Tôi và vợ hay cãi nhau về phân chia việc nhà, vợ hay giận, trong khi tôi cũng cảm thấy mình không làm gì sai. Vợ chồng tôi đang sống ở Mỹ, có hai con, bé lớn 7 tuổi và bé nhỏ mới 3 tháng. Công việc của tôi: Buổi sáng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, xong chuẩn bị cơm trưa cho con mang theo ăn trưa, rồi tôi đưa con đến trường. Buổi trưa tôi nấu ăn cho hai vợ chồng. Buổi chiều 16h tôi phụ vợ tắm cho em bé. Xong việc, tôi đi đón đứa con lớn rồi nấu bữa tối cho cả nhà. Tôi tắm cho con lớn, sau đó ăn cơm tối rồi chỉ con học bài. Học bài xong cho con đi ngủ, tôi rửa chén, hoàn thành mọi việc cũng 22h mới đi ngủ. Ngoài ra, đi siêu thị hoặc đi chợ tôi cũng làm hết.
Vợ dành toàn bộ thời gian chăm em bé 3 tháng tuổi, buổi tối ngủ với con. Về công việc chính, vợ chồng tôi đều làm online, chi phí sinh hoạt vợ chồng chia đôi. Tôi biết chăm con nhỏ 3 tháng rất vất vả, buổi tối không ngủ ngon giấc, rồi còn làm việc kiếm tiền nữa, thế nhưng tôi cũng cố hết sức rồi. Vợ lúc nào cũng nói tôi sướng, tối được ngủ ngon giấc, không giúp đỡ gì vợ trông em bé ban đêm. Trong khi lịch của tôi kín mít vậy rồi, buổi đêm làm gì nữa. Tôi không biết phải làm sao, mong các bạn cho lời khuyên để tôi trao đổi với vợ. Vợ cứ giận hoài khiến tôi mệt mỏi lắm.
Tin Gốc: Vnexpress

Thật lòng tôi cảm ơn những lời khuyên chân thành, tuy nhiên muốn viết thêm câu chuyện của mình để mọi người có cái nhìn rộng hơn và góp ý thêm cho tôi. Vợ chồng tôi bên nhau 19 năm, 6 năm yêu và 13 năm cưới. Thời gian yêu nhau từ lúc sinh viên, anh rất tốt với tôi, quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập và cuộc sống xa nhà. Ra trường có lương, anh còn giúp tôi một phần tài chính, chịu khó dẫn tôi đi ăn, mua quần áo đẹp, đi chơi. Thời gian đầu tôi đi làm gặp nhiều khó khăn, có giai đoạn gián đoạn công việc cũng vẫn là anh sát cánh bên tôi.
Chồng tôi hình thức đẹp, cao, khuôn mặt sáng sủa, phúc hậu, nhiều người nhận xét vậy, không phải kiểu người đẹp trai badboy ham ăn lười làm, anh cũng rất chịu khó. Khi có con đầu lòng, anh luôn cố gắng tìm việc để có thêm nguồn thu thứ hai. Nhiều đêm ngủ cùng vợ, anh trăn trở tìm cách kiếm tiền. Rồi vài năm sau, vợ chồng chăm chỉ làm việc, có nhiều cơ hội công việc xuất hiện, chúng tôi đã cùng nâng cao thu nhập.
Thời điểm này chồng làm được đồng nào đều đưa hết về cho tôi. Từ trước đến tận ngày hôm nay, anh luôn quan tâm đến các con, chịu khó đưa chúng đi chơi chỗ này chỗ kia, kèm con học bài, giao bài và chữa bài với con, thi thoảng chơi thể thao cùng con, đi chợ buổi sáng giúp vợ. Việc nhà như rửa bát, phơi quần áo, anh cũng tích cực giúp vợ, con ốm cùng tôi chạy đôn đáo đưa đi khám, mua thuốc, về cho con uống thuốc. Anh hay bảo tôi rằng phải rèn hai con lớn kỷ luật, thạo việc nhà để vợ được nghỉ ngơi và để các con ý thức giá trị lao động.
Kể hết ra đây để mọi người hiểu chồng tôi không hoàn toàn là người xấu, bất tài vô dụng. Về đối ngoại, anh luôn nhiệt tình, hay giúp đỡ mọi người, tính tình hào sảng, giao tiếp tốt, được nhiều người quý mến, ra ngoài luôn quần áo, đầu tóc chỉn chu, sạch sẽ, lịch thiệp. Công tâm mà nói, chồng tôi có khá nhiều điểm cộng.
Nói về tôi, đứng cùng anh cũng không hề kém cạnh, cao hơn 1m6, da trắng, khuôn mặt nét, chỉ cần trang điểm nhẹ là đẹp. Ba con thừa hưởng gen của cả bố mẹ, đều rất đẹp. Tôi tính tình hướng nội, thích dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, nấu ăn cho chồng con. Đi làm xong tôi về thẳng nhà, không thích la cà tụ tập nhiều. Tôi giỏi chuyên môn, chỉ có mục tiêu kiếm tiền và chăm sóc nhà cửa, con cái, ít va chạm xã hội. Tôi khá cầu toàn, có lúc chồng bảo tôi yêu cầu anh nhiều đến nỗi nghẹt thở. Tôi cũng đặt yêu cầu cao cho bản thân.
Tôi không ăn diện, nhiều người đánh giá bản thân quá giản dị so với thu nhập. Tôi mua đồ cho chồng con không tiếc, mua các khóa học đắt tiền cho con không tiếc, nhưng lại khá tiết kiệm với bản thân. Tôi quan niệm chỉ cần mình ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ là được, bởi vốn thích sự đơn giản.
Quay lại chuyện chồng tôi, từ lúc cặp với người phụ nữ kia là anh không mang tiền về nhà nữa. Tôi vốn tin tưởng chồng nên khá yên tâm để anh đầu tư vì trước đó anh kiếm tiền rất tốt, giờ không đưa tôi nữa, tôi đoán chắc do thị trường khó khăn, chồng cũng bảo vậy. Tôi vẫn kiếm được đều để bao quát hết tài chính trong nhà nên không hỏi chồng tiền, đưa tôi bao nhiêu thì đưa. Thời gian này anh có đưa nhưng không đáng kể. Tôi cũng gặp cô ta vài lần trong những lần anh rủ đi liên hoan có nhiều người trong công ty. Cô ta thấp nhỏ, nuôi hai con riêng, gia cảnh khó khăn, được cái nói chuyện nhỏ nhẹ và ngọt ngào. Những lúc như thế, hai người họ biểu hiện hoàn toàn bình thường. Trước đó tôi có gờn gợn nghi ngờ xong lại tự nhủ chắc do mình đa nghi quá.
Nói hết ra đây, lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Việc chồng cặp bồ thời gian dài, cho cô ta tiền, mua quà cáp, chối quanh co, làm hao hụt tiền nhà, để nhiều người biết, cứ nghĩ đến là tôi cay đắng. Chồng cũng không phải người xấu hoàn toàn. Nhớ lại toàn bộ thời gian từ lúc yêu nhau, về chung nhà, anh luôn tốt với tôi, tình nghĩa vợ chồng đã có với nhau cả chặng đường dài, nói bỏ đâu dễ dàng bỏ được. Giờ anh chuyển mảng kinh doanh khác, được người ta mời về làm quản lý cho một doanh nghiệp quy mô 150 người. Như anh nói, còn vướng một vài lô đất với người phụ nữ kia cần giải quyết nốt, về mặt tình cảm đã hoàn toàn cắt đứt.
Hai tháng nay tôi đặt vấn đề ly hôn mấy lần, anh đều xin cơ hội để làm việc nuôi con. Sau khi điều tra kỹ, tôi thấy chồng và cô ta có tình cảm với nhau thật chứ không phải sau nắng đơn thuần. Giờ đây niềm tin về lòng chung thủy không còn, tôi rất ngổn ngang lo lắng, sợ rằng tha thứ rồi mấy năm nữa anh lặp lại chuyện này, không biết tôi có chịu được không hay ngã quỵ. Xin mọi người cho tôi thêm lời khuyên, hướng giải quyết.
Tin Gốc: Vnexpress

Gia đình tôi có năm người: ba mẹ chồng lớn tuổi, vợ chồng tôi và đứa con trai học lớp chín. Tôi sống ở quê, vợ chồng tôi đều dạy học. Nhà tôi thuộc diện khá giả dưới quê. Kể thêm về ông bà: ông 82 tuổi, bà 71 tuổi, đều có lương hưu. Nhìn bề ngoài, rất ổn phải không. Chồng tôi có một chị gái và ba mẹ chồng rất yêu thương chăm lo từng tí cho gia đình chị. Đáng nói là họ không thương cháu nội, nhưng hễ nói sẽ bị cho là tôi kiếm chuyện. Tôi rất ngột ngạt, biết rằng sẽ có va chạm khi sống chung nhưng thật sự rất quá đáng.
Ông bà hay bắt bẻ những chuyện rất nhỏ. Tôi đi dạy về vốn dĩ đã mệt. Tôi vẫn cảm thấy mình đối xử với bên chồng rất ổn. Lúc mới về làm dâu, tôi đều giúp đỡ chị chồng. Nhà chị cũng đi dạy. Đến mùa cắt lúa, khi rảnh tôi lại cân lúa giúp; có công có việc, tôi tiện đường đưa rước cháu đi học. Nhưng lâu dần thành thói quen, từ những chuyện vụn vặt ấy làm tôi ngột ngạt.
Ông bà không thích, càng không thương mẹ con tôi. Chồng không bênh vực vợ (cũng khó xử) nhưng anh hiền, chăm chỉ. Tôi vẫn luôn nhẫn nhịn, thậm chí ngay cả việc tôi đi dạy về, bà không nấu đồ ăn cho, bảo là mẹ không biết nấu gì nên chỉ làm cho ông bà ăn, tôi vẫn nín. Trong khi một tuần tôi dạy có 5 buổi, trừ hôm hội họp hoặc dạy tiết một buổi sáng tôi không làm kịp, còn lại đều chu toàn cơm nước, thịt cá mua sẵn trong tủ lạnh.
Đỉnh điểm là hôm rồi ông bệnh, tôi và chồng đang đợt hè nên cùng đi nuôi. Đến khi xuất viện về nhà, tôi nghĩ đơn giản là chỉ dọn dẹp nhà cửa, cơm nước cho ông mau lại sức. Nhưng sau đó một thời gian, mẹ chồng mới bắt lỗi tôi rằng: ở chung nhà mà không một lời hỏi han ông xem khỏe chưa? Tôi nói chung nhà ngày nào cũng thấy, thêm việc sáng nào mẹ cũng nói hôm nay ông ngủ ngon hay không, sáng nay nấu gì cho ông... tôi nghĩ vậy đã đủ.
Hoặc hôm kia chú chồng ghé thăm cụ, lúc đó tôi đã thay đồ đi dạy, đang gấp nên chỉ cầm chai nước lọc và đĩa bánh gạo ra mời và nói: "Chú ở nhà chơi với ba, con đi dạy". Chuyện bình thường, nhưng vài hôm sau mẹ chồng bắt lỗi: lâu lâu chú mới ghé mà tôi không pha được ly cà phê sữa (tôi ở miền Tây) nữa? Tôi có trả lời là con gấp đi dạy và đã có nước lọc rồi. Mẹ chồng giãy nảy lên không chịu, nói tôi không xem trọng gia đình chồng.
Và rất, rất nhiều chuyện lặt vặt khác khiến tôi ngột ngạt, ấm ức, cảm giác nặng nề vì không có tiếng nói chung. Mở miệng ra nói chuyện vài câu thôi cũng sẽ bị bắt bẻ hoặc nói kiểu không ưa. Khi nhà chị chồng có chuyện gì khó khăn hoặc bệnh, thế nào tôi cũng bị giận cá chém thớt.
Thậm chí khi được nâng lương trước hạn, tôi khoe với bà rằng con được lên lương, bà cũng chỉ ừ. Xong nói qua nói lại một hồi sẽ bảo: có người lươn lẹo hoặc nịnh nọt nên người ta được lên lương trước hạn, còn chị hai mày thiệt thà quá nên thua người ta. Tôi nói chuyện đó được đánh giá bằng thành tích thi đua mà, ai làm tốt mới được xét chứ. Bà giãy lên: cái trường mày khác, trường chị hai mày khác, biết gì. Mà không khoe thì khi bà hay, bà lại nói là chúng mày trong nhà mà giấu giếm.
Những chuyện tuy nhỏ nhưng làm cho tinh thần tôi rất mệt mỏi, luôn trong trạng thái suy nghĩ từ lời ăn tiếng nói xem có bị bắt lỗi không, rồi sẽ bị bắt lỗi lúc nào. Có thể tôi có cái sai nhưng thật sự rất mệt. Buông bỏ, không chú ý thì tôi chưa làm được; mà ra riêng ông bà không cho và thấy bỏ ông bà cũng không ổn.
Tâm sự với chị chồng, chị lại càng làm cho bà ghét tôi thêm. Có lúc bà chừa cho tôi có một chén cơm, ăn không đủ. Tôi có nói là nấu nhiều chút thì bà càng giãy lên. Trời ơi, riết phải nhìn sắc mặt mà sống. Đôi lúc tôi thấy ít quá, nấu thêm mì, bà hầm mặt không vui; còn ghé quán ăn về không ăn cơm nhà, bà bảo đi ăn quán ăn đình.
Chưa kể ba chồng còn bắt bẻ tôi đủ thứ: tôi nói chuyện hơi rôm rả, lớn tiếng thì nói cô giáo mà nói chuyện vậy; tôi im lặng lại nói khó khăn, không giao tiếp dòng họ, tự cao; nấu ăn lỡ rớt đồ, tiếng kêu lớn, ông bảo đi dạy về dằn mâm ai vậy; chặt củi chẻ to ông cũng nói... Cho nên từ những chuyện bé xíu hàng ngày nhưng tôi rất mệt, cảm giác áp lực. Mọi người có cách nào giúp tôi buông bỏ đầu óc, nghe tai này lọt qua tai kia không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi hiện có dư 400 triệu đồng và hơn một lượng vàng trị giá khoảng 200 triệu đồng. Cách đây hai năm tôi mua nhà, hiện nợ 1,5 tỷ đồng, đã hết thời gian ưu đãi, lãi suất đang thả nổi 10,5%/năm, tiền lãi mỗi tháng phải trả hơn 13 triệu đồng, Tổng thu nhập gia đình tôi mỗi tháng 60-70 triệu đồng, trừ chi phí sinh hoạt và các con ăn học, khoản lãi ngân hàng kia tôi vẫn đủ khả năng trả.
Tôi đang phân vân nên dùng khoản tiền dư kia trả khoản nợ ngân hàng cho bớt tiền lãi hay gửi tiết kiệm 400 triệu đồng với lãi suất 7,8%/năm, chờ lãi suất hạ xuống sẽ vay thêm ngân hàng để mua một mảnh đất vùng ven thành phố Thanh Hóa tầm một đến 1,5 tỷ đồng (dự kiến vay thêm 500-700 triệu đồng). Tôi nhận định bất động sản ở đây vẫn còn tiềm năng. Hoặc tôi có phương án nữa là dùng 400 triệu đồng trả nợ ngân hàng, còn một lượng vàng cộng tiền tiết kiệm đến đầu năm sau tầm 500 triệu đồng sẽ mua xe ôtô phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Xin ý kiến các bạn.
Tin Gốc: Vnexpress

