khiến hành vi vi phạm khó bị bỏ sót.
Tra cứu thông tin 192 xe máy đi trên vỉa hè bị phạt nguội ngày 16 và 20.4 tại đây:
Vỉa hè vốn được thiết kế dành cho người đi bộ. Tuy nhiên, tại nhiều tuyến đường, không gian này đang bị lấn chiếm bởi hàng quán, xe đẩy và cả phương tiện giao thông. Khi xe máy tràn lên vỉa hè, người đi bộ bị đẩy xuống lòng đường, làm gia tăng nguy cơ va chạm.
Theo quy định tại Nghị định 168/2024, hành vi điều khiển xe máy đi trên vỉa hè có thể bị xử phạt từ 4 - 6 triệu đồng (trung bình 5 triệu đồng), đồng thời bị trừ 2 điểm giấy phép lái xe. Với mức xử phạt này, nhiều người vi phạm chỉ khi nhận thông báo mới "giật mình" vì hậu quả.
Đáng chú ý, trong bối cảnh việc ghi hình được tăng cường, người tham gia giao thông không thể trông chờ vào việc "né" lực lượng chức năng. Mọi hành vi vi phạm đều có thể bị camera hoặc thiết bị ghi hình lưu động ghi lại, sau đó gửi thông báo xử lý đến chủ phương tiện.
Để chủ động kiểm tra, người dân có thể tra cứu vi phạm phạt nguội qua cổng thông tin chính thức của lực lượng CSGT. Tại TP.HCM, truy cập trang web của Phòng CSGT: https://csgt-congan.hochiminhcity.gov.vn/wps/portal/Home/tra-cuu-vi-pham, nhập biển số xe, mã xác nhận và bấm "tìm kiếm".
Nếu có lỗi vi phạm, hệ thống sẽ hiển thị các thông tin như biển kiểm soát, loại phương tiện, thời gian và địa điểm vi phạm, trạng thái xử lý, đơn vị phát hiện và nơi giải quyết vụ việc. Người vi phạm có thể đến làm việc, nộp phạt tại đơn vị phát hiện hoặc tại đội CSGT nơi cư trú để thuận tiện xử lý.
CSGT TP.HCM khuyến cáo người tham gia giao thông cần chấm dứt hành vi đi xe máy trên vỉa hè, trả lại không gian an toàn cho người đi bộ. Trong thời gian tới, lực lượng chức năng sẽ tiếp tục tăng cường xử lý, kết hợp tuần tra trực tiếp và ghi hình phạt nguội để lập lại trật tự lòng, lề đường.
Khi camera có thể ghi lại vi phạm bất cứ lúc nào, việc "leo vỉa hè cho nhanh" không chỉ gây nguy hiểm cho người khác, mà còn có thể khiến người điều khiển phải trả giá bất ngờ.
Tôi sinh ra khi thành phố đã sáng trưng, khi những con đường ở TP.HCM về đêm không còn bóng tối, khi quạt, tivi, điều hòa trở thành điều hiển nhiên trong mỗi gia đình. Nhưng ký ức về "một thời thiếu điện" lại không phải của riêng tôi - nó là những câu chuyện được kể lại, từ ông bà, cha mẹ, và từ chính những con người đang ngày ngày giữ cho dòng điện không bao giờ đứt đoạn.
Ông ngoại tôi từng kể, những năm sau 1975, thành phố này chưa rực rỡ như bây giờ. Có những đêm mất điện kéo dài, cả xóm ngồi trước hiên nhà, thắp đèn dầu, trò chuyện với nhau trong cái nóng oi bức. Điện khi ấy không chỉ là tiện nghi - nó còn là hy vọng. Hy vọng về một ngày mai đủ sáng để con cái học hành, để nhà máy vận hành, để thành phố hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cha tôi làm trong ngành điện hơn 20 năm. Công việc của ông không phải ở văn phòng mát lạnh, mà là ngoài trời - nơi những cột điện vươn lên giữa nắng gắt và mưa giông. Tôi nhớ có lần bão lớn, điện khu tôi bị cắt để đảm bảo an toàn. Người dân sốt ruột, có người than phiền. Nhưng cha tôi chỉ lặng lẽ khoác áo mưa, cùng đồng nghiệp lao ra đường.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần 2 giờ sáng. Đèn trong nhà bật sáng trở lại. Mẹ tôi thở phào, còn tôi thì chạy ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ - nơi mấy chú công nhân điện vẫn còn đang kiểm tra đường dây. Họ ướt sũng, ánh đèn pin chập chờn, nhưng gương mặt ai cũng tập trung, không một lời than vãn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu: ánh sáng không tự nhiên mà có.
Thành phố này lớn lên cùng ngành điện. Những khu công nghiệp ở ngoại ô, những tòa cao ốc giữa trung tâm, những con đường mới mở - tất cả đều cần điện để vận hành. Điện không chỉ thắp sáng, mà còn nuôi sống cả một nền kinh tế.
Tôi từng có dịp đến một xã vùng ven, nơi trước đây điện còn chập chờn. Người dân kể, từ khi lưới điện được nâng cấp, cuộc sống thay đổi rõ rệt. Trẻ em có thể học bài vào buổi tối, các hộ gia đình mở rộng sản xuất nhỏ, thậm chí có người bắt đầu kinh doanh online. Điện đã biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực rất gần.
Không chỉ dừng lại ở việc "có điện", ngành điện thành phố còn đang thay đổi cách người dân sử dụng điện. Ứng dụng điện lực trên điện thoại giúp tra cứu hóa đơn, báo sự cố, theo dõi mức tiêu thụ… tất cả chỉ trong vài thao tác. Những thứ mà trước đây phải mất cả buổi xếp hàng, giờ gói gọn trong vài phút.
Cha tôi nói, ngành điện bây giờ không chỉ "kéo dây" nữa, mà còn phải "kéo gần" người dân. Công nghệ, chuyển đổi số - nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất là để phục vụ tốt hơn, nhanh hơn, minh bạch hơn.
Có một lần, tôi hỏi cha: "Cha có bao giờ thấy mệt không?" Ông cười: "Có chứ. Nhưng mỗi lần thấy đèn sáng lại, là hết mệt".
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Người ta thường nói về những ngành nghề "hào quang". Nhưng ngành điện thì khác. Họ làm việc trong thầm lặng, ít khi xuất hiện trên báo chí, và chỉ được nhắc đến nhiều nhất… khi có sự cố điện. Nhưng chính họ lại là những người giữ cho cuộc sống của hàng triệu người vận hành bình thường.
50 năm - một con số đủ lớn để nhìn lại. Từ những ngày thiếu thốn, đến một thành phố không ngủ, nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của hạ tầng, mà là câu chuyện của con người - của sự tận tụy, của trách nhiệm, của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.
Tôi không làm trong ngành điện. Tôi chỉ là một người được hưởng ánh sáng mỗi ngày. Nhưng tôi biết, phía sau công tắc nhỏ bé trong nhà mình là cả một hệ thống khổng lồ, và hơn hết, là những con người đang âm thầm giữ cho dòng điện chảy mãi.
Đêm nay, thành phố vẫn sáng.
Và tôi chợt thấy, ánh sáng ấy không chỉ đến từ điện - mà còn đến từ lòng người.