Mới đây, Bộ Xây dựng đã có những giải đáp liên quan đến kiến nghị của Công ty TNHH Tập đoàn Sơn Hải về việc đề xuất tăng mức bảo hành công trình tối thiểu 10 năm, đồng thời không giữ lại tiền bảo hành tự nguyện của nhà thầu.
Theo Bộ Xây dựng, đề xuất quy định bắt buộc thời gian bảo hành công trình tối thiểu 10 năm của Công ty TNHH Tập đoàn Sơn Hải là chưa đủ cơ sở thực tế và kỹ thuật.
Cần hiểu đúng bản chất bảo hành, bảo trì công trình
Trao đổi với phóng viên Dân trí về vấn đề này, PGS.TS Trần Chủng, Chủ tịch Hiệp hội các nhà đầu tư công trình giao thông đường bộ Việt Nam, nguyên Cục trưởng Cục Giám định Nhà nước về chất lượng công trình xây dựng, Bộ Xây dựng, nhấn mạnh cần hiểu rõ bản chất của việc bảo hành, bảo trì đối với các công trình xây dựng, đặc biệt là công trình giao thông.
Theo PGS.TS Trần Chủng, trong xây dựng, chất lượng công trình là yếu tố rất quan trọng. Do đó, bất kỳ cá nhân, tổ chức nào tham gia vào quá trình hình thành nên công trình xây dựng, công trình giao thông đều phải gắn trách nhiệm với vòng đời và chất lượng của công trình.
“Tất cả các chủ thể tham gia vào quá trình hình thành nên công trình xây dựng, từ chủ đầu tư đến người khảo sát, thiết kế, thi công rồi đến quản lý khai thác, vận hành đều gắn với vòng đời của công trình. Nếu công trình có suy giảm về chất lượng hoặc xảy ra sự cố mà có lỗi của con người thì đều phải chịu trách nhiệm”, PGS.TS Trần Chủng nói.
Ông nêu ví dụ, nếu công trình được đưa vào sử dụng sau 10-20 năm mà xảy ra sự cố do lỗi của con người thì nhà thầu hoặc bất kỳ đơn vị nào có liên quan đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Theo PGS.TS Trần Chủng, để đảm bảo chất lượng công trình, pháp luật đã quy định các giai đoạn khác nhau như bảo hành, bảo trì. Trong đó, bảo trì là công tác thường xuyên theo dõi, sửa chữa, thay thế hỏng hóc nhằm duy trì chất lượng của công trình trong quá trình khai thác, sử dụng.
“Một nhiệm vụ vô cùng quan trọng đối với công trình xây dựng trong suốt quá trình khai thác, sử dụng là công tác bảo trì. Việc bảo trì có đầy đủ nội dung, kỹ thuật, đề cương và có kinh phí”, PGS.TS Trần Chủng nêu.
Ông cho biết, để ràng buộc trách nhiệm của nhà thầu thi công với công trình, pháp luật đã có quy định về nội dung bảo hành.
Bảo hành được hiểu là trong thời hạn quy định 1-2 năm, nếu công trình hoặc sản phẩm phát sinh lỗi, chất lượng không đạt yêu cầu do nguyên nhân từ chủ đầu tư hoặc đơn vị sản xuất thì các chủ thể liên quan phải có trách nhiệm khắc phục, PGS.TS Trần Chủng lý giải.
“Bảo hành không có tiền bảo lãnh thì không có ý nghĩa”
Vị Chủ tịch Hiệp hội các nhà đầu tư công trình giao thông đường bộ Việt Nam cho biết thêm, trong xây dựng công trình giao thông, thời gian bảo hành tối thiểu đối với công trình cấp đặc biệt và cấp I sử dụng vốn đầu tư công là 24 tháng.
Đây là khoảng thời gian trong quá trình khai thác, vận hành mà các khiếm khuyết của công trình do lỗi thi công của nhà thầu sẽ bộc lộ, từ đó buộc nhà thầu phải sửa chữa, khắc phục.
“Kèm theo điều kiện về thời gian bảo hành, pháp luật cũng quy định việc giữ lại phần kinh phí nhất định là 2% hoặc 3% gói thầu để nếu có xảy ra hư hỏng thì nhà thầu phải lập tức đến sửa chữa; nếu nhà thầu không đến sẽ có kinh phí để thuê đơn vị khác”, PGS.TS Trần Chủng nói và khẳng định, các quy định của pháp luật đều ghi thời gian bảo hành là tối thiểu, chứ không ghi thời gian tối đa.
Do đó, doanh nghiệp có thể tự gia hạn thời gian bảo hành công trình lên 10-20 năm. Tuy nhiên, việc này bắt buộc phải có điều kiện đi kèm là tiền bảo lãnh được giữ lại tại ngân hàng để nếu xảy ra hư hỏng trong quá trình bảo hành sẽ có kinh phí sửa chữa.
“Nếu bảo hành mà không có tiền bảo lãnh thì không có ý nghĩa trong thực tiễn và pháp luật”, PGS.TS Trần Chủng nhấn mạnh.
Ông cho rằng, việc Công ty TNHH Tập đoàn Sơn Hải đề xuất bảo hành công trình tối thiểu 10 năm nhưng chỉ giữ lại tiền bảo lãnh trong 2 năm, còn các năm sau trả lại, sẽ không đảm bảo các nghĩa vụ, điều kiện của việc bảo hành.
Cùng trao đổi về vấn đề này, ông Tống Văn Nga, Phó Chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam, nguyên Thứ trưởng Bộ Xây dựng, đánh giá các công trình giao thông sử dụng bê tông, xi măng thường có thời gian sử dụng cao, chi phí bảo trì thấp, ít chịu tác động của môi trường.
Tuy nhiên, đối với các công trình bằng nhựa đường, đá, cát và bột khoáng, mức độ chịu tác động của môi trường lớn hơn, đặc biệt là các công trình được xây dựng ở khu vực Đồng bằng sông Cửu Long.
Do đó, ông Tống Văn Nga cho rằng cần có những nghiên cứu, xem xét kỹ lưỡng về công tác bảo hành, bảo trì đối với từng loại công trình.
Theo Bộ Xây dựng bảo hành là trách nhiệm của nhà thầu đối với các hư hỏng do lỗi thi công trong thời gian nhất định theo hợp đồng. Còn bảo trì là trách nhiệm của đơn vị quản lý khai thác nhằm duy trì khả năng vận hành, an toàn và tuổi thọ công trình trong suốt quá trình sử dụng.
Bộ Xây dựng cho rằng, nếu kéo dài thời gian bảo hành vượt quá chu kỳ sửa chữa định kỳ sẽ khó phân định trách nhiệm giữa lỗi thi công và hao mòn trong khai thác, có thể phát sinh tranh chấp và ảnh hưởng công tác bảo trì.
Bộ Xây dựng đánh giá, nhận định của Công ty TNHH Tập đoàn Sơn Hải về việc “nếu tăng thời gian bảo hành thêm 1 năm thì riêng Cục Đường bộ tiết kiệm hơn 12.500 tỷ đồng mỗi năm, nếu tăng thêm 8 năm sẽ tiết kiệm hơn 100.000 tỷ đồng” là “không đúng bản chất công tác bảo hành, bảo trì và không có cơ sở.
Theo Bộ Xây dựng, năm 2025 kinh phí quản lý, vận hành và bảo trì hệ thống quốc lộ là 12.503 tỷ đồng. Đối với hơn 900km đường cao tốc mới đưa vào khai thác, Cục Đường bộ đã chi hơn 180 tỷ đồng cho công tác bảo dưỡng thường xuyên.
Bộ Xây dựng cho biết, hiện nay, các tuyến cao tốc do Sơn Hải thi công được doanh nghiệp cam kết bảo hành 10 năm đối với một số hạng mục thuộc gói thầu (không bao gồm hạng mục sơn kẻ đường, lưới chống chói, tấm phản quang, hàng rào bảo vệ, bóng đèn, hầm Tam Điệp), không phải bảo hành toàn bộ công trình.
Theo ghi nhận của Thanh Niên vào tối 27.4, hàng trăm người dân đã có mặt tại Km14 QL1 (thuộc địa bàn xã Ngọc Hồi), xếp hàng xuyên đêm đợi đến giờ chủ đầu tư (Công ty cổ phần cơ khí và xây lắp số 7) mở cửa vào ngày 28.4 để làm thủ tục lấy phiếu hẹn nộp hồ sơ mua nhà ở xã hội tại dự án Sunrise Home.
Dòng người chia thành 5 dãy dài, ngồi san sát trên vỉa hè, mang theo ghế nhựa, ô che, đồ ăn, nước uống để "bám trụ" qua đêm. Nhiều người sau một ngày dài chờ đợi mệt mỏi đã nằm gục xuống hàng ghế nhựa, tranh thủ chợp mắt cho lại sức.
Là người ngồi ở hàng đầu tiên, chị Mai Lan (36 tuổi, quê Bắc Giang) cho biết trước đó vào sáng 25.4, chị đến đây thì thấy đã có hàng người trăm người đang xếp hàng. Nhận thấy không còn cơ hội nên chị đành quay về.
"Lần này tôi rút kinh nghiệm, đến đây giữ chỗ từ 5 giờ sáng 27.4 nên được ngồi ở hàng thứ nhất. Hôm nay tôi quyết bám trụ thâu đêm", chị Lan nói.
Người dân mang theo ghế, thức ăn để bám trụ trên vỉa hè trước khu vực tiếp nhận hồ sơ
ẢNH: NGUYỄN TRƯỜNG
Theo chị Lan, vợ chồng chị cùng 2 con nhỏ đang thuê trọ tại khu vực Cầu Đơ (P.Hà Đông, Hà Nội) với chi phí khoảng 3,5 - 4 triệu đồng/tháng, chưa kể tiền điện nước và các khoản sinh hoạt khác. Là giáo viên trường dân lập, sau khi chắt bóp chi tiêu, mỗi tháng gia đình chỉ để dành được hơn 10 triệu đồng.
"2 vợ chồng cưới nhau hơn chục năm rồi mà vẫn chưa có nổi một căn nhà ở Hà Nội. Chúng tôi khao khát có được một căn hộ ở Hà Nội để an cư, dù to hay nhỏ đều được, miễn là có một nơi để về, không phải mãi đi thuê nữa", chị Lan chia sẻ.
Cách đó không xa, chị Hương (45 tuổi, quê Phú Thọ) cũng mang theo ghế nhựa, đồ ăn và quyết tâm ngồi xuyên đêm để giữ chỗ. Đồ đạc chị Hương được đúc rút từ lần xếp hàng "hụt" diễn ra vào ngày 25.4 vừa qua.
"Hôm nay (27.4) tôi đi từ sớm, đến nơi thì đã ngồi ở hàng thứ 5. Lần trước chưa có kinh nghiệm nên không mang ghế, cũng không chuẩn bị đồ ăn. Ngay từ "vòng gửi xe" đã vất vả thế này rồi", chị Hương nói.
Theo chị Hương, gia đình chị hiện thuê nhà ở phố Khâm Thiên (P.Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hà Nội) với giá 6 triệu đồng/tháng.
"Học xong đại học là tôi bám trụ ở Hà Nội luôn, hơn 20 năm rồi mà vẫn chưa có mảnh đất cắm dùi. Do đó, cứ thấy ở đâu mở bán nhà ở xã hội là tôi đăng ký ở đó, dù xa chỗ đang thuê trọ cũng cố. Cố gắng sớm an cư lạc nghiệp", chị Hương cho hay.
Được biết, thời gian tiếp nhận phiếu hẹn nộp hồ sơ diễn ra từ ngày 25.4 đến hết ngày 30.5 (không bao gồm các ngày lễ và ngày chủ nhật).
Theo thông tin công bố từ cơ quan chức năng, dự án nhà xã hội Sunrise Home được xây dựng trên khu đất rộng khoảng 3.300 m2, gồm một tòa chung cư cao 15 tầng với một hầm, 160 căn hộ. Trong đó 70% căn để bán, còn lại cho thuê mua.
Dự án nhà ở xã hội Sunrise Home nằm cách hồ Hoàn Kiếm (P.Hoàn Kiếm) khoảng 14 km. Giá bán dự kiến là 24,7 triệu đồng/m2 (gồm VAT, chưa có phí bảo trì). Với diện tích 40 - 59 m2, tổng số tiền một căn hộ tại đây khoảng 988 triệu đồng đến hơn 1,4 tỉ đồng.
Kế hoạch phát triển nhà ở xã hội của TP.Hà Nội thể hiện, ở giai đoạn 2021 - 2025, thành phố có 26 dự án nhà ở xã hội (bao gồm cả 6 dự án nhà ở cho lực lượng vũ trang nhân dân) đã hoàn thành và đủ điều kiện cung ứng ra thị trường với khoảng 23.792 căn hộ, vượt khoảng 127% chỉ tiêu căn hộ được Chính phủ giao.
Ở giai đoạn 2026 - 2030, Hà Nội cho biết sẽ phát triển nhà ở xã hội theo 2 cấp độ. Trong đó cấp độ 1 hoàn thành tối thiếu 120.000 căn; cấp độ 2 định hướng phát triển 500.000 căn, sử dụng đa mục tiêu.
Hồi cuối năm 2025, tình trạng hàng trăm người dân xuyên đêm chờ mua nhà ở xã hội đã xảy ra tại dự án CT3 Kim Chung (xã Thiên Lộc, Hà Nội). Trước tình trạng này, phía xã Thiên Lộc đã cử công an cùng các lực lượng tuyên truyền, đảm bảo an ninh trật tự, hỗ trợ người dân nộp hồ sơ.
Dòng sông uốn lượn qua núi rừng, làng mạc, mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng ven bờ. Không chỉ là nguồn nước, sông Trà Khúc từ lâu còn được ví như "bầu sữa" nuôi sống bao thế hệ cư dân xứ Quảng. cá bống sông trà
Những sản vật đặc trưng như cá bống, don… đã trở thành dấu ấn riêng của vùng đất này. Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn còn đó những con người lặng lẽ mưu sinh bằng nghề cũ - đặt ống tre bắt cá bống, một nghề thủ công đã tồn tại hàng trăm năm trên dòng sông Trà.
Khi trời còn tờ mờ sáng, ánh nắng đầu ngày vừa kịp nhuộm vàng mặt sông, những chiếc ghe nhỏ bắt đầu rẽ nước. Không tiếng động ồn ào, chỉ có nhịp chèo khua nhẹ và làn nước loang ra trong buổi sớm tĩnh lặng.
Trên những chiếc ghe ấy, người dân mang theo hàng chục ống tre thả xuống những đoạn sông quen thuộc - nơi họ đã "thuộc lòng" từng con nước, từng luồng cá. Nghề này không cần máy móc hiện đại, chỉ cần sự kiên trì và kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng.
Ông Nguyễn Phan Văn Định (65 tuổi, ở tổ dân phố Liên Hiệp 2, P.Trương Quang Trọng, Quảng Ngãi) là một trong những người gắn bó lâu năm với nghề. Hơn nửa thế kỷ lênh đênh trên sông Trà, cuộc đời ông gắn liền với những ống tre và con nước lên xuống mỗi ngày.
"Mỗi ngày tôi dậy từ 4 giờ sáng, chèo ghe ra sông đặt bẫy rồi quay lại gỡ những ống đã đặt trước đó để thu cá. Nghề này không nặng nhọc, nhưng phải hiểu con nước, biết chỗ cá ở thì mới có ăn", ông Định nói.
Trên sông Trà, cá bống sinh sống khá đa dạng với các loại như bống cát, bống dừa, bống mú… Trong đó, cá bống cát được xem là ngon nhất, thịt chắc, thơm, được thị trường ưa chuộng với giá khoảng 300.000 đồng/kg. Các loại khác dao động từ 150.000 - 200.000 đồng/kg. Chính giá trị ấy khiến cá bống trở thành nguồn thu nhập quan trọng của nhiều hộ dân ven sông, dù sản lượng ngày nay không còn dồi dào như trước.
Để có được những mẻ cá bống, người làm nghề phải chuẩn bị những chiếc bẫy rất đặc biệt. Những ống tre tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều kinh nghiệm dân gian.
Theo ông Định, tre dùng làm bẫy thường là tre đã qua sử dụng, được xin hoặc đổi từ người dân. Tre mới có mùi nồng, cá sẽ không vào, vì vậy phải chọn loại đã "già", thậm chí đã từng dùng qua.
Những thân tre được cưa thành từng đoạn dài khoảng 60 - 70 cm, hai đầu thông nhau. Ở giữa thân, người thợ đục một lỗ để đóng cọc dài khoảng 50 cm nhằm cố định khi cắm xuống cát, tránh bị nước cuốn trôi. "Ống tre mới thả xuống thì cá chưa vào đâu. Phải chờ 2 - 3 ngày cho ống có rêu bám, mất mùi tre thì cá mới tìm đến trú ngụ", ông Định giải thích.
Hiện ông sở hữu khoảng 300 ống tre, được đặt luân phiên trên các bãi cát ven sông. Mỗi vị trí đều được đánh dấu bằng một cây tiêu nhỏ, vừa để nhận biết, vừa tránh nhầm lẫn với bẫy của người khác.
Bẫy thường được đặt ở những đoạn nước nông, độ sâu không quá 1,5 m - nơi cá bống thích trú ẩn. Đặc biệt, việc đặt bẫy phải "canh" theo con nước. Khi nước lớn hoặc chảy xiết, người dân không thể thả bẫy, phải chờ nước rút mới tiếp tục công việc.
Nghề này cũng mang tính thời vụ rõ rệt. Một năm chỉ có khoảng 5 tháng, từ tháng 4 đến hết tháng 8 là thời điểm thuận lợi để đặt bẫy. Những tháng còn lại, khi cá còn nhỏ hoặc vào mùa mưa lũ, người dân phải chuyển sang làm nông để duy trì cuộc sống.
Theo ông Định, vào mùa sinh sản, cá bống thường sống theo cặp, thậm chí nhiều con cùng trú trong một ống tre. Có những hôm mở bẫy, ông bắt gặp 3 - 4 con cá mập ú nằm chung, "nhìn mà thích mắt".
Trung bình mỗi ngày vào mùa, ông Định thu được khoảng 3 - 4 kg cá. Cá vừa bắt lên thường được thương lái đến tận nơi thu mua, hoặc người dân trong vùng tìm đến đặt mua từ sớm. "cá bống sông Trà là đặc sản rồi, nên không lo đầu ra. Có bao nhiêu bán hết bấy nhiêu", ông Định nói.
Tuy nhiên, niềm vui từ "lộc sông" không còn trọn vẹn như trước. Ông Định trầm ngâm khi nhắc đến sự suy giảm của nguồn cá. "Hồi trước cá nhiều vô kể, đặt bẫy là có vài ký mỗi ngày. Giờ cá ít dần do môi trường ô nhiễm, rồi có người dùng kích điện đánh bắt nên nguồn cá ngày càng cạn", ông chia sẻ, giọng đầy tiếc nuối.
Không chỉ ông Định, nhiều người dân ven sông cũng cảm nhận rõ sự thay đổi. Sản lượng cá giảm, nhưng giá tăng, phần nào bù đắp thu nhập. Dẫu vậy, nỗi lo về sự mai một của nguồn lợi tự nhiên vẫn luôn thường trực.
Với ông Định, nghề đặt ống tre không chỉ là kế sinh nhai mà còn là ký ức gắn bó suốt đời. Nhờ nghề này, ông nuôi 3 người con ăn học đến nơi đến chốn, nay đều đã trưởng thành, có công việc ổn định. "Giờ tuổi cao rồi, con cái cũng yên bề gia thất, tôi đi bẫy cá chủ yếu để giữ nghề, cho đỡ nhớ sông nước, với lại rèn luyện sức khỏe", ông cười hiền.
Ông nhớ lại thời trước, dọc hai bên sông Trà, người làm nghề chài lưới đông đúc. Mỗi sáng, hàng chục chiếc ghe xuôi ngược, người thả lưới, người đặt rập, người cắm ống tre… gặp nhau giữa dòng sông, rộn ràng tiếng cười nói. "Giờ thì ít hơn nhiều rồi. Người trẻ không còn mặn mà với nghề nữa, họ đi làm công ty, buôn bán. Nghề này chắc rồi cũng mai một dần", ông Định trầm ngâm.
Không chỉ là nguồn sinh kế, cá bống sông Trà còn là một phần ký ức của nhiều người con Quảng Ngãi xa quê. Chị Lê Thùy Trang (30 tuổi, quê Quảng Ngãi, hiện sinh sống và làm việc tại TP.HCM) cho biết, mỗi lần về quê, chị đều mua cá bống sông Trà làm quà cho bạn bè, người thân. "Cá bống sông Trà là ký ức tuổi thơ của tôi. Ngày nhỏ, ba mẹ hay nấu cá bống kho nghệ hoặc cá bống rim, ăn với cơm nóng rất ngon. Cá ở đây thịt chắc, thơm, vị rất riêng, không giống nơi khác", chị Trang chia sẻ.
Hiện nay, trên các quầy bán đặc sản Quảng Ngãi, cá bống sông Trà luôn là mặt hàng không thể thiếu. Từ những món dân dã trong bữa cơm gia đình đến quà biếu cho người thân, cá bống đã trở thành "hồn quê" của vùng đất này. (còn tiếp)
Phát biểu tại buổi tiếp, Phó bí thư Thành ủy TP.HCM Đặng Minh Thông bày tỏ vui mừng chào đón đoàn đại biểu cấp cao thủ đô Vientiane (Lào) do ông Athsaphangthong Siphandone, Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND thủ đô Vientiane dẫn đầu đến thăm, làm việc tại TP.HCM.
Chuyến thăm cũng diễn ra trong bối cảnh quan hệ Việt Nam - Lào tiếp tục được tăng cường, phát triển tốt đẹp với độ tin cậy chính trị cao, hợp tác trên nhiều lĩnh vực ngày càng thực chất, hiệu quả.
Thông tin với đoàn, Phó bí thư Thành ủy TP.HCM cho biết sau hợp nhất hành chính với Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu, TP.HCM là đô thị có quy mô đặc biệt, diện tích hơn 6.700 km², dân số hơn 14 triệu người; tiếp tục giữ vai trò đầu tàu kinh tế của cả nước.
Ông Đặng Minh Thông nhấn mạnh, kể từ khi thiết lập quan hệ hữu nghị hợp tác năm 2001 đến nay, quan hệ TP.HCM - Vientiane không ngừng được thúc đẩy trên nhiều mặt. Hai bên đã triển khai hiệu quả Bản ghi nhớ hợp tác giai đoạn 2021 - 2025, đạt nhiều kết quả nổi bật trong các lĩnh vực chính trị, ngoại giao, kinh tế, thương mại, đầu tư, y tế, văn hóa, giáo dục.
Trong chuyến thăm lần này, hai bên dự kiến ký kết bản ghi nhớ hợp tác giữa UBND TP.HCM và Ủy ban Chính quyền thủ đô Vientiane giai đoạn 2026 - 2030.
Đáp lời, ông Athsaphangthong Siphandone cảm ơn sự đón tiếp trọng thị của Đảng bộ và lãnh đạo TP.HCM. Ông cho biết đây là chuyến công du nước ngoài đầu tiên sau khi được tín nhiệm bầu làm Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND thủ đô Vientiane. Đồng thời là lần đầu tiên ông dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao thủ đô Vientiane thăm, làm việc tại TP.HCM.
Bí thư Thành ủy Vientiane cho biết chuyến đi mang theo tình hữu nghị, đoàn kết đặc biệt, hợp tác toàn diện, gắn kết chiến lược giữa hai nước Lào - Việt Nam cũng như tình cảm gắn bó của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân thủ đô Vientiane gửi đến TP.HCM.
Đáng chú ý, ông chia sẻ Lào đang điều chỉnh, kiện toàn bộ máy tổ chức, nhất là các đơn vị hành chính cấp địa phương. Riêng thủ đô Vientiane được giao thành lập 33 đơn vị hành chính cấp xã, hiện đã hoàn thiện 4 đơn vị và đang nỗ lực hoàn thành trong năm nay. Vì vậy, thủ đô Vientiane mong muốn học hỏi kinh nghiệm của TP.HCM trong quản lý, điều hành đơn vị hành chính cấp xã, xây dựng hệ thống chính trị vững mạnh, đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người dân.
Hai bên thống nhất tiếp tục thúc đẩy các cơ quan, sở ngành phối hợp chặt chẽ, cụ thể hóa các chương trình hợp tác trong giai đoạn mới, góp phần xây dựng quan hệ TP.HCM - Vientiane trở thành hình mẫu hợp tác cấp địa phương, đóng góp thiết thực vào quan hệ hữu nghị vĩ đại, đoàn kết đặc biệt Việt Nam - Lào.