Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nữ doanh nhân gốc Việt ở Mỹ: Từ 300 USD 'dằn túi' đến hành trình truyền cảm hứng

Với hơn 17 năm giảng dạy, nữ doanh nhân gốc Việt không chỉ xây dựng sự nghiệp riêng mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ, đặc biệt là phụ nữ Việt Nam, dám ước mơ và theo đuổi mục tiêu lớn.
Qua nhiều năm học tập và làm việc không ngừng nghỉ, vượt qua rào cản ngôn ngữ, tài chính và văn hóa nơi xứ người, Cathy Trịnh từng bước khẳng định vị trí của mình với nhiều vai trò: giảng viên ngành kinh doanh tại Tarrant County College, chuyên gia ngân hàng trong lĩnh vực cho vay thương mại, nhà tư vấn hỗ trợ hàng trăm doanh nghiệp khởi nghiệp và là người sáng lập Trinh Consulting Group LLC.
Dù lịch làm việc rất dày đặc, Cathy Trịnh vẫn sẵn sàng dành thời gian chia sẻ cởi mở về hành trình nhiều chông gai của mình.
PV: Xin chào chị. Chị có thể chia sẻ về hành trình từ Việt Nam sang Mỹ và những bước khởi đầu của mình?
Cathy Trịnh: Tôi lớn lên ở An Hòa cách trung tâm thành phố Huế khoảng 20 cây số. Tuổi thơ không có nhiều lựa chọn nhưng tôi may mắn có được sự giáo dục đầy đủ bởi gia đình luôn tin rằng chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời mình.
Những cuốn sách mượn từ người thân đã mở ra cho tôi một thế giới khác và từ đó tôi mơ được đi ra ngoài, được học MBA, được sống một cuộc đời khác.
Năm 2002, tôi đến Mỹ với 300 USD trong tay. Không nhiều người thân, không mối quan hệ. Những ngày đầu không phải "giấc mơ Mỹ" mà là thực tế rất khắc nghiệt. Tôi đã làm nail, bán hàng, làm đủ việc để tồn tại. Có thời điểm tôi nộp hàng trăm hồ sơ xin việc nhưng không nhận được phản hồi. Tôi nhận ra rào cản lớn không chỉ là kinh nghiệm mà còn là ngôn ngữ và cách mình thể hiện.
"Có phải mình không đủ giỏi? Hay chỉ vì mình không thuộc về nơi này?", tôi đã từng tự hỏi như vậy.
Nhưng tôi không dừng lại. Khi có cơ hội làm việc theo chiết khấu trong một công ty cho vay, tôi liền nắm lấy. Và từ đó, tôi bước vào ngành ngân hàng, rồi được thăng chức chỉ sau vài tháng làm việc.
Nhìn lại chặng đường của mình, tôi hiểu rằng: "Xuất phát điểm không quyết định tương lai. Điều quan trọng là mình không bỏ cuộc trong những ngày khó khăn nhất".
Và rồi hành trình xây dựng sự nghiệp của chị diễn ra như thế nào?
Sự nghiệp của tôi không phải là đường thẳng. Có lúc lên rất cao, nhưng cũng có lúc rơi rất sâu.
Tôi từng làm đến vị trí vice president của một ngân hàng tư nhân và theo học Executive MBA – một giấc mơ từ nhỏ. Nhưng năm 2008, khủng hoảng tài chính khiến tôi mất việc và mang khoản nợ gần 100.000 USD. Đó không chỉ là mất việc mà còn là mất niềm tin vào cuộc sống.
Tôi từng nghĩ: "Mình đã làm đúng mọi thứ, vậy tại sao vẫn thất bại?". Sau đó tôi nhận ra, có lẽ mình cần hỏi câu hỏi khác: "Điều gì thật sự phù hợp với kỹ năng của mình?" và cuối cùng tôi tìm thấy câu trả lời: giáo dục và tư vấn.
Trong hơn 17 năm giảng dạy với hơn 12 năm tư vấn, tôi không chỉ xây dựng sự nghiệp mà còn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống khi có thể giúp người khác phát triển.
Khi hỗ trợ các doanh nghiệp khởi nghiệp ở Mỹ, đặc biệt là các doanh nghiệp do có chủ sở hữu là người Mỹ gốc Việt, chị thường gặp khó khăn gì?
Không phải vốn. Mà là nỗi sợ. Nhiều doanh nhân Việt rất giỏi, rất chăm chỉ nhưng họ sợ mở rộng, sợ thất bại và sâu bên trong là cảm giác mình chưa đủ. Tôi quá hiểu điều đó vì tôi đã từng trải qua. Vì vậy, khi làm việc với họ, tôi không chỉ xây dựng chiến lược kinh doanh mà tôi giúp họ xây dựng lại niềm tin vào chính mình.
Khi một người thay đổi cách họ nhìn bản thân, họ sẽ dám nghĩ lớn hơn và hành động khác đi. Khi đó, doanh nghiệp cũng thay đổi theo.
Chị cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình như thế nào?
Tôi tin ai cũng có 24 giờ như nhau. Vấn đề là mình ưu tiên điều gì. Với tôi, gia đình luôn là số một bắt đầu từ hôn nhân, sau đó là con cái, sức khỏe, rồi mới đến sự nghiệp. Tôi đã từ chối nhiều cơ hội lớn vì không phù hợp với giá trị sống của mình.
Thành công không chỉ là đo lường những gì mình đạt được mà là mình có ai đi cùng trên hành trình đó.
Chị gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ Việt Nam đang chuẩn bị khởi nghiệp, đặc biệt là các bạn nữ?
Hãy tìm con đường phù hợp với chính mình đó là nơi giao nhau giữa điều bạn giỏi, điều bạn yêu thích và điều xã hội cần. Và hãy chọn môi trường, cộng đồng, cũng như người đồng hành thật kỹ lưỡng.
Đặc biệt với các bạn nữ ở Việt Nam, bạn không cần phải chọn giữa sự nghiệp và gia đình mà có thể tạo con đường riêng của mình.
Và điều quan trọng nhất là "xuất phát điểm không định nghĩa bạn. Chính sự kiên trì và niềm tin mới là điều thay đổi cuộc đời"…
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Tổng thống Hàn Quốc ghé cửa hàng lưu niệm mua đồ khiến chủ quán bất ngờ

Mạng xã hội chia sẻ đoạn clip ghi lại cảnh một đoàn khách ngoại quốc ghé cửa hàng lưu niệm ở Việt Nam. Các vị khách bước vào với vẻ hứng thú, quan sát nhiều món đồ được bày biện trong cửa hàng. Nhiều người nhận ra đoàn khách ngoại quốc đó là đoàn tùy tùng của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung và phu nhân.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Thu Trang (27 tuổi), con gái chủ cửa hàng lưu niệm trên phố Lý Quốc Sư (Hà Nội) cho biết chị là người trực tiếp bán hàng cho đoàn tùy tùng của Tổng thống Hàn Quốc vào ngày 23.4. Tổng thống Hàn Quốc và phu nhân ghé cửa hàng một cách bất ngờ, không có thông báo trước.
"Lúc đó tôi chỉ biết vợ chồng Tổng thống đang ghé thăm một số địa điểm trong khu vực khi công tác an ninh được thắt chặt, chứ không nghĩ các bác sẽ vào cửa hàng mình. Họ mua 4 chiếc khui bia và một vài miếng nam châm dán tủ lạnh. Trước khi rời đi, Tổng thống còn thử một chiếc sáo chim, loại đồ chơi phát ra âm thanh được bán tại cửa hàng", chị Trang kể.
Thông qua phiên dịch, chị Trang giới thiệu thêm một số sản phẩm ở cửa hàng, trong đó có nón lá. Tổng thống Lee Jae Myung đội thử và bức ảnh đó cũng được lan tỏa trên mạng xã hội.
Cửa hàng của gia đình chị Trang hoạt động từ năm 2000, thường xuyên đón tiếp các đoàn khách quốc tế đến tham quan và mua sắm. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên cửa hàng có cơ hội đón tiếp một nguyên thủ quốc gia, khiến chị Trang và gia đình vừa bất ngờ vừa vinh dự. Chị cho biết đó là trải nghiệm đặc biệt, đáng nhớ trong quá trình kinh doanh của gia đình.
Trước đó, anh Thiều Văn Mùi, 35 tuổi, chủ quán phở Lý Quốc Sư trên phố Đinh Liệt cũng bày tỏ sự vui sướng, tự hào khi đón tiếp Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung cùng phu nhân Kim Hae Kyung dùng bữa tối 23.4.
Anh Mùi tiết lộ, Tổng thống và phu nhân ngồi tại một bàn ở góc khuất, cùng dùng bữa với một vị khách khác, ông đặt 17 bát phở chín và 2 phần cơm rang dưa bò. Đây là những món truyền thống của quán, anh Mùi trực tiếp phục vụ.
"Tổng thống và phu nhân dùng 2 bát phở chín và một suất cơm rang dưa bò. Họ không có yêu cầu gì về đồ ăn mà chỉ chọn trong menu bình thường", anh Mùi nói và cho biết, trong khi dùng, hai vị khách quý nhiều lần gật đầu tỏ ý hài lòng, họ tự thêm ớt tươi, chanh và dùng hết phần ăn.
Tin Gốc: Thanh Niên

Thành phố khi ấy là một vùng trời mới, mảnh đất hứa cho những trai làng như chúng tôi từ Bắc vào Nam lập nghiệp. Khỏi phải nói tôi và đám bạn cùng trang lứa háo hức tới mức nào khi sắp được đi trên chính đôi chân của mình, được làm việc và cống hiến thanh xuân, tuổi trẻ bằng bất cứ công việc gì mà chỉ cần là chân chính.
Một tuần đầu chúng tôi chưa tìm được việc. Suốt ngày ra vào nơi căn phòng trọ chật hẹp toàn hơi người với cái nóng "đặc sản", ngột ngạt khiến chúng tôi có phần nao núng. Ngày thứ 8 đang tỏ ra chán nản vì chưa có việc, bỗng anh bạn phòng bên toe toét chạy sang hỏi: "Mấy đứa có thích đi bảo dưỡng, kéo dây cáp điện thuê, chôn cột không? Nặng nhọc và vất vả đấy". Như "kẻ chết đuối vớ được cọc" cả bọn mấy thằng thanh niên đang tuổi "bẻ gãy sừng trâu" mắt sáng ngời đồng thanh "nhất trí".
Công việc của chúng tôi hằng ngày là kéo đường dây và dựng cột điện cao thế bên những anh thợ điện áo cam với nước da nâu bánh mật rắn rỏi. Hằng ngày, để tránh cái nắng gay gắt, chúng tôi đi làm sớm. Dưới sự chỉ đạo của những công nhân Điện lực TP.HCM chúng tôi dần dà cũng quen việc dẫu dưới cái nắng như chảo lửa chẳng một lời than.
Kỷ niệm nhớ nhất là những tiếng đồng thanh cùng nhau kề vai sát cánh khi dựng cột. Tiếng của người ngồi trên cao lắp đặt hệ thống điện bằng những tiếng gõ, siết chặt mối nối hay khi cần những con sứ tròn nặng đầm cả tay. Tất cả nhịp nhàng, thuần thục tới mức những công nhân ấy như những cỗ máy đã được cài đặt lập trình sẵn. Cũng nhờ công việc này, nhờ sự chuyên nghiệp, tinh thần làm việc tận tụy, trách nhiệm của những người thợ điện mà tôi tự rèn được cho mình tính kỷ luật trong lao động. Tôi thán phục sự tận tụy của họ, bất kể nắng mưa dưới sự khắc nghiệt của thời tiết người thợ điện vẫn hăng say hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, mấy anh điện lực thân tình hỏi chuyện: "Công việc thấy cực không mấy đứa? Ngày xưa mới làm tụi anh cũng thấy cực, thấy khổ rồi thấy nản. Nhưng rồi, qua gian khó mỗi khi thấy ánh sáng lan tỏa xua tan bóng đêm tăm tối. Thấy tiếng quạt quay rè rè, thấy bà con bớt cực trong lao động nhờ điện lại thấy vui, thấy hạnh phúc. Vậy là thêm yêu nghề".
Tôi càng trân quý ngành mang ánh sáng tới mọi người khi được bà con gọi những tiếng thân thương, trân quý: "Này mấy chú thợ điện ơi! Cô cho ít hoa quả để mấy chú giải nhiệt này. Nhìn mấy chú làm việc thấy thương quá". Ôi! Niềm vinh dự của mấy trai Bắc chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau cười hãnh diện vì cũng được các bà, các chị gọi cái tên thân thương "chú thợ điện", và tôi thêm hiểu vì sao các anh thợ áo cam lấp lánh ánh sáng như vầng dương kia lại yêu nghề dẫu nghề có cực. Bởi họ mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc, sự phát triển cho thành phố này.
Rồi thì những lúc rảnh được ngửa cổ nhìn lên bầu trời, thấy đằng sau sự vững chãi của lưới điện kia, của dòng điện đang âm thầm chảy trong những sợi dây vô tri. Được "đi giữa trời rực rỡ" ánh đèn nhiều màu sắc tôi thêm yêu, thêm thương thành phố này.
Tôi tìm thấy sự gắn kết từ chính công việc kéo dây điện, để mang ánh sáng tới cuộc sống của bà con, của những con người tôi chưa từng quen biết. Nhưng cũng chính nhờ những ngày gian khó ấy đã dạy tôi sự trân quý những điều đẹp đẽ của ngày hôm nay. Thành phố mang tên Bác đã từng bao dung, nghĩa tình với những phận đời, những kiếp mưu sinh như chúng tôi ngày xưa ấy.
Thành phố mang tên Bác năm 2026 trong tôi thực sự đã đổi thay bởi sự hiện đại của một đô thị thông minh sau nhiều năm xa cách. Ngồi trên máy bay ngắm nhìn thành phố lúc về đêm trong tôi là sự bồi hồi. Tôi thăm lại "cố nhân" sau một thời gian dài "không gặp". "Dải ngân hà" lấp lánh khiến tôi chẳng thể rời mắt, tôi trầm trồ, thán phục sự phát triển mạnh mẽ của hòn ngọc Viễn Đông này.
Tôi muốn tìm lại ký ức của ngày xưa bằng cách ngửa cổ lên ngắm bầu trời, muốn tìm lại chút "thành quả" bé nhỏ của mình cùng những người thợ áo cam năm ấy qua những cây cột điện sừng sững, qua những dải dây điện dài tít tắp thẳng hàng. Nhưng tôi không thấy những trụ điện sừng sững đó nữa mà thay vào đó là khoảng không gian thoáng đãng để du khách có thể tự do ngắm nhìn mây trời.
Những sợi dây điện khi xưa giờ đã được đi ngầm nơi lòng đất, trở thành "mạch máu" ngày đêm không ngừng chảy bất kể mưa giông, triều cường, bất kể cái nắng, cái gió của mảnh đất phương Nam, ánh sáng vẫn lan tỏa hoàn thành sứ mệnh cao cả của mình cùng mong muốn mang nguồn sáng xanh tỏa tầm quốc tế. EVNHCMC vẫn vươn mình, giữ vững vị thế đi đầu, là mạch ngầm niềm tin trong lòng người dân, những công trình, nhà máy nơi thành phố mang tên Bác hoa lệ.
Và tôi gọi hành trình 50 năm EVNHCMC "cất cánh" cùng đất nước là hành trình 50 năm EVNHCMC hát khúc tình ca ánh sáng. Mang ánh sáng của niềm tin, hy vọng, ánh sáng của sự phát triển của đất nước. Đó còn là dấu ấn, sự nỗ lực, bền bỉ không ngừng của tập thể cán bộ công nhân viên ngành điện thành phố. Ánh sáng được thắp lên từ những điều bình dị, lặng thầm của những tấm lòng tận tụy, trách nhiệm, nghĩa tình vì một ngày mai tươi sáng của một siêu đô thị hiện đại.
Tin Gốc: Thanh Niên

