Vợ chồng tôi sống với nhau gần 20 năm, con cái đã lớn. Cuộc sống vợ chồng cũng có lúc này, lúc nọ nhưng hiện vẫn bình thường. Tôi làm việc tại cơ quan nhà nước, vợ kinh doanh online. Vợ là người có hình thức, có nhiều người hay ve vãn, tán tỉnh khi gặp. Gần đây vợ về họp lớp phổ thông, gặp lại bạn bè cũ và có gặp vợ chồng cô bạn học ở xa về. Sau khi họp lớp, vợ tôi và chồng của người bạn có lấy số điện thoại của nhau. Từ đó họ thường xuyên liên lạc mà người bạn không hề biết. Tôi vô tình biết được khi xem điện thoại của vợ, tin nhắn vẫn còn lưu.
Cũng phải nói là khi họp lớp về, qua những cuộc nói chuyện với bạn bè của cô ấy, tôi thấy vợ rất ngưỡng mộ anh này, hay nhắc trong các câu chuyện. Qua nội dung tin nhắn, anh này cảm nhận được gì đó từ vợ tôi nên chủ động tán tỉnh, tấn công. Anh chồng của bạn vợ công tác xa nhà, tháng về vài lần nên khi ở cơ quan hay liên lạc với vợ tôi. Việc liên lạc giữa vợ và anh này diễn ra khá dày, bất kể giờ giấc, ngày đêm.
Qua tin nhắn, anh này thể hiện sự nhớ nhung, muốn gặp lại vợ tôi. Vợ tôi không thể hiện tình cảm qua tin nhắn nhưng cũng nhắn tin qua lại rất nhiều, thậm chí còn gọi video nhiều lần với thời gian 30 phút mỗi lần. Tin nhắn mà anh ta nhắn với vợ tôi thì vợ anh ta không biết, anh ta công tác xa thỉnh thoảng mới về, tin nhắn để chế độ tự xóa. Vợ tôi cũng biết nếu bạn mình biết những tin nhắn này sẽ không ổn, vì thế không thể hiện tình cảm với anh ta trong tin nhắn nhưng vẫn liên lạc với mật độ rất dày.
Sau khi tôi biết, có nói chuyện bóng gió về việc phụ nữ có gia đình nên hạn chế nhắn tin thường xuyên với người khác giới, nhất là những người thích mình. Sau đó tôi thấy vợ xóa đi các tin nhắn với anh này trong máy nhưng các cuộc nói chuyện, nhắn tin vẫn tiếp diễn. Tôi sợ nếu nhắn tin qua lại như vậy sẽ nảy sinh các vấn đề phức tạp, vợ anh ta biết cũng ảnh hưởng đến gia đình. Vợ tôi cũng dễ dính vào mối quan hệ với anh ta (mặc dù hiện tại là chưa có gì, chỉ ngưỡng mộ và nói chuyện tâm đầu ý hợp).
Tôi có nói chuyện với vợ về việc này thì vợ phủ nhận, dấu mối quan hệ giữa mình và chồng của bạn. Theo mọi người tôi làm vậy có đúng không? Có nên nói thẳng vợ không nhắn tin với anh ta hay cứ để mọi việc diễn ra như vậy.
Tôi được mọi người đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định. Sau hai lần bị phản bội, tôi nhắm mắt đưa chân ở tuổi 31 với người đàn ông 33 tuổi, do bạn bè giới thiệu. Bước vào cuộc hôn nhân không tình yêu, tôi chỉ nghĩ có tuổi rồi, cưới cho xong, song chung lâu ngày có khi tình yêu sẽ đến, các cụ ngày xưa lấy nhau có cần biết mặt nhau đâu mà vẫn sống hạnh phúc. Suy nghĩ thế nên giờ tôi phải trả giá cho những quyết định sai lầm của mình. Cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, tôi vội vàng bước vào hôn nhân để rồi chịu nhiều nỗi đau.
Chúng tôi quen nhau và quyết định tổ chức đám cưới sau chưa đầy hai tháng, không có nhiều thời gian để tìm hiểu. Những tật xấu của đôi bên chưa kịp chia sẻ để thông cảm đã quyết định về sống với nhau, vì thế quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt. Tôi gọn gàng, anh luộm thuộm, làm đâu bỏ đấy. Tôi ăn nói khéo bao nhiêu, anh lại thô lỗ bấy nhiêu, thường xuyên nói trống không. Tôi ý tứ nhắc nhở, phân tích nhẹ nhàng cho anh hiểu, vài hôm anh lại như cũ.
Tôi luôn ý thức được cách sống của mình khi bước vào nhà chồng, được bố mẹ chồng và mọi người yêu quý. Tình tính tôi vui vẻ, hòa đồng, biết cách lo lắng và quan tâm đến chồng. Chuyện chăn gối tôi cũng làm anh thỏa mãn. Ngược lại anh cực kỳ vô tâm, không bao giờ hỏi han khi tôi ốm. Những lúc anh đi công tác xa nhà, cả tuần tôi không gọi điện thì anh cũng kệ, không gọi về. Ngay từ lúc cưới xong, tôi đã nhận ra tình cảm của anh dành cho mình không nhiều. Thế nhưng tôi luôn ý thức sẽ cố gắng, vui vẻ, tâm sự, vậy mà không làm anh thay đổi.
Sau một năm cố gắng vì gia đình, giờ tôi mệt mỏi, vừa rồi còn phát hiện anh qua lại với tình cũ. Chắc tôi không còn tha thiết gì với anh nữa nên cũng chẳng ghen tuông. Tôi muốn viết đơn ly hôn nhưng sợ bố mẹ buồn và suy nghĩ, vì mới cưới một năm mà tôi đã làm khổ bố mẹ sao. Chồng xin lỗi, níu kéo, tôi biết chắc anh cũng vì sĩ diện và sợ bố mẹ tổn thương chứ không phải vì yêu tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 27 tuổi, lần đầu biết rung động, đang yêu một người hơn 5 tuổi qua sự giới thiệu của bạn bè. Chúng tôi cách nhau 200 km. Trong nửa năm yêu nhau, anh vào thăm tôi 3 lần. Tôi nhạy cảm nên thấy anh yêu tôi nhưng theo lý trí nhiều hơn. Tôi hỏi anh về quá khứ, anh bảo có hai mối tình nhưng không sâu đậm. Trước khi đến với tôi, anh cũng níu kéo mối tình thứ hai vài lần nhưng cô ấy nhất quyết từ chối rồi tránh không gặp anh. Trong những câu chuyện anh kể về mối tình thứ hai, tôi không tin hoàn toàn những điều anh nói nhưng vì yêu nên lại cho qua.
Rồi một lần anh nói dối tôi. Tôi phát hiện nhưng anh chối. Tôi bảo vậy anh cho tôi vào trang cá nhân xem sao. Tôi thấy anh chat với rất nhiều cô gái, nói lời yêu thương ngọt ngào. Có ai đó hỏi về tôi, anh đều bảo mới quen thôi, còn bảo xấu như thế làm sao là người anh yêu được. Tôi không thể tưởng tượng anh đối xử như thế với mình. Quan trọng tôi đọc được những đoạn chat của anh với hai cô người yêu cũ. Anh đều đã đi quá giới hạn với họ.
Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ với anh nên chủ động nói lời chia tay. Anh xin lỗi, hứa sẽ quan tâm và yêu tôi nhiều hơn. Tôi nhất định muốn chia tay nhưng sau một tuần anh liên tục xuất hiện, tôi đã mủi lòng, gặp anh. Tôi hỏi anh về các mối quan hệ cũ, anh lại lảng sang chuyện khác. Tôi nhất định hỏi cụ thể, hai đứa cãi nhau. Anh im lặng, không nhắn tin hay gọi điện gì. Tôi nghĩ anh muốn buông tay thật. Trong thâm tâm, tôi vẫn mong anh lại xin lỗi và níu kéo tôi.Một tháng trôi qua, tò mò nên tôi vào Facebook của anh xem, thấy anh đang trong mối quan hệ với một cô gái. Những hy vọng về việc quay lại với anh đã không còn, tôi khóc. Thời gian ngắn sau, tôi vẫn không quên được anh nên chủ động nhắn tin, bảo sẽ tha thứ và muốn anh quay lại. Anh trả lời tôi và hỏi thăm nhưng không hề có động thái gì về việc muốn hàn gắn với tôi. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau nhưng chỉ như những người bạn. Tôi muốn tha thứ cho anh nhưng nhiều lúc tim lại đau nhói khi nghĩ về những lời anh nói, về quá khứ của. Có khi nào tôi không thể quay lại với anh? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 34 tuổi, cưới được hơn 9 năm và có hai con nhỏ. Hồi còn con gái, tôi thuộc dạng xinh xắn, có duyên nên được nhiều người theo đuổi. Từ nhỏ đến lớn, tôi quen với cảm giác được quan tâm, hỏi han, chiều chuộng. Khi yêu chồng, anh cũng dành cho tôi rất nhiều điều ngọt ngào. Anh hay nhắn tin, gọi điện, nhớ từng sở thích nhỏ của tôi, đi đâu cũng nắm tay tôi.
Nhưng sau khi cưới, nhất là từ lúc có con, mua nhà, có thêm khoản nợ, chồng tôi thay đổi dần. Anh vẫn là người chồng tốt, luôn lo lắng cho vợ con, gia đình nhưng ít nói hơn, kiểu trầm ổn, không còn hay nói lời yêu thương. Những cái ôm, những câu hỏi han cũng ít đi. Có những ngày vợ chồng chỉ nói với nhau chuyện của con, công việc, không còn những câu nói đùa hoặc thư giãn bên nhau. Nhiều lần tôi tủi thân, tự hỏi có phải anh hết yêu mình rồi không.
Khi hụt hẫng, chông chênh ấy, tôi gặp một người đàn ông luôn lắng nghe, quan tâm, hỏi tôi đã ăn chưa, ngủ đủ không. Những điều rất nhỏ nhưng lại khiến trái tim tôi rung động. Tôi đã ngộ nhận đó là tình yêu và bước qua giới hạn. Rồi chồng phát hiện. Anh gặng hỏi rất nhiều, bắt tôi kể hết mọi chuyện một cách cụ thể nhưng tôi nói gì anh cũng không tin. Tôi biết mình sai nên chồng yêu cầu gì cũng cố làm, chỉ mong được tha thứ, nhưng càng cố gắng, anh càng thất vọng và lạnh lùng hơn.
Tôi biết ngoại tình là sai, không có lý do nào biện minh được. Chỉ là tôi không ngờ một phút yếu lòng vì thiếu sự quan tâm, tôi lại làm điều mà trước đây từng ghét cay ghét đắng và luôn nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra với mình. Tôi vẫn còn yêu chồng và không muốn mất gia đình nhưng tôi không biết phải làm gì để được chồng tha thứ và cứu vãn gia đình này. Đã hơn hai tháng trôi qua, ngày nào tôi cũng sống trong cố gắng, hy vọng rồi lại thất vọng trước sự lạnh lùng của chồng. Tôi phải làm sao đây, mong nhận được lời khuyên của các độc giả.