Theo Hãng tin AFP, Bộ Ngoại giao Philippines ngày 2-4 cho biết cam kết này được đưa ra sau cuộc điện đàm “hiệu quả” giữa Ngoại trưởng Theresa Lazaro và người đồng cấp Iran.
Theo đó, phía Tehran bảo đảm các tàu treo cờ của Philippines sẽ được lưu thông “an toàn, thông suốt và nhanh chóng” qua eo biển Hormuz.
Động thái trên được kỳ vọng giúp đảm bảo nguồn cung ổn định dầu mỏ và phân bón cho Philippines – quốc gia vốn phụ thuộc lớn vào nhập khẩu năng lượng từ Trung Đông. Ngoại trưởng Lazaro xác nhận hai bên đã đạt được “nhận thức tích cực” về an toàn hàng hải và an ninh năng lượng.
Cùng ngày, một quan chức cấp cao Iran cho biết nước này sẵn sàng ký các thỏa thuận với các quốc gia châu Âu, châu Á và Ả Rập về việc sử dụng eo Hormuz, đồng thời khẳng định Tehran đang “kiểm soát hoàn toàn” tuyến hàng hải này và sẽ mời các nước có nhu cầu tham gia thỏa thuận, theo Hãng tin TASS.
Trước đó, Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr đã ban bố tình trạng khẩn cấp năng lượng quốc gia, khẳng định “không loại trừ bất kỳ phương án nào” để ứng phó với giá nhiên liệu tăng cao kỷ lục do tác động của chiến sự tại Trung Đông.
Trong diễn biến liên quan, Ngoại trưởng Lazaro từng gặp đại sứ Iran tại Manila để đề nghị công nhận Philippines là “quốc gia không thù địch”.
Về tình hình trong nước, đơn vị vận hành nhà máy lọc dầu duy nhất của Philippines cho biết gần đây đã phải mua khoảng 2,5 triệu thùng dầu thô từ Nga trong tình thế “cực kỳ cần thiết”, do thiếu nguồn cung giữa xung đột Trung Đông. Đây được cho là thương vụ hiếm thấy, khi Mỹ trước đó chưa nới lỏng trừng phạt Nga liên quan chiến sự Ukraine.
Tình Yêu Giới Tính
Buffon và chủ tịch liên đoàn cùng từ chức, bóng đá Ý rơi vào khủng hoảng

Gianluigi Buffon đã thông báo từ chức khỏi vị trí trưởng đoàn tuyển Ý. Trước đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) Gabriele Gravina cũng đã rời khỏi vị trí lãnh đạo của mình, sau khi Azzurri không giành được vé dự World Cup 2026.
Thủ môn huyền thoại người Ý cũng đã viết tâm thư khá dài trên trang mạng X để bày tỏ nỗi lòng của mình. Buffon viết: "Giờ đây, khi Chủ tịch Gabriele Gravina đã quyết định rút lui, tôi cảm thấy tự do để làm điều mà tôi cho là một hành động có trách nhiệm. Đây là một hành động khẩn cấp, xuất phát từ sâu thẳm trong tôi, tự phát như những giọt nước mắt và nỗi đau mà tôi chia sẻ với tất cả các bạn.
Mục tiêu của chúng tôi là đưa Ý trở lại World Cup. Nhưng chúng tôi đã không thành công.
Đối với tôi, được cống hiến cho đội tuyển quốc gia là một vinh dự và là sự khát khao ngay từ khi còn nhỏ. Tôi đã cố gắng hoàn thành vai trò của mình bằng cách dồn toàn bộ năng lượng vào đó, kết nối tất cả các đội, làm việc với các huấn luyện viên trưởng khác nhau để xây dựng một dự án bắt đầu từ lứa tuổi trẻ nhất và kéo dài đến đội U21...
Nhưng tất cả đã diễn ra không như ý. Tôi trân trọng tất cả những gì mình có, ngay cả trong kết thúc đầy đau buồn này".
Việc hàng loạt quan chức bóng đá Ý từ chức khiến bóng đá nước này rơi vào khủng hoảng trầm trọng và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin đã cảnh báo rằng họ có nguy cơ mất quyền đồng đăng cai Euro 2032.
Ông Ceferin nhấn mạnh: "Euro 2032 đã được lên kế hoạch và chắc chắn sẽ diễn ra. Tôi chỉ hy vọng rằng cơ sở hạ tầng ở Ý sẽ sẵn sàng. Nếu không, giải đấu sẽ không được tổ chức ở Ý. Có lẽ các chính trị gia Ý nên tự hỏi tại sao cơ sở hạ tầng bóng đá của họ lại thuộc hàng tệ nhất châu Âu".

Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?
V.Q
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi sinh năm 1995, chồng sắp cưới cũng bằng tuổi. Chúng tôi quen nhau từ khi còn rất trẻ, đi cùng nhau qua những năm tháng sinh viên, những ngày mới ra trường với hai bàn tay trắng.
Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau hơn 10 năm và sống chung gần 7 năm.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình là kiểu tình yêu mà nhiều người mong muốn có được trong đời. Chúng tôi cùng trưởng thành, cùng vượt qua khó khăn, chứng kiến những giai đoạn quan trọng nhất của nhau. Từ một cô gái đôi mươi đến khi bước sang tuổi 30, thanh xuân của tôi gần như đều gắn với anh.
Suốt những năm đó, dù cũng có cãi vã, giận hờn, tôi chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ anh. Tôi tin rồi chúng tôi sẽ có một cái kết đẹp bằng một đám cưới và một gia đình nhỏ. Thế nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng cảm thấy mọi thứ không giống như những gì mình từng tưởng tượng.
Khoảng hơn 1 năm trước, tôi phát hiện anh có qua lại với một cô gái kém 8 tuổi (cô gái đó sinh năm 2003). Mối quan hệ ấy kéo dài khoảng 6 tháng. Họ quen biết nhau khi chồng tôi đi học cao học.
Điều khiến tôi đau đớn không chỉ là việc anh phản bội. Tôi biết anh là người khá vô tâm, ít thể hiện tình cảm. Trong hơn 10 năm yêu nhau, tôi hiếm khi được anh chăm sóc theo kiểu lãng mạn. Thế nhưng với cô gái kia, anh lại hoàn toàn khác.
Anh đưa đón cô ấy đi học. Cô ấy ốm, anh mua thuốc mang đến tận nơi. Anh nhớ giờ giấc sinh hoạt, nhắc nhở chuyện ăn uống. Những điều nhỏ nhặt ấy nghe có vẻ bình thường, nhưng là những điều tôi luôn mong mỏi mà chưa từng nhận được. Tôi từng tự hỏi phải chăng vì ở bên nhau quá lâu nên anh xem sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên.
Qua những đoạn tin nhắn tôi đọc, tôi biết chồng sắp cưới và cô gái kia chưa đi quá giới hạn, ngoài những cái nắm tay, thơm má. Nhưng khi phát hiện chuyện giữa họ, tôi vẫn rất đau khổ. Tôi liên lạc với cô gái kia trong cơn tức giận, mắng chửi cô gái với những lời lẽ nặng nề. Sau đó, mối quan hệ giữa họ dường như chấm dứt.
Chồng sắp cưới không còn nhắc đến cô ấy nữa, họ ngừng nhắn tin, còn tôi cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đã qua.
Tôi chọn tha thứ cho anh. Một phần vì yêu quá nhiều. Một phần vì chúng tôi đã đi cùng nhau quá lâu để có thể dễ dàng buông bỏ.
Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn ở bên nhau, đã làm lễ ăn hỏi và bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới. Tôi từng nghĩ quyết định kết hôn là dấu mốc chứng minh chúng tôi đã vượt qua mọi sóng gió. Nhưng ngay trước ngày cưới, tôi vô tình đọc được những tin nhắn giữa anh và cô gái ấy.
Đó là tin nhắn cách đây gần 1 tháng, anh gửi để mời cô ấy đến dự đám cưới. Cô gái trả lời rằng bận việc nên không thể tham dự, nhưng gửi 2 triệu đồng qua số tài khoản anh để mừng cưới và nhắn "chúc anh chị trăm năm hạnh phúc".
Tôi không biết vì sao anh lại muốn mời cô ấy. Có thể chỉ là phép lịch sự. Có thể là một lời chào tạm biệt quá khứ. Nhưng chính những tin nhắn sau đó của chồng khiến tôi suy sụp. Anh nhắn xin lỗi cô gái vì đã để tôi mắng chửi và làm ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy. Anh nói khi đó mình không đủ can đảm đối diện nên đã chọn cách im lặng.
Tôi đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn ấy. Điều khiến tôi đau không phải vì họ còn liên lạc. Điều khiến tôi đau là cảm giác anh luôn dành cho cô ấy một sự trân trọng mà tôi chưa từng nhận được.
Suốt nhiều năm qua, tôi vẫn nghĩ mình là người được lựa chọn cuối cùng. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự là người anh yêu nhất hay chỉ là người ở lại lâu nhất.
Hai tuần qua, tôi nằm cạnh anh mà không ngủ được. Tôi nghĩ về 10 năm thanh xuân đã đi qua. Nghĩ về những lần mình bỏ qua tổn thương để tiếp tục tin tưởng. Nghĩ về đám cưới đã được chuẩn bị, thiệp đã phát, gia đình hai bên đều mong chờ.
Tôi yêu anh. Điều đó chưa bao giờ thay đổi. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng những gì đọc được đã khiến niềm tin trong tôi lung lay dữ dội.
Có lúc tôi muốn chấm dứt tất cả. Có lúc tôi lại nghĩ có thể mình đang quá nhạy cảm với một chuyện đã qua từ lâu. Tôi không biết mình nên lắng nghe lý trí hay cảm xúc.
Liệu việc phát hiện những tin nhắn này trước ngày cưới là dấu hiệu để tôi dừng lại? Hay đó chỉ là một thử thách cuối cùng của một mối tình kéo dài hơn một thập kỷ?
Chỉ còn 3 tuần nữa là đến ngày tổ chức đám cưới. Tôi có nên tiếp tục bước vào cuộc hôn nhân này hay dũng cảm dừng lại trước khi quá muộn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí

