Tôi 24 tuổi, còn anh 32 tuổi, quen nhau ba năm, từ lúc tôi còn là sinh viên. Sau đó đi làm một năm, tôi quyết định về quê sống và làm việc, phần vì gần nhà và cũng gần anh. Chúng tôi đã xác định nghiêm túc với nhau. Nhưng khi tôi mới về quê cũng là giai đoạn khó khăn nhất của cả hai. Tôi đau đầu trong vòng xoay kiếm việc, thử việc, còn anh bị điều chuyển công tác cách tôi 100 km. Tâm trạng lúc đó của tôi rất tệ và vì nhiều thứ, tôi đã khiến anh mất niềm tin vào mối quan hệ của hai đứa. Tôi hay cáu gắt, khó chịu, bỏ qua cảm nhận của anh và chúng tôi cãi nhau rất nhiều, cũng có một lần ghen tuông vô lý. Tôi biết lỗi và chủ động xin lỗi anh nhưng rồi mọi thứ vẫn lặp lại, tần suất cãi nhau ngày càng nhiều.
Giai đoạn đó anh chủ động im lặng với tôi và tôi cũng vậy. Mặc dù cả hai đã chia tay gần một năm nhưng vẫn giữ liên lạc đến tháng hai này. Lúc thì tôi có việc nhắn tin với anh, lúc thì anh có việc nhắn tin với tôi, nhưng không ai đủ can đảm để quay lại.
Gần đây nhất là dịp Tết, anh có nhắn tin trách nhầm tôi. Anh về quê và nghe mợ nói tôi nhắn tin hỏi thăm anh và gia đình, mợ khuyên anh rằng tôi là người tốt (đó là qua lời mợ kể sau này tôi mới biết, vì thực ra mợ đã biết chuyện hai đứa trước đó và có hỏi thăm tôi). Anh nhắn trách tôi không rõ ràng, nếu hai đứa đã hết rồi thì không nên như vậy nữa. Lúc đó tôi thật sự không hiểu chuyện gì nên đã nhắn lại trách anh rất nhiều, hỏi vì sao anh không cố gắng vì cả hai mà lại lựa chọn như vậy.
Anh nói anh từng tính chuyện kết hôn và tương lai của hai đứa nhưng càng về sau tôi càng làm anh mệt mỏi và thất vọng rất nhiều. Anh nhắc tới cục sạc dự phòng mà trước đây tôi mượn và trách tôi không tìm cách trả lại nên anh càng thất vọng (chuyện là lúc đó chúng tôi chia tay được một tháng, anh nhắn đòi lại nhưng trước đó anh chủ động im lặng với tôi nên tôi nói anh vào nhà tôi mà lấy).
Tôi cảm nhận anh còn giận tôi rất nhiều, không còn muốn quay lại để phải chịu sự mệt mỏi như trước đây. Nhưng thật sự đến bây giờ tôi vẫn buồn nhiều vì chưa quên được anh. Trong thời gian quen nhau, anh rất tốt với tôi. Có khi nào cục sạc dự phòng đó sẽ kết nối lại hai chúng tôi không? Tôi đang tính gửi trả anh và tìm cách nói chuyện trực tiếp với anh nhưng lại khá sợ. Nhờ các anh chị, bạn đọc tư vấn giúp tôi. Làm sao để người yêu cũ nhận thấy tấm lòng và sự thay đổi của tôi, làm sao để chúng tôi có thể quay lại?
Tôi lấy chồng 10 năm. Có một thời, chúng tôi từng rất hạnh phúc, từ những cái nắm tay đến khoảnh khắc gần gũi đều đầy cảm xúc. Mọi thứ thay đổi kể từ khi tôi phát hiện anh ngoại tình. Anh quay về, vẫn ở bên tôi, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng anh không còn như trước. Sự quan tâm, dịu dàng dần biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt. Tôi đã cố gắng bỏ qua, tự nhủ chỉ cần anh quay về là đủ.
Gần đây, tôi lại biết thêm những chuyện khiến lòng mình nặng trĩu. Anh tìm đến những thú vui bên ngoài, ngay cả khi ở bên tôi anh cũng không thật sự tập trung. Những lúc vợ chồng gần gũi, anh cầm điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình, mọi thứ diễn ra như một thói quen, không cảm xúc. Đến khi xong việc, anh quay lưng, để lại tôi với cảm giác trống rỗng. Tôi không biết mình là ai trong cuộc hôn nhân này. Tôi không dám nói với ai, cũng không biết bắt đầu từ đâu để thay đổi cuộc sống vợ chồng. Tôi phải làm sao đây?
Tôi được chẩn đoán bị bệnh thần kinh, phải uống thuốc hàng tháng để điều trị. Bác sĩ nói rằng bệnh này phải uống thuốc thường xuyên, nếu không sẽ bị tái phát. Khi uống thuốc này, tôi bị tác dụng phụ dẫn đến suy giảm khả năng sinh sản và sinh lý (gần như bằng không). Điều đó dẫn đến việc khó có thể lập gia đình, có con cái. Tôi nghĩ sẽ phải sống một mình thôi nhưng tôi chưa tưởng tượng ra việc đó khó thế nào, có đi ngược lại quy luật xã hội không.
Tôi 36 tuổi, bố mẹ ngoài 80 rồi, nghĩ lại không lập gia đình thì có thể lo cho bố mẹ già chu đáo hơn nhưng tôi vẫn có chút thoáng buồn khi nghĩ về hoàn cảnh hiện tại của mình. Mỗi dịp Tết đến, tôi luôn chạnh lòng về mình. Tôi luôn tự hỏi mình sẽ không phải sống cô đơn nữa chứ? Tôi muốn nghe những lời khuyên, chia sẻ của bạn đọc.
Gia đình chồng tôi có chị chồng 45 tuổi, chồng tôi 36 tuổi và em trai chồng 34 tuổi. Chị chồng làm công nhân, đang ở căn nhà tập thể lúc mua nghe nói có vay ngân hàng trả dần. Bố mẹ chồng chị ở quê, cách nhà tôi 60 km. Nhà chồng chị đông anh chị em. Anh rể trước làm công nhân, sau đi làm công trình với anh họ chồng là kỹ sư thiết kế nhà cùng bạn mở công ty ở Hà Nội. Vợ chồng tôi ở riêng, tự xây nhà trên mảnh đất 158 m2 bố mẹ chồng cho. Vợ chồng em chồng ở cùng bố mẹ chồng. Nhà bố mẹ xây trên mảnh đất gần 300 m2. Bố mẹ chồng có lương hưu, ông 70 tuổi, bà 68 tuổi.
Chị chồng hơn chồng tôi 9 tuổi nên khi chồng tôi còn bé, chị đã ra ngoài đời kiếm tiền phụ giúp bố mẹ. Lúc bố mẹ xây nhà cũng có một phần tiền của chị. Sau khi chị đi lấy chồng, mẹ chồng vẫn thường xuyên xin tiền chị. Chồng tôi và em chồng khi kiếm được tiền không phải đưa cho bố mẹ đồng nào, tôi biết vì lúc yêu tôi, anh vẫn đang học đại học, thỉnh thoảng hỏi xin tiền chị. Lúc chúng tôi xây nhà, bố mẹ cũng cho tiền. Chị chồng cho 20 triệu.
Tháng 2/2026, bố mẹ chồng sang tên đất cho vợ chồng tôi và vợ chồng em trai chồng. Bố mẹ cho cả hai vợ chồng đứng tên. Mảnh đất bố mẹ đang ở trước đây có nói khi em chồng cưới vợ thì cho vợ chồng em ở cái nhà to, xây cho bố mẹ cái nhà cấp bốn nhỏ, đất khoảng mấy chục mét, rồi khi bố mẹ mất sẽ cho chị chồng. Nhưng mãi bố mẹ và em chồng không xây, hình như muốn chị chồng bỏ tiền ra xây nhưng anh chị không có tiền. Vợ chồng chị vẫn đang nợ ngân hàng căn nhà tập thể. Giờ thì sang tên hết cho vợ chồng em chồng. Việc sang tên hết cho em chồng, bố mẹ không nói cho chị biết. Tôi là người nói cho chị biết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ không công bằng với chị và có ý kiến với bố mẹ nhưng bị mắng cho một trận.
Tôi thấy mình may mắn hơn chị chồng. Nhà tôi có hai chị em. Lúc nhỏ không quá khổ. Khi bố tôi mất do bệnh, mẹ chia tài sản làm ba phần, tôi một phần, em trai một phần và mẹ một phần nên nhà tôi rất hòa thuận. Chồng tôi cũng rất thương và tôn trọng mẹ tôi. Khi tôi và chị chồng tâm sự về việc đất cát, chị có nói: không muốn cho cứ nói thẳng với chị, sao phải giấu giếm. Giấu để tiếp tục nhận tiền của nhà chị à? Mẹ chồng tôi rất buồn cười: con trai con dâu cho tiền không lấy nhưng con rể cho tiền thì lấy và nếu Tết về mà anh rể chưa kịp đưa là mặt nặng mày nhẹ.
Tết vừa rồi cả nhà chị không ai về ăn Tết dù nhà bố mẹ cách nhà chị có hơn 40 km. Bình thường mọi năm cả nhà chị về vào 28-29 Tết, mùng 3 Tết lại về nữa. Tuần rồi tết Đoan ngọ, mẹ chồng gọi cho chị hỏi xem thứ bảy nhà chị có về không mới phát hiện ra tài khoản zalo, facebook của cả chị, anh rể và hai cháu đều không hoạt động. Vợ chồng tôi tới nhà chị tìm thì căn nhà đã có người khác ở. Vì anh rể làm cho anh họ chồng nên chồng tôi gọi hỏi thì được biết cả nhà chị đã chuyển vào Long An sống. Chị tâm sự với anh họ đại khái là sau này nếu có ra Bắc, chỉ về quê nội chứ không về quê ngoại. Nhờ anh họ khi nào bố mẹ chồng tôi có mệnh hệ gì thì báo cho anh chị biết, khi đó anh chị mới về.
Như vậy là anh chị cắt đứt quan hệ với chúng tôi phải không mọi người? Nhà tôi và nhà em chồng không nói, còn bố mẹ chồng tôi, anh chị cũng cắt đứt quan hệ sao? Như thế chị chồng tôi có được coi là bất hiếu?