Tôi và vợ hay cãi nhau về phân chia việc nhà, vợ hay giận, trong khi tôi cũng cảm thấy mình không làm gì sai. Vợ chồng tôi đang sống ở Mỹ, có hai con, bé lớn 7 tuổi và bé nhỏ mới 3 tháng. Công việc của tôi: Buổi sáng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, xong chuẩn bị cơm trưa cho con mang theo ăn trưa, rồi tôi đưa con đến trường. Buổi trưa tôi nấu ăn cho hai vợ chồng. Buổi chiều 16h tôi phụ vợ tắm cho em bé. Xong việc, tôi đi đón đứa con lớn rồi nấu bữa tối cho cả nhà. Tôi tắm cho con lớn, sau đó ăn cơm tối rồi chỉ con học bài. Học bài xong cho con đi ngủ, tôi rửa chén, hoàn thành mọi việc cũng 22h mới đi ngủ. Ngoài ra, đi siêu thị hoặc đi chợ tôi cũng làm hết.
Vợ dành toàn bộ thời gian chăm em bé 3 tháng tuổi, buổi tối ngủ với con. Về công việc chính, vợ chồng tôi đều làm online, chi phí sinh hoạt vợ chồng chia đôi. Tôi biết chăm con nhỏ 3 tháng rất vất vả, buổi tối không ngủ ngon giấc, rồi còn làm việc kiếm tiền nữa, thế nhưng tôi cũng cố hết sức rồi. Vợ lúc nào cũng nói tôi sướng, tối được ngủ ngon giấc, không giúp đỡ gì vợ trông em bé ban đêm. Trong khi lịch của tôi kín mít vậy rồi, buổi đêm làm gì nữa. Tôi không biết phải làm sao, mong các bạn cho lời khuyên để tôi trao đổi với vợ. Vợ cứ giận hoài khiến tôi mệt mỏi lắm.
Tôi 35 tuổi, cảm thấy tâm lý mình có chút bất thường. Tôi rất dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài. Đôi lúc tôi rất lạc quan nhưng nhiều khi lại có cảm giác bất an và sợ hãi vì bản thân vô dụng, tôi bắt đầu trở nên chán nản, lười biếng và đôi lúc cảm xúc cứ như bị trơ vậy. Tôi luôn sợ bản thân mắc sai lầm vì nếu vậy sẽ bị người khác nói, mắng. Tôi sợ cảm giác người ta nhìn tôi cứ như tôi đã làm điều gì sai. Và khi xảy ra điều đó, tôi cảm thấy rất sợ hãi khi đối diện với mọi thứ.
Tôi không biết bản thân phải trở nên thế nào, cứ như bản thân chưa chọn được nhân cách và con đường mình tin tưởng vậy. Tôi luôn đố kị muốn có những thứ mình không có nhưng khi có rồi lại không cảm thấy nó cần thiết nữa. Tôi luôn tự so sánh mình với người khác. Đến giờ sống vì điều gì tôi vẫn chưa xác định được. Mọi thứ cứ như mớ hỗn độn và tôi rất đau đầu. Bế tắc thực sự.
Chúng tôi đều trưởng thành, cả hai đều bận với công việc nên chỉ liên lạc qua điện thoại là chính, cuối tuần hẹn nhau cà phê. Sau một thời gian tiếp xúc, anh thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi cũng cảm nhận được anh có cảm tình với mình. Anh có học, tư tưởng hiện đại nhưng ăn mặc xuề xòa, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm và lếch thếch, không hề gọn gàng. Điều khiến tôi không thể vượt qua là anh hôi miệng và người lúc nào cũng mùi thuốc lá. Đôi khi nói chuyện tôi phải quay đi, tránh đối diện với anh.
Cách ăn uống của anh cũng không được lịch sự. Anh ăn rất nhanh, phát ra tiếng động và miệng nhai nhóp nhép. Không biết có phải tôi là người quá kỹ tính, để ý từng cái nhỏ nhặt hay không, nhưng thói quen đó của anh khiến tôi thấy cực kỳ khó chịu. Thỉnh thoảng tôi nhẹ nhàng góp ý nhưng cũng không dám nói thẳng, sợ anh xấu hổ. Dần dần tôi lấy lý do nọ kia để từ chối các cuộc gặp, các buổi hẹn, cũng ít đi ăn với nhau hơn. Anh có những điểm tốt như chăm chỉ làm việc, cũng biết hỗ trợ tôi việc nọ việc kia, ngày lễ tết cũng tặng quà cho tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 24 tuổi, còn anh 32 tuổi, quen nhau ba năm, từ lúc tôi còn là sinh viên. Sau đó đi làm một năm, tôi quyết định về quê sống và làm việc, phần vì gần nhà và cũng gần anh. Chúng tôi đã xác định nghiêm túc với nhau. Nhưng khi tôi mới về quê cũng là giai đoạn khó khăn nhất của cả hai. Tôi đau đầu trong vòng xoay kiếm việc, thử việc, còn anh bị điều chuyển công tác cách tôi 100 km. Tâm trạng lúc đó của tôi rất tệ và vì nhiều thứ, tôi đã khiến anh mất niềm tin vào mối quan hệ của hai đứa. Tôi hay cáu gắt, khó chịu, bỏ qua cảm nhận của anh và chúng tôi cãi nhau rất nhiều, cũng có một lần ghen tuông vô lý. Tôi biết lỗi và chủ động xin lỗi anh nhưng rồi mọi thứ vẫn lặp lại, tần suất cãi nhau ngày càng nhiều.
Giai đoạn đó anh chủ động im lặng với tôi và tôi cũng vậy. Mặc dù cả hai đã chia tay gần một năm nhưng vẫn giữ liên lạc đến tháng hai này. Lúc thì tôi có việc nhắn tin với anh, lúc thì anh có việc nhắn tin với tôi, nhưng không ai đủ can đảm để quay lại.
Gần đây nhất là dịp Tết, anh có nhắn tin trách nhầm tôi. Anh về quê và nghe mợ nói tôi nhắn tin hỏi thăm anh và gia đình, mợ khuyên anh rằng tôi là người tốt (đó là qua lời mợ kể sau này tôi mới biết, vì thực ra mợ đã biết chuyện hai đứa trước đó và có hỏi thăm tôi). Anh nhắn trách tôi không rõ ràng, nếu hai đứa đã hết rồi thì không nên như vậy nữa. Lúc đó tôi thật sự không hiểu chuyện gì nên đã nhắn lại trách anh rất nhiều, hỏi vì sao anh không cố gắng vì cả hai mà lại lựa chọn như vậy.
Anh nói anh từng tính chuyện kết hôn và tương lai của hai đứa nhưng càng về sau tôi càng làm anh mệt mỏi và thất vọng rất nhiều. Anh nhắc tới cục sạc dự phòng mà trước đây tôi mượn và trách tôi không tìm cách trả lại nên anh càng thất vọng (chuyện là lúc đó chúng tôi chia tay được một tháng, anh nhắn đòi lại nhưng trước đó anh chủ động im lặng với tôi nên tôi nói anh vào nhà tôi mà lấy).
Tôi cảm nhận anh còn giận tôi rất nhiều, không còn muốn quay lại để phải chịu sự mệt mỏi như trước đây. Nhưng thật sự đến bây giờ tôi vẫn buồn nhiều vì chưa quên được anh. Trong thời gian quen nhau, anh rất tốt với tôi. Có khi nào cục sạc dự phòng đó sẽ kết nối lại hai chúng tôi không? Tôi đang tính gửi trả anh và tìm cách nói chuyện trực tiếp với anh nhưng lại khá sợ. Nhờ các anh chị, bạn đọc tư vấn giúp tôi. Làm sao để người yêu cũ nhận thấy tấm lòng và sự thay đổi của tôi, làm sao để chúng tôi có thể quay lại?