Ngày 16/5, Sơn, 32 tuổi, bị lực lượng Cảnh sát Hình sự Công an TP Cần Thơ và Công an TP Hải Phòng bắt giữ để làm rõ hành vi Trộm cắp tài sản.
Mang đồ nghề từ Hải Phòng vào miền Tây tìm biệt thự ra tay
Theo điều tra ban đầu, Sơn, ngụ phường Hòa Bình, TP Hải Phòng, do cần tiền tiêu xài nên vào các tỉnh, thành phía Nam tìm nhà giàu để đột nhập trộm cắp.
Ngày 28/4, Sơn đi máy bay từ Hải Phòng vào TP HCM, mua dụng cụ phá khóa rồi bắt xe khách từ Bến xe Miền Tây đi Cà Mau. Khi đến trạm dừng chân tại Công ty Tân Huê Viên (xã An Ninh, TP Cần Thơ), anh ta xuống xe, thuê xe ôm chở đi lòng vòng các khu dân cư để tìm nơi ra tay.
Đến Khu dân cư Minh Châu (phường Sóc Trăng, TP Cần Thơ), thấy một căn biệt thự lớn mở cửa, chỉ có người giúp việc lớn tuổi bên trong, Sơn trèo rào vào rồi leo lên mái nhà mát trong khuôn viên để ẩn nấp.
Chờ lúc người giúp việc đi khỏi, anh ta đeo khẩu trang, đội nón kết, mang bao tay rồi lẻn vào nhà lấy nhiều nữ trang vàng, trang sức kim cương cùng 20 triệu đồng tiền mặt.
Tổ trinh sát vượt hơn 2.000 km truy bắt
Gây án xong, Sơn bắt xe khách đi TP HCM. Dọc đường, anh ta nhiều lần xuống xe đi bộ để tránh bị truy dấu, ghé nhà nghỉ thay quần áo nhằm thay đổi nhận dạng rồi tiếp tục bắt xe đi Đà Lạt, sau đó ra Nha Trang.
Từ đây, Sơn đi máy bay ra Hà Nội tìm nơi tiêu thụ tài sản trộm được rồi quay về Hải Phòng tiêu xài.
Hôm 30/4, vợ chồng chủ biệt thự đi du lịch về phát hiện mất nhiều tài sản nên trình báo công an.
Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Cần Thơ sau đó khám nghiệm hiện trường, truy xét nghi phạm. Qua camera an ninh, cảnh sát nhận định đây là người có kinh nghiệm, ngụy trang kín để tránh bị phát hiện.
Từ các dấu vết thu thập được, công an xác định Sơn là nghi phạm và đã bỏ trốn về Hải Phòng sau khi gây án.
Thiếu tướng Huỳnh Việt Hòa, Giám đốc Công an TP Cần Thơ và Đại tá Bùi Đức An, Phó Giám đốc Công an TP, chỉ đạo lực lượng hình sự tập trung truy bắt. Một tổ trinh sát sau đó vượt hơn 2.000 km ra miền Bắc để truy tìm Sơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Quyền ngắt kết nối với sếp sau giờ làm: Bảo vệ nhân viên hay làm khó cả hai?

Một nhân viên tại Sydney, Australia, kể trước đây sếp hôm nào cũng nhắn tin gọi điện giao việc lúc nửa đêm. Không ai bắt cô phải trả lời, nhưng nếu không, hôm sau sẽ là một ngày "giông bão".
Câu chuyện ấy không xa lạ với hàng triệu lao động hiện đại. Điện thoại thông minh, email và các ứng dụng như Messenger, Zalo hay WhatsApp khiến công việc không còn kết thúc khi rời văn phòng. Sau giờ làm, cuối tuần, kỳ nghỉ, người lao động vẫn có thể bị kéo trở lại guồng quay công việc chỉ bằng một tiếng chuông điện thoại.
Từ thực tế đó, nhiều quốc gia bắt đầu công nhận "right to disconnect" - quyền từ chối trả lời liên lạc công việc ngoài giờ trong những trường hợp không hợp lý. Cùng với sự ủng hộ chính sách này cũng gây tranh cãi gay gắt trong cộng đồng doanh nghiệp, đôi khi chính cả người lao động.
Nhân viên: Trả lời thì phiền, không trả lời thì ngại
Pháp là một trong những quốc gia đầu tiên luật hóa quyền ngắt kết nối vào năm 2017. Còn tại Australia, luật tương tự có hiệu lực từ năm 2024 đối với đa số doanh nghiệp lớn. Canada, Ireland, Bỉ và một số nước châu Âu khác cũng đang xây dựng hoặc áp dụng các quy định tương tự.
Lý do thúc đẩy các chính sách này khá rõ ràng: Ngày càng nhiều người cảm thấy công việc đang lấn át đời sống cá nhân.
Trong một bài viết của Time về luật tại Pháp, nhiều nhân viên mô tả cảm giác "không bao giờ thực sự tan làm". Một quản lý truyền thông nói rằng ngay cả khi đi nghỉ, cô vẫn liên tục kiểm tra email vì sợ bỏ lỡ thông tin quan trọng. Một số người cho biết họ bắt đầu cảm thấy tội lỗi nếu không phản hồi tin nhắn từ sếp vào buổi tối.
Nhiều nghiên cứu về lao động sau đại dịch Covid-19 cũng cho thấy làm việc từ xa khiến ranh giới giữa công việc và cuộc sống riêng bị xóa mờ. Nhân viên ở nhà nhưng luôn trong trạng thái "có thể bị gọi bất cứ lúc nào".
Với nhiều người, quyền ngắt kết nối không đơn thuần là chuyện trả lời email, mà là vấn đề sức khỏe tinh thần.
Các công đoàn tại Australia khi vận động cho luật này đã viện dẫn tình trạng kiệt sức, căng thẳng kéo dài và số giờ làm thêm không lương tăng mạnh. Theo họ, nhiều lao động hiện đại đang phải "tặng miễn phí" cho công ty hàng giờ làm việc mỗi tuần chỉ vì văn hóa luôn online.
Một nhân viên IT được News.com.au dẫn lời cho biết anh từng xem việc phản hồi ngoài giờ là "tinh thần trách nhiệm", cho đến khi nhận ra bản thân gần như không còn thời gian nghỉ thật sự. "Điện thoại rung là tôi căng thẳng ngay lập tức", anh nói.
Nhưng không phải người lao động nào cũng ủng hộ hoàn toàn quyền ngắt kết nối. Một số nhân viên trẻ trong ngành công nghệ hoặc truyền thông cho rằng họ thích mô hình làm việc linh hoạt hơn là tách bạch cứng nhắc. Có người chấp nhận trả lời tin nhắn buổi tối để đổi lại việc được chủ động nghỉ giữa ngày, làm việc từ xa hoặc tự sắp xếp lịch cá nhân.
Trong các cuộc tranh luận ở Australia, một số lao động nói họ không muốn nhà nước "quản lý cách họ giao tiếp với sếp". Theo họ, vấn đề nằm ở văn hóa công ty hoặc sếp trực tiếp, chứ không nhất thiết cần một đạo luật cấm sếp liên lạc công việc với nhân viên sau giờ quy định.
Một nhân viên startup tại Melbourne nói trên truyền thông Australia rằng: "Nếu tôi đang làm dự án với đội ở Mỹ thì việc nhắn tin buổi tối là bình thường. Tôi không cảm thấy mình bị bóc lột".
Điều này cho thấy ngay trong chính giới lao động cũng tồn tại hai cách nhìn: Một bên muốn có ranh giới rõ ràng để bảo vệ đời sống cá nhân, bên còn lại ưu tiên tính linh hoạt và quyền tự thỏa thuận.
Doanh nghiệp: Lao động toàn cầu, áp giờ kiểu gì?
Phản đối từ giới doanh nghiệp khá mạnh, đặc biệt ở các ngành công nghệ, tài chính, logistics và dịch vụ toàn cầu. Hiệp hội doanh nghiệp Australia cho rằng luật có nguy cơ tạo thêm rào cản pháp lý mà không giải quyết được gốc rễ vấn đề.
Lập luận là thị trường lao động hiện đại vận hành theo múi giờ toàn cầu. Một công ty ở Sydney có thể phải làm việc với khách hàng Mỹ hoặc châu Âu, khiến liên lạc ngoài giờ gần như không thể tránh khỏi.
Các doanh nghiệp lo ngại nhân viên sẽ dùng quyền ngắt kết nối như một "lá chắn pháp lý", khiến việc xử lý tình huống khẩn cấp khó khăn hơn.
The Australian dẫn ý kiến của một số nhóm sử dụng lao động cho rằng quan hệ giữa sếp và nhân viên nên được điều chỉnh bằng thỏa thuận và văn hóa doanh nghiệp thay vì luật hóa cứng nhắc.
Một chủ doanh nghiệp nhỏ nói rằng ông không đủ nguồn lực để xây dựng quy trình pháp lý phức tạp về "liên lạc hợp lý" hay "không hợp lý". Theo ông, các công ty lớn có thể thích nghi, nhưng doanh nghiệp nhỏ sẽ chịu gánh nặng lớn hơn.
Một số người còn cho rằng chính sách này có thể tạo tâm lý "đúng giờ là ngắt não", làm giảm tinh thần trách nhiệm nghề nghiệp.
Giới startup là nhóm phản ứng tiêu biểu nhất. Nhiều nhà sáng lập công nghệ cho rằng các công ty khởi nghiệp thường phải vận hành với tốc độ rất cao, nguồn lực hạn chế và môi trường cạnh tranh khốc liệt. Họ lo nếu mọi tương tác ngoài giờ đều bị đặt dưới góc nhìn pháp lý, startup sẽ mất tính linh hoạt vốn là lợi thế sống còn.
Một doanh nhân Australia bình luận: "Khách hàng không quan tâm luật lao động của bạn. Họ chỉ quan tâm sự cố có được xử lý ngay hay không".
Điều thú vị là không phải doanh nghiệp nào cũng phản đối quyền ngắt kết nối. Một số tập đoàn lớn ở châu Âu thậm chí áp dụng chính sách này trước cả khi luật ra đời.
Theo Time, nhiều công ty tại Pháp từng chủ động cài đặt hệ thống chặn email ngoài giờ hoặc khuyến khích nhân viên không gửi thư công việc vào ban đêm. Một số nơi quy định rõ: Email gửi sau giờ hành chính chỉ được xem là "không cần phản hồi ngay".
Lập luận của nhóm doanh nghiệp này khá thực dụng: Nhân viên kiệt sức cuối cùng cũng khiến công ty thiệt hại.
Nhiều nhà quản lý cho rằng văn hóa "always on" tạo cảm giác năng suất cao nhưng thực tế lại làm giảm hiệu quả dài hạn. Người lao động mệt mỏi hơn, khó tập trung hơn và nghỉ việc nhiều hơn.
Một số chuyên gia nhân sự ở Australia nhận định quyền ngắt kết nối buộc sếp phải lập kế hoạch tốt hơn thay vì "dựng" nhân viên giữa giấc. Nếu công việc liên tục cần xử lý ngoài giờ, đó có thể là dấu hiệu doanh nghiệp đang vận hành thiếu hiệu quả.
Nhiều công ty cũng nhìn thấy lợi ích, trong bối cảnh lao động trẻ ngày càng coi trọng work-life balance - cân đối công việc và cuộc sống, việc cam kết tôn trọng thời gian cá nhân trở thành lợi thế tuyển dụng. Một số doanh nghiệp tại châu Âu quảng bá quyền ngắt kết nối như một phần của "phúc lợi mềm", thu hút người tài.
Hiệp hội Luật sư Quốc tế (IBA) trong một phân tích về Canada và Australia cho biết ngày càng nhiều doanh nghiệp nhận ra rằng việc bảo vệ sức khỏe tinh thần của nhân viên không còn chỉ là vấn đề đạo đức mà còn liên quan trực tiếp đến hiệu suất và khả năng giữ người.
"Ngắt kết nối" không phải cắt đứt hoàn toàn
Thực ra, phần lớn các đạo luật ngắt kết nối của các nước hiện nay không cấm tuyệt đối việc liên lạc ngoài giờ.
Luật Australia chẳng hạn không quy định sếp không được gọi điện sau giờ làm. Thay vào đó, người lao động có quyền từ chối những liên lạc "không hợp lý".
Cơ quan Fair Work Ombudsman của Australia cho biết khi xem xét một liên lạc có hợp lý hay không, cơ quan chức năng sẽ cân nhắc nhiều yếu tố: tính chất công việc, mức độ khẩn cấp, trách nhiệm của nhân viên, việc có được trả phụ cấp trực ca hay không...
Nói cách khác, quyền ngắt kết nối không nhằm xóa bỏ hoàn toàn liên lạc ngoài giờ, mà chủ yếu đặt ra giới hạn cho văn hóa "luôn luôn phải phản hồi".
Thực tế, tranh luận lớn nhất không nằm ở việc có nên liên lạc ngoài giờ hay không, mà ở câu hỏi: Đâu là giới hạn hợp lý giữa công việc và đời sống cá nhân trong thời đại số?
Điều khiến quyền này trở thành đề tài gây tranh cãi là bởi nó phản ánh xung đột lớn hơn của lao động hiện đại.
Người lao động muốn được bảo vệ khỏi áp lực vô hình của công nghệ và văn hóa luôn online. Nhưng doanh nghiệp cũng muốn duy trì sự linh hoạt trong một nền kinh tế toàn cầu hóa và cạnh tranh tốc độ cao.
Ngay cả trong từng nhóm cũng không tồn tại sự đồng thuận tuyệt đối. Có nhân viên xem quyền ngắt kết nối là "cứu cánh" cho sức khỏe tinh thần, nhưng cũng có người coi đó là sự can thiệp không cần thiết. Có doanh nghiệp tin rằng nghỉ ngơi giúp năng suất bền vững hơn, nhưng cũng có nơi lo ngại luật sẽ bóp nghẹt tính linh hoạt.
Do vậy nhiều quốc gia hiện nay đang chọn cách tiếp cận mềm hơn: không cấm đoán tuyệt đối, không buộc mọi công ty vận hành giống nhau, mà tạo ra nguyên tắc để người lao động có quyền nói "không" trong những tình huống bị làm phiền quá mức.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Xét xử 33 bị cáo vụ ma túy tại bar Paris Night: Chủ quán, quản lý và khách cùng sa lưới

Sáng 25/5, TAND Khu vực 10 tỉnh Lâm Đồng mở phiên xét xử sơ thẩm đối với 33 bị cáo liên quan đến vụ án ma túy xảy ra tại quán bar Paris Night, số K01-02-03-04 đường Phạm Hùng, phường Phú Thủy.
Các bị cáo bị đưa ra xét xử về các tội Chứa chấp việc sử dụng trái phép chất ma túy, Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy và Tàng trữ trái phép chất ma túy.
Ngay từ sáng sớm, lực lượng cảnh sát hỗ trợ tư pháp đã có mặt tại khu vực tòa án để đảm bảo an ninh trật tự. Nhiều bị cáo tuổi đời còn trẻ được dẫn giải đến phiên tòa trong tâm trạng lo lắng.
Theo cáo trạng của VKSND Khu vực 10, tối 1/5/2025, lực lượng chức năng kiểm tra quán bar Paris Night và bắt quả tang nhiều nhóm khách đang sử dụng trái phép chất ma túy tại các bàn VIP 2, 3, 5, 16 và 17.
Kết quả điều tra xác định, các bị cáo đã sử dụng quán bar Paris Night làm nơi cho khách sử dụng ma túy nhằm tăng doanh thu. Các bị cáo là những người quản lý quán đã cùng tham gia điều hành, tạo điều kiện cho các nhóm khách sử dụng ma túy trong quán. Ngoài ra, nhiều nhân viên của quán cũng bị xác định có vai trò giúp sức.
Do đó, Mạnh Trọng Toản, Trần Mạnh Anh, Phạm Hoàng Minh, Nguyễn Văn Năm, Phan Minh Huy, Lê Văn Hiếu, Đường Quốc Việt, Nguyễn Minh Hậu, Phan Thanh Hậu, Nguyễn Đình Thức, Nguyễn Ngọc Hiếu, Nguyễn Đức Thanh, Võ Chí Trung, Trần Ngọc Vinh và Võ Hải Đăng bị truy tố về tội Chứa chấp việc sử dụng trái phép chất ma túy theo điểm d khoản 2 Điều 256 Bộ luật Hình sự, với tình tiết định khung "đối với 2 người trở lên".
Theo cáo trạng của VKSND Khu vực 10, tại bàn VIP 2, cơ quan điều tra xác định Nguyễn Thành Kiển, Nguyễn Thành Lơ, Võ Trường Sơn và Trần Văn Tuấn đã góp tiền đặt bàn và chuẩn bị 1,2568 gam Ketamine, 0,1743 gam MDMA cùng Diazepam để sử dụng. Nguyễn Duy Khánh có hành vi chế biến ma túy để cả nhóm cùng sử dụng.
Trong vụ việc này, Nguyễn Thành Lơ, Nguyễn Thành Kiển, Trần Văn Tuấn và Võ Trường Sơn bị truy tố về tội Tàng trữ trái phép chất ma túy theo điểm i khoản 1 Điều 249 Bộ luật Hình sự.
Đồng thời, Nguyễn Thành Lơ, Nguyễn Thành Kiển, Trần Văn Tuấn, Võ Trường Sơn và Nguyễn Duy Khánh bị truy tố thêm về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy theo điểm b khoản 2 Điều 255 Bộ luật Hình sự.
Tại bàn VIP 5, Phạm Ngọc Thắng bị cáo buộc cung cấp 0,2218 gam Ketamine; Nguyễn Minh Thiện Quý chuẩn bị dụng cụ sử dụng ma túy cho nhóm gồm Thắng, Quý, Trần Anh Tú, Thông Trương Quốc Đạt, Nguyễn Thị Ngọc Hạnh và Trương Quốc Toàn.
Phạm Ngọc Thắng và Nguyễn Minh Thiện Quý bị truy tố về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy theo điểm b khoản 2 Điều 255 Bộ luật Hình sự.
Tại bàn VIP 16, Trần Quang Huy đặt bàn; Nguyễn Trần Ngọc Trân cung cấp Ketamine; Vũ Đức Huy cung cấp ma túy dạng bột Ferrari; Trần Tuấn Kiệt chuẩn bị dụng cụ để nhóm sử dụng ma túy.
Các bị cáo Trần Quang Huy, Nguyễn Trần Ngọc Trân, Vũ Đức Huy và Trần Tuấn Kiệt bị truy tố về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.
Trong khi đó, tại bàn VIP 17, các bị cáo Trần Văn Vinh, Trần Ngọc Trọng, Trần Văn Thư, Nguyễn Chương Trình, Nguyễn Văn Sanh, Tăng Văn Sỹ và Ngô Tiến Minh cùng góp tiền mua Ketamine và thuốc lắc để sử dụng tập thể. Nhóm này bị truy tố về tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy theo điểm b khoản 2 Điều 255 Bộ luật Hình sự.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Theo Cảnh sát Nam Phi, chiến dịch "vô cùng nguy hiểm và phức tạp" này diễn ra sau cuộc tìm kiếm doanh nhân Gabriel Batista kéo dài một tuần.
Tuần trước, xe của ông Batista, 59 tuổi, bị mắc kẹt khi cố gắng băng qua cây cầu thấp bắc ngang con sông đang bị ngập lụt. Khi cảnh sát đến hiện trường, chiếc xe trống không, khiến họ nghi ngờ ông đã bị dòng nước cuốn trôi.
Nhà chức trách đã sử dụng drone và trực thăng để tìm kiếm và phát hiện một đảo nhỏ trên sông Komati có nhiều cá sấu đang phơi nắng. Họ xác định một trong những con vật vừa ăn xong khi thấy bụng nó căng phồng và không hề cử động hay cố gắng nhảy xuống sông bất chấp tiếng ồn.
Con cá sấu khổng lồ, dài 4,5 m và nặng 500 kg, bị bắn chết trước khi đại úy Johan Potgieter được thả từ trực thăng xuống sông, dùng dây thừng cố định con vật, cả hai được kéo lên khỏi sông.
Con cá sấu được vận chuyển bằng máy bay đến Vườn quốc gia Kruger gần đó. Các bộ phận thi thể người được phát hiện bên trong dạ dày của nó. Sau xét nghiệm ADN, cảnh sát xác nhận các bộ phận thi thể trong bụng cá sấu thuộc về ông Batista.
Ngoài ra, nhà chức trách còn tìm thấy sáu loại giày khác nhau trong bụng nó, cho thấy con cá sấu có thể đã giết những người khác hoặc đơn giản là "ăn hoặc nuốt bất cứ thứ gì".
Tin Gốc: Vnexpress

